Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán

Chương 71: NT3.2 Đu Đu vượt không thời gian (2): Trao đổi bí mật của ba để khỏi làm bài tập



Xe của Mạnh Tư Trình là Maybach đang đỗ ngay ở bãi xe của trường, đi từ đây sang chỉ cần 2 phút.

Tống Đu Đủ đứng trước chiếc Maybach sang trọng: “Bố ơi, Maybach của bố chưa bán ạ?”

Mạnh Tư Trình: “Hửm?”

Tống Đu Đủ: “Bố, nhà mình đi Cullinan cơ ạ.”

Mạnh Tư Trình tiếp nhận nhiệm vụ đổi xe, nhưng vẫn hỏi thêm một câu là tại sao.

Tống Đu Đủ: “Tại ba con không thích ạ.”

Lý do có hiệu lực, Mạnh Tư Trình mở cửa ghế phó lái: “Đu Đu chịu khó một hôm nhé.”

Tống Đu Đủ ngửa đầu trông bố: “Bố ơi, miễn không phải học toán trên Maybach thì con thế nào cũng được ạ.”

Mạnh Tư Trình: “…Lên đi, không bắt con học trên bất cứ loại xe nào hết.”

Tống Đu Đủ ngồi lên xe, Mạnh Tư Trình thắt dây an toàn cho bé, nhóc con trải nghiệm niềm vui thú trong vai tiên tri, “Bố ơi, lần trước con với ba chờ đèn đỏ, trùng hợp gặp bố với thầy Lâm nè.”

Mạnh Tư Trình: “Ồ?”

“Con với ba đi xe máy điện.” Tống Đu Đủ tô vẽ tương lai, “Suýt suýt chút nữa con đã chào hỏi thầy Mạnh rồi.”

Mạnh Tư Trình: “Sao lại là suýt suýt chút nữa nhỉ?”

Tống Đu Đủ: “Tại vì trời mưa ạ, con nhắm mắt bám vào lưng ba tránh mưa nên không nhìn thấy thầy Mạnh á.”

Mạnh Tư Trình ngồi vào ghế lái, chạm lên vô lăng, đầu mường tượng ra cảnh tượng trong mưa, tuy đoạn “nhắm mắt” Tống Đu Đủ kể không đáng tin chút nào nhưng các chi tiết còn lại có lẽ là thật.

Vợ lái xe máy điện đưa đón con trai đi học, cả hai dầm mưa, mình thì ngồi Maybach chở đồng nghiệp tan làm.

Thường anh sẽ không chở đồng nghiệp, chắc do trời mưa nên mới tiện đường đi nhờ một đoạn.

Chỉ cần giây lát Mạnh Tư Trình đã hiểu ra nguyên nhân thực sự phải đổi xe.

Vì anh không muốn tình cảnh ấy tái diễn thêm lần nào nữa. Mua chiếc xe mới, che mưa chắn gió cho vợ con.

Mạnh Tư Trình nhìn qua Tống Đu Đủ, vẻ run sợ của nhóc con lúc ôn bài đầu giờ sáng hãy còn rành rành trước mắt, nhóc con sợ toán đến thế còn cố gắng gọi anh là bố rồi, anh phải nỗ lực hơn cả tương lai mới được.

“Ông bà nội con vẫn chưa biết chuyện này, Đu Đu, chốc nữa con cứ gọi bố là thầy Mạnh đã nhé, hôm nay bố sẽ ghé thăm nhà với tư cách giáo viên.”

Tống Đu Đủ: “Con biết ạ, thầy Mạnh, bà nội là mong manh nhất đó ạ!”

Mạnh Tư Trình hít sâu một hơi, mong manh có nghĩa biết chuyện họ xong, Giang Mộng Lệ sẽ tăng xông đến độ nhập viện ư?

Cứ yên lặng quan sát tình hình trước vậy, Tống Hề Đào chạy mất rồi, anh cũng không có ai để bàn bạc.

Nói đi cũng phải nói lại, thân thế Tống Đu Đủ bại lộ, rốt cuộc hành vi im ỉm chuồn thẳng quăng Tống Đu Đủ cho anh của Tống Hề Đào là dấu hiệu tín nhiệm cực cao hay tín nhiệm cực thấp vậy nhỉ?

Cậu ấy không sợ mình đến nhà khua môi múa mép lung tung à?

“Mình đi mua ít hoa quả nhé.” Mạnh Tư Trình không thể đi tay không đến nhà, anh dắt con trai vào cửa hàng mua một túi đầy hoa quả, Tống Đu Đủ thì tự ôm một hộp bánh mì dừa, đây là món tặng kèm phổ biến ở hàng hoa quả, đóng gói không kín hẳn mà hạn sử dụng lại rõ dài.

Mạnh Tư Trình bảo: “Để bố dẫn con sang tiệm bánh mua.”

Tống Đu Đủ bèn bỏ bánh mì xuống, lanh lợi đáp: “Ba con thích nhất là kem vị đào đấy ạ, con cũng thích.”

Mạnh Tư Trình không hề mắc câu: “Ba con không ở nhà, lần sau rồi mua kem.”

Song hôm nay Mạnh Tư Trình chiều Tống Đu Đủ, mua hết các loại bánh ngọt bánh mì ưa thích của bé ở tiệm.

Tống Đu Đủ chọn một loại bánh kem tạo hình mặt gấu trúc, “Con muốn hai cái, con với Hoắc Quyết một người một cái ạ, buổi tối Hoắc Quyết đến nhà mình chơi.”

Mạnh Tư Trình: “Hai đứa hẹn nhau rồi à?”

Tống Đu Đủ nói rất hùng hồn thiết tha: “Thầy Mạnh ơi, hôm nay bố gọi con lên văn phòng, chắc chắn Hoắc Quyết sẽ sang gặp con.”

Mạnh Tư Trình: “Vậy con phải nói cho bạn là lên văn phòng con không bị phê bình.”

Tống Đu Đủ: “Dạ.”

Lúc Mạnh Tư Trình đến nhà họ Tống thì Tống Hoắc còn chưa về, Tống Đu Đủ mở khóa vân tay, dẫn thầy Mạnh vào trong.

Mạnh Tư Trình nhăm nhe thể hiện một phen: “Đu Đu, con ăn ít bánh trước đi, xong bố sẽ dạy con làm bài tập.”

Tống Đu Đủ sững sờ: “Có bài tập ạ?”

Mạnh Tư Trình: “Bố giao bài lúc con sang văn phòng đó, không tin con hỏi Hoắc Quyết xem.”

“Thôi được ạ.” Tống Đu Đủ để dành bánh kem gấu trúc chờ tối ăn, gặm bánh mì cỡ lớn trước, ăn phồng hết cả má.

Mạnh Tư Trình đứng ở phòng khách, chăm chú ngắm bức ảnh chụp gia đình, nhà họ Tống có thói quen chụp ảnh chung hàng năm, trang trí dòng thời gian động trên tường, hẳn là tác phẩm của Tống Hề Đào, lần lượt xem từng bức một sẽ nhìn thấy hình bóng Tống Hề Đào từ cấp 3 tới tận giờ, chứng kiến cả sự trưởng thành của Đu Đu.

Một gia đình vô cùng hạnh phúc.

Tống Đu Đủ ăn hết bánh mì, chủ động giở bài tập ra làm.

Tống Hoắc về nhà, mở cửa chứng kiến Mạnh Tư Trình đang kèm cháu trai chú làm bài tập mà bụng dạ vững tâm như gặp được viện binh, ai hiểu cho thấu, con trai phải đi công tác đột xuất 3 hôm, dí đứa cháu trai cho chú, cứ nghĩ đến việc phải kèm cặp Đu Đu làm bài tập là nhức đầu rồi.

Chú trông thấy hoa quả trên bàn phòng khách: “Thầy Mạnh, đây là hoa quả thầy mua à?”

Mạnh Tư Trình: “Lần đầu ghé nhà, chút tấm lòng thôi ạ.”

Tống Hoắc toát mồ hôi, chú đến thăm nhà học sinh chưa bao giờ mang hoa quả theo hết, giáo viên trẻ bây giờ cạnh tranh khiếp vậy ư?

“Tốn kém quá, tối thầy Mạnh ở lại ăn cơm luôn đi, để tôi nấu cơm, ăn tối trước đã rồi có gì trao đổi sau.”

Mạnh Tư Trình cũng rất dứt khoát: “Vâng ạ.”

Tống Hoắc vững vàng vào bếp nổi lửa, gừng càng già càng cay, một bữa cơm để đổi lại Mạnh Tư Trình sẵn lòng tự nguyện kèm cháu trai chú học.

Tống Hề Đào di tản sang nhà Thời Lưu, bật màn hình cỡ lớn nét nhất của Thời Lưu lên, kết nối với camera giám sát trong nhà mình.

Cậu ngồi trước màn hình, tập trung năng lượng, hai mắt trợn tròn.

Sao Mạnh Tư Trình lại đến nhà cậu? Còn xách hoa quả theo? Còn mua bánh cho Tống Đu Đủ nữa?

Tống Đu Đủ sao con có thể để thầy giáo mua lắm bánh cho con thế này, hai người thân quen lắm ư?

Tống Hoắc về nhà xong còn đi nấu cơm cho Mạnh Tư Trình chứ, hai người quen thân lắm à?

Thời Lưu đi uống nước ngang qua ngó thử, tò mò hỏi: “Cậu xem show bố con đấy hở?”

Lúc này Tống Hề Đào đang điều khiển camera chĩa sang chỗ Mạnh Tư Trình và Tống Đu Đủ, phóng to lên đặc tả.

“Bố con đâu ra!” Tống Hề Đào hơi hơi xù lông, “Đây là thầy dạy toán của Đu Đu đến thăm nhà học sinh.”

Thời Lưu gật đầu, thầy dạy toán đến nhà, thảo nào cậu bỏ trốn.

Hai thầy trò đang ngồi nghiêng so với ống kính, nhìn lướt thôi còn tưởng ngôi sao đình đám nào chứ.

Thời Lưu ngước mắt, trùng hợp Mạnh Tư Trình quay mặt nhìn thẳng chăm chú vào camera giây lát, góc mặt chính diện nét căng bất ngờ thay chính là người quen.

Tống Hề Đào giật thót: “Em bị phát hiện rồi hả?”

Thời Lưu: “Cậu điều khiển camera cứ như vẫy cần câu mèo ấy, không phát hiện mới là lạ.”

Huống hồ Mạnh Tư Trình còn nhạy bén hơn cả động vật họ mèo.

Mặt Tống Hề Đào cứng đờ.

Thời Lưu ngó nghía một hồi, bình luận: “Sao trông cậu còn nhăn nhó sầu đau hơn cả Đu Đủ đang làm bài tập thế.”

“Cậu xem thái độ Đu Đủ làm bài lúc này kìa, một bên dạy sát sao, một bên không dám táy máy lặt vặt, năng suất cao hơn cậu kèm nhiều, đáng ra cậu phải vui chứ?”

Tống Hề Đào lí nhí lầm bầm: “Nếu Mạnh Tư Trình không phải ông bô nó thì đúng…”

Ánh mắt Thời Lưu rất sắc sảo: “Hôm nay là ngày đầu tiên Mạnh Tư Trình dạy Đu Đủ đúng không? Anh cảm giác hai người họ phải làm quen chung đụng lâu lắm rồi ấy.”

Tống Hề Đào: “Em cũng không diễn tả được nữa, để em nấu gì cho anh nhá.”

“Thôi thôi thôi! Anh gọi món cậu thích nhất đây.”

Chỉ lát sau món cua sốt chân gà đã đến, nồi hầm nào ghẹ xanh, bánh tổ, rau diếp ngồng, khoai tây… Phía bên kia Tống Hoắc cũng đã nấu xong bữa tối, trứng xào cà chua, thịt bò xắt miếng Giang Mộng Lệ đun sẵn, rau muống chần.

Tống Hề Đào bưng bát xem “livestream mukbang” ở đối diện, cậu vô cùng căng thẳng, sợ Đu Đu là cái muôi thủng nói hớ.

Thời Lưu vẫn thấy mình rất giống MC quan sát trong chương trình truyền hình thực tế bố con, anh săm soi tia thấy tiểu tiết thật.

“Hình như anh nghe thấy Đu Đu gọi Mạnh Tư Trình là bố à.”

Tống Hề Đào: “…Lỡ mồm thôi.”

Thời Lưu tương đối cảm khái: “Anh tưởng hơi ấm gia đình sẽ không bao giờ xuất hiện quanh Mạnh Tư Trình đâu ấy, lần nào gặp cậu ta ở nhà chính họ Mạnh ăn chung trông cũng như nhai rơm.”

Đâu giống hôm nay, biết quan tâm Đu Đu muốn lấy món nào, biết xoay bàn gắp thức ăn mời Tống Hoắc, bầu không khí chồng đảm tràn màn hình.

Tống Hề Đào: “Thế à?”

Thời Lưu: “Chắc cậu chưa biết nhỉ, hồi come out Mạnh Tư Trình bị ông bố cậu ta lái xe đâm cho mất trí nhớ luôn, từ bé cậu ta đã sống một mình, hình mẫu đẹp trai cao ngạo độc lập đấy.”

Tống Hề Đào há hốc bấu chặt đôi đũa, thê thảm vậy ư?

Giờ thì đến lượt cậu ăn không biết ngon rồi.

Tống Hề Đào nhai miếng bánh tổ, trốn mãi thế này cũng không ổn, mai ai đưa Đu Đu đi học bây giờ?

Vừa chớm nghĩ đến, điện thoại đã nhận được tin nhắn.

[Tôi là Mạnh Tư Trình, nếu cậu đi công tác rồi thì mai tôi sẽ đưa đón Đu Đu cho.]

Kẻ địch quá xảo quyệt, chiến trường đã bị kẻ địch chiếm đóng.

[Đu Đu bảo cậu không thích Maybach, tôi quyết định đổi sang Cullinan.]

Tống Hề Đào: “…” Vu khống! Cậu đã bao giờ bảo không thích Maybach đâu!

[Tôi mất trí nhớ rồi, nhiều chi tiết chưa thể nhớ ra, nhưng tôi đã suy luận được đại khái quá khứ.]

Tống Hề Đào hít hơi, trơ mắt trông theo Mạnh Tư Trình ngồi ở bàn ăn nhắn lần lượt từng tin gửi cậu, đồng thời điện thoại cũng ting ting liên tục.

[Tối nay ăn ở đâu thế?]

Tống Hề Đào “Hứ” một tiếng, ai mượn cậu lo.

[Đu Đu bảo nếu nghỉ hè tôi không giao bài tập về nhà, Đu Đu sẽ nói cho tôi một bí mật.]

[Có được đồng ý không?]

Tống Hề Đào siết nắm đấm, Tống Đu Đủ! Hóa ra là con ngồi đó bán đứng ba đấy hả!

Cậu sai rồi, cậu không nên đi trốn với cái đầu trắng trơn, để lại nhân viên tình báo nhí họ Tống cho Mạnh Tư Trình, đáng ra phải khống chế gián điệp trong tay mình mới đúng chứ!

[Cậu không phản đối là tôi đồng ý nhé.]

Trong khung hình, Mạnh Tư Trình nhìn về hướng camera, gõ ngón trỏ lên màn hình điện thoại, dường như đoán chắc Tống Hề Đào đang xem.

Ai xem cậu cơ?

Tống Đu Đủ thì biết bí mật gì được! Ngoài việc từng lên giường với Mạnh Tư Trình, có một đứa con với Mạnh Tư Trình ra thì cậu làm người liêm khiết thẳng thắn, hoàn toàn không có bí mật nào sất.

Tiếp đó, cậu trông thấy Đu Đu dẫn Mạnh Tư Trình vào phòng bé.

Cái đồ khốn Mạnh Tư Trình kia! Lại đi chấp nhận cho Đu Đu không phải làm bài tập!

Chờ thêm lúc nữa, tài khoản QQ của cậu nhận được một tin nhắn khác.

[Dạy kèm có phí: Có đó không?]

Bạn ưu tú xác chết vùng dậy kìa!!

Tống Hề Đào trả lời vội: “Có.”

[Đối phương đang nhập…]

Tống Hề Đào kiên nhẫn đợi một hồi, chỉ nhận được bảy chữ.

[Gặp mặt nói trực tiếp cho rõ.]

Tống Hề Đào: “Được, gặp nhau ở đâu, vừa khéo giờ tớ cũng đang rảnh.” Có người chăm con hộ cậu rồi.

[Đối phương đang nhập…]

[Tôi không muốn lừa cậu, nhưng lại sợ cậu không đến, rồi sợ cậu đến xong sẽ nổi giận nữa.]

Tống Hề Đào cau mày, nghĩa là sao? Sao bạn ưu tú cứ ngập ngừng ấp úng, gặp phải khó khăn gì ư?

“Tớ có thể cho cậu mượn tiền.”

[…]

[Cậu không nghĩ đến việc bao nhiêu năm thế tôi bị hack nick rồi à? Không lo gặp lừa đảo chắc?]

Tống Hề Đào bức xúc: “Mượn tiền thì đảm bảo tớ phải đòi video call nhìn đúng chính chủ mới cho mượn chứ! Tớ có ngu đâu!”

[Cậu từng gặp tôi ngoài đời chưa?]

Tống Hề Đào giậm chân, cảm giác hôm nay bạn ưu tú nói năng nghe cứ “Mạnh Tư Trình hóa” thế: “Tớ tự khắc phân biệt được!”

Chỉ có bạn ưu tú mới biết cậu chưa từng gặp bạn ưu tú.

Đây là bạn ưu tú thật.

[Được, thế call video trước.]

Thông báo cuộc gọi xuất hiện từ QQ.

Tống Hề Đào ấn nhận, chưa để lộ mặt và hoàn cảnh xung quanh mình ngay mà chắn ống kính đi, cho bạn ưu tú đỡ chê cậu thiếu tinh thần cảnh giác.

Gương mặt Mạnh Tư Trình nhảy ra ở phía đối diện.

Ơ kìa ——

Gặp đào lửa rồi!!!

💬 Tác giả có lời muốn nói:

Lừa tiền (Nô), lừa tình (Yét)

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...