Con Riêng Báo Thù - Tuyển Tập Án Sinh Tử 19

Chương 4



“Bây giờ, ông nội cứ quấn ba tôi suốt ngày lải nhải nói muốn ba tôi sinh một đứa cháu mập mạp.”

 

“Nếu Trương Linh không sinh được, thì đổi người phụ nữ khác để sinh.”

 

“Ông nội đã xem thầy rồi, nói một mạng đổi một mạng, bà đi chết, nhà họ Trần sẽ có cháu trai.”

 

“Cho nên, hiện giờ chỉ có con ở bên bà đến lúc cuối đời thôi.”

 

Tôi còn cố hù bà nội: “Đáng lẽ bà nên nghe lời họ mà về quê, ở quê có đất để chôn, còn ở thành phố khi chết chỉ có hỏa táng thôi. Bà có biết hỏa táng không? Không sao đâu, dù sao người chết cũng không còn cảm giác.”

 

Người già sợ bị thiêu, nên chẳng mấy ngày sau, bà nội đã chết vì bệnh.

 

Không ai truy cứu về cái chết của bà nội.

 

Ngay cả ba tôi cũng thở phào: “Xong một ‘nhiệm vụ’ rồi.”

 

Tôi tin, nghe từ ‘nhiệm vụ’, ông nội chắc hẳn đang đổ mồ hôi lạnh.

 

10

 

Sau khi bà nội mất, ông nội trở nên thông minh hơn.

 

Thật ra, ông không sợ về quê lắm, vì dù có về, vẫn có người chăm sóc.

 

Nhưng bà nội mất rồi, ông lại trở thành một kẻ cô độc.

 

Ông chỉ còn có thể ở cạnh con trai.

 

Muốn sống tốt trong cái nhà này, chỉ nấu ăn ba bữa mỗi ngày là chưa đủ.

 

Ông còn phải khiến con trai đồng lòng với mình, như vậy mới thực sự làm được vai trò “lão gia” trong nhà.

 

Trương Linh trong mắt ba tôi rất hoàn hảo. Bà ta trẻ trung, xinh đẹp, có sắc vóc. Biết chăm sóc, còn biết cách ứng xử. Quan trọng nhất là mang lại may mắn cho chồng.

 

Dù ba tôi nhờ mẹ tôi mới đứng vững ở thành phố này, nhờ tài sản của ông bà ngoại mà phát đạt, nhưng ông ta vẫn cho rằng tất cả đều nhờ kết hôn với Trương Linh.

 

Vì vậy, ông ta cố chấp tin rằng Trương Linh mang lại vận may cho ông ta.

 

Điểm yếu duy nhất của Trương Linh là chưa sinh được con trai, điều này là nỗi ám ảnh sâu sắc nhất trong lòng ba tôi.

 

Ban đầu, họ nghĩ sớm muộn gì cũng sinh được con trai, nhưng Trần Kiều Kiều đã bảy tuổi mà bụng bà ta vẫn chưa có động tĩnh gì.

 

Trương Linh còn trẻ, nhưng ba tôi thì không.

 

Khi ông nội nhắc lại chuyện cũ, ba tôi càng ám ảnh việc sinh con trai.

 

Ông ta thậm chí dám nói với Trương Linh: “Nếu cô không sinh được con trai, tôi sẽ đi tìm người phụ nữ khác sinh.”

 

Lúc này Trương Linh mới nhận ra, mọi uy quyền của cô trong nhà đều nhờ người đàn ông này trao cho.

 

Nếu ông ta không cho, bà ta cũng chẳng uy quyền gì cả.

 

Nếu không sinh được con trai, ngày tháng sung sướng của bà ta cũng sẽ chẳng dài.

 

Con gái của bà ta, thực ra không có giá trị lắm.

 

Trước kia, con cái còn nhỏ, dù nghịch phá vẫn dễ thương, ba mẹ cũng dễ xiêu lòng.

 

Nhưng giờ lớn rồi, ý thức độc lập mạnh hơn, càng làm ba mẹ phiền toái.

 

Chẳng hạn như sách hay làm mất, giáo viên gọi phụ huynh; điểm kém, gian lận, mâu thuẫn với bạn bè… đều cần phụ huynh can thiệp.

 

Vừa xấu hổ vừa phiền.

 

Ngay cả ba mẹ ruột, đặc biệt là cặp ba mẹ này, tình thương càng dễ phai nhạt hơn.

 

Vì vậy, Trương Linh quyết định bỏ hết mọi việc khác, chú tâm vào việc sinh con trai để đảm bảo an toàn cho bản thân.

 

Ban đầu, họ rất tự tin.

 

Trương Linh kiểm tra sức khỏe ở bệnh viện, cơ thể khỏe, không vấn đề gì, chỉ cần thư giãn tinh thần, không căng thẳng, sớm muộn sẽ có tin vui.

 

Ba tôi xin nghỉ phép đưa bà ta đi du lịch, mua sắm thoải mái, vui vẻ hết cỡ.

 

Nhưng tất cả đều vô ích.

 

Sau đó, họ quyết định thụ tinh ống nghiệm.

 

Quá trình cũng không đơn giản, hôm nay tiêm thuốc này, mai uống thuốc kia.

 

Họ tham lam, một lần đưa ba phôi vào, nhưng chẳng hiểu sao, không phôi nào sống được.

 

Cuối cùng, họ đành bất lực, phải nhờ vào thầy bói.

 

Con người mà, khi đã bất lực trước hiện thực, đều sẽ phải tin vào số mệnh.

 

Không ngờ, thật sự có hiệu quả.

 

Trương Linh nhanh chóng có thai.

 

Bà ta biếu thầy bói mù 30 nghìn, nhưng ông không cảm kích, chỉ nói: “Tôi đoán chắc là con trai. Nếu sinh được, các người còn phải trả tôi thêm 30 nghìn nữa, nếu không, phạm vào thần linh, đứa trẻ được ban có thể bị thu lại.”

 

Trương Linh vội nói: “Được, được, được chỉ cần là con trai, tôi sẽ trả.”

 

Cũng trong thời gian này, ông nội tôi bệnh.

 

11

 

Ban đầu, chỉ là ho nhẹ.

 

Dần dần, ông ho cả đêm, đi khám bác sĩ nói là lao phổi.

 

Trương Linh tức giận, dùng lý do dễ lây lan muốn đưa ông nội về quê.

 

Ba tôi cân nhắc: “Đưa về cũng cần người chăm, thuê người còn tốn hơn, tốt nhất thuê nhà gần đây cho ba ở.”

 

Trùng hợp, lúc đó tôi đang nghỉ hè lớp 11.

 

Họ muốn tôi chăm ông.

 

Không sao, dù sao tôi cũng có kinh nghiệm lo chuyện đưa tiễn người qua đời mà.

 

Ông không như bà nội, ông sống rất thoáng, đi điều trị cũng tích cực.

 

Ông nội đi viện lấy thuốc, đi tiêm mỗi ngày.

 

Bà nội tin thầy bói, còn ông nội tin vào y học.

 

Ông tin lao phổi chữa được, chỉ cần thời gian.

 

Ông tin ngày tháng sung sướng còn ở phía trước, chắc chắn sẽ vượt qua khó khăn.

 

Nhưng ông không chịu được cô độc.

 

Dù tuổi cao, bệnh tật, nhưng ông vẫn muốn phụ nữ.

 

Cảnh sát gọi cho ba tôi thông báo ông nội chết trên người phụ nữ, khiến ba tôi tái mặt.

 

Người phụ nữ mặt đầy phấn son, khóc lóc: “Ông lão d*m đ*ng này, bệnh mà vẫn ra ngoài vui chơi, các người phải bồi thường, nếu không, gia đình các người không yên với tôi đâu.”

 

Ba tôi không nói lại nhưng Trương Linh xuất hiện mắng mỏ liên tục: “Đồ vô liêm sỉ, ngay cả người già cũng không tha, còn muốn đòi bồi thường hả? Chúng tôi chưa báo án là may lắm rồi đó!

 

Cảnh sát nói ông nội chết do dùng quá liều thuốc cường dương, hưng phấn quá mức, hoàn toàn không liên quan đến người phụ nữ kia.

 

Ngược lại, người phụ nữ kia kịp thời gọi xe cứu thương, đã làm tròn trách nhiệm.

 

Cuối cùng, ba tôi đành phải chi tiền cho việc kiểm tra sức khỏe, đảm bảo người phụ nữ đó không nhiễm lao, và bồi thường 5.000 tệ, sự việc mới được dàn xếp ổn thỏa.

Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...