Cổ Trạch Thông Địa Phủ - Tây Lương Miêu

Chương 55



“A.” Lưng Hạ Đồng đang ưỡn lại xẹp xuống, cả người héo rũ ngay lập tức.

Đón nhận ánh mắt trêu chọc của Lâm Thiên Thanh, Hạ Đồng lặng lẽ quay người.

“Đi đâu, kéo mẹ và cha con vào mau.”

“Ò.”

Hạ Đồng như con mèo nhỏ thở dài. Thay đổi rồi, thay đổi rồi, từ khi mẹ biết mạng nhỏ của mình được cứu, giờ bà nhìn cô con gái này càng ngày càng không vừa mắt mà.

Trong nhà có một người mẹ với một lòng thúc đẩy con gái tiến lên. Sáng hôm sau Hạ Đồng thức dậy vẫn phải đến trường một chuyến, dù sao cũng phải lấy sách mới của học kỳ này về.

“Cha, đưa con đến trường đi.”

“Bận rồi, tự mình bắt taxi đi đi.”

Hạ Đồng chống tay lên hông, đắc ý đe dọa: “Cha không sợ con ngất xỉu ở ngoài sao? Cha chỉ có một bảo bối nhỏ là con thôi đó.”

Vương Đại Vĩ điên cuồng nháy mắt với con gái, Hạ Đồng nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc truyền đến từ cầu thang, nhanh nhẹn chuồn mất.

“Meo…”

“Không được, hôm nay không thể mang ngươi theo.” Hạ Đồng đặt Trường Tuế vừa nhảy vào lòng xuống đất.

“Meo!”

“Ngươi ngoan đi, đợi lần sau, hôm nay ở nhà ngoan ngoãn để Ông Vương nấu cá cho ngươi ăn.”

A Phúc bay tới đá Trường Tuế ra: “Trong Vạn Cổ Lâm có một cái hồ, nằm giữa nhân gian và yêu giới, trong hồ nuôi dưỡng một loại cá toàn thân màu trắng tên là Bạch Lân. Cá Bạch Lân lớn lên ở nơi có linh khí dồi dào, đó là thứ tốt đó, ăn vào giúp thân thể nhẹ nhàng khỏe mạnh.”

A Phúc cảm thán một tiếng: “Lâu lắm rồi không ăn. Hồi đầu, khi thiên địa linh khí còn thịnh vượng, có không ít các linh vật, bây giờ gần như mất hết rồi.”

Hạ Đồng đau lòng ôm Trường Tuế lên, hung dữ nói: “Nói gì cũng không được đá Trường Tuế chứ!”

“Mệnh của Mèo Yêu lớn lắm, đá một cái cũng không c.h.ế.t được.”

Hạ Đồng vỗ m.ô.n.g mèo con: “Đi, đá lại!”

“Hây, xem móng vuốt mèo vô địch của ta đây.” Một cú đá hậu đã đá bay kính của A Phúc.

A Phúc nghiến răng, Trường Tuế lập tức chạy về lòng Hạ Đồng giả vờ yếu ớt.

“Phản đối bắt nạt! Bắt đầu từ ta!”

“Meo!”

Hạ Lâm bưng cốc nước lên ho nhẹ một tiếng, Hạ Đồng ôm mèo vội vàng chạy đi.

Móc điện thoại ra gọi xe thì thấy xe của Lâm Thiên Thanh dừng ngay bên chân cô.

“Vào thành phố à?”

“Ừm, anh phải đi làm thì đi trước đi, ta tự gọi xe.” Nhớ lại chuyện hôm qua, da mặt dày như Hạ Đồng vẫn có một chút ngượng ngùng.

“Không sao, tôi không vội, lên xe đi.” Lâm Thiên Thanh mở cửa xe ghế phụ.

“Ồ.”

Buổi sáng xe vào thành phố khá nhiều, đến đường cao tốc thì hơi kẹt, Hạ Đồng ôm Trường Tuế ngoan ngoãn ngồi đó, nhàn rỗi liếc trộm Lâm Thiên Thanh.

Mấy lần trước gặp anh, anh ngồi ở ghế sau hoặc là thư ký hoặc là tài xế lái xe, mấy ngày nay lại là tự mình lái.

Tay người này thật đẹp, da trắng lạnh, khớp ngón tay rõ ràng, vừa dài vừa đẹp.

Trán thật đẹp, đây có phải là tướng mạo thiên đình đầy đặn mà Chúc Nguyện nói không? Lông mày mọc thật đẹp, khí khái hiên ngang, mũi cũng cao, đường xương hàm thật mượt nha, yết hầu…

Yết hầu lăn lên lăn xuống một cái, Lâm Thiên Thanh quay đầu bắt gặp ánh mắt ngày càng táo bạo của cô, Hạ Đồng nhanh như mèo bị giẫm đuôi liền quay đầu nhìn ra cửa sổ.

Khóe miệng Lâm Thiên Thanh khẽ cười một tiếng, chiếc xe phía trước đã đi rồi.

Phong cảnh ngoài cửa sổ thay đổi, tai Hạ Đồng nóng bừng, rõ ràng anh không nói gì nhưng sao cô lại cảm thấy anh đã nói tất cả.

“Đến rồi!”

Xe dừng ở cổng nam của trường, Hạ Đồng ôm mèo con lập tức lao ra khỏi xe nhưng lại bị dây an toàn kéo ngược lại.

Loay hoay một hồi. Mẹ ơi, cái dây an toàn c.h.ế.t tiệt này buộc kiểu gì mà không mở được vậy.

“Để tôi!”

Lâm Thiên Thanh vỗ vai cô, Hạ Đồng theo bản năng ngồi thẳng lại, lưng áp sát vào ghế.

Lâm Thiên Thanh chậm rãi vươn tay, không biết ấn vào chỗ nào bên cạnh cô mà dây an toàn liền bung ra.

“Cảm ơn!”

Hạ Đồng ôm mèo con xuống xe, cúi đầu chạy vào trường.

Lâm Thiên Thanh cười thành tiếng, lắc đầu khởi động xe từ từ nhập vào dòng xe cộ.

Chạy vào cổng trường, Hạ Đồng quay đầu thấy chiếc xe sang trọng kín đáo và người đàn ông quý phái đó đã đi rồi.

Hạ Đồng vỗ vỗ n.g.ự.c. Mẹ ơi, anh ấy vừa quyến rũ mình sao?

Hừ, chắc chắn là quyến rũ mình rồi, mỹ nữ phong hoa chính mậu như mình, phải giữ giá một chút, không thể mắc bẫy được!

Hạ thấp đối phương nâng cao bản thân, sau khi xây dựng tâm lý xong, Hạ Đồng mới xoa dịu được trái tim nhỏ đang nhảy múa của mình.

Hạ Đồng đã xem thời khóa biểu do Vương Khiết Nghi và các bạn gửi trong nhóm, sáng nay chỉ có tiết đầu tiên là cần phải học, cô đến ký túc xá chơi điện thoại một lúc thì tiết học đầu tiên đã kết thúc.

“Hạ Đồng về rồi.”

Hạ Đồng cười chào các bạn: “Quay lại thăm các cậu, mình lấy sách xong lát nữa phải về rồi.”

Quách Hiểu Đình đ.á.n.h giá sắc mặt cô: “Bệnh vẫn chưa khỏi à? Trông tốt lắm mà, khỏe mạnh còn béo lên không ít đúng không?”

“Hừ, không có nha, mặt mình là b.úp bê.”

“Xì, bao nhiêu tuổi rồi? Sắp tốt nghiệp đại học rồi mà còn mặt b.úp bê, chẳng lẽ cậu còn muốn nghịch lão?”

“Bệnh của cậu còn phải dưỡng bao lâu nữa?” Lý Kỳ hỏi.

“Bệnh này phải dưỡng lâu dài, chỗ mình ở bây giờ không có internet, suốt ngày muốn xem phim cũng không có cách, chỉ có thể đến chỗ có mạng tải về rồi về xem.”

“Cậu dưỡng bệnh trên núi à?”

“Cũng coi như là vậy.” Hạ Đồng tùy ý đáp một tiếng.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...