Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán

Chương 49: Nước cam dầm đào



Tống Hề Đào ngờ là Mạnh Tư Trình muốn đào hẳn cái lúm đồng tiền trên má cậu, hoặc hai bên mỗi bên một cái luôn.

Cậu bị đè xuống gối, nụ hôn khiến hàng mi ướt nhẹp, người đang áp phía trên cậu sở hữu lực tay cường tráng và h*m m**n mãnh liệt hơn cả 7 năm trước.

“Cậu ngủ trước đi.”

Mạnh Tư Trình nhỏm dậy, giữ nguyên tư thế quỳ một gối hôn lên trán cậu rồi đi thẳng vào nhà tắm.

Tống Hề Đào hơi thở mong manh lăn lóc một vòng bò dậy theo, bám gót tới nhà tắm theo, hỏi han như dò tìm kho báu: “Cậu không say rượu thì sẽ như này à!”

“Khả năng kiềm chế giỏi ghê, chẳng trách cậu là học sinh xuất sắc, hi vọng Đu Đu cũng biết giữ mình vậy.”

“…”

Mạnh Tư Trình bắt gặp gương mặt kìm nén của bản thân trong gương, anh thở dài, quay đi xuống nhà lấy một chai nước lạnh, áp sát mặt Tống Hề Đào ấn nhẹ: “Nhỡ trầy xước vỏ đào thì mai không đem về được.”

Tống Hề Đào nhấn nút thêm anh vào nhóm gia đình, ngày mai Mạnh Tư Trình bắt buộc phải sang nhà ghé thăm, chuẩn bị quà cáp dư dả, đúng phép lịch sự. Anh không chỉ là bạn trai mới quen của Tống Hề Đào mà còn là ông bố vắng mặt của Đu Đu nữa.

Tống Hề Đào nhấc tay đè chai nước mát, đưa mắt quan sát Mạnh Tư Trình, đây là Mạnh Tư Trình “cứng cáp” trong trạng thái tỉnh táo.

Mạnh Tư Trình tiện thể cầm cả miếng bánh kem lên theo, lần đầu tiên nạp đồ ngọt nửa đêm, cộng thêm ít đá lạnh, lật án thay bản thân: “Say rồi thì tôi không biết kiềm chế à?”

Tống Hề Đào: “Chắc là không?”

Mạnh Tư Trình trần thuật rất điềm tĩnh: “Ở chung một phòng, tôi chưa cắn cậu cũng chưa hôn cậu, tôi chỉ cửng phần tôi, vậy mà không giữ mình á, tôi của bây giờ không làm nổi đâu.”

Tống Hề Đào: “Nhưng cậu không chịu thả mình đi ý.”

Mạnh Tư Trình: “Xưa và nay và mãi mãi về sau đều không thả cậu đi.”

Tống Hề Đào xem Mạnh Tư Trình ăn bánh, đồ ngọt cung cấp thêm năng lượng cho não chứ gì, lời đường mật tuôn trào hàng đống: “Mình cũng muốn ăn.”

Mạnh Tư Trình đút một miếng cho cậu: “Chia cậu một nửa huân chương của tôi.”

Tống Hề Đào ngượng nghịu nuốt mất, sau này cậu sẽ không dạy Đu Đu nữa đâu!

Mạnh Tư Trình nghĩ ngợi, trình bày với Tống Hề Đào về gia đình mình: “Bố tôi xem như không tồn tại, mẹ tôi cũng chỉ lễ Tết mới liên lạc thôi, cậu cứ mặc kệ họ.”

“Cơ mà lúc nào rảnh tôi có thể dẫn cậu đến gặp anh họ tôi Mạnh Xế Chử, giám đốc hiện tại của Mạnh Nguyên, cũng là người yêu bạn thân Thời Lưu của cậu, hai người họ bên nhau được 8 năm rồi.”

Tống Hề Đào chỉ biết Thời Lưu có người yêu chứ không ngờ ra lại là Mạnh Xế Chử, “Vậy chẳng phải mình với Thời Lưu thành thân thích rồi đó à?”

Mạnh Tư Trình: “Bọn mình cưới nhau thì hai người sẽ thành anh em dâu.”

Tống Hề Đào phát hiện cái hay khi kết hôn với Mạnh Tư Trình, Giang Mộng Lệ mà biết cậu với Thời Lưu biến thành anh em dâu cũng phải ngỡ ngàng sửng sốt, hơn nữa phải công nhận người nhà họ Mạnh rất đáng tin cậy, dẫu sao đằng trước có sẵn một cặp làm mẫu tận 8 năm kìa.

Mạnh Tư Trình: “Cậu không kể cho họ hàng cậu là người sinh Đu Đu, tôi cũng sẽ không tiết lộ với họ hàng đâu.”

Tống Hề Đào tin tưởng nhân phẩm của Thời Lưu, hồi trước chưa nói vì thấy không cần thiết, song giờ thì cậu không muốn để anh họ Mạnh Tư Trình, đối tượng của Thời Lưu hiểu nhầm Mạnh Tư Trình là cha kế, nghe như kiểu chỉ mỗi họ là tình đầu không bằng.

Cậu với Mạnh Tư Trình cũng thế nhé, họ lỡ làng những 10 năm, thua 8 năm mất rồi, không thể bị đem ra so bì tiếp ở mục tình đầu được, thế thì Mạnh Tư Trình tan tành thể diện trước mặt ông anh.

“Cậu có thể nói cho anh cậu, nếu anh cậu là người nhà cậu, giống mọi người gia đình mình đều biết cả.”

Mạnh Tư Trình v**t v* mặt cậu: “Ừ.”

Hai người chia nhau ăn hết miếng bánh, Mạnh Tư Trình ôm Tống Hề Đào nằm ngủ.

Tống Hề Đào: “Cậu ——”

Mạnh Tư Trình tắt đèn: “Mặc kệ nó.”

Lòng dạ đâu mà bận tâm, mai phải ra mắt phụ huynh, đầu tiên Tống Hề Đào không được thức khuya không được ủ rũ, dỗ thành phần này ngủ trước đã rồi suy tính quà cáp ngày mai mang theo sau.

Trước nay Mạnh Tư Trình tách rời khỏi tập đoàn Mạnh Nguyên, cuộc sống đơn giản, dạy dỗ học hành, vậy nên nhà anh không có quá nhiều quà cáp để đưa tặng qua lại, còn chẳng có nổi chai rượu nữa.

Chờ Tống Hề Đào thiếp đi, Mạnh Tư Trình lẳng lặng lách ra ban công, bật điện thoại quấy nhiễu Mạnh Xế Chử.

Mạnh Xế Chử cũng chưa ngủ.

“Anh, anh đã ra mắt phụ huynh nhà Thời Lưu chưa? Nên mang quà cáp gì sang nhà nhỉ?”

Mạnh Xế Chử: “Đáng ra đừng nên xếp chú vào danh sách số quan trọng không chặn buổi đêm.”

Mấy hôm nay anh ta đọc tác phẩm mới nhất của Thời Lưu, nằm mơ cũng gặp thư kí gọi điện bảo “Giám đốc ơi chết rồi, công ty bị hacker tấn công ạ.”

Mạnh Tư Trình: “Tỉnh rồi thì góp ý tham khảo giúp em, hôm nào em dẫn Tống Hề Đào đi ăn với anh với anh dâu.”

Mạnh Xế Chử bị thọt trúng điểm yếu ngay tắp lự, Tống Hề Đào là bạn thân Thời Lưu, nể mặt Thời Lưu anh ta miễn cưỡng chỉ bảo đôi điều vậy.

Bố mẹ Mạnh Tư Trình đều không dạy nó vụ này, anh cả đành đứng ra thay.

Ý Mạnh Tư Trình rất rành rọt, anh phải sang gặp ba mẹ Tống Hề Đào, còn người lớn bên phía nhà họ Mạnh thì anh chỉ định cho Tống Hề Đào gặp mặt ông anh họ.

Mạnh Xế Chử: “Thấy bảo Tống Hề Đào có đứa con trai?”

Mạnh Tư Trình: “Ừm.”

Mạnh Xế Chử lại nảy âm mưu: “Liệu có tác động thế nào thành con ruột chú được không, ông cụ đang mong lắm đấy.”

Mạnh Tư Trình: “…Vốn là con ruột rồi.”

Mạnh Xế Chử: “Cái gì?”

Mạnh Tư Trình: “Đọc truyện không hiểu à? Con trai em đọc còn hiểu.”

Anh thực sự phải cảm tạ kịch bản cốt truyện của Thời Lưu, vấn đề khó lòng giải thích rõ bằng lời, Đu Đu tự xem tranh tự hiểu luôn.

Tâm trạng Mạnh Xế Chử phức tạp: “…Con trai chú …có phải thiên tài không đấy, đừng có để nó động vào tường lửa của công ty anh.”

Đờ mờ Mạnh Tư Trình không chỉ có đối tượng mà có cả con luôn rồi? Mục tiêu to đùng đùng nấp ngay sau Thời Lưu anh ta lại không bới móc ra được tí nào?

Mạnh Tư Trình cố tình giấu tiệt chứ gì! Lợi dụng anh ta!

Mạnh Tư Trình: “Chắc thằng bé không đủ trình động vào tường lửa, miễn anh đừng rêu rao thân thế nó ra ngoài, không thì em sẽ động cái tường lửa của anh.”

Ha, anh ta cứ rêu rao đấy.

Càng nghĩ Mạnh Xế Chử càng cay, quay vào giường không thấy vợ đâu bèn xỏ dép lê sang phòng làm việc tìm đối phương, “Thời Lưu! Anh biết vụ này hay cực!”

Sáng sớm hôm sau, Tống Hề Đào bị Mạnh Tư Trình và Đậu Đen đánh thức, đánh răng rửa mặt xuống nhà ngó nghía, Mạnh Tư Trình đóng bộ quần âu đen và sơ mi xám, hình tượng tinh hoa chững chạc, anh đang áp dụng công thức hoán vị – chỉnh hợp – tổ hợp trong toán để tìm cách chia 16 túi quà sang hai tay trái phải, sao cho trông mình đầy ắp tấm lòng mà không đến nỗi lỉnh kỉnh vướng víu.

Tống Hề Đào bật điện thoại kiểm tra, 6 giờ, Tống Hoắc gửi một sticker “Chào buổi sáng” vào nhóm, Mạnh Tư Trình phản hồi rất kịp thời “Cháu chào chú ạ, chờ chốc nữa cháu đưa Đào về, bữa sáng chú muốn ăn gì ạ, dọc đường cháu mua luôn.”

Tống Hoắc gửi tiếp một sticker “Đàn ông xua tay”, bảo không cần lo bữa sáng, cứ để Đào ngủ đến lúc nào dậy thì dậy.

Tống Hề Đào muộn màng nhận ra, đây là lần đầu tiên mình qua đêm bên ngoài.

Cái chuyện đã làm lúc nửa đêm cũng huênh hoang ghê.

May sao cậu không còn 17 tuổi nữa, không thì đời nào cụ Tống trong nhóm hòa nhã thân thiện với Mạnh Tư Trình thế được.

Mạnh Tư Trình buộc dây dắt màu đỏ cho Đậu Đen, toát ra nét tươi tắn sáng ngời.

“Đậu Đen là của hồi môn tôi mang, lần sau cậu không phải trộm nữa.”

Tống Hề Đào đỏ ửng mặt: “Trộm là trộm thế nào, trao đổi thôi.”

Mạnh Tư Trình: “Bữa sáng trên bàn đấy, ăn xong rồi mình đi.”

Tống Hề Đào ăn xong, đang định lên đường thì Mạnh Tư Trình lại lấy thêm cái lược, chăm chú chải cho cậu.

Có vẻ Mạnh Tư Trình rất thích ôm mặt cậu, mắt thấp thoáng nụ cười: “Được rồi.”

Đồ đạc Mạnh Tư Trình chuẩn bị quá nhiều không thể nào đi bộ được, chỉ mấy bước chân nhưng hai người vẫn phải lái xe sang.

Đến nhà, mở cốp sau ra, Tống Hề Đào cũng xách giúp anh ít quà, “Ba mẹ mình chấp nhận cậu rồi mà, cậu không phải căng thẳng đâu.”

Mạnh Tư Trình: “Tôi không căng thẳng.”

Tống Hề Đào: “Cậu ghé nhà học sinh bao giờ chưa?”

Mạnh Tư Trình: “Chưa, tôi không chủ nhiệm lớp.”

Tống Hề Đào: “Thế để mình đi trước cậu cho, cậu cứ xem như đến thăm nhà Tống Nhạn Lý ấy, ngồi xuống đó cứ trao đổi điểm số của Tống Nhạn Lý là xong, đảm bảo mẹ mình sẽ cực kính trọng cậu.”

Mạnh Tư Trình: “Đừng vậy.”

Tống Hề Đào: “Tại sao?”

Mạnh Tư Trình: “Hôm nay cậu mới là nhân vật chính của tôi.”

Tống Hề Đào bấm chuông, Giang Mộng Lệ ra mở cửa, cười tươi đón khách, Tống Hoắc thì đang mân mê chỗ trà lá trong phòng khách.

Tống Đu Đủ ngửa đầu: “Ba!”

Tống Nhạn Lý: “Thầy Mạnh ạ.”

Tống Đu Đủ: “Thầy Mạnh!”

Giang Mộng Lệ: “Sang nhà thôi còn mang lắm thứ thế, khuân vác cho nhọc chết à? Vào nhà ngồi đi, anh Tống, trà được chưa đấy?”

Tống Hoắc: “Vào đây uống trà.”

Đậu Đen không thấu hiểu sự hồi hộp của chủ nhân, quen cửa quen nẻo lượn vào, đây chính là ngôi nhà thứ hai của nó.

Gia đình hoa quả cùng ngồi xuống sofa, Tống Đu Đủ cầm robot đời mới táy máy, Tống Nhạn Lý giả vờ xem tivi thực tế thì tai đang dỏng thật cao.

Tuy mới sang nhà lần đầu song tầm ảnh hưởng của Mạnh Tư Trình đối với nhà họ Tống đã có ngọn nguồn từ lâu.

Mạnh Tư Trình ngồi thẳng ngay ngắn, cưa đổ gia đình hoa quả bằng toán học nhưng hôm nay tuyệt đối không thể đả động đến toán học, chỉ khi Tống Hoắc nhắc tới mới được phép trả lời vài ba câu.

Giang Mộng Lệ: “Từ 10 năm trước là đã muốn mời con sang nhà ăn cơm rồi, mà Đào rủ bất thành.”

Mạnh Tư Trình: “Xin lỗi cô ạ, hồi ấy tại cháu ngại không sang.”

Tống Hoắc: “Cháu khiêm tốn quá, cứ sang nhà thoải mái có gì đâu, sang ăn thử món cô cháu nấu.”

Giang Mộng Lệ: “Vẫn còn cô cơ à, mang cái lệ phí đổi xưng hô ra đây nào.”

“À à.” Tống Hoắc nhấc chiếc gối ôm lên, cầm hai bao lì xì dày cộp giấu đằng sau ra.

Mạnh Tư Trình nhận lấy, lúc lên tiếng giọng hơi nghèn nghẹn: “Cảm ơn ba, cảm ơn mẹ ạ.”

Đã 7 năm anh chưa từng cất tiếng gọi như thế.

Trông thấy hai phong bao to đùng, Tống Đu Đủ kêu oa xuýt xoa, sẽ mua được nhiều trà sữa lắm đó.

“Bố ơi, để con đếm hộ bố.”

Tống Hề Đào phải đè cái tay con trai hiếu thảo lại, ai vừa nhận lì xì đã mang ra đếm, kể cả là ông bà nội trong nhà cho cũng không được.

Mạnh Tư Trình cũng trình ra hai bao lì xì như làm ảo thuật, một bao cho Đu Đủ, một bao cho Mận.

Tống Đu Đủ dốc ra một góc tờ tiền, nghe thấy ba nói đầy ẩn ý “Một tờ tiền mua được 16 cốc trà đào bốn mùa, con đếm thử xem tổng cộng mua được bao nhiêu cốc” là bé lập tức thả tiền về lại phong bao, Đu Đu không đếm nữa ạ.

Buổi trưa, Mạnh Tư Trình tham gia vào sự nghiệp bếp núc cùng với nhà họ Tống.

Tống Nhạn Lý đơ sững người, tay nghề nấu nướng của thầy Mạnh xuất sắc đến thế cơ á, hóa ra anh trai cô bé với Đu Đu ăn ngon vậy à? Thảo nảo mấy hôm không gặp cô bé cảm giác Tống Đu Đủ đã “nở” thêm tí ti, chẳng hề thấy nét mong manh vì bị toán học vùi dập.

Giang Mộng Lệ thì càng thêm hài lòng về Mạnh Tư Trình, gia đình không chỉ tăng cường một giáo viên dạy toán mà còn có hẳn một đầu bếp, bao phủ trọn vẹn lực tác động mặt trái của Tống Hề Đào lên Tống Đu Đủ.

Hôm nay ngày mai Giang Mộng Lệ đều nghỉ, tối cô định sang nhà chị em họ hàng hỏi thăm.

Tống Hề Đào dính bầu đúng đợt chị họ tổ chức đám cưới, dự đám cưới về Giang Mộng Lệ mới phát hiện cái thai của cậu, hồi ấy chị họ cũng đã mang một em bé 3 tháng trong bụng.

Hai bé con lần lượt chào đời chênh nhau mỗi 3 tháng, Đu Đu còn là bé lớn hơn, chơi khá thân với em họ bằng tuổi, mỗi lần sang nhà họ bé đều rất tích cực, tại vì nhà bà bác không có ai làm giáo viên hết!

Vui buồn của hai cha con tuyệt không đồng điệu, thường Tống Hề Đào ít sang bởi bác bên đó cứ toàn nhăm nhe giới thiệu mai mối cho ông bố đơn thân là cậu, cậu chối không xuể.

“Mẹ, mẹ nhớ bảo bác là con có người yêu rồi nhé.”

Giang Mộng Lệ: “Hay con dẫn người yêu sang đấy diễu hành luôn.”

Tống Hề Đào: “Lần sau đi ạ, không thể bắt người ta làm khách 2 buổi một ngày được, mệt chết.”

Trái lại Mạnh Tư Trình đáp: “Con bình thường, con lái xe chở mọi người sang.”

Giang Mộng Lệ: “Không cần đâu, Đào nói đúng, hôm nay con cứ nghỉ đi đã, về sau còn đầy dịp.”

Tống Hoắc đưa vợ và cháu trai sang thăm họ hàng, dẫn cả Đậu Đậu đi chung, tiện đường chở nốt Tống Nhạn Lý về trường.

Tối qua Tống Hề Đào chưa ngủ được mấy, cậu đang định ngủ bù thì Mạnh Tư Trình gọi: “Thế qua nhà tôi ngủ bù đi.”

Tống Hề Đào: “Có gì khác không?”

Mạnh Tư Trình: “Đến tối cậu biết ngay ấy mà.”

Tống Hề Đào: “…” Hi vọng lần sau thứ hiểu ngay tức khắc sẽ là toán học.

Thôi rồi thôi rồi, cậu ngủ ở nhà Mạnh Tư Trình ngon lành chứ hôm nay ở lại nhà cậu chắc Mạnh Tư Trình không ngủ được, thôi cứ qua nhà Mạnh Tư Trình vậy.

4 rưỡi chiều, cả hai ôm nhau đi ngủ.

Tống Hề Đào cảm nhận rõ rệt là cơ thể Mạnh Tư Trình không bị căng cứng như tối qua nữa: “Cứ bảo cậu không căng thẳng đi.”

Mạnh Tư Trình cạn lời: “Tối qua tôi đang lên thôi, ngủ đi, chờ dậy là cậu biết ngay.”

Tống Hề Đào: “Cậu nói như này sao mình ngủ nổi nữa!”

Người bảo không ngủ nổi đánh một giấc thẳng cẳng từ 4 giờ đến 7 giờ tối, đói quá phải tỉnh.

Mạnh Tư Trình bưng cơm lên tận nơi cho cậu, “Tôi ăn no rồi, cậu ăn đi.”

Tống Hề Đào từ tốn nhấm nháp từng miếng cháo rau cải, bản thân món cháo rau cải này đã rất tế nhị, thường thì lu bu quá mới đi nấu cháo, cậu bị Mạnh Tư Trình nhăm nhe lom lom dựng hết cả lỗ chân lông, bèn kiến nghị yếu ớt: “Cậu rửa sẵn một đĩa đào được không?”

Mạnh Tư Trình: “Cậu muốn ăn à?”

Tống Hề Đào: “Không phải, làm món thay thế cho mình.”

Mạnh Tư Trình: ?

Tống Hề Đào: “Lúc nào muốn cắn mình thì cậu cắn tạm quả đào được chứ?”

Mạnh Tư Trình: “…Thế nếu tôi muốn cái khác thì sao? Ăn no chưa? No rồi thì đi tắm.”

Tống Hề Đào: “Chưa no nhé!”

Mạnh Tư Trình: “Ngoan, hôm nay đừng ăn no quá, nhỡ đói tôi bổ sung cho cậu. Cậu tắm trước đi, tôi xuống nhà lấy ít… món thế.”

Chính chủ món chuẩn: “…”

Tự dưng Tống Hề Đào hồi hộp dã man, dẫu sao chỗ ấy của Mạnh Tư Trình to lắm, không dám tưởng tượng cảm giác vào hết sẽ như nào nữa.

Thế là cậu ngồi tưởng tượng xây dựng tâm lý cả buổi, chưa cả mở nước, cũng chẳng chú ý Mạnh Tư Trình đã vòng trở lại.

“Chờ tôi tắm chung à?”

Tống Hề Đào giữ tay anh lại, “À thì, bàn bạc một tí đã, mình dùng biện pháp tuần tự tăng tiến được không?”

Mạnh Tư Trình cau mày: “Nghĩa là sao?”

Tống Hề Đào nhanh trí bảo: “Lần trước một phần tư rồi, lần này thì một phần hai, lần sau sẽ ba phần tư, thế nào?”

Mạnh Tư Trình chịu thua nhắm mắt, đúng là yêu cầu thiên tài: “Cậu tưởng tôi là robot à mà thiết lập được từng khúc?”

“Được chứ, mình có cách —— ô.”

Tống Hề Đào còn muốn phát biểu tiếp mà đã bị Mạnh Tư Trình đè lên tường hôn, Mạnh Tư Trình nhấc tay vặn nước nóng, vòi hoa sen dội nước ấm xuống làm Tống Hề Đào lập tức không mở nổi mắt nữa, trên dưới toàn thân nhoáng cái ửng đỏ, hồng hào hơn cả đĩa đào mật đang đặt đầu giường.

Mạnh Tư Trình n*n b*p tất thảy mọi chỗ mềm mại quanh người cậu, làm sao giờ, so sánh với Tống Hề Đào thì sức hút của món thay thế đơn giản bằng 0.

Rời khỏi nhà tắm, Tống Hề Đào đã bị xông hơi biến thành quả đào chín nục, chẳng kiếm nổi phiến lá mà che thân.

Cậu cảm giác mình giống miếng thịt nằm trọn trong tầm ngắm sói đói, hiện giờ Mạnh Tư Trình chỉ đang nghiền ngẫm xem nên bắt đầu chén cậu từ đâu.

Mạnh Tư Trình chống cánh tay ngắm Tống Hề Đào thật tỉ mỉ, không hề chớp mắt, cả người Tống Hề Đào trắng nõn phớt hồng từ đầu đến chân, khác với tông trắng lạnh mà tựa một miếng ngọc ấm, áp lòng bàn tay vào sẽ hút dính lấy, nhào nặn vân vê, cọ xát máy mó. Quả đào quá đỗi quyến rũ, khiến anh băn khoăn phải bóc tách phần nào trước tiên cho ngon lành nhất.

Hôm qua Tống Hề Đào liệt kê ra một nùi “hạng mục cấm”, khi đó nghe không bận tâm mấy, lúc này suy xét thử lại thấy kh*** g** chết đi được.

Ý không phải bảo anh muốn vừa làm đề toán vừa làm Tống Hề Đào, mà là ham hố bắt nạt cậu thật tồi tệ, để được xem cảnh Tống Hề Đào khóc rưng rức nũng nịu xin tha.

Chỉ mới nghĩ vậy thôi hơi thở toán học quanh người đã tràn ứa như pheromone, bị Tống Hề Đào tóm cổ ngay.

Tống Hề Đào nhấn mạnh rất nhạy cảm: “Cậu đang nghĩ gì đấy! Bọn mình quy ước đàng hoàng rồi nhé! Lên giường cấm tiệt nhắc bất kì một chữ nào liên quan đến toán!”

Mạnh Tư Trình phủ nhận: “Tôi có nghĩ gì đâu.”

Tống Hề Đào: “Cậu thề đi cậu mà nhắc đến toán cậu sẽ y ét ——”

Mạnh Tư Trình đè ập xuống chặn đứng miệng cậu thật kín kẽ, không cho cậu cơ hội nói hết.

Tống Hề Đào thích ăn pudding trứng sữa với đào, Mạnh Tư Trình cũng thích, thịt đào nghiền mịn khuấy chung cùng sữa, cuối cùng rót thêm nước cam.

Nước cam và thịt đào trộn chưa quyện lắm, cần phải giã thêm vài lượt.

Món sữa đông đào dầm 7 năm trước được nếm thử một thìa nhớ hoài tới nay mở bán lần nữa, Tống Hề Đào đã ngồi hai tiếng đồng hồ trong tiệm trà sữa, thực sự không còn bụng nốc thêm, nhưng hôm nay có mỗi một khách hàng là cậu, Mạnh Tư Trình ép mua ép bán, cương quyết bắt cậu phải mua hết bằng được chỗ trà sữa mang về.

Tống Hề Đào: “Sao cậu chuẩn bị nhiều thế…”

Tích trữ 7 năm dĩ nhiên là nhiều.

Mạnh Tư Trình: “Bù đắp lần trước, cậu kêu thời gian chớp nhoáng quá còn gì.”

Tống Hề Đào đành khai thật: “Lần trước không chớp nhoáng đâu, lúc ở bên ngoài cũng tính!”

Mạnh Tư Trình: “Thời gian bên trong chưa đủ.”

Tống Hề Đào hết ngưỡng chịu đựng, run rẩy lẩy bẩy toàn thân, “Cậu còn định mấy lần nữa hả!”

Mạnh Tư Trình thoáng trầm ngâm: “Một tí tí thôi.”

Tống Hề Đào: “…Thế, thế bao lâu nữa thì kết thúc.”

Mạnh Tư Trình vùi đầu cày cuốc, đáp không cần nghĩ: “Hãy còn ít nữa.”

Tống Hề Đào: “Mình hỏi cậu số má cụ thể!”

Mạnh Tư Trình áy náy hôn lên cổ cậu: “Không nói được, vì động đến toán mà.”

Khoảnh khắc này chợt Tống Hề Đào nhớ lại năm nọ, Tống Hoắc rửa đào, hỏi Tống Đu Đủ 5 quả đào ăn mất 2 quả thì còn mấy quả.

Tống Đu Đủ đáp là còn một ít.

Tống Hoắc hỏi trong chậu còn mấy quả nhỉ, Tống Đu Đủ bảo còn một tí ti ạ, làm Tống Hoắc suy sụp luôn.

Hóa ra năng khiếu toán học di truyền vào đây.

Sao lại có thể như này cơ chứ, Tống Hề Đào tức phát khóc mất thôi.

Cậu không bao giờ muốn lên giường với Mạnh Tư Trình nữa!

Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...