Tống Hề Đào dễ lừa.
Nhưng lừa đảo là sai.
Mạnh Tư Trình hiểu rất rõ, nhưng trong anh có một dự cảm mãnh liệt tới độ đáng sợ đang mách bảo anh bắt buộc phải ở gần chăm nom Tống Hề Đào, vì nó anh sẵn sàng gánh chịu mọi hậu quả.
Tống Hề Đào gãi đầu: “Thế hôm nay cậu sang nhà mình ở luôn à?”
Mạnh Tư Trình: “Có tiện không?”
Tống Hề Đào: “Tiện mà, hành lí cậu đang để đâu?”
Mạnh Tư Trình: “Thu dọn đóng gói sẵn rồi, hễ tôi tìm được chỗ ở tạm tài xế sẽ mang qua luôn.”
Lúc nãy đến viện Tống Hề Đào chưa gọi cho Giang Mộng Lệ vì sợ ảnh hưởng công việc của cô, giờ kết quả xét nghiệm bình thường rồi thì càng không cần báo cáo.
“Để mình sang hỏi mẹ mình, cậu yên tâm, đảm bảo mẹ sẽ đồng ý thôi, còn xem cậu như con ruột ấy chứ.”
Tống Hề Đào dẫn Mạnh Tư Trình sang khoa Thần kinh, dặn Mạnh Tư Trình tìm chỗ vắng người đứng chờ cậu, “Chốc nữa mình ra ngay, cậu đừng để người khác đâm phải nữa.”
Rõ ràng chỉ mời gia sư ở lại nhà thôi mà Tống Hề Đào đã vào vai chăm nom người bệnh cực mượt.
Bác sĩ Giang đang ăn cơm hộp trong văn phòng.
Tống Hề Đào: “Bác sĩ Giang, mẹ cũng gọi đồ ngoài ạ? Cả vú lấp miệng ——”
Giang Mộng Lệ: “Im —— đồng nghiệp lấy dưới căng tin lên hộ mẹ. Rốt cuộc đồ gọi ngoài ngon nghẻ ở đâu nhỉ, đầu bếp có nhổ bãi nước bọt vào con cũng chả biết, hàng ngày mẹ mua sẵn các thứ trưa con tự nấu một bữa chẳng đơn giản hơn à? Con vào bệnh viện làm gì đấy?”
Cô quan sát một lượt gương mặt con trai, môi đỏ răng trắng, vẫn còn tơ tưởng gọi đồ, không giống người ốm.
Tống Hề Đào: “Mẹ, mẹ chẳng bảo con liên lạc với bạn ưu tú hỏi xem có đồng ý dạy thêm cho Tống Nhạn Lý còn gì, thì đây, đúng dịp cậu ấy đang túng thiếu, tiền công vẫn như trước mẹ nói nhé ạ, 600 một ngày.”
“Cơ mà lặn lội vất vả, con muốn rủ cậu ấy ở lại nhà mình luôn, cậu ấy sẵn sàng nấu cơm trưa thay cho tiền nhà.”
Giang Mộng Lệ hơi cau mày: “Ở lại nhà?”
Tống Hề Đào: “Một công đôi việc mà ạ, Mận có gia sư kèm, cơm trưa có người nấu, vừa đốc thúc học hành vừa cải thiện bữa ăn.”
Từ xưa đến nay, cứ việc gì Tống Hề Đào cật lực thuyết phục là Giang Mộng Lệ buộc phải đặt dấu chấm hỏi.
Hồi xưa trường học quản lý lỏng lẻo, thường xuyên có thành phần phông bạt danh hão đút lót vào trường tuyên truyền bán hàng, Tống Hề Đào nhỏ xíu sẽ là bé đầu tiên mắc câu, đòi mua đủ thứ, mua hàng loạt sách phát triển trí tuệ về xong không đọc. Thậm chí có lần về nhà son sắt nài nỉ Giang Mộng Lệ dẫn đi tiêm vắc xin, tiêm loại này sẽ cực kì hữu ích.
Không hiểu diễn thuyết kiểu gì nữa, để đứa sợ tiêm như Tống Hề Đào còn phải đòi đi tiêm.
Giang Mộng Lệ: “Mẹ với ba con cùng vắng nhà, sao để cho người lạ ở lại được.”
Tống Hề Đào: “Cậu ấy là Mạnh Tư Trình ạ!”
Dứt lời cậu chắp tay chờ đợi phản ứng của Giang Mộng Lệ, như kiểu cất lên ba chữ “Mạnh Tư Trình” ở bất cứ nơi nào cũng sẽ là kim bài miễn tử.
Giang Mộng Lệ: “Ai… Trạng nguyên khóa các con ấy hả?”
Tống Hề Đào: “Đúng ạ đúng ạ, chính cậu ấy kèm cho con đó, hồi trước con từng hỏi bài cậu ấy một lần mà nghe cứ ù ù cạc cạc, thế là cậu ấy chuyển sang dạy con qua sách.”
Giang Mộng Lệ sửng sốt, chẳng trách đang bận học vẫn dư sức kéo Tống Hề Đào, hồi ấy cô đã thấy lạ, giai đoạn nước rút lớp 12 mà không hề bị Tống Hề Đào ảnh hưởng thụt lùi, chứng tỏ tâm lý đối phương phải cực kì vững vàng, nếu là Mạnh Tư Trình thì không lạ lắm nữa.
Giang Mộng Lệ: “Tưởng nhà bạn ấy giàu lắm mà?”
Tống Hề Đào căm phẫn: “Cậu ấy từ mặt gia đình rồi, ông bố lái xe đâm cậu ấy. Phạm tội thì phải ngồi tù, thế mà họ lại đi đuổi nạn nhân ra khỏi nhà!”
Giang Mộng Lệ: “Bạn ấy đang ở ngoài đúng chứ?”
Tống Hề Đào: “Sao mẹ lại biết?”
Giang Mộng Lệ: “Mắt con liếc ra ngoài mấy lần rồi, mời bạn vào đây xem.”
Tống Hề Đào: “Mẹ đồng ý đi rồi con mới cho cậu ấy vào.”
Giang Mộng Lệ cảm giác như đang nhìn thấy Tống Hề Đào 7 tuổi, “Mẹ, mẹ mua gà con cầu vồng cho con đi rồi con sẽ lên xe”, nuôi nhỡ chết thì lại khóc nhè.
“Mẹ đồng ý.”
(*Gà con cầu vồng: phim hoạt hình thiếu nhi của TQ, nhân vật chính là đàn gà con 7 màu đỏ cam vàng lục lam chàm tím, cầu vồng literally)
Giang Mộng Lệ có thể lý giải, nam sinh tầm Tống Hề Đào chỉ thích chơi với bạn nam cùng tuổi, do cô và Tống Hoắc đều hay đi vắng nên Tống Hề Đào ở nhà phải gánh vác trách nhiệm trông nom em gái, nếu có bạn đồng trang lứa ở chung thì Tống Hề Đào sẽ vui hơn.
Tống Hề Đào nở nụ cười toe, một khi điều chỉnh mục tiêu thành thuyết phục Giang Mộng Lệ là cậu quên béng mất luôn ban đầu mình cũng đâu có muốn cho Mạnh Tư Trình ở lại.
“Mạnh Tư Trình, vào đây mau, mẹ mình muốn kiểm tra vết thương của cậu.”
Giang Mộng Lệ tháo băng cho Mạnh Tư Trình rồi xem thử, vết thương không thể làm giả, đúng là va đập cực kì nghiêm trọng, cô thấy xót xa thay, đều chỉ là trẻ con mới lớn, những bạn cha không thương mẹ không yêu thực sự rất khổ thân.
“Cháu với bố cháu mâu thuẫn gì thế?”
Mạnh Tư Trình: “Do cháu định hướng chọn nghề khác, không chịu liên hôn theo ý ông ta ạ.”
“Liên hôn?” Tống Hề Đào thảng thốt, từ vựng quá xa lạ trong đời sống thực.
Mạnh Tư Trình nhấn mạnh: “Chưa hề nhận lời.”
Giang Mộng Lệ: “Vừa nãy Đào bảo cháu nhận cơm nước à?”
Mạnh Tư Trình: “Vâng.”
Giang Mộng Lệ: “Cháu kèm cặp Mận là được, cơm để Đào nấu.”
Tống Hề Đào: “Ế?”
Giang Mộng Lệ cấu vai cậu một phát: “Trông vết thương của người ta kìa, con ngồi chờ ăn không biết ngại hả? Có nấu không nào?”
Tống Hề Đào cảm giác như bị cấu trúng điểm yếu: “Nấu ạ.”
Mạnh Tư Trình không tranh luận, đằng nào đến giờ anh cứ nấu là được.
Tống Nhạn Lý sang nhà bạn chơi cả chiều, lúc anh trai sang đón cô bé thì có thêm một anh nữa đồng hành bên cạnh, anh này đẹp trai nhất thế giới chỉ kém anh trai cô bé thôi.
“Anh này là ai thế ạ?”
Tống Hề Đào: “Mạnh Tư Trình, giáo viên dạy kèm tại nhà cho em, em gọi là thầy Mạnh.”
Mặt Tống Nhạn Lý lập tức bàng hoàng, “Thầy Mạnh ạ.”
Mạnh Tư Trình bắt tay vào phụ đạo Tống Nhạn Lý ngay buổi tối hôm chuyển vào. Anh giảng từ tốn vừa phải, giọng điệu điềm tĩnh, tuyệt nhiên không để Tống Nhạn Lý có cơ hội đối phó qua loa.
Biểu cảm Tống Nhạn Lý nhăn nhúm sầu muộn, sao thầy Mạnh lại là bệnh nhân chứ, sao cô bé nỡ lòng bắt nạt người bệnh, trông có vẻ chỉ mới xuất viện, mình không một câu là sắc mặt thầy Mạnh tái đi một chút, đối phương thoáng cau mày thôi đã như kiểu sắp tăng xông nhập viện mất.
Trùng hợp đưa vào đúng khoa Thần kinh của Giang Mộng Lệ thì toi đời, mẹ sẽ tẩn nát mông cô bé.
Tống Hề Đào ngồi gần đó chơi game tắt tiếng, trông mặt mũi Tống Nhạn Lý mà cười chết.
Cả làng gặp phải Mạnh Tư Trình đều đau khổ như nhau, tâm lý cậu cân bằng hơn phần nào.
Buổi đầu tiên chỉ học 1 tiếng.
Tống Hề Đào chọn đúng thời điểm đóng vai lương thiện: “Hôm nay vậy là được rồi, đói chưa? Để mình gọi đồ nhé.”
Tống Nhạn Lý: “Dạ! Em muốn ăn burger đùi gà với coca.”
Mạnh Tư Trình: “Tôi thấy trong tủ lạnh còn mì với cà chua, để tiếp nữa là hỏng đấy, tôi nấu mì cà chua cho cả hai nhé.”
Tống Hề Đào: “…” Quên mất, có người đến đây để nấu cơm.
Tống Nhạn Lý chết lặng, bạn thân cô bé nhà cũng có hai anh em, năm nay anh trai vừa cưới chị dâu làm giáo viên, cả gia đình cùng bị quản lý nghiêm ngặt chặt chẽ.
Sao Mạnh Tư Trình có vẻ giống anh dâu cô bé thế kia?
Vừa khéo Giang Mộng Lệ gọi về hỏi Tống Hề Đào tình hình ở nhà thế nào, dặn buổi tối trực ban không về được, hai đứa đừng ăn đồ chiên rán giữa đêm.
Tống Hề Đào báo cáo tin vui: “Mẹ ơi, tối bọn con ăn mì cà chua lành mạnh ạ.”
Giang Mộng Lệ: “Vậy tốt.”
Tống Nhạn Lý: “…” Anh dâu với mẹ cùng một giuộc!
Mạnh Tư Trình đứng dậy đi luộc mì, Tống Hề Đào cản anh: “Để mình.”
Mạnh Tư Trình: “Cậu đập tỏi hộ tôi.”
Tống Hề Đào bèn đập tỏi uỳnh uỳnh, ngón tay cứ vừa gạt vừa phang, tay lên là dao xuống, cảm giác sẽ tự nện trúng tay ngay giây tiếp theo.
Mạnh Tư Trình: “Chậm chậm thôi, rung lắc làm tôi đau đầu quá.”
Tống Hề Đào lập tức dè dặt rón rén vỗ về tép tỏi: “Tần suất như này có gây dư chấn đến não cậu không?”
Mạnh Tư Trình: “Không sao.”
Tống Nhạn Lý thở dài, hỡi ôi người anh dâu mong manh như pha lê, cả nhà không ai chơi lại anh ta.
Sau khi được ăn mì anh dâu nấu thì nỗi âu sầu của cô bé bay biến sạch bách, thơm phưng phức, ngon lành hơn món mì anh trai cô bé gọi bừa mọi lần nhiều.
Mì là phải ăn ngay lúc nóng, sợi mì vừa vớt ra còn dai dai, sốt thịt cà chua vừa xào xong thơm lừng lên.
“Thầy Mạnh, anh nấu ngon quá đi!”
Mạnh Tư Trình: “Cảm ơn đã khen, mai muốn ăn gì?”
Tống Nhạn Lý: “Anh biết làm xíu mại không ạ? Em muốn ăn xíu mại!”
Xíu mại là phải tự làm ở nhà, dùng gạo nếp loại ngon, trắng trong óng ánh, nêm nếm đậm đà, cắn một miếng ngập đầy nhân thịt luôn.
Tống Hề Đào: “Em còn muốn chọn món khó thế á?”
Mạnh Tư Trình: “Không khó.”
Tống Hề Đào: “Cậu đang tìm hướng dẫn rồi cậu còn bảo không khó?”
Mạnh Tư Trình bình thản: “Có hướng dẫn là đơn giản hết.”
Tống Hề Đào: “…” Rồi, cùng tham khảo đáp án nhưng hiệu quả ở học sinh giỏi và học sinh dốt cũng khác hẳn nhau.
Tống Nhạn Lý lủi về phòng cày phim tiếp.
Mạnh Tư Trình đi ngâm gạo trước.
Tống Hề Đào vô công rồi nghề, bỗng ánh mắt liếc thấy chiếc vali của Mạnh Tư Trình.
À đấy, tối nay Mạnh Tư Trình sẽ ngủ chung một chiếc giường với cậu.
Tống Hề Đào mím chặt môi, tò tò theo sau Mạnh Tư Trình: “Mình hướng dẫn cậu dùng nhà tắm nhé.”
Mạnh Tư Trình: “Được.”
Tống Hề Đào: “Cậu cứ xem như ở nhà… cũng không hoàn toàn giống ở nhà, vì ở nhà mình cậu không được uống rượu, kiểm tra có nồng độ cồn là bác sĩ Giang sẽ đuổi ra ngoài đó.”
Mạnh Tư Trình: “Ừm, bác sĩ không cho tôi uống rượu.”
Vậy là Tống Hề Đào yên tâm, miễn không uống rượu Mạnh Tư Trình sẽ rất thanh cao, không lo có tiếp xúc cơ thể kì cục vô cớ.
Còn chuyện Mạnh Tư Trình thích cậu… Mạnh Tư Trình cũng không nhắc lại nữa, lờ tạm đi vậy.
Giường Tống Hề Đào là loại rộng 2 m, cậu lấy thêm một chiếc chăn cho Mạnh Tư Trình: “Chăn sạch đó.”
Mạnh Tư Trình: “Cảm ơn.”
“Vậy mình tắt đèn ha.” Tống Hề Đào chui tọt vào chăn, em bé cú đêm bị ép biến thành em bé ngủ sớm.
Cậu thôi miên bản thân, bạn cùng phòng… Mạnh Tư Trình là bạn cùng phòng thôi…
“Có khó chịu chỗ nào không?” Giữa bóng tối, nghe giọng Mạnh Tư Trình êm ái mà chăm chú.
Tống Hề Đào cảm nhận tỉ mỉ: “Không thấy.”
6 giờ sáng hôm sau, Giang Mộng Lệ tan ca trực quay về, mở cửa nhìn thấy có người đang gói xíu mại trong bếp thì tưởng Tống Hề Đào theo phản xạ, nhưng nghĩ kĩ lại, đảm bảo không thể là con trai mình được.
“Tiểu Mạnh à, dậy sớm thế cháu? Trong tủ lạnh có sủi cảo với bánh bao đông lạnh đấy, không cần mất công lọ mọ vậy đâu.”
Mạnh Tư Trình: “Không sao cô ạ, cô ăn sáng chưa ạ? Cháu đun ít cháo đây.”
Giang Mộng Lệ: “Thế cho cô một bát.”
Vốn dĩ Giang Mộng Lệ tưởng khả năng nấu nướng của Mạnh Tư Trình sẽ giống Tống Hề Đào thôi hoặc tệ hơn nữa, dẫu sao là con nhà giàu từ bé, nào ngờ đã giỏi học gì cũng siêu, Trạng nguyên xử đẹp được hết.
“Vết thương của cháu còn đang hồi phục, nghỉ ngơi nhiều vào.” Giang Mộng Lệ dặn dò một câu, về phòng ngủ bù.
Tới lúc tỉnh dậy đã 2 giờ chiều, bụng sôi ùng ục, Giang Mộng Lệ mở cửa, chứng kiến hai quả Đào quả Mận không được trọng dụng đang say sưa chơi game online trong khi Mạnh Tư Trình thì lau nhà, chú ý thấy cô, Mạnh Tư Trình nói: “Cô ơi, buổi trưa có cơm trộn, cô làm nóng lại chút là ăn được ngay đấy ạ.”
Giang Mộng Lệ quan sát một vòng xung quanh, phát hiện nhà cửa tinh tươm hơn hẳn buổi sáng mới về.
Giang Mộng Lệ đi sang cho mỗi thành phần mê game một đạp vào mông, hai cái đứa này không biết đường mà hộ, cứ ì ra.
“Tống Hề Đào, làm nóng cơm cho mẹ.”
Tống Hề Đào: “Ò.”
Chờ lò vi sóng bắt đầu quay, Giang Mộng Lệ cau mày nhìn Tống Hề Đào: “Tiểu Mạnh là khách nhà ta chứ có phải ăn nhờ ở đậu đâu, sao con bắt thằng bé làm lụng thế?”
Tống Hề Đào đáp thật thà: “Con giành không lại được cậu ấy mà.”
Giang Mộng Lệ: “…” Mạnh Tư Trình lễ phép quá thôi.
Cô nhẩm tính, nhà cô không thể bạc đãi Mạnh Tư Trình, thôi thì nâng tiêu chuẩn thực phẩm lên nấc cao nhất vậy, Mạnh Tư Trình cần chú trọng dinh dưỡng, ăn nhiều hải sản cho khỏe.
Giang Mộng Lệ chuyển 20 ngàn tệ cho Tống Hề Đào: “Tiền ăn tháng này, hàng ngày con phụ trách đi chợ, mua nhiều các thứ đắt đắt, bổ dưỡng vào, thực đơn mỗi ngày ít nhất phải 500 tệ, hiểu chưa?
Tống Hề Đào gật đầu, 500 một ngày, tha hồ ăn, cơ bản chặn đứng nguy cơ gọi thêm đồ ngoài.
Cậu đoán không sai, Mạnh Tư Trình làm bảo mẫu ở nhà cậu hùng hục như lên cơn, Giang Mộng Lệ cũng xót vô cùng, rảnh ra là hầm canh bổ dưỡng cho anh, lần nào cũng nguyên một nồi to, Tống Hề Đào buộc phải húp chung.
Cậu ngờ là mẹ cậu cố tình bày vẽ lòng vòng, hồi trước cậu với Mận đều không thích ăn canh kiểu này, không để Giang Mộng Lệ nấu.
Bây giờ Giang Mộng Lệ có cớ bổ não cho Mạnh Tư Trình, ra sức trổ tài, ăn sắp nôn đến nơi.
Giang Mộng Lệ bê nồi canh gà ác sang: “Mạnh Tư Trình ăn không hết, hai đứa chia nhau đi.”
Tống Hề Đào: “…”
“Mạnh Tư Trình, cậu không ăn thêm tí nữa được à? Thịt trong nồi còn nguyên si kìa! Cậu cố tình để cho mình chứ gì?”
Ngoài lúc làm việc nhà mạnh mẽ đáng sợ thì giờ Mạnh Tư Trình đã lại yếu ớt, anh hơi hơi nhíu mày vẻ nhức đầu: “Tôi cố hết sức rồi, ăn nữa là bắt đầu buồn nôn mất.”
Tống Hề Đào: Mình thì không buồn nôn chắc? Mình mới là buồn nôn thật nhé.
Giữa tháng 8, Tống Hoắc quay về, suýt thì tưởng mới có cô Tấm vào nhà.
Hàng ngày có người nấu nướng, dọn dẹp, phụ đạo Tống Nhạn Lý, hơn nữa còn làm đầy đam mê, sao trên đời lại có cậu sinh viên hoàn hảo như Mạnh Tư Trình cơ chứ?
Tống Hề Đào: “Ba mê thế thì ba nhận cậu ấy làm con trai đi.”
Tống Hoắc: “Cũng là một cách.”
Tống Hề Đào: “Sao ba thích nhận thêm con trai thế nhỉ.”
Đợt trước Thời Lưu sang chơi, Tống Hoắc cũng hỏi han như con trai mình thật.
Đúng rồi, Thời Lưu!
Mắt Tống Hề Đào sáng rực, đợt này gia đình ngập ngụa dinh dưỡng, mẹ cậu toàn kêu Thời Lưu gầy quá, mời Thời Lưu sang ăn cùng là đẹp.
[Thời Lưu, sang nhà em chơi đi, đợt này có một siêu đầu bếp, đảm bảo anh phải khen ngon.]
[Được.]
Tống Hề Đào đi vào bếp, bảo Mạnh Tư Trình: “Trưa có anh bạn mình sang nhà chơi.”
Mạnh Tư Trình: “Ừm, tôi sẽ nấu thêm phần cơm.”
Tống Hề Đào: “Anh ấy tên Thời Lưu.”
Mạnh Tư Trình: “…”
