Mạnh Tư Trình biết điểm của cả lớp từ lúc 9 giờ tối.
Trước đó anh vừa vác chiếc xe đạp địa hình trẻ em chuẩn bị tặng cho Tống Đu Đủ, cũng mới gửi hình ảnh phòng trẻ em cho nhóm cải tạo nhà.
Dẫn Đậu Đen đi chạy bộ về, còn chưa tắm tráng hạ nhiệt, khoảnh khắc nhìn thấy điểm thi, nói thật không hề phóng đại, toàn thân tự động lạnh toát luôn.
Thấy chủ nhân cầm quần áo ngủ mà cứ đứng nấn ná ở cửa nhà tắm không vào, Đậu Đen bèn vẫy đuôi ấn công tắc nước nóng hộ Mạnh Tư Trình.
Mạnh Tư Trình tắm táp trong tình trạng đầu óc trắng trơn, ngồi xuống sofa lau tóc.
Lau được một hồi bỗng anh ném khăn sang bên, ấn đè gáy.
Dường như có buổi chiều oi ả nào đó vụt lướt qua trước mắt, anh ngồi trước máy tính tra điểm cho Tống Hề Đào, thậm chí chẳng buồn để tâm đến thành tích của mình.
Tra ra Tống Hề Đào thi được 97 điểm, kém 23 điểm so với mốc 120 mình đã hùng hồn khẳng định phải giúp cậu đạt được, 23 điểm là cái rãnh ngăn sâu hoắm.
Giáo viên dạy toán gọi điện chúc mừng anh, nhắn nhủ nhóm tuyển sinh của đại học Kinh muốn trao đổi kĩ hơn với anh.
Lúc ấy Mạnh Tư Trình chẳng có tâm trạng gì, lúc này Mạnh Tư Trình cũng chẳng thấy vui nổi khi điểm trung bình lớp anh đứng đầu.
Anh mượn cớ dạy kèm Tống Đu Đủ, cứ hở ra lại mời Tống Hề Đào đến trường uống trà, quan sát thấy rõ lần nào Tống Hề Đào cũng chun mũi tủi thân cực kì.
Anh muốn giúp Tống Đu Đủ tiến bộ, giữ nhóc con nán lại làm bài tập, nhắm mắt làm ngơ trước gương mặt bé xinh nể sợ của Tống Đu Đủ.
Tiền đề khi làm tất cả những việc này là anh tưởng sau cùng cả nhà đều vui, công sức đánh đổi sẽ được đền đáp.
Nhưng không hề.
Tống Hề Đào tra điểm xong sẽ nhìn nhận anh ra sao? Nhẫn nhịn chịu đựng bị giáo viên dạy toán của con trai quấy rối suốt 1 tháng trời, hay quá con trai tôi vẫn có đạt yêu cầu đâu?
Cuối cùng Mạnh Tư Trình 27 tuổi đã hiểu vì sao đến cuối Mạnh Tư Trình 17 tuổi không vạch trần lớp vỏ bọc “Dạy kèm có phí”.
Bởi anh lấy cớ “học sinh nghèo vượt khó” để tiếp cận Tống Hề Đào, nhận được bánh mì và tiền mặt từ Tống Hề Đào, mà sau cùng không thể đem lại cho Tống Hề Đào thành tích như kì vọng.
Anh đánh giá quá cao bản thân, lớp vỏ bọc đính kèm lời nói dối biến thành chiếc mặt nạ vai hề.
Tống Hề Đào không thể đến thành phố Kinh học đại học cùng anh, khoảng cách xa vời vợi, hàng loạt kế hoạch tuổi 17 phải cưỡng chế dở dang.
Mạnh Tư Trình vẫn là Mạnh Tư Trình.
27 tuổi rồi, anh vẫn chẳng vượt qua nổi cái ngưỡng đã trượt chân ngã vào năm 17.
Kế hoạch dồn ép theo đuổi vào mùa hè bỗng trở nên nhạt nhòa.
Người muốn dạy nhất thì dạy lại không hiệu quả.
Mạnh Tư Trình khom người, gương mặt trầm lắng góc cạnh sắc sảo được phủ lớp trắng mờ dưới luồng sáng lành lạnh. Gặp k*ch th*ch mạnh sẵn, nhớ lại một phần kí ức gây k*ch th*ch thêm lượt nữa.
Tra điểm xong, Mạnh Tư Trình 17 tuổi im lìm thật lâu.
Nhưng bao năm nay mặt mũi chai sạn thêm, lần này anh không thể lần lữa nản chí.
Chỉ cần một hai hôm là đủ.
Mạnh Tư Trình để tóc khô, vặn đèn phòng làm việc, thành tích của Tống Đu Đủ chứng minh phương pháp trong quá khứ là sai. Nhóc con chưa hề xây dựng tư duy logic toán, liệu có phải do thiếu yếu tố ứng dụng toán trong đời sống và do có sự tránh né vô thức không?
Thậm chí Mạnh Tư Trình còn bắt đầu cân nhắc đến khả năng mở một cửa hàng tiện lợi ở dãy kiot tầng 1 tiểu khu, cho Tống Đu Đủ vào làm thu ngân.
Đền tiền mấy lần là biết phải học toán ngay ấy mà.
Anh vạch ra kế hoạch 1 kèm 1 mới trong đêm, đồng thời nhắc bản thân nhất định phải chừa lại “sai số” cho kế hoạch.
Anh dự đoán Tống Hề Đào thi 120 điểm, Tống Hề Đào thi được 97.
Anh dự đoán Tống Đu Đủ thi 60 điểm thì Tống Đu Đủ thi được 48.
Hai cha con đều thi được đúng chính xác mốc 80% so với dự đoán của anh.
Vậy sai số sẽ là 20%.
11 giờ tối, đã đến lúc phụ huynh tra cứu thành tích.
Mạnh Tư Trình dừng bút, nghĩ ngợi một hồi rồi xóa sạch kế hoạch.
Anh đã tắm hai lần trên cùng một dòng sông, lần thứ ba nên đổi hướng tư duy.
Toán không phải vũ khí duy nhất của anh, thực tế chứng minh đây là ngõ cụt.
Từ bỏ việc gây sửng sốt cho Tống Hề Đào nhờ kèm cặp học toán thôi.
Kiểu gì anh cũng phải có điểm sáng khác chứ nhỉ.
Mạnh Tư Trình quên mất mình thiếp ngủ khi nào, hôm sau anh bị đánh thức bởi cuộc gọi từ trưởng phòng Giáo vụ khối tiểu học.
“Alo.”
“Thầy Mạnh, lần thi cuối kì này lớp 1 thầy dạy thay đạt thành tích xuất sắc, tôi thay mặt khối tiểu học chúc mừng thầy. Tôi muốn hỏi ý kiến thầy xem liệu có thể theo lên dạy tiếp lớp 2 được không, vì cô Hạ dự kiến sẽ sinh vào tháng 10, nếu thầy sẵn lòng hỗ trợ thêm một học kì nữa…” Trưởng phòng Giáo vụ dè dặt ngỏ lời, tuy thầy biết hiệu trưởng hi vọng Mạnh Tư Trình quay về nắm lớp 12, nhưng thầy Mạnh chưa đồng ý, chứng tỏ có khả năng anh vẫn muốn dạy tiểu học.
Mạnh Tư Trình nhận lời nhờ vả, nhỡ đâu lại muốn giúp đến nơi đến chốn? Lớp 12 cần thành tích, chẳng lẽ khối tiểu học họ không cần ư?
Mạnh Tư Trình im lặng giây lát, đáp: “Xin lỗi, tôi có kế hoạch khác rồi.”
Trưởng phòng Giáo vụ than vãn trong bụng, nửa tháng trước thầy từng thử thăm dò, rõ ràng Mạnh Tư Trình thể hiện là muốn ở lại mà, rất đông phụ huynh nhờ vả quan hệ đều nhằm mời Mạnh Tư Trình dạy tiếp.
“Liệu có phải do vụ việc phụ huynh khiếu nại không? Nhà trường hoàn toàn đứng về phía thầy, thầy phụ đạo cho em xếp cuối lớp là rất hợp tình hợp lý! Lần này Tống Mộc thi được 48 điểm, tiến bộ rõ rệt, học kì sau thầy dạy tiếp là cháu nó đủ sức đạt chuẩn rồi, thầy đã cứu vãn tương lai em ấy.”
Trưởng phòng Giáo vụ bất cẩn chọc trúng nỗi đau của Mạnh Tư Trình.
Mạnh Tư Trình nhắm mắt: “Không phải vì bị khiếu nại đâu, tôi không vấn đề gì, chủ yếu là kế hoạch cá nhân của tôi thôi.”
Trưởng phòng Giáo vụ: “Đành vậy, xin chúc thầy tiếp tục đạt thành tích cao ở khối cấp 3 nhé.”
Mạnh Tư Trình cúp điện thoại, nhìn mình trong gương.
Đúng là anh không thích hợp dạy Tống Đu Đủ thêm.
Không phải do lần này thi chưa tốt, Mạnh Tư Trình tự tin vào năng lực dạy học của mình.
Vụ việc khiếu nại ít nhiều đã góp phần đánh thức anh.
Lòng anh đã thiên vị ngả nghiêng lắm.
Khi đang giảng bài đúng tiến độ giáo án, anh cứ băn khoăn xem Tống Đu Đủ có theo kịp không. Sau này thấy Tống Đu Đủ chưa hiểu bài, liệu anh có muốn quay đầu giảng lại lần nữa?
Khả năng làm toán của Tống Đu Đủ lệch hẳn so với cả lớp, anh không thể đảm bảo bao quát trình độ toàn bộ học sinh, đi ngược lại tính công bằng trong giáo dục.
Từ việc anh âm thầm sửa thuật toán bốc thăm ưu tiên cho Tống Đu Đủ, khiến xác suất bị chọn làm đoàn tàu trả lời câu hỏi của nhóm đó tăng 20% là đủ thấy vấn đề rồi.
Không dạy nữa thì hơn, còn đỡ được cảnh Đu Đu cứ sợ anh mãi.
…
Bữa sáng hôm sau đặc biệt phong phú, Tống Hề Đào mất ngủ, 3 giờ sáng dậy nhào bột, pha màu bằng nước ép thanh long đỏ và rau củ, phản ánh trọn vẹn nội tâm bốc lửa, mặt xanh tàu lá của người đầu bếp.
Sau đó gọt đu đủ nghiền ra làm nhân bánh bao, nặn thành hình quả đào và lá xanh.
Thẩm mỹ của Tống Hề Đào phát huy chuẩn mực, trông bánh bao vừa thơm ngon vừa đẹp đẽ.
Tống Đu Đủ cùng ông nội thức giấc đã thấy bữa sáng thơm phức sẵn sàng, bé háo hức thòm thèm cầm một chiếc lên, nghe ba bảo “Không phải mua đâu tự làm đấy” thì tua chậm tốc độ đánh chén, cắn miếng nho nhỏ trước.
Tống Hề Đào: “Đu Đu, tối qua ba vừa tra cứu điểm thi cuối kì của con.”
Tống Hoắc: “Thi thố sao rồi?”
Tống Hề Đào: “Ngữ văn và tiếng Anh đều cực giỏi nè, cùng được 92 điểm, xứng đáng khen thưởng một bữa thật to.”
Tống Đu Đủ cong mắt: “Hay quá! Vậy con ăn một cái bánh bao thôi, để dành bụng ăn bữa thật to ạ!”
Tống Hoắc: “Toán thì sao?” Toán mới là mấu chốt quyết định liệu sau khi kết thúc chương trình giáo dục bắt buộc Tống Đu Đủ có còn được học tiếp hay không.
Tống Hề Đào: “Điểm toán cũng lên được hàng chục, 48 điểm.”
Tống Hoắc thảng thốt, không nuốt nổi nữa phải bỏ bánh bao xuống, “Tháng trước Đu Đu cố gắng lắm mà, ông nội chứng kiến cả, sao lại không đạt chuẩn được, liệu có phải chấm bài bị sai không?”
Tống Đu Đủ nhắc nhở: “Ông nội ơi, máy sẽ không sai đâu ạ, robot còn giỏi toán hơn cháu nữa!”
Tống Hề Đào nghiêng mặt liếc bé, nhóc con cũng biết thân biết phận ra phết!
“Thầy Mạnh bảo con có khả năng thi đạt chuẩn cơ mà, sao con thiếu đâu mất 12 điểm?”
Bình thường làm bài tập dưới sự giám sát của Mạnh Tư Trình, tỉ lệ lỗi sai được kiểm soát ở mức 30%, có phải lại vẽ vời trong giờ thi rồi không?
Tống Đu Đủ cắn miếng bánh bao, công bố nguyên nhân mình chỉ thi được 48 điểm: “Ba ơi, tại mùi vị đề bài bị khác ạ.”
Tống Hề Đào: ???
Đờ mờ con gặm đề trong phòng thi, dẫn đến một phần bài làm bị scan thất bại à?
Tống Đu Đủ nghiêm cái mặt nhỏ xinh: “Thi cuối kì không phải thầy Mạnh ra đề, mùi vị đề bài khác hẳn!”
Bé cắn một biếng bánh bao vị thanh long đỏ, rồi lại cắn tiếp miếng bánh bao vị nước ép rau, “Giống kiểu này ấy ba, con không quen ăn.”
Nhất thời Tống Hề Đào không hiểu Tống Đu Đủ đang nói về bánh bao hay đề bài nữa. Ám chỉ ông bô nào của con đấy hả?
Sao tự dưng nghe có vẻ triết lý vậy nhỉ.
Nhưng mà…
Nói như kiểu con am hiểu đề bài lắm ấy, con bị Mạnh Tư Trình dạy ngấm vị luôn rồi à! Nhóc lơ mơ còn đua đòi bình phẩm hương vị đề bài cơ!
Lớp 1 tiểu học quẩn quanh mấy món, giáo viên khác nhau ra đề thì phong cách cũng chênh được bao nhiêu đâu!
Nếu đúng do chênh lệch mùi vị thì Mạnh Tư Trình không thể nào giữ im lặng đến tận giờ.
Công nhận nhóc con ghê gớm, khiến Mạnh Tư Trình phải trầm mặc nốt.
Niềm an ủi duy nhất trong chuyện này chỉ đến thế thôi.
Tống Hề Đào: “Đu Đu, khía cạnh con đưa ra rất mới mẻ, để ba suy nghĩ thêm về triết lý trong đó sau.”
“Buổi trưa hẹn Trần Lộ và mẹ bạn ấy cùng đi liên hoan một bữa, khen thưởng con vì điểm văn và tiếng Anh đều vượt trung bình lớp. Con muốn rủ thêm Hoắc Quyết đi không?”
Tống Đu Đủ: “Có ạ!”
Bé liên lạc với Hoắc Quyết qua điện thoại ở đồng hồ đeo tay: “Hoắc Quyết, cậu đều được 100 điểm hết à?”
Hoắc Quyết: “Ừa, đều 100 điểm.”
Giọng Tống Đu Đủ giòn tan, hoàn toàn không thấy buồn phiền vì thất bại của mình mà chỉ có sự mừng rỡ trước điểm tối đa của bạn chí cốt: “Oa, cậu vẫn là hạng nhất! Mình đi liên hoan với nhau ăn mừng đi!”
Tống Hề Đào: “…”
Cần thuốc Đông y hạ hỏa gấp.
Buổi trưa, cả nhóm ghé một nhà hàng đồ nướng bàn sắt, tất cả các món được chú đầu bếp phong độ chế biến tại chỗ, đến kem cũng phải hơ qua lửa một lượt rồi mới chia cho các bạn nhỏ.
Hội 5 người ngồi quây quần quanh quầy, nấu tới món nào ăn món đó, xem biểu diễn chán chê xong 3 nhóc học sinh tiểu học chạy sang khu vui chơi trẻ em.
Trần Hà Phi vừa xử lý chỗ đồ ăn còn lại, vừa hỏi: “Tuy con trai cậu thi được có 48 điểm nhưng so với 28 lần trước thì tiến bộ hẳn rồi đấy chứ, đợt nghỉ hè đăng kí cho thằng bé cái trại hè toán là ổn cả thôi.”
“Đối với nó thế là thành ngược đãi trẻ em rồi chị ạ.” Tống Hề Đào hút Yakult vị đào nho xanh, “Chủ yếu em có cái vấn đề này nghĩ mãi không ra.”
Trần Hà Phi: “Cậu kể đi, chị phân tích xem nào.”
Tống Hề Đào đặt chai Yakult xuống, “Chả là họ hàng nhà em, cậu ấy có một ưu điểm cực kì nổi trội, nhưng con trai cậu ấy lại chẳng thấy di truyền tí nào, thậm chí còn là ví dụ trái ngược với bố thằng bé ấy.”
Trần Hà Phi: “Cậu nghi hai người họ không phải cha con ruột à?”
Tống Hề Đào: “Đúng không, em cũng nghi ngờ hợp lý thôi, cả tối qua em trằn trọc mất ngủ vì trăn trở cái này.”
Trần Hà Phi đánh chén nốt miếng bít tết cuối cùng: “Đừng dằn vặt mình nữa, giật hai sợi tóc đi giám định con ruột, đơn giản ghê mà.”
Giật, giật tóc của Mạnh Tư Trình á? Vậy chẳng quá bằng nhổ lông hùm trắng trợn ư?
Song cậu có chìa khóa nhà Mạnh Tư Trình, cậu có thể lẻn vào nhặt một hai sợi tóc rụng thật.
Tống Hề Đào như được khai sáng, tầm mắt lượn lờ quanh cái đầu Đu Đủ ở khu vui chơi, tóc này giật thì dễ.
Trần Hà Phi vô cùng biết ơn vì lần này con gái thi được điểm tối đa, chị tha thiết muốn biết rốt cuộc học kì sau Mạnh Tư Trình có còn dạy lớp 2 nữa không.
Nhà trường công bố tin mừng kì thi đại học năm nay, hàng bao nhiêu phụ huynh trong lớp nằm mơ mong mỏi Mạnh Tư Trình sẽ dạy thẳng lên hết cấp 3, bao trọn gói môn toán 12 năm cho con cái nhà mình.
Trần Hà Phi nghe ngóng nhiều bên chưa có kết quả, bèn nhìn chằm chằm xoáy sâu vào Tống Hề Đào: “Kì sau thầy Mạnh có dạy Đu Đủ nữa không?”
Tống Hề Đào: “Em không rõ nữa.”
Đúng lúc này, trùng hợp điện thoại cả hai người đặt trên bàn đều sáng lên.
[Toán]: Đáp án bài tập nghỉ hè.
[Toán]: Hình ảnh.
…
[Toán]: Học kì dạy thay kết thúc ở đây, cảm ơn sự hợp tác của quý vị phụ huynh.
[Cô Hạ]: Các công việc liên quan đến nhà trường trong thời gian nghỉ hè vẫn sẽ do cô giáo lo liệu.
[“Toán” đã rời khỏi nhóm.]
Trần Hà Phi há hốc mồm: “Ơ kìa! Thầy Mạnh không dạy nữa thật à!”
Chị chứng kiến tâm huyết Mạnh Tư Trình kèm thêm cho Tống Đu Đủ hàng ngày, tưởng rằng ấy là khởi đầu, nào ngờ lại là kết thúc!
Tống Hề Đào cũng sững người.
Ý chí Mạnh Tư Trình suy sụp rồi ư?
Sự nghiệp giáo dục chưa từng đối mặt học sinh dốt hay sao?
Tống Hề Đào nghĩ, hồi Tống Đu Đủ thi được 28 điểm mình còn gồng gánh vượt qua.
Có thể thấy đối với Mạnh Tư Trình, việc cậu giấu giếm mối quan hệ cha con giữa Mạnh Tư Trình và Đu Đủ cũng là một dạng nhân từ.
Nhỡ đâu Đu Đủ không phải con trai Mạnh Tư Trình thì sao?!
Vậy sau này Mạnh Tư Trình không dạy Đu Đủ, vừa không phải quan hệ cha con vừa không có quan hệ thầy trò, cậu không cần sợ Mạnh Tư Trình nữa rồi!
Lúc Trần Hà Phi báo tin học kì sau sẽ đổi giáo viên cho 3 đứa nhỏ, Trần Lộ bật khóc òa lên, cô bé không có thầy giáo đẹp trai nữa!
Hoắc Quyết thì nhìn sang Tống Đu Đủ theo phản xạ, thái độ của bạn thân sẽ quyết định thái độ cậu bé.
Tống Đu Đủ ngây ngẩn mất một giây, bé đã lờ mờ hiểu ra, toán vốn đáng sợ sẵn, giáo viên nào dạy bé cũng thế thôi.
Bé hơi hơi bịn rịn với Mạnh Tư Trình, nhưng ngoài là thầy dạy toán thầy Mạnh còn là ba Đậu Đậu mà!
“Ba ơi, ba có mang theo chìa khóa nhà của thầy Mạnh không ạ?”
“Ba có.”
Tống Đu Đủ: “Mình sang thăm Đậu Đậu đi ba.”
Tống Hề Đào đang có chung ý định, cậu hỏi được tờ thời khóa biểu nghỉ hè của lớp 12 bản chuẩn từ Tống Nhạn Lý, buổi chiều Mạnh Tư Trình có tiết, sẽ không ở nhà.
Hai cha con bừng bừng phấn khởi ghé nhà Mạnh Tư Trình, vừa mở cửa đã thấy Đậu Đen nhào tới.
Tống Hề Đào bùng nổ mưu mô, cố tình mang theo chai nước, chờ lúc Đậu Đen nhảy bổ lại gần thì giả vờ làm rơi, vương vãi ra đất.
“Không sao không sao, hai đứa cứ chơi đi.”
Tống Hề Đào lẻn ngay vào nhà tắm trong một nốt nhạc, lấy cây lau nhà, tranh thủ vừa lau sàn vừa ngó nghía khắp nơi tìm tóc Mạnh Tư Trình.
Nhưng nhà Mạnh Tư Trình cực kì sạch sẽ, hẳn là thuê người giúp việc tận nơi theo giờ, còn chẳng có nổi cọng tóc nào hết.
Tống Hề Đào nheo mắt tăm tia trên sofa, tiếp tục cúi gập người thọc cây lau nhà vào gầm sofa lùng sục.
Có rồi!
Có mấy sợi vương trên giẻ lau!
Tống Hề Đào ngồi chồm hổm xuống, đang định lấy túi trong suốt để đựng thì cậu chợt cau mày lại.
Đây là lông chó ư?
Ví dụ giả sử là lông người thì có chắc là của Mạnh Tư Trình không? Nhỡ là của nhân viên giúp việc gần nhất thì sao?
Không đảm bảo.
Tống Hề Đào đứng dậy, phóng tầm mắt về phía phòng ngủ của Mạnh Tư Trình, chỉ có tóc tìm thấy trên giường mới xác thực.
Tống Hề Đào hậm hực nắm cây lau nhà, cậu không nghĩ ra lý do để vào phòng ngủ.
