“Tông nhi, phụ hoàng cháu vẫn khỏe chứ?” Bốn người ngồi xuống, Trưởng công chúa quan tâm đến Hoàng huynh mình trước.
“Phụ hoàng sức khỏe rất tốt, còn tốt hơn cả con, ước chừng ông ấy có thể sống lâu hơn con đấy.” Thái tử nói một cách tùy ý, ba người còn lại đều nhíu mày.
“Cháu ăn nói hẳn hoi vào, sao cứ quái gở thế? Tuổi còn trẻ mà toàn nói lời tang tóc. Còn nữa, phụ hoàng con là phụ thân cháu, ông ấy khỏe mạnh thì cháu phải mừng mới đúng.” Trưởng công chúa không vui, giáo huấn: “Phụ hoàng lập cháu làm Thái tử, nhìn cách cháu nói chuyện như có thù oán với ông ấy vậy.”
“Cô mẫu hiểu lầm rồi, cháu với phụ hoàng không thù không oán, cháu là đã nghĩ thông suốt, cháu đời này đến chết cũng chỉ có thể là một Thái tử, vậy hà tất phải làm khổ mình? Nói năng tùy ý một chút thôi, dù sao ông ấy cũng chẳng chém cháu đâu.” Thái tử cởi giày, nằm lười nhác trên sập gụ, hắn ta không định kìm nén bản thân nữa, tự nhiên là phải nói cho rõ ràng, vả lại chuyện này cũng chẳng giấu được: “Phụ hoàng nói rồi, cháu thiên tư có hạn, mưu lược không đủ, tầm nhìn hạn hẹp, không có chủ kiến, khó gánh vác đại nghiệp. Sau khi ông ấy băng hà sẽ truyền ngôi cho Hoàng thái tôn, bảo cháu hãy phò tá nhi tử mình cho tốt, cô mẫu nói xem có nực cười không?”
“Đã xảy ra chuyện gì sao?” Khang Ninh không nhịn được dò hỏi.
“Cũng chẳng có chuyện gì lớn, chỉ là năm kia lũ lụt ở Vũ Châu, ông ấy bảo ta đi trị thủy, nhưng có mấy tên tham quan che mắt, lấy đồ thứ phẩm thay đồ tốt, tham ô bạc cứu trợ. Đầu mùa hè năm nay Vũ Châu lại đại hồng thủy, đê điều lại bị phá tan tành.”
Khang Ninh nheo mắt, nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không nhịn được mà đính chính: “Đây là việc lớn, ba năm hai lần thiên tai lũ lụt, người chết ở Vũ Châu e là mất một nửa, gia sản tiêu tán. Tai ương sinh loạn, loạn lại sinh tai, sẽ lung lay gốc rễ đất nước đấy, hèn gì phụ hoàng nổi giận lôi đình.”
Thái tử im lặng hồi lâu, xòe tay nói: “Cho nên phụ hoàng nói đúng, ta chỉ hợp với việc hưởng lạc qua ngày, nên mới đến Mạc Bắc du ngoạn đây.”
“Vậy thì cứ yên tâm ở đây ít ngày. Xem huynh muốn ở cùng bọn ta trong phủ Công chúa hay…”
“Sắp xếp cho ta một tòa nhà riêng đi, ta cũng không quấy rầy các muội nhiều, qua mấy ngày nữa ta còn phải sang chỗ Nhị đệ Tam đệ một chuyến.” Thái tử cắt ngang lời nàng.
Dàn xếp xong cho Thái tử, Khang Ninh, Tháp Lạp và Phúc An Trưởng công chúa đi bộ trở về, trong lòng ba người vẫn còn chấn động trước biến cố này, chưa kịp hoàn hồn.
“Xem ra đây cũng là chuyện tốt, Thái tử khó gánh vác trọng trách, phụ hoàng có thể nhẫn tâm từ bỏ Thái tử, đối với nước với dân đều là chuyện đáng mừng.” Khang Ninh nhỏ giọng lẩm bẩm.
Điều này Tháp Lạp tán thành, nếu Thái tử kế vị, với cái đức tính này của hắn ta, khó bảo đảm sẽ không nghe lời gièm pha mà ra tay với mấy vị Vương gia phía bắc Trường Thành, đến lúc đó lại là chiến tranh loạn lạc khắp nơi.
“Thiên hạ sau này là của lớp trẻ rồi, bản cung rất kỳ vọng.” Phúc An Trưởng công chúa không quá quan tâm ai là Hoàng đế tiếp theo, nhưng bà ta càng tin tưởng vào mắt nhìn của Hoàng huynh mình hơn.
“Thanh Cách Lặc là đứa có tâm trí kiên cường, Hi Cát Nhĩ cũng là đứa lương thiện, Ân Hòa còn nhỏ chưa thấy rõ, nhưng có phụ mẫu như các cháu, lại có huynh tỷ làm gương, cũng không kém được đâu. Núi Bất Nhi Hãn sau này có hy vọng trở thành một Đại Khang thứ hai.”
“Chúng ta vẫn còn trẻ mà, nói đến bọn chúng còn quá sớm.” Ánh mắt Khang Ninh chạm vào thảm cỏ xanh dưới chân, cách đó không xa là những phụ nhân đang đập thảm lông cừu. Băng qua những ngôi nhà san sát có trật tự, trên thảo nguyên bao la là một dòng sông rộng lớn uốn lượn, nước sông nuôi dưỡng thảo nguyên. Trên thảo nguyên có từng đàn bò ngựa cúi đầu gặm cỏ, nơi sâu trong thảo nguyên có những con ngựa hoang tự do, ngẫu nhiên ngẩng đầu, lắng nghe tiếng nói cười trong gió.
–
Khi Thái tử Khang Tông trở về Đại Khang thì đã là cuối thu, Tam hoàng tử đích thân tiễn hắn ta qua Lũng Tây, tại cửa ải Ngọc Môn Quan thì ghì ngựa dừng bước.
“Đại ca, ta chỉ tiễn huynh đến đây thôi, chỗ Mẫu hậu phiền huynh để tâm chăm sóc nhiều hơn.” Tam hoàng tử âm thầm quan sát nam nhân có diện mạo suy sụp kia, thấy cảm xúc của hắn ta không chút dao động, đành thở dài bất đắc dĩ dặn dò: “Phụ hoàng có lẽ chỉ là lúc nóng giận nhất thời mà nói lời lẫy thôi, huynh cũng đừng có sa sút mãi như thế, phụ hoàng thấy chắc chắn sẽ không vui đâu.”
“Hừ.” Thái tử cười lạnh, mang vẻ bất cần đời.
Nhìn cái bộ dạng quỷ quái của hắn ta, Tam hoàng tử tức nghẹn, từ khi gặp mặt đến giờ, Tam hoàng tử đã khuyên bảo suốt hai tháng trời, thôi thì tùy hắn ta vậy, vị Thái tử dưới một người trên vạn người này đâu cần một Vương gia đi chăn cừu như mình phải lo lắng.
“Phiền Đại ca thay đệ vấn an phụ hoàng và mẫu hậu.” Tam hoàng tử gật đầu với Tề Cẩn An ở cửa thành, đưa mắt nhìn đoàn xe ngựa của Thái tử đi qua cổng thành vào trong.
“Làm một chén chứ?” Chỗ người quen cũ lâu năm, Tề Cẩn An cũng không khách sáo, tùy ý chắp tay nói: “Phụ thân ta giấu không ít rượu ngon, cứ luôn đề phòng ta, nhưng ngài tới thì ông ấy chắc chắn sẽ ôm một vò ra.”
“Được, ta cũng đang có ý đó.” Tam hoàng tử dắt ngựa đi theo Tề Cẩn An về phủ Tướng quân, quan sát bách tính trong thành rồi hỏi: “Lão tướng quân sức khỏe vẫn tốt chứ?”
“Cực tốt, ngày ngày dẫn đám trẻ luyện võ.”
“Đám trẻ?” Tam hoàng tử thắc mắc, hắn ta cũng mới đi có hai năm, chưa nghe nói Tề Cẩn An thành thân cơ mà.
“Trẻ nhỏ trong tộc sao?” Hắn ta hỏi.
“Ta nhận nuôi đấy, ba nam một nữ, đều là con của các thân binh đã hy sinh khi cùng ta đánh quân Hung Nô. Phụ thân mất đi mẫu thân tái giá, cảnh ngộ của chúng không tốt nên ta đón về.” Không đợi Tam hoàng tử mở miệng, Tề Cẩn An đã biết hắn ta muốn hỏi gì, liền chủ động khai báo: “Ta cũng không định thành thân nữa. Ta muốn trấn thủ Lũng Tây mãi, nơi này không bằng Yến Kinh, chi bằng đừng để người khác theo mình chịu khổ thì hơn.”
“Lũng Tây không có nữ tử sao?” Tam hoàng tử cười hừ trước lời biện bạch của y.
Tề Cẩn An mỉm cười, không nói gì.
