Tống Hề Đào để ý chỗ tiền mặt trên bàn, một xấp dày cộp, cậu cầm lên.
Năm họ lên đại học, loại tiền mệnh giá 100 tệ đổi mẫu mới, bổ sung thêm dây bảo hiểm chữ rỗng chìm đổi màu và số 100 ánh quang đổi màu, trông tổng thể tờ tiền lấp lánh óng ánh hẳn.
Còn xấp tiền Mạnh Tư Trình mang theo đều là mẫu cũ năm 2005, mới tinh mà thấp thoáng vẻ mộc mạc, bình dị hệt mảng quá khứ đóng khung trong căn phòng uống nước ấy.
Nhưng vẫn được phép lưu hành ngoài thị trường.
Giống dòng suối chua xót chan chát đang chậm rãi chảy qua trái tim giờ phút này vậy.
Tống Hề Đào tin từng tờ tiền đều đúng là tiền công cậu đã kẹp trong trang sách.
Cậu không cứng cỏi nổi nữa, mí mắt từ từ biến thành vỏ đào chín nẫu, cậu tuột khỏi ghế, nằm nhoài trên vai Mạnh Tư Trình ch** n**c mắt, “Mình tìm đến cậu nói chuyện với cậu mà cậu không để ý mình…”
Mạnh Tư Trình vỗ lưng cậu nhè nhẹ, giọng khản đặc: “Tôi xin lỗi.”
“Cậu 17 tuổi làm sai, cậu 27 tuổi thì không có lỗi à?”
Tống Hề Đào biết đáng lý phải trách móc lão già thối tha đâm xe khiến Mạnh Tư Trình mất trí nhớ, nhưng cậu có quen biết đâu, rồi rõ ràng Mạnh Tư Trình đã phát hiện ra chân tướng mà vẫn chọn giấu cậu.
Nếu bạn ưu tú không phải Mạnh Tư Trình thì chắc Tống Hề Đào cũng chẳng giận, nhưng người này chính là Mạnh Tư Trình, ngay bản thân cậu cũng không ý thức được rằng mình đang xót xa vì tiếc nuối.
Mạnh Tư Trình: “Có lỗi nốt, tôi tự phụ ngông nghênh, tôi cứ nghĩ không nên theo đuổi cậu bằng vốn liếng tận quá khứ.”
Tống Hề Đào: “Cậu tưởng cái vốn liếng này ghê gớm lắm chắc?”
Mạnh Tư Trình nói: “Hồi 17 tuổi tôi lo nói ra xong theo đuổi cậu sẽ dễ quá, nhoáng cái đã để tôi cưa đổ, phải yêu xa với tôi lại vất vả.”
Tống Hề Đào lập tức trợn tròn mắt, phẫn nộ trừng Mạnh Tư Trình, quên sạch sẽ cái gì là tiếc nuối, Mạnh Tư Trình hơi bị vênh váo rồi đấy nhé!
Cậu ngầu thế à? Lại còn nhoáng cái đã cưa đổ, 10 năm qua đã là gì, cậu đợi đấy xem 10 năm nữa mình có đồng ý cậu không.
Cậu tức tối dúi xấp tiền vào tay anh: “Học thêm 3 tháng thôi mà, tiền trao cháo múc từ lâu rồi, cầm tiền của cậu với dẫn chó của cậu đi ra đi.”
Mạnh Tư Trình: “Tôi muốn hủy bước gán giá trị trong cuộc trao đổi này.”
Tống Hề Đào: “Quá hạn rồi, không hủy được.”
Mạnh Tư Trình: “Nhưng cậu chẳng trả hết kiến thức toán cho tôi đấy còn gì? Tiền của cậu giờ trả cho cậu. À đấy, Đu Đu cũng chữ thầy giả thầy rồi, cậu cầm lại thẻ siêu thị về cất đi.”
Mạnh Tư Trình làm thầy lâu quá bị nghiện à, dám bóng gió cả cậu cả Đu Đu. Tống Hề Đào bị chọc trúng nỗi đau, đau từ đời trước đến đời sau, điên tiết nhảy dựng lên dí tay vào mũi anh, mỗi tội hồi lâu chẳng nghĩ ra được từ nào để chửi.
Siêu khốn kiếp!!
Mạnh Tư Trình thấy cuối cùng Tống Hề Đào cũng chịu nín – anh sợ nhất cảnh Tống Hề Đào gục lên vai anh khóc – bèn đứng dậy rút tờ giấy ra lau mặt cho cậu, ánh nhìn mân mê theo đôi mắt tựa quả đào của cậu, động tác dè dặt hơn nữa: “Mình đi siêu thị với nhau đi, mua ít đồ trưa còn ăn, không thì tiêu bao giờ mới hết được cái thẻ, tôi lo siêu thị sắp phá sản mất.”
Tống Hề Đào dừng ngay các luồng suy nghĩ khác: “Siêu thị sắp phá sản á?”
Mạnh Tư Trình: “Báo chí đưa tin bao nhiêu chuỗi siêu thị đóng cửa kìa, cậu không đọc à?”
Tống Hề Đào có xem tin tức nhưng không chú ý mấy, thi thoảng lướt video ngắn có gặp, hiện tượng “phân luồng” thêm kênh online khiến lượng khách tại các siêu thị phổ thông quy mô lớn không còn đủ để bù đắp chi phí.
Chỗ cậu nạp tiền là một siêu thị lớn ở phía đông nhà Mạnh Tư Trình, nó cũng phải phá sản ư?
Bình thường Tống Hề Đào hiếm khi sang siêu thị bên đó, cần gì cậu xuống siêu thị nhỏ dưới nhà mua là đủ đáp ứng nhu cầu.
Mạnh Tư Trình: “Có khả năng, năm nay Mạnh Nguyên cũng phải rút gọn các mảng liên quan.”
Tống Hề Đào: “Thế, thế mình dẫn Đu Đu đi mua đồ chơi!”
Tống Hề Đảo mở cửa ra ngoài: “Đu Đu, mình đi siêu thị xem đồ nhé.”
Tống Đu Đủ đang mở tủ lạnh hỏi thăm Đậu Đen có muốn ăn kem que đậu xanh không đường ba bé làm không, cực kì muốn đẩy nhanh tiêu thụ.
Nghe vậy bé đóng tủ lạnh vào, ngẩng đầu nhìn ba xong ngơ ngác, “Ba ơi, ba khóc đó ạ?”
Tống Hề Đào: “Đâu có đâu.”
Tống Đu Đủ bộc lộ vẻ lo âu: “Nhưng mắt ba bị sưng.”
Tống Hề Đào: “Truyện chú Thời Lưu của con viết cảm động quá.”
Tống Đu Đủ: “Chú Thời Lưu giỏi quá à.”
Siêu thị thì Đậu Đen không được vào, Tống Đu Đủ vỗ lưng nó an ủi: “Đậu Đậu, tớ sẽ mua đùi gà về cho cậu ngay.”
Bên ngoài trời nóng hầm hập, Đậu Đen không ham ra ngoài theo chủ nhân lắm, nó ngoan ngoãn nhoài mình trên đệm nước hưởng gió điều hòa.
Tự dưng Tống Hề Đào tỉnh ngộ: Mạnh Tư Trình chưa hề bê lồng chuồng của Đậu Đen về.
Anh cứ đi một bước tính mười bước, dọn sẵn mười đường lui thế đấy.
Cậu sáng dạ đột xuất, ép hỏi Mạnh Tư Trình: “Cậu còn giấu mình vụ gì không? Thành khẩn sẽ được khoan hồng, chờ sau này mà để mình phát hiện là mình không tha thứ cậu nữa đâu đấy.”
Hai lớp vỏ [Đàn anh Vương] với [Dạy kèm có phí] khác nào dí IQ của cậu xuống lòng đất đâu chứ.
Mạnh Tư Trình nghĩ ngợi, điều duy nhất cần khai báo nốt là ——
“Tôi thành khẩn, việc cậu hợp tác với Thời Lưu tôi có giật dây đằng sau, nhưng chủ yếu vẫn nhờ vào khả năng vẽ và sự chuyên nghiệp của cậu.”
“Chuyện này và chuyện nick phụ nữa tôi đều mới kiểm tra được gần đây thôi, tôi nhớ lại được một phần trí nhớ chứ chưa phải toàn bộ.”
Tống Hề Đào ngây ngẩn, sao xung quanh tui toàn là Mạnh Tư Trình hây, cậu và Thời Lưu thân thiết vậy giờ còn phải biết ơn Mạnh Tư Trình nữa ư? Mạnh Tư Trình vươn tay hơi dài quá đấy nhé, cậu bất an hỏi: “Cậu hết nick clone rồi chứ hở?”
Cậu bắt đầu hồi tưởng tới tài khoản “Đào Lông”, một số fan ruột từng rất năng nổ tầm 7 năm trước về sau đột ngột biến mất, đừng bảo trong số đó có cả clone của Mạnh Tư Trình nhé?
Cậu như thằng ngốc ấy, những thứ quan trọng nhất trong đời đều bị Mạnh Tư Trình âm thầm cài cắm mà cứ lơ ngơ chẳng hề hay biết.
Ờ, ngoài lúc “cài cắm” hạt giống cậu hơi đau nhói một tí, nhưng cậu lờ lớ lơ luôn, để cho Đu Đủ nảy mầm.
Mạnh Tư Trình hơi sững trước câu hỏi: “Tôi chưa dám khẳng định.”
Tống Hề Đào là một người giàu tình cảm, khi số lượng người hâm mộ cậu còn hạn chế, một fan ngày nào cũng hỏi thăm cậu bất chợt sủi tăm, cậu sẽ ghi nhớ rõ trong lòng.
Tính ra có vài ứng viên, cậu phải dành thời gian lục lại mới được.
Tống Hề Đào vào rửa qua cái mặt, Mạnh Tư Trình và Đu Đủ đứng ở cửa chờ cậu, “Cậu mặc nguyên thế này đi à?”
Mạnh Tư Trình: “Đây là bộ quần áo tôi thích nhất.”
Tống Hề Đào: “Cậu mặc thế này trông bọn mình lệch pha lắm.”
Mạnh Tư Trình tỉnh bơ: “Cậu cũng có bộ đồng phục cấp 3 đấy còn gì? Cậu mặc, Đu Đu mặc cùng, đi siêu thị xong tiện thể mình chụp luôn bức ảnh kỉ niệm.”
“Tôi cũng không còn bộ nào khác mà thay, lần sau tôi sẽ đem ít quần áo đến để nhờ chỗ cậu.”
Tống Hề Đào bái phục năng lực tát nước theo mưa của Mạnh Tư Trình, 2 đứa học sinh cấp 3 với 1 đứa học sinh tiểu học thì chụp ảnh kỉ niệm gì, ai không biết còn tưởng Giang Mộng Lệ quá đà kế hoạch hóa gia đình.
Tống Đu Đủ: “Ba ơi, ba cũng có đồng phục ạ?”
Bộ đồng phục của Tống Hề Đào là lần trước mua để đóng giả Tống Nhạn Lý, kiểu khác với bộ Mạnh Tư Trình mặc, nhắc lại vụ này cậu vẫn muốn tìm cái hang chui vào.
“Ba ơi, ba chờ một lát!” Bỗng nhiên Tống Đu Đủ lủi vào phòng, bé thay sang bộ đồng phục lớp 1 của bé, cũng là áo ngắn tay quần đùi xanh trắng, nhà trường còn đính thêm hình ấm nước màu vàng theo mẫu chung.
Mỗi khi khoác lên mình bộ đồng phục rộng thùng thình này là trông tay chân bé lại cực mảnh khảnh, rõ ràng hồi sơ sinh béo ú mà.
Hai bộ đồng phục xanh trắng một cao một lùn đứng cạnh nhau, đều tha thiết giương mắt chờ Tống Hề Đào thay đồ.
Tống Hề Đào miễn cưỡng kinh khủng khiếp, như kiểu cả nhà sắp sửa xuống phố bôi tro trát trấu vào mặt vậy.
Mạnh Tư Trình không lái xe tới, cả ba đi xuống tầng hầm để xe, lấy chiếc xe mini mà Tống Hề Đào hiếm khi động vào.
Tống Hề Đào: “Cậu lái có quen không? Để mình lái.”
Mạnh Tư Trình: “Quen.”
Xe rời tầng hầm, Tống Hề Đào bèn bóc gói bim bim ăn chung với Đu Đủ ở ghế sau, cả hai nhai rào rạo rào rạo, đi Cullinan của Mạnh Tư Trình thì không dám ăn vậy đâu, vệ sinh đệm ngồi thôi đã tốn ối tiền.
Phong cảnh ngoài cửa sổ trở nên là lạ, hầm để xe cũng có vẻ khang khác.
Tống Hề Đào: “Đây là đâu?”
Mạnh Tư Trình: “Hiệu ảnh.”
Tống Hề Đào: “…”
Mạnh Tư Trình trao đổi với lễ tân là anh cần chụp bộ ảnh gia đình làm kỉ niệm, không phải trang điểm thêm.
Lễ tân giúp anh đặt trước với thợ chụp, “Đây là 3 anh em ạ?”
Kể từ khi nới lỏng chính sách cho phép 2 con thì anh chị em cách biệt tuổi tác không hề hiếm gặp, nhiều gia đình ngày xưa không có thói quen chụp ảnh kỉ niệm, đến khi thêm con thứ hai thứ ba mới lại muốn chụp.
Anh em sẽ chụp một kiểu khác, cha con sẽ chụp một kiểu khác.
“Không phải.”
“Không phải.”
“Không phải ạ.”
Cả ba đồng thanh cùng lúc.
Mạnh Tư Trình nhường quyền phát biểu.
Tống Đu Đủ lanh lợi bảo: “Là thầy với Đu Đu! Kì sau thầy Mạnh không dạy em nữa, nên muốn chụp ảnh làm kỉ niệm ạ!”
Dựa vào các thông tin vụn vặt ba và mọi người nói, bé tự hình dung ra hoàn cảnh.
“Ra là thế, bé đáng yêu thế này, thầy không được chờ đến lúc bé tốt nghiệp chụp ảnh tốt nghiệp chung thì tiếc ghê.” Lễ tân thành thạo chọn phong cách, “Có cần bối cảnh phòng học không ạ?”
Tống Đu Đủ: “Cần ạ!”
Tống Hề Đào lẳng lặng nuốt câu “Thôi” vào bụng.
Lễ tân: “Thầy giáo dạy môn gì đó ạ?”
Tống Đu Đủ: “Toán ạ.”
Mạnh Tư Trình bổ sung: “Tôi với ba của học sinh là bạn cùng trường cấp 3, thêm một bức bọn tôi cùng nhau làm bài nữa.”
Tống Hề Đào thở dài thườn thượt, đáng ghét thực sự, lôi trang sử hào hùng của cậu ra chụp thành ảnh.
Mạnh Tư Trình được phát đạo cụ là sách toán, Tống Hề Đào và Tống Đu Đủ thì nhận “đề thi”.
Thợ ảnh điều phối cả hai chụp bức “bạn cùng bàn”.
Má Tống Hề Đào nóng bừng: “Mạnh Tư Trình! Cậu nhìn sách đi chứ, đừng có nhìn mình.”
Mạnh Tư Trình: “Tôi đang đọc đề bài của cậu mà.”
Đào lửa.
Mạnh Tư Trình với Tống Đu Đủ “pose” dáng giả vờ đang trong tiết toán, Tống Đu Đủ trưng ra đôi mắt trong veo vô cùng tả thực.
Tống Hề Đào đỡ trán, đúng là thật giả lẫn lộn, Mạnh Tư Trình cậu dứt khoát cởi quách đồng phục cấp 3 ra đưa Tống Đu Đủ mặc vào chụp kiểu ảnh cho xong, sau này chả biết có thi đỗ nổi cấp 3 không nữa.
Cả nhà xinh xắn bẩm sinh, khỏi cần chỉnh ảnh, Mạnh Tư Trình lấy hết toàn bộ ảnh gốc, về nhà anh sẽ tự chọn lọc rửa ảnh sau.
Dọc đường lái xe đến siêu thị, tâm trạng Mạnh Tư Trình phơi phới chưa từng thấy.
11 giờ rưỡi trưa, Tống Hề Đào đẩy xe hàng, quan sát lượng khách qua lại trong siêu thị, Mạnh Tư Trình không hề lừa cậu, quả nhiên có điềm phá sản thật.
Tầm này vốn là khung giờ thấp điểm của siêu thị, Mạnh Tư Trình chớp thời cơ đề xuất hoạt động lượn lờ siêu thị hàng ngày trong kì nghỉ hè, tranh thủ tiêu hết tiền.
Còn lâu Tống Hề Đào mới thèm đi siêu thị với Mạnh Tư Trình hàng ngày, họ có phải một nhà 3 người đâu mà, cậu liếc quầy rượu cao cấp ở lối vào siêu thị, bảo: “Sắp đại thọ 60 của bác mình rồi, mua hai chai rượu để mẹ mình đem đi làm quà là xong.”
Mạnh Tư Trình: “Không cần mua, tôi có rượu ngon khách hàng tặng, tôi không uống được, cậu cứ cầm đi.”
Tống Hề Đào: “Của cậu thì là của cậu.” Mua rượu tốn kém, cậu phải mau chóng tiêu hết chỗ tiền trong thẻ siêu thị mới được.
Mạnh Tư Trình mỉm cười: “Cậu không biết tôi một chén đã gục chắc? Nhắc mới nhớ hôm sau hôm sinh nhật Diêu Chiêu, cậu thản nhiên hớn hở như chẳng có gì ấy, cậu biết trước tôi sẽ đứt mạch kí ức, đoán chắc tôi không nhớ ra à?”
“Vụ này đến Diêu Chiêu cũng không biết nhé, chứng tỏ từng có tình huống tương tự xảy ra đúng chứ, cậu sẵn sàng kinh nghiệm, hôm liên hoan cảm ơn thầy cô uống say xong tôi làm gì cậu thế?”
Ôi mẹ ơi… Tống Hề Đào khẩn trương đẩy xe sải bước bỏ qua khu bán rượu.
Đang định dùng thẻ nạp tiền mua rượu thôi mà? Sao Mạnh Tư Trình còn mổ xẻ phân tích luôn ạ!
Mạnh Tư Trình trông theo bóng lưng hớt hải của Tống Hề Đào, hít thở sâu, quả nhiên đàn ông đã tuột cương mất kiểm soát là sẽ không chỉ dừng ở con số một.
Tự chuốc say mình xong trói lại thẩm vấn liệu có nhớ nổi không ta?
Tống Đu Đủ đang ngồi xem ngắm nghía loại rượu nào rẻ nhất, bà nội bảo cho ông bác uống rượu rẻ rẻ thôi là được, ngẩng đầu lên thì thấy ba đã bỏ đi rõ xa.
“Thầy ơi, thầy lại làm ba giận rồi ạ?”
Mạnh Tư Trình: “Chú không dám chọc giận ba con đâu, ba con là người ghê gớm nhất trong nhà rồi.”
Tống Đu Đủ sững sờ, ba đã ghê gớm vậy rồi ư?
Mạnh Tư Trình dắt tay nhóc con đuổi theo: “Đu Đủ, nhớ lấy, con không được uống rượu đâu nhé, một ngụm cũng không.”
Chưa thấy di truyền được cái gì, có khi tửu lượng lại giống nhau thì chết dở.
