Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông

Chương 55: (NT 2): “Tớ thật sự không nên yêu cậu quá nhiều.”



Trước khi khai giảng năm hai, Thẩm Phương Nguyệt đã quay lại ký túc xá để dọn đồ. Thực ra, phần lớn đồ đạc đã được cô đã chuyển đi từ trước, lần này chỉ còn lại một chút, một chiếc vali nhỏ là đủ để đựng hết.

Sau một năm sống chung, mọi người trong phòng ký túc đều đã quen thân với nhau, đặc biệt là với Thẩm Phương Nguyệt.

Thẩm Phương Nguyệt cứ thu dọn một lúc rồi cúi xuống nhìn, lại phát hiện ra trong vali mở sẵn có thêm một vài món đồ.

Cô bạn giường đối diện là một tín đồ làm đẹp: “Thỏi son này lên màu rất tự nhiên, tớ thấy hợp với cậu nên mang cho cậu một cây. Lúc nào để mặt mộc cũng có thể dùng… Nhét vào túi xách của cậu rồi đấy nhé.”

Tô Mâu: “Trăng Nhỏ, đây là đặc sản của quê tớ. Nếu thấy nhạt quá thì khi nấu thì cậu có thể cho thêm một chút ớt.”

Chị cả trong phòng – người lớn tuổi nhất và cũng là người điềm tĩnh nhất: “Cây phát tài pha lê này tớ mua cho mỗi người một cái. Cậu mang cái này về đặt ở hướng Đông Nam, bên dưới lót một tờ tiền, mệnh giá càng lớn càng tốt——”

Thẩm Phương Nguyệt cảm động: “Mọi người thật tốt… Nhưng mà có phải hơi sớm để cầu tài không? Không có cây học hành tấn tới à?”

“Phát tài không chia sớm muộn.”

Thẩm Phương Nguyệt gật đầu: “Ồ ồ, cậu nói đúng.”

Cuối cùng, mấy người đứng ở cửa ký túc xá, lưu luyến chia tay nhau.

“Huhuhuhu.” đôi mắt của Thẩm Phương Nguyệt ươn ướt, chóp mũi đỏ hoe, “Tớ cực kỳ không nỡ xa mọi người, sau này buổi trưa rảnh tớ sẽ quay lại đây lén lút ăn lẩu với mọi người nhé.”

Ba cô bạn còn lại cũng thấy buồn trong lòng. Thực ra, ngày đầu tiên gặp mặt, ai cũng cảm thấy cô gái này quá tự nhiên, quá náo nhiệt, nói thẳng ra thì có vẻ hơi giả tạo. Nhưng chỉ mất vài ngày để nhận ra—— Cô không giả vờ mà tính cách vốn dĩ đã như vậy. Dễ thương, chân thành, tràn đầy sức sống. Có cô ở bên, ngay cả những tiết học lúc 8 giờ sáng cũng ít khó khăn hơn.

Chị cả trong phòng có chút xúc động, vừa định đưa tay lau nước mắt cho cô thì điện thoại của Thẩm Phương Nguyệt reo lên.

Cô cúi đầu nhìn thoáng qua, khi ngẩng lên lại, đôi mắt đã cong thành vầng trăng non, nước mắt lấp lánh như những vì sao chẳng còn chút gì buồn bã nữa. Cô kéo vali, không ngoảnh đầu lại: “Ây da, bạn trai tớ đang chờ ở dưới lầu! Tớ đi đây! Bye bye! Yêu mọi người lắm!!!”

“………..”

Điểm trừ duy nhất là thật sự có hơi “trọng sắc khinh bạn”.

Nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc mọi người vẫn rất thích cô.

Tối đó, Bùi Kỳ tắm xong bước ra, nhìn thấy bạn gái mình đang nằm trên sofa như một con cá muối, chân vắt lên gối dựa một cách kém duyên, mặt đắp mặt nạ, đang gọi điện thoại với Diệp Uyển.

“Dọn xong rồi ạ, chuyển nhà thật sự cực, kỳ, mệt.”

“Vâng, vị trí nhà khá tốt, ngay giữa trường học của bọn con, đi học mất khoảng mười phút tàu điện ngầm. Để lát nữa con gửi địa chỉ cho mẹ… Hả, Bùi Kỳ gửi rồi sao?”

“Được rồi, con sẽ chăm sóc bản thân thật tốt— Mẹ! Mẹ đang nói gì vậy, sao con có thể mang thai ngoài ý muốn được chứ!! Đây là chuyện giữa mẹ con có thể nói với nhau sao?!”

Bùi Kỳ ngồi xuống bên cạnh cô, lờ mờ nghe thấy giọng nói từ đầu dây bên kia. Diệp Uyển thản nhiên: “Mẹ con không nói thì ai nói? Dù sao cũng phải chú ý. Còn nữa, sống chung và làm hàng xóm không giống nhau đâu, con phải hòa hợp với Tiểu Kỳ, đừng có mà nũng nịu quá——Thôi, mẹ nghĩ lại rồi, thằng bé còn chịu đựng con giỏi hơn cả mẹ và ba con.”

Thẩm Phương Nguyệt liếc nhìn người bên cạnh: “Ừm ừm, con biết rồi, mặc dù Bùi Kỳ nóng tính, thói xấu cũng nhiều nhưng con sẽ bao dung cho cậu ấy.”

Diệp Uyển bật cười: “Thôi được rồi, ba con đến rồi, lần sau lại nói tiếp, đừng để lộ đấy.”

Chuyện thuê nhà ở chung là Diệp Uyển gật đầu đồng ý. Họ dự định một thời gian nữa mới nói với Thẩm Chu Sơn.

Không phải cố tình giấu giếm mà chỉ là trước đó Diệp Uyển từng thử thăm dò ông, nói rằng bây giờ nhiều cặp đôi đại học thích thuê nhà chung, không biết hai đứa có dự định như vậy không. Thẩm Chu Sơn vỗ vào đùi một cái, nói Bùi Kỳ mà dám có ý đó thì ông sẽ xử lý cả thằng bé lẫn nước Mỹ luôn.

Thế nên cuối cùng họ chỉ nói với ông rằng Thẩm Phương Nguyệt chuyển ra ngoài ở, chứ không đề cập đến chuyện sống chung.

Bùi Kỳ kéo chân cô ra khỏi gối tựa, đặt lên đùi mình, giữ lỏng cổ chân cô, vừa xem tin nhắn của giáo sư vừa nghe cô liên thiên.

Đến khi cô gọi điện thoại xong, Bùi Kỳ cũng vừa nhắn tin xong, anh ném điện thoại sang một bên rồi tính sổ với cô: “Dọn nhà rốt cuộc là cậu mệt ở chỗ nào hả? Công chúa thiên nga?”

Rõ ràng toàn là anh dọn dẹp, Thẩm Phương Nguyệt đứng ở giữa phòng khách, chống tay ngang eo, chỉ tay liên tục, cái này muốn để đâu, cái kia đặt ở đâu.

“Mỏi miệng mà.” Thẩm Phương Nguyệt giảng đạo lý với anh, “Chỉ huy rất tốn chất xám, cậu có biết không?”

Bùi Kỳ bật cười, gật đầu: “Được.”

Nói chuyện với Diệp Uyển xong, Thẩm Phương Nguyệt cuối cùng cũng có thời gian mở WeChat. Cô phát hiện trong nhóm bạn cùng phòng đại học có người vừa chia sẻ một bài viết trên mạng, tiêu đề là “Những điều cần chú ý khi sống chung với bạn trai”, nhìn một cái là biết bài này chia sẻ cho cô xem.

Thẩm Phương Nguyệt mở ra đọc thử, phát hiện rất nhiều thói xấu của con trai được nhắc đến trong bài thì Bùi Kỳ đều không có. Nhưng đến phần cuối cùng—

[17. Điều quan trọng nhất nhất nhất! Những ai có yêu cầu cao về giấc ngủ nhất định phải chú ý xem đối phương có thói quen xấu khi ngủ hay không, ví dụ như: ngáy (cực kỳ nghiêm trọng), nghiến răng, nói mớ, mộng du, v.v.]

………………

Buổi tối. Lần đầu tiên hai người làm chuyện đó trong căn nhà họ sẽ sống với nhau trong vài năm tới.

Ga trải giường là do Thẩm Phương Nguyệt chọn, màu hồng Hello Kitty. Khi đó Bùi Kỳ ngồi bên cạnh cô, mặt không cảm xúc hỏi: “Thẩm Phương Nguyệt, cậu có thể coi tớ là con người được không?” Thẩm Phương Nguyệt ai da một tiếng, đặt hàng luôn, nói: “Chúng ta bao dung lẫn nhau đi! Thế này nhé, dù sao cũng cần hai bộ ga giường, bộ còn lại tớ cho phép cậu mua Ninja Rùa.”

Nói thì nói như vậy nhưng cuối cùng cả hai bộ ga trải giường đều do cô chọn. Bộ còn lại là kiểu thêu hoa, màu hồng phấn nhạt, Thẩm Phương Nguyệt vẫn không coi anh là con người.

Nhưng bây giờ Bùi Kỳ bỗng nhiên lại không quá bài xích nữa.

Thẩm Phương Nguyệt rất thích màu hồng, ga trải giường, quần áo, thậm chí cả áo ngực phần lớn đều là màu hồng. Người ta nói màu hồng làm da trông tối đi, nhưng trên người Thẩm Phương Nguyệt lại càng làm nổi bật làn da trắng hơn.

Thế nên, bình thường Bùi Kỳ sẽ không cởі sạch.

Lúc này, Thẩm Phương Nguyệt hơi hé môi, hai má gần như cùng tông màu với chiếc gối bên cạnh. Cúc áo ngủ của cô bunɡ hết nhưng vẫn chưa rơі ra, lớp vảі theo từng hơi thở của cô mà khẽ lay động, như sắp trượt xuống nhưng lại không trượt, khiến Bùi Kỳ không nhịn được mà lіếm môi, cánh tay duỗі ra, nɡón tay сhạm vào làn da dướі lớp áo ngủ của cô.

Thẩm Phương Nguyệt nhắm mắt, hơi thở vì động tác của anh mà gấp gáp hơn: “Bùi Kỳ…”

“Ừm.” Bùi Kỳ xác nhận, “Được rồi?”

Thẩm Phương Nguyệt thực sự rất nhạy сảm, mỗi lần đến cao trào đều phải nghỉ ngơi một lát.

Đôi mắt đỏ hoe của cô liếc nhìn, đột nhiên nói: “Tối nay tớ muốn bật ghi âm khi ngủ.”

“?” Bùi Kỳ nhướng mày, bắt chước lại y chang lời cô nói trước đó, cả ngữ điệu lẫn ngắt nghỉ, giọng điệu lạnh nhạt, nghe rất đáng ăn đòn: “Cậu, cậu sao lại có sở thích này thế, b**n th**.”

“……” Đồ bắt chước đáng ghét!

“Ai chạm vào tớ thì người đó mới là đồ b**n th**.” Thẩm Phương Nguyệt dùng mu bàn chân cọ cọ eo anh, ra hiệu là có thể tiếp tục, “Tớ muốn kiểm tra xem cậu có thói quen xấu khi ngủ không. Tớ sợ cậu ngủ không tốt, ảnh hưởng đến giấc ngủ của tớ.”

Thật ra bọn họ đã ngủ cùng nhau không ít lần, hồi nhỏ chơi mệt buổi trưa cũng từng ngủ chung cùng nhau trên ghế sofa, giờ lại càng không cần nói. Nhưng mỗi lần đều là Thẩm Phương Nguyệt ngủ trước, cô cũng không biết Bùi Kỳ bình thường lúc ngủ sẽ như thế nào.

Thực ra cô cũng không phải là quá để tâm.

Nhưng bây giờ cô lại mắc bệnh cũ: tò mò.

Bùi Kỳ ôm lấy chân cô, ánh mắt nhìn xuống, nghe vậy thì cười nhạt: “Câu này mà cậu cũng nói được… Mấy cái chuông báo thức trước đây của cậu nghe thấy chắc сhết cũng không nhắm mắt nổi.”

Yên tâm, cậu mà ngủ rồi thì trời sập xuống cậu cũng không tỉnh đâu.”

Thẩm Phương Nguyệt muốn đá anh, nhưng khổ nỗi cả hai chân đều đang bị anh gіữ сhặt. Cô nắm lấy ga giường, cố gắng kìm nén mà th* d*c, giọng nói гun гẩy: “Thế lỡ sau này già rồi, ưm… chất lượng giấc ngủ của tớ giảm thì sao? Tớ mặc kệ, tớ cứ phải ghi âm… Hay là cậu biết mình có thói quen ngủ xấu, nên mới không dám ghi âm? Không thì giờ cậu tự thừa nhận đi.”

“Được.” Bùi Kỳ bóp eo cô, chậm rãi trêu chọc, thấy ngón chân cô cuộn lại, bèn nửa cười nửa không cười gật đầu: “Tối nay cứ ghi đi.”

………………

Sáng hôm sau, cả hai đều không có tiết, lười biếng cuộn tròn trong chăn.

Thẩm Phương Nguyệt nằm sấp trên gối, mở ứng dụng ghi âm giấc ngủ mà cô đã tải về tối qua. Quả nhiên, trên màn hình hiển thị: “02:14 có tạp âm”, bên dưới còn có vài đoạn ghi âm mười mấy giây.

Thẩm Phương Nguyệt quay đầu, dùng ánh mắt tớ biết ngay mà nhìn chằm chằm người bên cạnh: “Hừ, bị tớ tóm được rồi nhé. Tớ mở lên đây!”

Bùi Kỳ chống cằm, lười biếng nằm nghiêng, đôi mắt mơ màng nửa khép nửa mở, buồn ngủ lắm rồi: “Mở đi.”

Cô nhấn vào đoạn ghi âm đầu tiên, phát. Vài giây sau, một tiếng ngáy rất nhẹ mơ hồ truyền đến.

Thực ra không quá ồn, Thẩm Phương Nguyệt phải tăng âm lượng lên mức cao nhất mới nghe thấy.

Cô lập tức hưng phấn, như vừa nắm được nhược điểm của Bùi Kỳ. Cô liền đổ người vào lòng anh, ngửa đầu nhìn cằm anh, nhíu mày thở dài đầy phiền muộn.

“Haiz, làm sao đây? Cậu lại ngáy ngủ, còn to như thế này. Tớ là người có yêu cầu rất cao với môi trường ngủ đó, hơn nữa tớ siêu ghét tiếng ngáy.”

Bùi Kỳ cúi đầu, lười nhác liếc nhìn cô.

“Nhưng nếu cậu cầu xin tớ thì cũng không phải là không thể chịu đựng một chút.” Cô mỉm cười, nói từng chữ chậm rãi hết câu.

Hai người im lặng nhìn nhau mấy giây, rồi đột nhiên Bùi Kỳ cầm điện thoại của mình lên, đưa đến trước mặt cô và nhấn phát video.

Thẩm Phương Nguyệt còn chưa kịp phản ứng, trước tiên đã nghe thấy trong video phát ra tiếng ngáy quen thuộc— chính là âm thanh mà cô vừa nghe trên ứng dụng ghi âm. Giây tiếp theo, “tách” một tiếng, đèn ngủ đầu giường được bật sáng.

Cô nhìn thấy chính mình khi đang ngủ say.

Thẩm Phương Nguyệt: “……”

Trong video, cô tóc tai rối bù, hai mắt nhắm nghiền, ngủ ngon lành. Tiếng ngáy khe khẽ theo nhịp thở của cô mà lúc có lúc không—

Khoảnh khắc tiếp theo, góc quay thay đổi, đôi mắt mơ màng ngái ngủ của Bùi Kỳ xuất hiện trên màn hình. Chàng trai nét mặt lười nhác, giọng hơi khàn, nói với cô qua màn hình: “Sợ sáng mai cậu sẽ vu oan giá họa nên tớ lưu lại bằng chứng trước.”

Thẩm Phương Nguyệt: “……”

Cô trượt ngón tay, video chuyển sang đoạn tiếp theo.

Không phòng bị chút nào, cô thấy chính mình trắng trợn thò tay vào áo của Bùi Kỳ.

“Lại nữa, Thẩm Phương Nguyệt.” Giọng điệu trong video của Bùi Kỳ nhàn nhạt nói.

“Ưm…” Trong video vang lên tiếng động, màn hình tối đen, từ những hình ảnh cuối chớp nhoáng có thể thấy, cô đã chui vào lòng Bùi Kỳ, mơ màng nói mớ, “Lạnh.”

Điện thoại bị lấy đi.

Thẩm Phương Nguyệt lại lần nữa đối diện với ánh mắt của Bùi Kỳ, nhưng biểu cảm của hai người đã hoàn toàn khác lúc trước.

Căn phòng rơi vào im lặng một lúc lâu.

Bùi Kỳ cười như không cười, giọng nói vẫn còn chút uể oải buồn ngủ: “Haiz, làm sao đây? Cậu lại ngáy ngủ, còn to như thế này.”

Thẩm Phương Nguyệt: “……”

Không ngờ mình lại bị phản đòn, càng không ngờ thói quen ngủ của mình lại tệ đến vậy. Cô đang nghĩ xem nên bào chữa như thế nào, nói là tối hôm qua dọn nhà tốn công tốn sức nên mới vậy, hay đổ cho việc chưa quen môi trường mới 一 Cái cớ còn chưa nghĩ xong, Bùi Kỳ đã cúi đầu, nhẹ nhàng chạm môi lên khóe miệng cô.

“Nhưng không sao.” Giọng điệu của anh nhàn nhạt bâng quơ, “Tớ lại thích người ngủ ngáy.”

“……” Thẩm Phương Nguyệt chớp mắt, “Không lẽ cậu còn thích nửa đêm có người thò tay vào áo của cậu?”

“Ừm.”

“………..”

Thẩm Phương Nguyệt thở dài, vừa mới mở miệng đã bị Bùi Kỳ đưa tay bịt lại. Cậu thiếu niên kéo dài giọng, không hờ hững lạnh lùng mà chậm rãi đoạt lời cô, nói: “Haiz, Thẩm Phương Nguyệt.”

“Tớ thật sự không nên yêu cậu quá nhiều.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...