Trong chốc lát, cả hai đều im lặng, đèn nền dưới đất tắt phụt, căn phòng chìm vào bóng tối. Chỉ còn lại tiếng thở gấp gáp và nhịp tim đập thình thịch của hai người họ.
Đây là lần đầu tiên họ thẳng thắn trò chuyện về những chủ đề người lớn. Ở cái tuổi mới biết yêu, chỉ một nụ hôn cũng đủ khiến người ta choáng váng, vừa tò mò, vừa khao khát, lại vừa sợ hãi. Trong bóng đêm, đôi mắt của cả hai lấp lánh như những vì sao, tràn đầy sự dò xét và mập mờ.
Thẩm Phương Nguyệt cảm thấy mặt mình như sắp bốc cháy đến nơi rồi.
Có ý gì đây?
Bùi Kỳ vẫn luôn nghĩ về cô theo cái kiểu đó sao?
Trời ạ…
“Tớ đã nói cậu là đồ b**n th** mà.” Một lúc sau, Thẩm Phương Nguyệt khẽ nói.
Bùi Kỳ cười khẽ, biết ngay sau khi cậu nói ra, cô lại chiếm thế thượng phong. Cậu cười nhạt, đuôi mắt còn vương chút non nớt, vừa liếc sang chỗ khác đã thu ánh mắt về, định hỏi vậy cái chân của cậu có thể rời khỏi người của “tên b**n th**” này không?
Cậu còn chưa kịp mở miệng, người trên người cậu đã có động tĩnh. Thẩm Phương Nguyệt giơ tay giả làm micro, đưa lên miệng cậu.
“Thành thật sẽ được khoan hồng, chống đối sẽ bị nghiêm trị.” Thẩm Phương Nguyệt như một điều tra viên đang thẩm vấn tội phạm, trong mắt pha trộn giữa ngượng ngùng, phấn khích và mong đợi. “Bắt đầu nói từ lần đầu tiên cậu nghĩ đến—— cái kia với tớ, cậu nói đi!”
“………”
“Được.” Bùi Kỳ vòng tay ra sau gáy: “Để tớ suy nghĩ đã.”
Không ngờ cậu lại thẳng thắn đến vậy, mắt Thẩm Phương Nguyệt sáng rỡ. Hai người vẫn duy trì tư thế vừa hôn xong, cô nằm trên ngực cậu gật đầu: “Ừ ừ!”
“Lần đầu tiên là khi học lớp 10.”
“À.”
“À cái gì?” Bùi Kỳ liếc nhìn cô.
À, cậu đúng là đồ b**n th** mà.
Thẩm Phương Nguyệt lắc đầu, làm động tác một tay cầm bút, một tay cầm giấy, ra vẻ đang ghi chép: “Cậu nói tiếp đi.”
“Hôm đó, đêm khuya thanh vắng, trời tối gió lớn.” Giọng Bùi Kỳ lười nhác kéo dài, từng câu từng chữ như đang hồi tưởng. “Tớ nằm trên giường.”
“— Rồi nhắm mắt lại, nghĩ đến cậu. Lúc đó cậu vừa tham gia xong đêm hội văn nghệ của khối 10, mặc váy trắng lên sân khấu hát.”
“Trước đó có hai tiết mục kịch nói của các lớp khác, ‘Romeo và Juliet’, cậu xem xong khóc sưng cả mắt, lớp trang điểm cũng lem hết nên năn nỉ tớ đi mua đá chườm giúp cậu, cuối cùng chườm cũng chẳng ăn thua, vẫn sưng húp giống như đầu heo.”
Thẩm Phương Nguyệt: “?”
“Rồi sau đó cậu cứ thế mà bước lên sân khấu, hai câu đầu tiên lệch tông ba chỗ.”
“?”
“Tất nhiên lúc trước cậu không khóc thì cậu hát cũng bình thường thôi…Thế nên, mỗi lần tớ muốn lãng phí thời gian làm những chuyện đó, chỉ cần nhớ đến cậu là sẽ bình tĩnh lại—— Hự. Thẩm Phương Nguyệt, nhẹ thôi.”
Bắp tay bị người ta véo một cái đau điếng, Bùi Kỳ bật cười, tránh né. Thẩm Phương Nguyệt bĩu môi giận dỗi, thực sự có chút không vui, đột nhiên thấy hơi hối hận vì đã trưởng thành cùng với Bùi Kỳ— cô có dáng vẻ xấu xí nào mà cậu chưa từng thấy chứ!!
Véo được hai cái liền cảm thấy chán, Thẩm Phương Nguyệt nghiêng đầu định ngồi dậy lại bị Bùi Kỳ giữ lấy cổ tay cô.
“Lừa cậu thôi.” Nhìn ra được cảm xúc của cô, Bùi Kỳ không trêu nữa. Giọng cậu khàn khàn, mang theo ý cười nhẹ, “… Hôm đó thật sự là tớ nghĩ đến cậu rồi làm.”
“…….” Thẩm Phương Nguyệt nói: “Cậu nói dối, hôm đó tớ khóc xấu thế cơ mà.”
“Không xấu.”
“Nói dối.”
Giọng nói của cô vẫn còn rầu rĩ, Bùi Kỳ khẽ thở ra một hơi, vành tai nóng bừng: “Lúc đó quả thật tớ nghĩ đến dáng vẻ cậu khóc mà làm.”
“………..”
Thẩm Phương Nguyệt không bảo cậu nói dối nữa, vòng vo một hồi lại quay về câu nói ban đầu: “b**n th**.”
Rồi cô lặng lẽ nằm xuống lần nữa, lại lấy “giấy bút” ra: “Được rồi, tiếp tục nói đi.”
Bùi Kỳ cảm thấy có lẽ mình thật sự đã điên rồi, nên mới chịu ở bên người điên như Thẩm Phương Nguyệt, hai người đối diện, mũi chạm mũi, để cô liệt kê những “tội lỗi” b**n th** của mình.
Không đi vào chi tiết nhưng cũng bị ép phải nói ra vài lần. Càng nói, giọng của cậu càng khàn, cổ họng căng chặt, giọng Thẩm Phương Nguyệt càng lúc càng nhỏ dần.
Bùi Kỳ qua loa kể xong một chuyện nữa, nuốt khan một cái: “Gần đủ rồi đấy…”
“Thật ra, tớ, cũng…” Người trên người c** nh* giọng nói, “Đã từng.”
“…………”
“…………”
Nhịp thở của Bùi Kỳ nặng hơn chút, bình tĩnh hỏi: “Nghĩ đến tớ?”
“…Tớ cũng không biết có tính không. Chính là lần trước sờ cậu xong, cảm thấy… khó chịu. Lúc đi tắm…” Tim Thẩm Phương Nguyệt như muốn nhảy lên tận cổ họng, không thể nói tiếp được nữa.
“………”
Hai người lặng lẽ nhìn nhau mấy giây, gần như cùng lúc nghiêng đầu về phía đối phương.
Khác với nụ hôn chậm rãi và vụng về khi nãy, lần này họ hôn nhau dồn dập và mạnh mẽ hơn. Trong căn phòng trọ nhỏ giữa đêm khuya, chỉ còn lại những tiếng quấn quýt, dây dưa đầy ám muội. Không biết ai là người giật tung chăn ra trước, giữa họ lúc này chỉ còn cách biệt bởi hai lớp vải mỏng, dưới lớp vải ấy đều là nhiệt độ nóng bỏng. Bùi Kỳ hơi chống người dậy, Thẩm Phương Nguyệt ngồi lên đùi cậu, vòng tay ôm lấy cổ cậu, bị hôn đến mức đầu óc choáng váng.
Bàn tay của thiếu niên cuối cùng cũng không còn quy củ nữa, kìm nén mà siết chặt lấy eo cô, hai ngón tay lặng lẽ luồn vào vạt áo, vùi sâu vào làn da mềm mại bên hông cô.
Lý trí vốn luôn gắng gượng duy trì giờ đây cũng bị lung lay sắp sụp đổ, Bùi Kỳ m*t lấy cánh môi cô, câu hỏi vừa định bật ra khỏi miệng thì bàn tay bất chợt bị nắm lấy.
Những ngón tay thon dài khẽ run, nắm lấy cổ tay cậu, chậm rãi, run rẩy, dẫn tay cậu vào trong lớp áo ngủ.
Thẩm Phương Nguyệt luôn không nhịn được mà chú ý đến đôi tay của Bùi Kỳ.
Khớp xương rõ ràng và ngón tay thon dài khiến ngay cả động tác xoay bút của cậu cũng trông thật đẹp mắt.
Lòng bàn tay của cậu rộng hơn so với bạn bè cùng trang lứa, có thể dễ dàng cầm trọn một quả bóng rổ.
Cô đã nhìn đôi tay này vô số lần, nhưng chưa từng nghĩ đến việc có một ngày nó sẽ không chút kiêng dè chạm vào da thịt cô, từng chút từng chút nhóm lên những ngọn lửa.
Trong phòng vẫn tối đen, Thẩm Phương Nguyệt nhắm mắt lại, chỉ có thể cảm nhận rõ ràng qua từng nụ hôn, từng cái v**t v* của Bùi Kỳ, khiến tất cả giác quan của cô trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết. Những nơi bị chạm vào đều bỏng rát, tê dại đến run rẩy, Thẩm Phương Nguyệt khẽ hé miệng, giọng cũng run theo: “Bùi Kỳ…”
“Ừm.” Người dưới thân khàn giọng đáp.
“Tớ khó chịu.” Cô nói bằng giọng khí.
Bùi Kỳ nuốt nước bọt một cái rồi nói: “Tớ giúp cậu được không.”
“……” Mũi Thẩm Phương Nguyệt chạm vào mũi cậu, nghiêm túc gật đầu.
Cô cứ nghĩ họ sẽ đi đến bước cuối cùng.
Thẩm Phương Nguyệt gối đầu lên chiếc gối của Bùi Kỳ, mặt đỏ tim đập, cô nghĩ thầm: Cứ tiếp tục thế này sao? Không bật đèn à? Chỉ có một ánh đèn lờ mờ, cô chẳng nhìn thấy gì cả, như vậy không công bằng chút nào.
Cô vừa định tranh thủ quyền lợi cho mình thì đã cảm nhận được ngón tay của Bùi Kỳ.
Gần như ngay khoảnh khắc chạm vào— Thẩm Phương Nguyệt đã kết thúc rồi.
Cảm giác kì lạ nhưng mãnh liệt lập tức nhấn chìm Thẩm Phương Nguyệt, ngón tay cô siết chặt, cả người căng cứng trong một khoảng thời gian rất dài. Đầu óc cô ong ong suy nghĩ— hóa ra lần trước hai đùi cọt xát lúc tắm hoàn toàn không là gì cả…
Bùi Kỳ cũng khựng lại một chút. Cậu nửa quỳ g*** h** ch*n Thẩm Phương Nguyệt, tay rời khỏi nơi đó, ấn xuống bắp đùi của Thẩm Phương Nguyệt. Lúc này, chàng trai có chút không khống chế được lực khiến làn da trắng muốt bị ép đến mức hơi lõm xuống.
“Cậu nhạy cảm quá, Thẩm Phương Nguyệt.”
“……….”
Một lúc lâu sau Thẩm Phương Nguyệt mới lấy lại được hơi thở, cảm giác như từng con sóng dần dần rút đi, nhưng dư vị vẫn còn lơ lửng trên bờ cát. Cô chậm rãi hoàn hồn, hơi chậm một nhịp chống tay ngồi dậy.
Rồi sau đó, trong ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn ngủ dưới sàn, cô nhìn thấy Bùi Kỳ chống một tay nâng một bên chân cô lên, cúi đầu xuống.
……….
Thẩm Phương Nguyệt không có chút phòng bị, ngón chân cô co rụt lại, tấm lưng mảnh khảnh và cần cổ trắng nõn ngửa ra sau. Cảm giác k*ch th*ch đến nổ tung khiến cả cơ thể lẫn đầu óc cô đều không thể kiểm soát nổi mà phát ra âm thanh.
Nghĩ đến chuyện khách sạn này cách âm không tốt lắm, cô cuống quýt đưa tay che miệng, cố gắng giãy giụa nhưng chẳng có chút sức lực nào, đôi chân vẫn bị Bùi Kỳ giữ chặt trong khuỷu tay. Ngay cả sợi tóc cũng có vẻ như đang run rẩy.
Cứ như cả một thế kỷ trôi qua—— nhưng thực ra chỉ là một khoảng thời gian ngắn ngủi. Bời vì Thẩm Phương Nguyệt căn bản là không chịu nổi.
Đèn ngủ đầu giường bật sáng, ánh sáng vàng dịu dàng lan tỏa. Hơi thở hỗn loạn, tay chân bủn rủn, Thẩm Phương Nguyệt nhìn chàng trai nửa quỳ trước mặt, đưa tay rút khăn giấy từ đầu giường, sau đó là khăn ướt mà Thẩm Phương Nguyệt cố ý mang theo, từng chút một lau sạch cho cô.
Thẩm Phương Nguyệt xấu hổ đến mức cuộn chặt đôi chân, đầu óc cứ lơ lửng như đang ở trên mây.
Bùi Kỳ cúi mắt nhìn cô: “Còn l**m qua rồi mà.”
“………..”
Cô không co chân nữa, bật dậy đạp cậu.
Lau xong, Bùi Kỳ đứng dậy xuống giường. Thẩm Phương Nguyệt đưa tay kéo vạt áo cậu: “…Cậu đi đâu?”
Cả người cô mềm nhũn, giọng nói cũng như tiếng muỗi kêu, nhỏ xíu, mềm mại.
“Đánh răng.”
“…….”
Hai má cô lại ửng đỏ, Thẩm Phương Nguyệt hỏi: “Không làm sao?”
Dưới ánh đèn ở đầu giường, cô có thể thấy rõ ràng phần căng cứng và nhô cao dưới lớp quần dài rộng rãi của cậu.
“Bao ở đây không tốt.” Bùi Kỳ nói.
“Cậu còn biết cả cái này?” Thẩm Phương Nguyệt nhướng mày, “Đừng nói là cậu từng…”
“Cái này mà cũng cần biết à? Nhìn không ra sao?” Bùi Kỳ tùy tiện nhấc một hộp lên, “Nhãn hiệu nào lại đi in lên bao bì dòng chữ ‘Đêm nay em có đến không’ chứ?”
Thẩm Phương Nguyệt sụp đổ: “Aaaaa! Vừa nãy có phải cậu nuốt vào một chút không hả!!!”
“Tớ không quan tâm thì cậu la hét cái gì thế, Thẩm Phương Nguyệt.” Bùi Kỳ bật cười nói.
………..
Bùi Kỳ vào phòng tắm.
Nghe thấy tiếng “tách” vang lên, dù có mệt mỏi đến đâu Thẩm Phương Nguyệt cũng phải quay đầu mắng: “Lại tắt đèn! Bùi Kỳ, cậu đúng là keo kiệt thật đấy!”
“Tách.”
Đèn lại sáng lên.
Thẩm Phương Nguyệt: “….”
Cô liếc nhìn một cái rồi quay đi. Lại lén nhìn một lần nữa rồi lại vội vã quay đi…
Aaaaaaa.
“Bùi Kỳ, cậu đang nghĩ gì vậy?” Thẩm Phương Nguyệt ôm gối, cuối cùng không nhịn được mà mở miệng hỏi.
“Cậu.”
“Lâu quá rồi đấy, có cần tớ kêu lên hai tiếng giúp cậu không?”
“Cậu kêu đi.”
Thẩm Phương Nguyệt hắng giọng, vô cảm “a a” hai tiếng, không có chút cảm xúc.
“……Câm miệng đi.”
“Cậu có thể quay về phía này một chút không? Như vậy tớ không thấy rõ.”
Tách, đèn lại tắt.
“……….”
Không biết bao lâu trôi qua, Thẩm Phương Nguyệt lướt mạng xã hội đến mức bạn bè sắp bị cô làm phiền chết thì cuối cùng cửa phòng tắm cũng mở ra.
Cậu lại đánh răng một lần nữa, trên người nồng đậm mùi hương bạc hà. Bùi Kỳ đi đến bên giường, cúi người, ngón tay luồn vào tóc Thẩm Phương Nguyệt: “Về giường cậu ngủ đi.”
Thẩm Phương Nguyệt cuộn tròn trong chăn: “Không muốn.”
Bùi Kỳ quay người, định đi ngủ ở giường bên cạnh nhưng vạt áo khẽ bị kéo lại.
Cuối cùng, hai người vẫn chen chúc trên một chiếc giường đơn.
Giường rất nhỏ, ngủ hơi chật chội. Bùi Kỳ vươn tay ôm lấy cô.
Thẩm Phương Nguyệt gối lên cánh tay cậu, áp sát vào người cậu ngủ, ngửi mùi hương sữa tắm trên người cậu. Loại sữa tắm này do cô chọn, đã ngấm vào vị giác của Bùi Kỳ, dù có tạm thời dùng loại khác nhưng trên người vẫn phảng phất mùi hương cam quýt nhè nhẹ.
Thẩm Phương Nguyệt hít một hơi, chậm rãi rúc vào lòng cậu thêm một chút nữa, ngẩng đầu nhẹ nhàng hôn lên cằm cậu, lúc này mới nhớ ra điều mình quên nói: “Chúc mừng sinh nhật, Bùi Kỳ.”
Bùi Kỳ lười biếng cúi đầu, chạm môi cô một cái, giọng ngái ngủ đáp một tiếng: “Ừm.”
Thẩm Phương Nguyệt khựng lại: “Vừa rồi cậu có đánh răng cẩn thận đấy chứ.”
Bùi Kỳ tức cười, rõ ràng là cậu còn chưa nói gì mà cô đã bắt đầu ghét bỏ rồi? Cậu dứt khoát cúi đầu, nắm lấy hai má cô, bắt cô mở miệng: “Tự cậu kiểm tra đi.”
“……..”
