Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông

Chương 5: Chúng ta tuyệt giao rồi, tớ sẽ không tha thứ cho cậu.



“Lúc đó sao tớ lại quên mất là cậu ta gặp may, môn Toán cuối kỳ đạt điểm tối đa vậy chứ?!”

Trong cửa hàng bán đồ ăn vặt, Thẩm Phương Nguyệt xé vỏ kem que, vừa ăn vừa lẩm bẩm.

Cố Tương: “….”

Cố Tương bình tĩnh an ủi: “Bạn học à, kể từ khi cậu thua trận cãi vã này đã bảy tiếng trôi qua rồi, lời khuyên của tớ là hãy buông bỏ đi.”

Hơn nữa, Bùi Kỳ cũng đâu phải lần đầu thi toán được điểm tối đa, không thể nói là gặp may được.

Thẩm Phương Nguyệt cắn mạnh một miếng kem que, gật đầu: “Lần sau tớ nhất định phải thắng cậu ta.”

Hai người ăn kem xong, đúng lúc chuông vào lớp vang lên.

Lịch học của họ trong học kỳ này vẫn như địa ngục, các môn chính khoá luôn học liên tiếp. Ưu điểm duy nhất là chiều thứ Hai có hai tiết thể dục và âm nhạc liền nhau, đối với học sinh mà nói, điều này có nghĩa là buổi chiều học xong hai tiết đầu thì chẳng khác nào được tan học ngay và luôn.

Lớp họ nhiều nữ ít nam, tiết thể dục được chia thành ba hàng, hai hàng đầu là con gái, con trai xếp ở hàng cuối.

Thẩm Phương Nguyệt cao 1 mét 65, thuộc vào nhóm học sinh cao trung bình của các bạn nữ, nhưng lại là người cao nhất trong lớp, cô được giáo viên sắp xếp đứng ở cuối hàng thứ hai, phía sau là bạn nam cao nhất trong lớp.

Ánh nắng 4 giờ chiều vẫn gay gắt, như phủ lên sân thể dục một lớp màng hơi nóng ngột ngạt.

Lớp của họ lần này không chiếm được chỗ tốt trên sân, bên cạnh chỉ có mấy gốc cây với tán lá không quá rậm rạp. Ánh nắng xuyên qua những lá cây thưa thớt, rải rác chiếu xuống đồng phục xanh trắng của họ.

“Lớp các em giỏi thật, sao không xuống muộn hơn chút nữa đi?” Giáo viên thể dục đứng khoanh tay, mặt đầy vẻ tiếc nuối nói, “Bây giờ thì tốt rồi, chỗ mát đã bị các lớp khác chiếm hết, chúng ta sẽ phải phơi nắng cùng nhau thôi.”

“Thầy ơi, sao thầy không chiếm chỗ giúp bọn em?” Có người trong hàng lên tiếng.

Giáo viên thể dục: “Được lắm. Thầy lại giúp các em lên lớp học tiếp nhé.”

Cả lớp ngay lập tức vang lên tiếng cười phì.

Bùi Kỳ đứng thẳng lưng, hai tay để sau lưng, dáng vẻ lười biếng.

Người đứng trước cậu thì đứng rất thẳng. Thẩm Phương Nguyệt có rất nhiều tóc, lúc buộc đuôi ngựa thì tóc ở gáy thường xõa thành nhiều lọn nhỏ, có thể vì vậy mà cổ áo đồng phục của cô để lộ ra vùng da cổ trắng sáng hơn những người khác.

Thật ra từ nhỏ Thẩm Phương Nguyệt đã có làn da rất trắng.

Da trắng, răng cũng trắng.

Trong những bức ảnh từ mẫu giáo cho đến khi tốt nghiệp trung học cơ sở, Thẩm Phương Nguyệt tươi cười luôn là người nổi bật nhất.

Giáo viên thể dục với tông giọng mạnh mẽ hô một tiếng “Nghỉ”. Bùi Kỳ hoàn hồn, vừa định dời mắt đi chỗ khác thì người phía trước bỗng nhiên có cử động.

Thẩm Phương Nguyệt đưa tay vào túi, không biết lấy ra cái gì, cô lén lút lùi lại một bước, đưa món đồ ra phía sau, sợ Bùi Kỳ không nhìn thấy nên còn lắc tay mấy lần.

Bùi Kỳ nhận lấy: “Cái gì vậy?”

“Kem chống nắng, thoa lên mặt và tay cánh tay.” Giáo viên thể dục gọi tên điểm danh, Thẩm Phương Nguyệt hơi ngẩng đầu ra sau, nhỏ giọng nhắc nhở, “Giữ lại một chút cho tớ, tớ vẫn chưa thoa, chỉ còn lại ít thế này thôi.”

Bùi Kỳ không quan tâm với mấy thứ này, định trả lại cho cô.

“Wow, cậu còn mang theo cái này nữa.” Cố Phi Bạch ở bên cạnh bỗng lên tiếng, “Cho tớ một chút đi?”

Thẩm Phương Nguyệt hào phóng nói: “Được thôi.”

“Cảm ơn nhé.” Cố Phi Bạch cười, “Thẩm Phương Nguyệt, hồi ở trong phòng karaoke tớ không nhìn rõ, hôm nay cậu nhìn lại tớ xem có phải tớ đen hơn không? Mùa hè này tớ cứ chơi bóng mãi, mọi người bảo giờ tớ giống cục than rồi.”

Thẩm Phương Nguyệt quay đầu nhìn cậu ấy, hơi ngập ngừng một chút.

Cố Phi Bạch trước đây có màu gì nhỉ?

Không nhớ rõ, vì vậy Thẩm Phương Nguyệt chớp mắt, trả lời qua loa: “Không thấy.”

“Vậy thì tốt rồi. À, bộ Lego mà cậu tặng tớ á, tớ thử ráp một chút rồi, không ngờ lại khá thú vị.”

Giáo viên thể dục thổi còi, cắt đứt cuộc trò chuyện của họ: “Được rồi, theo quy định cũ, nữ chạy 800 mét, nam chạy 1500 mét, chạy nhanh lên! Chạy xong thì giải tán!”

Hồi lớp 10, Thẩm Phương Nguyệt đã tạo ra một tiền lệ xấu, cô lấy cớ đến kỳ sinh lý mà nghỉ chạy năm tiết thể dục liên tục. Thầy giáo thể dục bị cô chọc tức nên đã đưa ra một quy định mới: trừ khi đau đến mức phải đến phòng y tế, còn không thì các bạn nữ vẫn phải đi bộ nhanh nửa vòng sân.

Tiếng còi vang lên, các bạn hàng đầu chậm rãi chạy, Thẩm Phương Nguyệt quay lại thúc giục Bùi Kỳ: “Bùi Kỳ, cậu thoa xong chưa, sắp phải chạy —”

Thẩm Phương Nguyệt: “…..”

Thẩm Phương Nguyệt nhìn vào tuýp kem chống nắng trống rỗng trong tay Bùi Kỳ và vết kem trắng to đùng trên mu bàn tay của cậu, cô lập tức không nói nên lời.

Một lúc sau, cô từ từ ngẩng đầu lên: “Cậu dùng hết rồi à?”

“Ừ.” Bùi Kỳ vung tay một cái, tuýp kem rỗng lượn một vòng trên không trung rồi rơi nhẹ vào thùng rác gần đó.

Thẩm Phương Nguyệt ngây người: “Chỉ có một mình cậu mà sao lại dùng nhiều thế?”

Bùi Kỳ: “Mặt tớ to.”

Cố Phi Bạch: “…..”

Thẩm Phương Nguyệt tỉnh lại từ cơn kinh hãi, cô giơ tay lên đấm một phát vào cánh tay cậu: “Đã bảo tớ chưa thoa mà! Cậu chẳng để lại chút nào cho tớ!”

Các bạn xung quanh Thẩm Phương Nguyệt đã chạy xa mấy mét, đội hình đã đứt quãng tại chỗ cô. Giáo viên thể dục lại thổi còi, lạnh lùng thúc giục: “Thẩm Phương Nguyệt, lại làm gì nữa đấy? Mau chạy theo đi!”

Cánh tay của Bùi Kỳ lại bị đấm một cú, Thẩm Phương Nguyệt chạy đi, không quay đầu lại, để lại một câu trong không khí: “Tuyệt giao!!!”

…..

Thẩm Phương Nguyệt chạy một đoạn ngắn rồi dừng lại.

Cố Tương chạy bên cạnh cô hỏi: “Đau bụng kinh à?”

“Không, tớ bị Bùi Kỳ làm tức quá, chạy không nổi.” Thẩm Phương Nguyệt trả lời, “Cậu chạy trước đi, đừng để ý đến tớ.”

Sau khi Cố Tương chạy đi, Thẩm Phương Nguyệt cảm thấy mặt mình bị nắng làm nóng lên, trong lòng lại càng tức giận hơn.

Uổng công cô tốt bụng như vậy, kem chống nắng còn chút xíu xiu cô cũng sẵn lòng chia sẻ cho cậu, vậy mà cậu lại dùng hết như thế!

Đồ quỷ ích kỷ!

Từ giờ trở đi cô sẽ không chia sẻ bất cứ gì với Bùi Kỳ nữa!

—— Trừ khi cậu ta khóc lóc cầu xin cô, viết một bài xin lỗi dài 8000 chữ vì hành động xấu xa vừa rồi, mỗi giờ giải lao sẽ xuống lầu mua đồ ăn vặt cho cô, và giúp cô làm bài tập Toán suốt một học kỳ…

Trong đầu Thẩm Phương Nguyệt đang tự nghĩ ra một trăm điều kiện để tha thứ cho Bùi Kỳ thì một loạt bước chân không nhanh không chậm vang lên từ phía sau, mang theo một làn gió mát, cuối cùng dừng lại bên cạnh cô.

“Thẩm Phương Nguyệt.” Một giọng nói lười biếng làm người ta thấy ghét.

Thẩm Phương Nguyệt không nói gì, cũng không nhìn cậu, chỉ tiếp tục đi về phía trước.

Bùi Kỳ cũng không nói gì, chậm chạp bước theo bên cạnh cô.

Thẩm Phương Nguyệt tăng tốc bước nhanh hơn.

Người bên cạnh cũng tăng tốc theo.

Cả hai im lặng đối mặt với nhau trong vài giây, Thẩm Phương Nguyệt lạnh lùng nói: “Cậu đừng theo tớ nữa, chúng ta tuyệt giao rồi, tớ sẽ không tha thứ cho cậu.”

“Ừ, tùy cậu.” Bùi Kỳ nói, “Ngẩng mặt lên.”

“?”

Thẩm Phương Nguyệt quay lại, không hiểu gì, nhưng ngay lập tức cảm thấy mặt mình lạnh đi.

Mùi chanh của kem chống nắng bay vào mũi cô.

Thẩm Phương Nguyệt dừng lại, mặt trái dính kem chống nắng, cô ngơ ngác chớp mắt mấy lần, như một con hồ ly ngốc nghếch.

Bùi Kỳ nói: “Mặt bên kia.”

Thẩm Phương Nguyệt ngoan ngoãn xoay mặt qua.

Bùi Kỳ dùng mu bàn tay nhẹ nhàng xoa lên má phải của cô, nhìn có vẻ rất tuỳ tiện nhưng động tác lại vô cùng nhẹ nhàng, cậu thoa hết kem chống nắng còn lại lên mặt cô.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...