Con Gái Gả Xa - Tuyển Tập Án Sinh Tử 22

Chương 2



Tôi không thể ích kỷ mà trói buộc nó mãi bên mình được.

 

Hơn nữa, nhìn Tống Viễn da trắng, dáng vẻ nho nhã, đeo kính gọng vàng, trông rất có học thức.

 

Hắn cùng tuổi với con tôi, là bạn học, cũng là người từ nông thôn lên thành phố nhờ học hành.

 

Tôi tin một người chăm chỉ, cầu tiến và thông minh như thế sẽ không thể là người xấu.

 

Trước mặt tôi, hắn cư xử rất lễ phép, khiến tôi tin rằng hắn sẽ chăm sóc cho con gái tôi suốt đời.

 

4

 

Ba năm sau khi tốt nghiệp, hai đứa nó định tổ chức đám cưới.

 

Tôi không đồng ý.

 

Tôi nói với Nguyệt Nhi: “Hai đứa còn trẻ, còn phải phấn đấu. Đợi vài năm nữa, ở Bắc Kinh mà mua được nhà rồi hẵng cưới cũng chưa muộn.”

 

Con bé khoác tay tôi, mặt rạng rỡ hạnh phúc: “Chúng con cũng dự định như thế, nhưng con vốn đã xinh đẹp, lương con còn cao hơn anh ấy, anh ấy không có cảm giác an toàn.”

 

“Hơn nữa, sợ là hai năm nữa chúng con vẫn mua không nổi nhà ở Bắc Kinh, nhà anh ấy cũng không giúp được gì nhiều.”

 

Lúc đó quầy đậu phụ của tôi đã có quy mô nhỏ.

 

Những năm qua tôi trông vào quầy hàng đó nuôi con, còn mua được một căn nhà ở thị trấn huyện.

 

Khi con gái tốt nghiệp đại học, trong tay tôi bắt đầu có chút tích lũy, khoảng 100.000 nhân dân tệ.

 

Với cuộc sống thường ngày, đó là một khoản không nhỏ.

 

Nhưng để mua nhà ở Bắc Kinh thì chỉ là muối bỏ bể.

 

Vì muốn con gái có cuộc sống tốt hơn, tôi quyết định để cho Tống Viễn và con gái mua nhà ở Bắc Kinh.

 

Bởi tôi biết, nếu hai đứa không thể định cư ở Bắc Kinh, sớm muộn gì con gái cũng sẽ theo chồng về quê phát triển, thế thì con bé sẽ càng xa tôi hơn.

 

Vậy là tôi bán căn nhà ở huyện được 300.000, lấy ra 250.000 đưa cho hai đứa.

 

Cha mẹ Tống Viễn góp 200.000, vợ chồng họ có sẵn 200.000, ba bên gom được tổng cộng 650.000, tương đương khoảng tiền đặt cọc ban đầu.

 

Với lương của hai đứa nó, phần nợ còn lại có thể trả được.

 

Nhưng vì chuyện đó, Tống Viễn và cha mẹ hắn cho rằng tôi không biết điều, trong khi tôi không lấy một đồng sính lễ nào, họ còn bảo tôi “bán con”.

 

Đám cưới tổ chức ở quê hắn, họ thấy tôi một mình đến dự lại càng coi thường con gái tôi.

 

Thế nên trong lễ cưới, tôi lại trực tiếp đưa thêm 150.000 tệ bằng vàng làm hồi môn.

 

Đó là toàn bộ tiền của tôi.

 

Nhưng tôi vẫn dặn con gái: “Mẹ luôn là chỗ dựa của con. Nếu hôn nhân làm con bất hạnh thì hãy dũng cảm rời đi. Chỉ cần mẹ còn đây, con luôn có nhà để về, đừng cam chịu khổ sở.”

 

5

 

Sau đó, trước khi căn hộ kịp nhận bàn giao, con bé đã mang thai Tiểu Quýt.

 

Họ cảm thấy cuộc sống ở Bắc Kinh áp lực quá lớn, việc gánh nợ trả nhà hàng chục năm khiến họ lo lắng.

 

Có con rồi thì sinh cũng khó, mà ở lại cũng khó.

 

Cha mẹ Tống khăng khăng bắt họ về quê phát triển, bảo bán nhà Bắc Kinh đi là đủ để đặt cọc một căn hộ to bốn phòng ở trung tâm thành phố họ, lại còn nói rằng với bằng cấp và năng lực của họ, về quê dễ kiếm việc hơn và còn được ưu đãi.

 

Từ nhỏ hai mẹ con tôi đã nương tựa lẫn nhau, Nguyệt Nhi luôn khao khát được gần gũi người thân.

 

Hơn nữa, không người mẹ nào lại dễ dàng bỏ con mình.

 

Sau nhiều lần suy nghĩ, hai vợ chồng con bé quyết định về Hòa Thành, quê của chồng con bé để phát triển.

 

Hòa Thành cũng là một thành phố tốt, chỉ có điều quá xa tôi.

 

Nguyệt Nhi tựa vào tôi như hồi còn nhỏ, ôm chặt tôi mà dỗ: “Giờ giao thông tiện lắm, con sẽ thường về thăm mẹ.”

 

Nhưng con bé đâu biết, khoảng cách không phải vấn đề lớn nhất, vấn đề là con người.

 

Trong giai đoạn mang thai và sinh nở quan trọng ấy, con bé đã trải qua một ngày chuỗi dối trá tàn nhẫn.

 

Nhắc tới đây, cơn hận trong tôi dâng lên, tôi hối tiếc sao không chém họ thêm vài nhát nữa.

 

Con bé ở Bắc Kinh vốn có một công việc rất tốt, triển vọng sáng lạn, nó không nỡ bỏ. Nhưng Tống Viễn nói hắn đi phỏng vấn ở Hòa Thành được một công ty tốt, vị trí và mức lương đều tương xứng, công ty coi trọng người có kinh nghiệm ở công ty lớn, có thể sắp xếp việc làm cho vợ.

 

Dù Nguyệt Nhi đang mang thai vẫn có khả năng vào thẳng công ty, họ sẵn sàng đầu tư để giữ người.

 

Thế nhưng khi con bé quyết định nghỉ việc để về Hòa Thành thì mọi chuyện thay đổi.

 

Công việc của Tống Viễn được lo ổn thỏa, còn con bé chỉ có thể ở về nhà dưỡng thai.

 

Vì điều đó, con bé khóc suốt mấy ngày liền.

 

Mẹ chồng Trần Cúc Phượng khuyên con gái tôi: “Phụ nữ có bầu đi làm làm gì? Ngồi ở nhà dưỡng thai đi, chuyện kiếm tiền cứ để đàn ông lo.”

 

Bà ta chăm bẵm con dâu từng li từng tí, bảo: “Bây giờ con là báu vật của nhà ta, chẳng cần lo gì cả, con cứ yên tâm chờ sinh. Sinh xong mọi thứ đã có mẹ lo. Mẹ tuy không học hành gì, nhưng nuôi được một đứa con học đại học đấy. Nhà họ Tống của mẹ từ nhỏ đã giỏi, sau này cháu mẹ sẽ còn giỏi hơn nữa.”

 

Thời gian trước con bé còn hy vọng, nghĩ rằng mất công việc này vẫn có thể kiếm việc khác, với học vấn và năng lực của mình, kiếm một công việc tử tế ở Hòa Thành không phải chuyện khó.

 

Ai ngờ vừa sinh xong, mọi thứ đã rẽ sang một hướng khác hoàn toàn.

 

6

 

Bên ngoài phòng mổ, y tá bế con ra, Trần Cúc Phượng vội vàng hỏi con trai hay con gái, y tá cười nói: “Chúc mừng, nhà bà sinh được một công chúa nhỏ, đúng là quý hơn vàng!”

 

Nhưng y tá chưa nói hết, Trần Cúc Phượng đã chửi bới om sòm rồi bỏ đi, quẳng luôn đống quần áo bà ta chuẩn bị cho cháu, cả canh gà để cho con dâu ăn ở cữ, bà ta cũng xách hết về.

 

Bà ta nói: “Khổ sở vậy cũng chỉ sinh ra một thứ vô giá trị.”

 

Bà ta lăng mạ con gái tôi là hạ tiện, và mạt sát cả tôi: “Mẹ hạ tiện sinh ra con gái hạ tiện, chẳng trách lại hại chồng chết trẻ thế. Biết trước đẻ con gái thì nuôi bằng nước lợ cho heo ăn còn hơn.”

 

Nghe tới đó, tôi không kìm được, nước mắt không ngừng lăn dài.

 

Tôi nức nở: “Lúc con bé chuyển dạ sớm, tôi không kịp có mặt ngoài cửa phòng mổ. Nếu tôi có ở đó, tôi đã chém chết cái bà già đó ngay tại chỗ rồi.”

 

Trần Cúc Phượng bỏ đi.

 

Tống Viễn là con trai trưởng, bản tính ngạo mạn, không giỏi chăm sóc người khác, hắn chỉ hy vọng vợ con được chăm sóc đầy đủ.

 

Sau khi con gái tôi sinh, phải đợi đến tôi vất vả chạy đến, con bé mới được ăn miếng cơm nóng.

 

Tôi tức điên người, tìm tới nhà Trần Cúc Phượng để nói chuyện phải trái, thì bà già đó quát rằng: “Nhà chúng tôi không nuôi đồ bỏ đi, bà muốn nuôi thì mang nó đi mà nuôi.”

 

Bà ta giơ hai tay nói: “Tôi chỉ nuôi được người tử tế, đồ hạ tiện không đáng để tôi nuôi, tôi không nhúng nó vào thùng nước lúc nó mới sinh đã là tốt lắm rồi.”

 

Tôi tức đến sắp ngất.

 

Chúng tôi lao vào đánh nhau, tôi không cao, không mạnh bằng bà ta, nhưng vẫn giật được một nắm tóc của bà ta, để lại dấu trên mặt bà ta.

 

Cuối cùng, chính Tống Viễn quỳ xuống van xin tôi: “Mẹ con chỉ là phụ nữ nông thôn, chẳng học hành, không hiểu đạo lý, xin mẹ đừng để bụng. Dù trai hay gái, con đều thương. Mẹ ơi, mẹ tin con đi, con sẽ đối xử tốt với Nguyệt Nhi, sẽ đối xử tốt với con bé.”

 

Với tính tình của tôi, tôi muốn kéo Nguyệt Nhi và Tiểu Quýt về quê ngay.

 

Nhưng con bé nhìn tôi bằng đôi mắt van nài, kéo tay áo tôi, giống như lúc còn bé làm sai bị mẹ mắng, vừa ủy khuất vừa năn nỉ.

 

Tôi tự nhủ ít nhất Tống Viễn thương con gái mình.

 

Thế là tôi đóng cửa quầy đậu phụ, chuyển vào căn trọ của họ.

 

Tôi chăm sóc con gái ở cữ, chăm Tiểu Quýt như từng chăm con mình.

 

Dù cuộc đời có bao nhiêu vất vả, nhìn thấy đứa bé nhỏ xíu kia, trong lòng tôi vẫn dâng lên chút ngọt ngào.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...