Con Gái Gả Xa - Tuyển Tập Án Sinh Tử 22

Chương 6



Nỗi đau nó phải chịu đựng, vượt xa tưởng tượng của tôi.

 

Tôi chỉ có thể quay lại nhà, nếu họ hỏi, tôi sẽ nói quay về lấy thẻ bảo hiểm y tế của Tiểu Quýt.

 

Nhưng khi tôi trở lại, ba người họ đã ngồi ăn cơm, uống canh gà, có vẻ như độc đã phát tác.

 

Tôi biết chắc cảnh sát sẽ vào cuộc, chuyện Nguyệt Nhi mua thuốc độc chắc chắn sẽ bị lộ.

 

Đến lúc ấy, dù nó có nói thế nào, cũng không thể giải thích nổi.

 

Vì thế, tôi chỉ còn một cách để hàng xóm trông thấy tôi dùng dao giết người, như vậy mọi nghi ngờ sẽ dồn hết lên tôi.

 

Tôi nức nở nói: “Tôi thật ngu dại.”

 

“Cảnh sát à, con gái tôi là một đứa trẻ tốt. Dù khổ đến đâu nó cũng không thể giết người. Nó mua thuốc chỉ để kết thúc bản thân thôi.”

 

“Có lẽ là bà Trần Cúc Phương nhầm lẫn, tưởng đó là gia vị nên bỏ vào nồi canh gà. Con gái tôi không hại ai cả!”

 

Người cảnh sát nghe vậy vẫn lạnh băng, nhìn tôi rất lâu rồi hỏi chậm rãi: “Có ai nói với bà rằng thuốc độc được bỏ vào canh gà sao?”

 

Khoảnh khắc ấy, đầu tôi “ong” lên, như thể cả bầu trời sụp xuống, nặng nề đến mức gần như nghiền nát tôi.

 

16

 

Cảnh sát không còn tin lời tôi nói nữa.

 

Tôi sẽ bị tạm giam hình sự.

 

Nguyệt Nhi cũng thế.

 

Hiếm có dịp, khi bị áp giải ra khỏi phòng thẩm vấn, hai mẹ con tôi lại có thể nhìn thấy nhau qua khung cửa sổ.

 

Chúng tôi đều vội vàng bước đến cùng một chỗ, chỉ mong được đến gần nhau hơn, dù chẳng thể nói gì cũng được.

 

Giữa hai mẹ con tôi, nhiều điều không cần phải nói ra, chỉ cần một ánh mắt là đủ hiểu ý nhau.

 

Đúng lúc ấy, có một nữ cảnh sát dắt Tiểu Quýt tới.

 

Con bé chạy ngay đến trước viên cảnh sát đang thẩm vấn tôi, nói:

 

“Chú cảnh sát, chú muốn biết thuốc độc được bỏ vào đâu đúng không? Chú thả bà ngoại và mẹ cháu đi đi, cháu biết câu trả lời.”

 

Nữ cảnh sát thoáng lộ vẻ khó xử, nói khẽ: “Đội trưởng Chu, e rằng sự thật còn tàn nhẫn hơn chúng ta tưởng.”

 

Tiểu Quýt ngước khuôn mặt ngây thơ lên nhìn họ, giọng non nớt mà rõ ràng: “Thuốc độc là do cháu bỏ. Không phải trong canh gà, mà là trong bánh quy nhân kem của cháu. Cháu tự tay cho họ ăn.”

 

Nghe đến đó, các cảnh sát đều sững người.

 

Ai nghe thấy câu ấy mà chẳng như sét đánh ngang tai.

 

Đội trưởng Chu ngồi xuống, hỏi khẽ: “Bé con, cháu có biết thuốc độc là gì không?”

 

“Cháu biết chứ ạ. Cháu xem tivi rồi. Bột màu trắng, không mùi không vị, chính là thuốc độc. Mẹ giấu kỹ thế, chắc chắn là thứ cháu không được đụng vào.”

 

Giọng nói trong trẻo, đáng yêu ấy khiến tất cả người lớn trong phòng lạnh cả sống lưng.

 

Con bé mỉm cười nhẹ: “Cháu còn biết là khi bỏ thuốc độc thì không được dùng tên thật, nếu không sẽ bị tìm ra ngay. Cũng không được để lại bằng chứng, nếu không sớm muộn gì cũng bị bắt.”

 

“Cháu biết bị trúng độc là sẽ chết không?”

 

Tiểu Quýt có vẻ tự hào: “Cháu biết ạ. Cháu không thích ông bà nội, họ luôn gọi cháu là đồ xui xẻo. Cháu cũng không thích cha, cha không cho cháu ngủ với mẹ. Họ toàn bắt nạt mẹ cháu, cháu không muốn nhìn thấy họ nữa.”

 

“Không, không phải vậy đâu, con bé nói bậy rồi…”

 

Còn chưa dứt lời, Nguyệt Nhi đã hét lên, lao tới.

 

Tôi hiểu con gái.

 

Trời đất trong lòng nó sụp đổ rồi.

 

“Là tôi giết người! Thuốc độc cũng là tôi bỏ! Đừng nghe lời con nít!”

 

“Tống Viễn đáng chết!”

 

“Vì muốn có con trai mà hắn c**ng b*c, chuốc thuốc tôi. Hắn còn quát tôi rằng nhà nước khuyến khích sinh hai con, tôi dựa vào gì mà không chịu sinh?’”

 

“Hắn nói đó là nghĩa vụ của tôi, dù tôi có kêu khản cổ cũng chẳng ai bênh vực.”

 

“Tại sao? Chỉ vì tôi lấy chồng mà tôi không còn là con người sao? Tôi không có quyền tự quyết sao?”

 

“Là tôi yếu đuối. Tôi không muốn Tiểu Quýt có người cha tội phạm, nên tôi nhịn, tôi chịu. Là tôi muốn giết hắn, giết cả nhà hắn.”

 

“Trần Cúc Phượng càng đáng chết! Vì muốn có cháu trai mà bà ta bắt tôi uống nước tiểu của Tống Viễn, bảo đó là bí quyết linh nghiệm để sinh con trai mà bà ta nói.”

 

“Cha hắn thấy tôi mãi không mang thai, nghi là lỗi của hắn. Tôi không có bằng chứng, nhưng tôi cảm nhận được…”

 

“Họ đều đáng chết cả! Là tôi giết họ! Không liên quan đến mẹ tôi, cũng không liên quan đến con gái tôi!”

 

“Tôi đền mạng, nhưng đừng kéo mẹ và con tôi vào!”

 

Con gái quay sang tôi, hét lên: “Mẹ!”

 

Con bé không nói gì thêm, nhưng tôi hiểu.

 

Nó sắp sắp tự kết liễu đời mình rồi.

 

Tiếng “Mẹ” ấy, là lời xin lỗi vì không thể phụng dưỡng tôi đến cuối đời, là lời gửi gắm giao phó Tiểu Quýt cho tôi và cũng là tiếng gào phản kháng cuối cùng của nó với thế giới này.

 

Dù phải trả bằng mạng sống, hôm nay con gái tôi cũng sẽ không nhận tội sai.

 

Không ai trên đời có tư cách phán xét nó.

 

“RẦM!” — tiếng động vang trời dội đất, con gái tôi lao đầu vào góc tường.

 

Bức tường trắng tinh nở rộ từng đóa hoa đỏ như máu của suối Hoàng Tuyền.

 

Tim tôi khựng lại một nhịp nhưng tôi chỉ lặng lẽ đưa tay che mắt Tiểu Quýt.

 

17

 

Nguyệt Nhi không chết.

 

Cảnh sát đưa con bé đến bệnh viện kịp thời, nhưng vết thương rất nặng, nó phải nằm viện rất lâu.

 

Do chấn thương sọ não, trí nhớ của con bé bị ảnh hưởng phần nào.

 

Còn tôi, bị kết án 3 năm tù vì tội cố ý hủy hoại thi thể và cản trở công vụ.

 

Xét đến động cơ phạm tội, thương tích của con gái tôi và đứa cháu nhỏ không nơi nương tựa, tòa án giảm án cho tôi, cho án treo 3 năm.

 

Tiểu Quýt được điều trị tâm lý trong thời gian dài.

 

Khi cháu gái lớn dần lên, ký ức tuổi thơ ấy cũng mờ dần.

 

Nhưng cháu tôi vẫn hợp pháp thừa kế toàn bộ tài sản nhà họ Tống.

 

Giờ đây, ba bà cháu tôi cùng bán đậu phụ, sống yên ổn và khỏe mạnh.

 

Tôi nhìn ánh trăng sáng ngoài cửa sổ, ba mươi mấy năm trước, cũng vào một đêm trăng đẹp thế này, tôi sinh ra Nguyệt Nhi.

 

Tôi mong con mình sẽ xinh đẹp, hiền lành, thông minh và hạnh phúc, nên đặt tên là Cố Giai Nguyệt.

 

Tiếc thay…

 

Trời xanh chẳng nghe lời nguyện cầu ấy.

 

NGOẠI TRUYỆN

 

Tôi là Đội trưởng Chu.

 

Vụ án “cả nhà họ Tống bị giết” cuối cùng đã khép lại, ai nấy đều thở phào.

 

Có người mắng chửi sự đê tiện và tàn nhẫn của nhà họ Tống.

 

Có người ca tụng tình mẫu tử của Lương Thu Ngọc và Cố Giai Nguyệt.

 

Có người thương cảm Tiểu Quýt mới năm tuổi đã phải gánh chịu bi kịch ấy.

 

Nhưng thời gian trôi qua, người chết rồi cũng bị lãng quên, người sống cũng dần buông bỏ quá khứ để bước tiếp.

 

Một ngày nọ, cấp dưới của tôi hớn hở chạy tới: “Đội trưởng Chu, tôi tìm thấy bằng chứng mới! Đây là kết quả xét nghiệm dị ứng của Tống Cảnh hồi một tuổi, ghi rõ là cô bé dị ứng với bột ca cao. Nhưng trong dạ dày ba người chết nhà họ Tống, đều có dấu vết bột ca cao.”

 

“Một đứa trẻ năm tuổi sao lại cầm bánh quy mà chính nó không thể ăn, rồi cho người khác ăn được chứ?”

 

“Chỉ có một khả năng, chính là Cố Giai Nguyệt sợ con bé ăn nhầm, nên cố tình mua loại bánh nó không được ăn.”

 

“Vậy nghĩa là chính Cố Giai Nguyệt đã bỏ thuốc độc. Lương Thu Ngọc thì dùng dao chém xác để đánh lạc hướng, tạo hiện trường giả, cố tình đánh lừa cảnh sát.”

 

“Từ khoảnh khắc báo án, mọi thứ đều là một kế hoạch tinh vi. Cố Giai Nguyệt chưa từng định trốn chạy, thứ cô ta nghĩ đến luôn là làm sao để được trắng án.”

 

“Là chúng ta đã bị đánh lừa bởi tình mẹ con sẵn sàng gánh tội thay nhau của họ. Chúng ta bị cảm động bởi tình mẫu tử cao cả, bởi hình ảnh người mẹ dám chết vì con. Chúng ta nới lỏng cảnh giác chỉ vì vụ án có liên quan đến trẻ em. Chúng ta đã bị sự đồng cảm của chính mình làm mù mắt.”

 

Phải vậy không? Ai mà biết được?

 

Tôi vốn không định lên tiếng về vụ án này nữa, nhưng không kìm được, hỏi khẽ một câu: “Sự thật… có thật sự quan trọng không?”

 

Người kia như bị điện giật, trừng mắt đáp: “Sao lại không quan trọng được chứ?!”

 

(HẾT)

Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...