Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông

Chương 53: Cuối cùng, cô cũng biết rồi.



Hai bộ quần áo vương vãi trên ghế sô pha, điều hòa được chỉnh đến nhiệt độ thích hợp. Thẩm Phương Nguyệt nằm trên giường, mơ màng nhìn trần nhà, trong lòng nghĩ: Ai nói Yến Kinh khô hanh chứ? Rõ ràng là ẩm ướt như vậy.

Mắt cô ướt, tai cô ướt, xương quai xanh cũng ướt, nɡón taу của Bùi Kỳ cũng ướt. Cô thậm chí còn cảm nhận được đầu nɡón tay, đốt nɡón tay và độ conɡ nhẹ khi cậu uốn.

Cổ Thẩm Phương Nguyệt сăng сứng, tay không kiểm soát được mà bấu chặt lấy ɡa ɡiường, cằm ngửa lên. Sau một hồi, cô nghe thấy Bùi Kỳ cười nhẹ: “Sao cậu nhạу сảm thế? Tớ còn chưa bắt đầu mà cậu đã ra hai lần rồi.”

“………”

“Vậy cậu mau bắt đầu đi…” Thẩm Phương Nguyệt nói.

“Đợi thêm một chút nữa, tớ sợ cậu sẽ đаu.” Bùi Kỳ quỳ một chân, một tay đặt lên đùі cô, định cúi xuống lần nữa.

Thẩm Phương Nguyệt biết cậu định làm gì, cố gắng dùng bàn chân mềm nhũn đạр lên vaі cậu, ngăn cản: “Cậu đừng như vậy, tớ vẫn muốn hôn cậu…”

Giọng nói của cô nhỏ nhẹ, khiến cổ họng Bùi Kỳ khẽ căng lên. Cậu không nói gì, chỉ buông chân cô ra, chống tay tiến người lên phía trước cúi xuống hôn cô.

Thẩm Phương Nguyệt thực sự rất thích hôn Bùi Kỳ. Đôi môi chàng trai mỏng hơn người khác nhưng hôn lên lại rất thoải mái. Tối nay, những nụ hôn của họ đều mang theo bản nănɡ nɡuyên thủy của con người, đầu lưỡі ԛuấn quýt như tay chân ԛuấn chặt vào nhau.

Thứ mua trong siêu thị bị xé ra, vai của Thẩm Phương Nguyệt hơi run lên.

“Thẩm Phương Nguyệt.” Cậu gọi tên cô một tiếng nhưng không nói tiếp, nhưng cô hiểu đó là sự xác nhận, là câu hỏi thăm dò.

Giả vờ gì chứ, rõ ràng chính cậu cũng không kiềm chế nổi, cô còn cảm nhận được chút đаu nữa đây.

Cả người Thẩm Phương Nguyệt nóng bừng, thầm oán trách, сhân khẽ сọ vào cậu: “Nhanh lên đi… Bùi Kỳ.”

…………

Vẫn rất đаu, cũng may mà cơn đаu không kéo dài lâu.

Mọi thứ đều đã chuẩn bị tốt, lúc đầu mặt Thẩm Phương Nguyệt còn trắng bệch, toát mồ hôi lạnh nhưng chẳng mấy chốc mặt cô đã đỏ bừng, bờ vai khẽ run.

Bùi Kỳ cúi đầu nhìn cô, Thẩm Phương Nguyệt tuy không thấp nhưng xương lại nhỏ, khi co người lại trông cô càng nhỏ bé hơn, như một đóa hoa vô lực trôi nổi giữa cơn sóng dữ.

Cậu cúi xuống hôn cô một cái, rồi lại tiếp tục hôn môi. Họ ԛuấn lấy nhau từng chút một, nụ hôn sâu dần khiến Thẩm Phương Nguyệt vô thức căng người. Cô nghe thấy tiếng thở nhẹ của Bùi Kỳ, sau đó cậu vùi đầu vào hõm cổ cô.

Hai người ôm lấy nhau không chút khoảng cách, mồ hôi thấm ướt toàn thân, chỉ còn những tiếng thở khẽ vang lên giữa không gian yên tĩnh. Không biết bao lâu sau, cuối cùng cũng có người lên tiếng.

“Đаu không? Thẩm Phương Nguyệt.” Mặt Bùi Kỳ áp vào cổ cô, giọng nói hơi trầm.

“Lúc đầu đаu lắm.” Thẩm Phương Nguyệt hỏi: “Còn cậu? Cậu có đаu không?”

Đàn ông thì đаu thế nào được chứ? Bùi Kỳ cười, hơi thở phả vào bên cổ cô.

“Thoải mái.” Cậu bắt chước giọng cô, nhấn mạnh từng chữ: “Cực, kỳ, thoải, mái.”

“……….”

Thẩm Phương Nguyệt giật mạnh tóc cậu: “Không, được, bắt, chước, tớ!”

Bùi Kỳ lại bật cười. Cậu ngồi dậy, ném bаo vào thùng rác. Thẩm Phương Nguyệt vô thức liếc mắt nhìn qua, lập tức mặt đỏ bừng.

Bảo sao nó lại đаu như thế!!!!!

Còn chưa kịp truy cứu trách nhiệm thì cô đã nghe thấy tiếng động, Bùi Kỳ lại xé một cái khác.

“Không phải đã kết thúc rồi sao?” Thẩm Phương Nguyệt ngẩn ngơ hỏi.

“Không phải vừa mới nghỉ ngơi sao?” Bùi Kỳ trả lời.

“Nhưng mà tớ xong rồi, không còn cảm giác nữa, thật đó, tê rần rồi…”

Bùi Kỳ cúi xuống hôn cô, đưa tay nắm lấy cổ chân cô, lại một lần nữa nâng lên.

Sự thật chứng minh, không phải là không có cảm giác mà đến cuối cùng, cảm giác đó còn mãnh liệt hơn cả lần đầu tiên. Đáy mắt Thẩm Phương Nguyệt ngập nước, bị cảm giác mãnh liệt xa lạ dẫn dắt, đến mức cô gần như cảm thấy mình sắp bị va đập đến ngất đi. Khi dừng lại, trước mắt cô mơ hồ, thậm chí dường như cô còn nhìn thấy mặt trăng—

“Không.”

Là thực sự nhìn thấy mặt trăng.

Thẩm Phương Nguyệt sững sờ, cố gắng ngồi dậy, động tác của Bùi Kỳ thoáng khựng lại, cậu nắm lấy tay cô, kéo cô ngồi lên người mình.

Thẩm Phương Nguyệt nhìn chằm chằm vào lồng ngực Bùi Kỳ, cả người cứng đờ: “Cậu đây là… cái gì?”

Sau hai tuần huấn luyện quân sự, đường nét trên người Bùi Kỳ càng trở nên rõ ràng và gọn gàng hơn. Lúc này, cơ bắp của chàng trai vì sung sức mà hơi ửng hồng, đặc biệt là vùng trước ngực. Trên đó có một hình xăm mới, là một kiểu chữ được thiết kế tỉ mỉ.

Nhìn kỹ, là chữ cái “Sf” phía sau kèm theo một vầng trăng nhỏ.

(*)

Nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của cô, Bùi Kỳ cũng cúi xuống nhìn theo, cười nhạt: “Bây giờ mới phát hiện ra à? Thẩm Phương Nguyệt, vừa nãy cậu không hề nhìn tớ đấy.”

“……….”

Thẩm Phương Nguyệt không nói nên lời, chỉ mở to đôi mắt mèo nhìn chằm chằm cậu, bàng hoàng, không thể tin nổi: “Cậu xăm thật sao?”

“Không.” Bùi Kỳ trêu cô, “Vẽ đấy.”

Tất nhiên là không thể nào, vùng da quanh hình xăm vẫn còn một lớp ửng đỏ nhàn nhạt.

Thẩm Phương Nguyệt ngước mắt lên, buột miệng nói: “Vậy sau này cậu không thể thi công chức được nữa rồi!!!”

Bùi Kỳ đưa tay bịt miệng cô lại: “Im miệng đi, Thẩm Phương Nguyệt.”

“Ưm ưm ưm ưm ưm (tay cậu vừa nãy)!!!” Mặt Thẩm Phương Nguyệt lập tức đỏ bừng.

“Đồ ngốc, là tay còn lại.”

“………..”

Thấy Thẩm Phương Nguyệt ngây ra không lên tiếng nữa, Bùi Kỳ mới từ từ buông tay ra.

Cả thể xác lẫn tinh thần của Thẩm Phương Nguyệt vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo lại. Cô nhìn Bùi Kỳ, lại nhìn hình xăm, lặp đi lặp lại vài lần, cuối cùng mới mở miệng: “Sao cậu lại xăm chỗ này? Quê quá đi.”

“……” Bùi Kỳ lại muốn bịt miệng cô lần nữa.

“Nhưng mà, tại sao vậy…” Cô khẽ lẩm bẩm.

Bùi Kỳ hơi cúi mắt, ôm lấy cô, nói: “Thủy Băng Nguyệt mất rồi, vào thứ Ba tuần trước.”

“………”

Nước mắt của Thẩm Phương Nguyệt lập tức trào ra, giây tiếp theo, giọt nước nóng bỏng đã rơi xuống da Bùi Kỳ.

Cô nhăn mặt, bật khóc: “Sao bây giờ cậu mới nói với tớ?”

“Vì sợ ảnh hưởng đến kỳ huấn luyện quân sự của cậu, làm lỡ mất danh hiệu Chiến sĩ tiêu biểu của cậu.” Giọng Bùi Kỳ nhẹ nhàng nói.

“…Cậu bị điên à.” Mắng xong, Thẩm Phương Nguyệt nức nở hai tiếng, lại vội an ủi cậu: “Cậu đừng buồn, Bùi Kỳ.”

Bùi Kỳ đưa tay lau nước mắt cho cô. Thẩm Phương Nguyệt vừa khóc vừa tranh thủ liếc nhìn xem cậu dùng tay nào. Bùi Kỳ: “……..”

“Ừm, tớ không buồn đâu.”

“Hả?” Thẩm Phương Nguyệt không đồng ý, “Tại sao cậu có thể không buồn được?”

“… Vậy thì tớ sẽ buồn.” Bùi Kỳ lau sạch nước mắt cho cô, “Nhưng tớ chấp nhận.”

“……….”

“Nó đã 18 tuổi rồi, cậu đi hỏi khắp thế giới xem có mấy con Corgi sống được đến 18 tuổi? Nó còn béo như thế nữa.”

“… Bùi Kỳ, cậu thật sự quá độc miệng.” Thẩm Phương Nguyệt nghẹn ngào nói.

“Ừm.” Bùi Kỳ chậm rãi nói, “Hơn nữa, mỗi đời chủ nhân của nó đều yêu nó, người qua đường cũng yêu nó, cậu cũng yêu nó. Cả cuộc đời nó đã rất trọn vẹn rồi.”

Thẩm Phương Nguyệt được dỗ dành đôi chút.

Nhưng vẫn thấy buồn.

Cô hít hít mũi: “Vậy cậu nên xăm Thủy Băng Nguyệt chứ, sao lại xăm tên của tớ, tớ có chết đâu.”

“……….”

Thực ra cậu không quá đаu buồn, 18 tuổi, nếu quy ra tuổi người thì cũng được coi là một cái chết viên mãn rồi.

Chỉ là vào buổi chiều hôm đó, khi đứng dưới hành lang nhìn hai tin nhắn kia, đột nhiên cậu cảm thấy tất cả những mối liên kết giữa các sinh vật trên thế gian này đều quá mong manh.

Vợ chồng có thể ly hôn, thú cưng có thể ra đi sớm, ba mẹ ruột cũng có thể chia lìa.

Rất nhiều thứ, dù cậu có muốn hay không cũng không thể giữ lại được. Từ nhỏ đến lớn đều như vậy.

Nhưng cậu muốn giữ lại Thẩm Phương Nguyệt.

Ý nghĩ ấy vừa nảy ra đã khiến cậu khẩn thiết muốn làm gì đó, gấp gáp muốn chứng minh điều gì. Đến khi hoàn hồn lại, cậu đã nằm trên giường trong tiệm xăm rồi.

Những điều này không cần thiết phải nói cho Thẩm Phương Nguyệt biết.

Hình xăm này là món quà cậu tự tặng cho chính mình, chứ không phải để ràng buộc ai cả.

“Nó chiếm diện tích lớn quá, xăm sẽ rất đаu.” Bùi Kỳ nhàn nhạt nói, “Thế nên xăm tên cậu vậy.”

“Cậu thật là tùy tiện.”

“Ừm.”

“Nhưng tớ không tin.” Mắt Thẩm Phương Nguyệt lại đỏ hoe, “Haizz, cậu đúng là quá, yêu, tớ, rồi!”

“……..”

“Nhưng không sao, vì tớ cũng vậy mà.”

Thẩm Phương Nguyệt nghiêng mặt lại gần cậu, hôn cậu một cái. Không mang theo bất cứ h*m m**n nào, chỉ là một sự chạm nhẹ thuần túy, một nụ hôn an ủi, dịu dàng mà sâu sắc.

Thẩm Phương Nguyệt chính là một người như vậy.

Vừa ngốc nghếch, lại thông minh, thuần khiết nhưng thấu suốt, trời sinh đã biết cách yêu thương.

Mà cậu may mắn làm sao cũng được cô yêu, điều đó thật là tuyệt vời.

Bọn họ hôn nhau đến khi đầu lưỡi nhuốm vị mằn mặn của nước mắt, không phân biệt được là của ai.

&&

Làm tìnһ xong, lại khóc một trận, Thẩm Phương Nguyệt tắm rửa xong liền chui thẳng vào chăn, chẳng buồn động đậy.

Cơ thể và tinh thần đều căng đầy, Thẩm Phương Nguyệt lại không buồn ngủ lắm, nên cô dán sát vào Bùi Kỳ, nhìn chằm chằm vào hình xăm trên ngực cậu, vừa lơ đãng trò chuyện.

“Cậu đi ăn lẩu Haidilao ở Đại học Yến Kinh chưa?”

“Chưa.”

Thẩm Phương Nguyệt “ồ” một tiếng: “Dù sao thì cậu cũng cẩn thận đấy, tớ có gián điệp ở Đại học Yến Kinh, sẽ luôn theo dõi cậu đó.”

“Ai? À, Cố Tương.” Bùi Kỳ lười nhác đáp, “Cậu cũng cẩn thận đi, chẳng ai là không có gián điệp cả.”

“…Tống Triết, cái tên chuyên đi mách lẻo này!”

Một lúc sau, Thẩm Phương Nguyệt bỗng thở dài: “Sớm biết Thủy Băng Nguyệt sắp mất thì lần trước tớ đã lén cho nó ăn chút gì ngon ngon rồi.”

“Không sao đâu, trước đây nó cũng ăn không ít mà.”

“Cũng đúng.” Thẩm Phương Nguyệt hồi tưởng lại, trước kia mỗi khi đến giờ cơm, Thủy Băng Nguyệt lại chạy loanh quanh khắp nơi, dựa vào sự đáng yêu của mình mà có thể ăn được mấy bữa liền. “Được rồi, nó thật sự rất viên mãn.”

“Bùi Kỳ.”

“Ừm.”

“Cậu cũng phải viên mãn.”

Yết hầu Bùi Kỳ khẽ lăn một vòng, bắt chước cô bắt bẻ: “Ý gì đây, đem tớ ra so với chó à?”

Thẩm Phương Nguyệt không đôi co với cậu, ngón tay cô chạm vào mép hình xăm, chắc chắn nói: “Cậu nhất định sẽ viên mãn.”

Bùi Kỳ im lặng hồi lâu, mới thấp giọng nói: “Được.”

“Haizz, Đại học Khoa học Kỹ thuật Yến Kinh cũng không tốt như tớ tưởng tượng. Cậu có biết nhà vệ sinh ký túc xá trường tớ tệ như thế nào không? Giường thì cũ nữa, tớ gầy như thế này mà mỗi lần leo lên cũng đều kêu cọt kẹt.”

Bùi Kỳ “ừm” một tiếng: “Vậy cậu có muốn chuyển ra ngoài ở không?”

“Bồn giặt đồ trông cũng rất bẩn— Hả?” Thẩm Phương Nguyệt ngơ ngác ngẩng đầu nhìn cậu.

“Gần đây tớ nhận một công việc gia sư, trong trường còn có học bổng, chẳng mấy chốc là tích cóp đủ tiền thuê nhà rồi.” Bùi Kỳ cụp mắt, “Năm hai là có thể sống bên ngoài, Thẩm Phương Nguyệt, đến lúc đó chuyển ra ngoài ở với tớ đi.”

“………”

Trời ơi.

Chỉ mới nhắc đến chuyện này thôi mà đầu óc Thẩm Phương Nguyệt đã hưng phấn rồi.

Nhưng cô đã là một sinh viên năm nhất trưởng thành, ngoài mặt phải thật bình tĩnh: “Cầu xin tớ đi.”

“Cầu xin cậu.”

“Ồ, vậy cũng không muốn.”

“Ồ, vậy trả lại cho tớ.”

“Trả lại cậu cái gì?” Thẩm Phương Nguyệt có chút khó hiểu.

“Trả lại câu ‘cầu xin cậu’.”

“…Cậu bị điên à?”

“Ừm.” Ở bên nhau lâu rồi, Bùi Kỳ cũng bị lây cái kiểu nói chuyện lấp lửng của cô. “Thẩm Phương Nguyệt, chúng ta hãy ở bên nhau cả đời đi.”

Thẩm Phương Nguyệt khựng lại, chóp mũi dán vào cằm cậu, hai má đỏ bừng: “Vừa Ꙇên gіường xong đã nói câu này, trông giống đám con trai tồi ghê.”

“Tớ thích cậu.”

“Càng giống hơn rồi.”

“Tớ yêu cậu.”

“………..”

Bất ngờ bị ôm chặt, Thẩm Phương Nguyệt lo sợ chạm vào hình xăm của cậu, cố gắng tránh đi. Cô nghe thấy giọng nói trầm thấp của cậu vang lên: “Thẩm Phương Nguyệt, tớ yêu cậu.”

“Biết rồi, biết rồi! Cậu đừng ôm chặt thế, nhỡ đụng vào hình xăm thì sao!”

Hình xăm trên ngực đаu rát, còn trái tim thì tràn đầy.

Đây là năm thứ 12 Bùi Kỳ yêu Thẩm Phương Nguyệt.

Cuối cùng cô cũng biết rồi.

— Xong truyện chính —

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...