Công Chúa Gặp Phải Thảo Nguyên

Chương 135



“Người Thát Đát bọn ta sẽ không hạ tiện đến mức chà đạp tộc nhân của chính mình.”

Khang Ninh nhìn những tù binh Hung Nô nghe thấy lời này, không một ngoại lệ, trên mặt đều xuất hiện vẻ rạn nứt và nhục nhã trong thoáng chốc.

“Bản cung đã cho người đi mời thái y rồi, ngươi cũng đừng khóc nữa, nói cho bản cung nghe đầu đuôi gốc rễ, ngoài mẫu thân ngươi ra, những người khác có gặp phải tình trạng này không?” Khang Ninh ngồi trên chiếc ghế do tùy tùng mang đến, vê vê cây roi ngựa trong tay nói: “Kẻ nào chịu ức h**p, bất kể nam nữ già trẻ, chỉ cần dám đứng ra nói cho rõ ràng, bản cung hôm nay sẽ ở đây phân xử thị phi cho các ngươi.”

Nàng liếc nhìn mấy nam nhân đang cúi đầu không nói, hừ lạnh cười bảo: “Nếu thật sự có kẻ làm càn, bản cung hôm nay sẽ lấy mạng chó của chúng.”

“Khả đôn…” Nam nhân tay cầm roi ngựa vẻ mặt có chút không đồng tình, “Là ty chức nhất thời sơ suất mới gây ra những chuyện này, làm kinh động đến Khả đôn vốn đã là đại tội, vạn lần không dám làm phiền ngài đứng ra phân xử kiện cáo cho lũ nô lệ này, chúng không đáng để ngài phải nhọc lòng.”

“Tiếng Đại Khang của ngươi học khá đấy, còn học được cả cách khiêm xưng của quan viên Đại Khang sao?” Khang Ninh hỏi một chuyện chẳng hề liên quan.

“Phải, ty chức học từ thuộc quan Thích Lạp Thích đại nhân của ngài.” Trên mặt nam nhân không nén được nụ cười, còn hơi mang vẻ khoe khoang nhìn những người xung quanh.

“Ngươi thuộc bộ lạc nào?” Khang Ninh như đang trò chuyện việc nhà bình thường.

“Bộ lạc Ba Ngạn, ty chức được Ba Nhã Nhĩ tiến cử đến để quản giáo tù binh nô lệ.”

“Hóa ra là vậy.” Khang Ninh gật đầu, lại hỏi: “Người bộ lạc Ba Ngạn có phải là người Thát Đát không?”

“… Chắc chắn rồi, không biết Khả đôn muốn hỏi điều gì?” Nam nhân phản ứng lại.

“Thát Đát quy thuận Đại Khang, là nước thuộc bang của Đại Khang, vậy những người sinh sống ở Mạc Bắc có phải cũng được tính là người Đại Khang không?” Khang Ninh nghiêng đầu mỉm cười nhìn hắn ta.

“Chuyện này, chuyện này… Nếu Đại Khang không chê, bọn ta chắc chắn cũng là người Đại Khang.” Mồ hôi trên đầu nam nhân xuôi theo khóe mắt chảy xuống.

“Đại Khang nếu đã chê thì năm đó đã không chấp nhận Thát Đát quy thuận, càng không cho phép thông thương, lại càng không bàn đến chuyện gả công chúa sang Thát Đát.”

“Ngài nói phải.” Nam nhân không biết mình đã đắc tội Khả đôn ở chỗ nào, mắt hắn ta không ngừng liếc về phía vương trướng, chỉ sợ Khả hãn nghe thấy động tĩnh mà đi ra. Khả hãn không phải là chủ nhân nương tay, hắn lại đặc biệt che chở người nhà, nếu phát hiện hắn ta đắc tội Khả đôn, chẳng phải sẽ đuổi hắn ta về nhà chăn cừu hay sao.

“Vậy còn bọn họ? Tính là người Thát Đát hay người Hung Nô?” Khang Ninh thấy Lâm thái y đeo hòm thuốc đi tới, nàng dùng roi ngựa chỉ vào phụ nhân dưới đất, sai người khiêng đi, rồi nheo mắt nhìn đám người Thát Đát đang đứng bên cạnh với sắc mặt khó coi, tiếp tục nói: “Đã thành tù binh của Thát Đát rồi, lẽ nào vẫn là người Hung Nô? Sao thế, các ngươi muốn giúp Hung Nô phục quốc à?”

Đám tù binh giây trước còn mang lòng cảm kích, nghe thấy lời này mặt liền cứng đờ, sự thật nước mất nhà tan dù qua bao lâu vẫn là nỗi nhục nhã, nhất là hiện tại còn là tầng lớp nô lệ thấp kém nhất, trong ngoài đều không được coi trọng, chẳng nơi nào có chỗ cho bọn họ, sống không bằng loài súc vật.

“Là ty chức nghĩ quẩn, bọn họ cũng là người Thát Đát, sau này ty chức nhất định sẽ trông coi cẩn thận, không để bọn họ nội đấu làm ra những chuyện mất mặt.” Hắn ta rốt cuộc cũng hiểu ra ý đồ của Khả đôn, lập tức nhận lỗi.

Những người nghe thấy lời này thần sắc khó phân định, nhưng đều ăn ý giữ im lặng không phát biểu ý kiến.

Khang Ninh cũng không ép buộc bọn họ phải đồng tình ngay, nàng hắng giọng hỏi cô nương đang ngây người ra đó: “Ngươi tên gì?”

“Ta, không, nô tỳ tên là Cách Tang. Trước khi đến Thát Đát, phụ thân nô tỳ và mấy tên kia từng vì chuyện chăn thả mà cãi vã, còn đánh nhau. Năm ngoái phụ thân nô tỳ tử trận, nô tỳ cùng mẫu thân theo quân đội đến Mạc Bắc, sau khi ổn định chỗ ở, ba tên này cậy Thát Đát quản lý lỏng lẻo, đêm tháng trước lẻn vào căn lều chúng nô tỳ ngủ định lôi nô tỳ ra ngoài, mẫu thân vì bảo vệ nô tỳ mà bị bọn họ kéo đi.” Dứt lời nàng ta oán hận liếc nhìn đám người Thát Đát đang xem náo nhiệt xung quanh, “Ta, nô tỳ chạy ra ngoài tìm lính canh cầu cứu, hắn lại quất nô tỳ mấy roi bắt nô tỳ phải yên phận, nô tỳ thấy không ai chịu giúp, bèn chạy về tìm mẫu thân, sau đó… sau đó nô tỳ tìm thấy người trong bụi cỏ, lúc đó dưới thân của bà ấy máu chảy không ngừng, trên người đầy vết roi.”

Cách Tang quệt nước mắt, mắt vằn lên tia máu, “Từ đó về sau mẫu thân không nói năng gì nữa, cũng chẳng thiết ăn uống, nô tỳ biết bà ấy muốn chết, nhưng bà ấy không nỡ bỏ nô tỳ, sợ bà ấy chết rồi nô tỳ lại gặp phải chuyện giống bà ấy, nên cứ sống dở chết dở mà gắng gượng. Ta, nô tỳ cũng không muốn sống nữa, nhưng nô tỳ sợ nô tỳ chết rồi thì mẫu thân cũng chết theo, nô tỳ không chỉ một lần muốn đi theo ba tên súc sinh đó khi chúng đến lôi mẫu thân đi, mảnh gốm nô tỳ cũng đã mài sẵn rồi, nô tỳ định lúc bọn họ đè lên người nô tỳ sẽ g**t ch*t chúng, vận may tốt nô tỳ còn có thể giết được hai tên. Nhưng mẫu thân sống chết không cho nô tỳ đi, bà ấy phát hiện ra mảnh gốm nô tỳ mài sẵn đã tát nô tỳ một cái, bà ấy muốn nô tỳ phải sống tiếp.”

Dứt lời, từ cổ họng nàng ta bật ra tiếng khóc nghẹn ngào đau đớn.

Khang Ninh im lặng, nàng không biết phải nói gì, kẻ gây ra cảnh nước mất nhà tan là chiến tranh, mà bên phát động chiến tranh là Đại Khang và Thát Đát. Hổ thẹn thì có một chút, nhưng hối hận thì không, nếu không đánh Hung Nô, kẻ phải chịu cảnh này sẽ là trăm họ vùng Tây Bắc, khi Hung Nô lớn mạnh, kẻ bị hại sẽ là dân chúng Đại Khang.

“Người đâu, trói ba tên kia lại cho ta.” Giọng Khang Ninh hơi khản đặc, nàng rút thanh đao trên người thị vệ ném xuống đất, trầm giọng nói: “Chẳng phải muốn giết chúng sao? Bản cung cho ngươi cơ hội này.”

Thanh đao rơi trên thảm cỏ không phát ra tiếng động lớn, nhưng vẫn làm đám người Thát Đát bên cạnh giật mình, kẻ đứng gần nhất sải bước tới chắn trước mặt Khang Ninh, cảnh giác nhìn cô nương đang cầm đao.

Cách Tang liếc nhìn nam nhân một cái, lê thanh đao quay người đi đến trước mặt ba kẻ đang gào thét, đốt ngón tay trắng bệch, sắc mặt lúc đỏ lúc xanh, căm phẫn lại hả hê nhấc đao nhắm mắt chém xuống.

“Á!”

Máu bắn tung tóe theo tiếng gào thét đau đớn, tên đó chưa bị đâm chết ngay.

“Khả đôn, ngài lánh đi một chút thì hơn, cảnh tượng này không được đẹp mắt cho lắm.” Có người nói, bọn họ còn nhớ mùa đông năm kia khi mổ bò giết cừu, cửa chính của phủ Công chúa đóng chặt suốt ngày này qua ngày khác, vị cCng chúa bình thường hay ra ngoài đi dạo cũng không lộ diện trong một thời gian dài.

“Ừ.” Khang Ninh đáp một tiếng, dặn dò: “Gọi hết những kẻ đang rảnh rỗi lại đây mà xem, hễ còn chuyện này xảy ra, nhất luật theo tiêu chuẩn hôm nay mà xử lý. Đao đưa cho các ngươi, cứ việc chém, chém chết mới thôi.”

Trong lời nói mang theo khí thế hung ác.

“Hu! Hu hu…”

Khang Ninh thấy hiện trường lặng ngắt, chỉ còn tiếng gào khóc và những lời chửi rủa ú ớ của đám nam nhân, nghiêng đầu nhìn qua không khỏi rùng mình một cái, Cách Tang đã xẻo mất miếng thịt dưới thân tên đó.

Nàng cũng không vội đi nữa, lại ngồi xuống thật vững, để bức tường thịt phía trước chắn đi cảnh tượng máu me, giữa tiếng ai oán nàng cất tiếng hỏi: “Còn ai muốn cáo trạng không? Chịu ức h**p thì đứng ra, bản cung đưa đao cho các ngươi.”

Lời này vừa thốt ra, trong doanh tù binh lập tức xôn xao hẳn lên, giọng nam nhân vốn trầm đục, Khang Ninh không cần nghe kỹ cũng biết có kẻ đang xin tha mạng.

“Kẻ nào dám bịt miệng kéo người, trực tiếp lôi ra chém đầu.” Khang Ninh lại ra lệnh.

“Ta, nô tỳ muốn tố cáo Kỳ A Sơn, hắn đã c**ng b*c nô tỳ vào tháng ba năm nay, sau đó liên tục đe dọa nô tỳ, cứ thấy nô tỳ lẻ loi là hắn ra tay.”

“Còn nô tỳ nữa, Ô Mộc đã c**ng b*c nô tỳ, hắn cứ ở ngoài chịu tức là lại tìm nô tỳ trút giận.”

“Còn có ta…”

 
Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...