Công Chúa Ngây Thơ - Bạch Thái Thái

Chương 2



Lần này a tỷ giận rất dữ, tỷ ấy cấm ta không được kể chuyện buổi tối cho a huynh nghe, càng không cho phép ta trốn trong phòng tỷ ấy nữa.

Không kể thì không kể, dù sao dạo này a huynh cũng bận rộn vô cùng.

Sau đêm đó, không biết Hứa Tòng đã dùng thủ đoạn gì mà mỗi đêm đều có một lão già lặng lẽ đến rồi lại lặng lẽ đi.

Sau này ta mới biết, đó chính là vị Đế sư vốn chỉ dạy dỗ cho các Hoàng tử.

Vì sao ta biết ư? Bởi vì a tỷ dạy ta đến mức sắp suy sụp luôn rồi, ba ngày thì hết hai ngày tỷ ấy xách tai ta mà gào lên: "Tiêu Bảo Quỳnh, trên cổ muội mọc cái đầu heo đấy à? Nhầm rồi, nhất định là bế nhầm rồi. Cung Bảo Quyên chúng ta làm gì có cái đầu óc ngu si thế này."

Ngươi hỏi có phải ngày còn lại ta học rất tốt không? Hì hì, ngày đó a tỷ phải nghỉ ngơi, tỷ ấy bảo sợ sẽ tự làm mình tức chết.

Cứ réo gọi như vậy vài lần thì lọt vào tai Hứa Tòng, hắn bèn quẳng ta cho ông già kia, cười đến mức cực kỳ vô liêm sỉ: "Trương lão, chăn một con cừu cũng là chăn, chăn hai con cũng là chăn, tiểu Công chúa thông tuệ, biết đâu còn có thể khích lệ Tam Hoàng tử."

Ngươi nghe xem đó có phải là lời người nói không? Ta vốn là một Công chúa chỉ cần biết dăm ba chữ, hắn lại bắt ta đi nghe quốc sách.

Thế nhưng con yêu quái này chẳng hề bận tâm, hắn chỉ quan tâm xem a tỷ có vui hay không thôi.

Đến khi lớn thêm chút nữa, ta mới biết mẫu phi và cả nhà ngoại đều bị người ta hãm hại mà chết.

Diêu Quý phi cảm thấy mẫu phi muốn tranh đoạt hậu vị với bà ta, a huynh cũng thông minh hơn đại huynh do bà ta sinh ra nên bà ta đã liên kết với nhà mẹ đẻ, vu khống nhà ngoại tổ mưu phản.

Bà ta đã thành công, cung Bảo Quyên sụp đổ, bà ta thăng làm Quý phi, con trai bà ta trở thành Thái tử.

Ta không dám hỏi a tỷ và a huynh chúng ta phải làm sao, bèn lén đi hỏi Hứa Tòng.

Hứa Tòng xoa đầu ta: "Công chúa phải luôn ngây thơ như thế này, bất kể muội học được bao nhiêu từ Trương lão thì đều phải giữ mãi vẻ ngây thơ này."

Ta nghe không hiểu lắm nhưng ta định sẽ làm theo, ai bảo hắn là Hứa Tòng mà ngay cả mẫu phi cũng từng khen ngợi là thông minh tuyệt đỉnh chứ.

Năm ta mười ba tuổi, a huynh đã mười tám, ta muốn tìm một món quà cho huynh ấy nên đã cầu xin Hứa Tòng đưa ta xuất cung.

Hứa Tòng không từ chối, chỉ đưa ra điều kiện trao đổi: "Muội gọi ta một tiếng tỷ phu, ta sẽ đưa muội ra ngoài."

Ta mím môi không mở miệng, người mà a tỷ ta chưa thừa nhận thì ta tuyệt đối không nhận.

Hắn cười lạnh: "Được thôi, vậy muội cứ ăn cháo gạo lứt trong một tháng đi, ta cũng sẽ đưa muội đi."

Ta bĩu môi: "Ăn thì ăn."

A tỷ không cho phép Hứa Tòng gặp riêng ta, Đào cô cô đứng bên cạnh trông chừng, nghe cuộc đối thoại của bọn ta thì chỉ thấy buồn cười.

Một tháng sau, ta mang theo khuôn mặt nhỏ nhắn vì đói mà gầy rộc đi, mặc y phục cung nữ, đi theo sau một tên tiểu thái giám, lặng lẽ bước trên con đường xuất cung.

Khi đi đến ngự hoa viên, ta nhìn thấy phụ hoàng, ông đã già đi một chút.

Trước kia, ông thích nhất là đặt ta lên cổ, mặc cho mẫu phi khuyên can thế nào là tổn hại uy nghiêm thiên gia, ông vẫn cứ muốn cõng ta thật cao.

Sự kiêu căng ngu muội của ta, phần lớn là do ông sủng ái mà thành.

Cho nên khi tên thị vệ kia rút đao đâm về phía nông, ta đã theo bản năng mà lao ra chắn lấy.

Lúc tỉnh lại đã qua mấy ngày, trong thiên điện của điện Càn Hoa, ta nằm trên chiếc giường mà vốn chỉ có phụ hoàng mới được nằm, Thái y nói chỉ cần thanh đao kia lệch một chút nữa thôi là ta sẽ không bao giờ tỉnh lại được nữa.

Phụ hoàng nhìn ta, khóe mắt ửng đỏ: "Bảo Quỳnh của ta đã lớn thế này rồi, phụ hoàng sắp không nhận ra nữa."

Ta quay đầu sang một bên, né tránh bàn tay ông định xoa mặt: "Phụ hoàng không cần Bảo Quỳnh nữa, đến cơm cũng không cho Bảo Quỳnh ăn no, vậy thì Bảo Quỳnh cũng không cần người nữa."

Phụ H**ng S* sầm mặt: "Ai? Kẻ nào dám không cho Bảo Quỳnh của ta ăn cơm? Lưu Toàn Thắng, còn không mau tra xem là tên thái giám nào dưới trướng ngươi giở trò?"

Lưu công công là người cũ bên cạnh phụ hoàng, mỉm cười đáp lời: "Công chúa đang làm nũng với ngài thôi, nếu Công chúa thật sự không cần ngài thì sao có thể đỡ đao thay ngài chứ. Thanh đao dài như vậy đâm vào, ôi chao, lão nô nhìn thôi cũng thấy đau lòng."

Nhắc đến chuyện đỡ đao, sắc mặt phụ hoàng càng thêm ôn hòa. Ông xoa xoa mặt ta, lần này ta không tránh né nữa.

Ông xót xa bảo: "Gầy đi rồi, trước kia là một con sâu mập, giờ gầy đến mức mặt mũi vàng vọt cả rồi."

Đang nói thì Diêu Quý phi bước vào, bà ta đón lấy bát canh từ tay cung nữ, ân cần nói: "Ai bảo không phải chứ, Công chúa gầy thành thế này, hay là qua cung của ta đi, ta bảo đảm sẽ nuôi con bé trắng trẻo mập mạp trở lại."

Bà ta vẫn xinh đẹp như năm năm trước, nếu mẫu phi ta còn sống thì nhất định sẽ còn xinh đẹp hơn bà ta nhiều.

Nhưng mẫu phi của ta không còn nữa rồi.

Ta lạnh lùng nhìn bà ta, giơ tay hất đổ bát canh bà ta đang bón rồi hét lên như một đứa trẻ mười ba tuổi: "Bà là kẻ xấu, chính bà đã hại chết mẫu phi của ta, ta không thèm ăn canh của bà đâu!"

Bà ta mừng đến mức suýt không giữ được nụ cười, bèn lớn tiếng: "Ôi chao, tiểu Công chúa vẫn còn ghi hận chuyện của mẫu phi sao, nhưng con còn nhỏ không hiểu, là mẫu phi con làm sai trước, không thể trách bệ hạ được."

Bà ta đặc biệt nhấn mạnh hai chữ "Bệ hạ".

Giống như đang nhắc nhở rằng, cuối cùng chính phụ hoàng mới là người giết mẫu phi.

Phụ hoàng lạnh lùng nhìn ta: "Bảo Quỳnh, con hận phụ hoàng sao?"

Mắt ta ngấn lệ: "A huynh và a tỷ nói phụ hoàng hồ đồ, rõ ràng là Diêu Quý phi hãm hại mẫu phi, họ nói rồi, sẽ có ngày tìm được chứng cứ khiến người phải hối hận."

Ánh mắt ônglại dịu xuống: "Các con... thật sự chỉ muốn trẫm hối hận thôi sao?"

Ta quay mặt đi chỗ khác: "Trừ phi người g**t ch*t Diêu Quý phi, nếu không bọn con sẽ không tha thứ cho người đâu."

Diêu Quý phi mặt mày tái mét rời đi, ta uống thuốc xong thì phát ra tiếng ngáy nhẹ.

Màn đêm buông xuống, ta nghe thấy phụ hoàng hỏi Lưu công công: "Bảo Quỳnh nói bọn chúng không hận trẫm, ngươi xem đó có phải sự thật không?"

Lưu công công thấp giọng: "Nô tài thấy Lục Công chúa vẫn giữ tính khí thẳng thắn như xưa, nếu thật sự muốn lừa ngài thì đã phải khách khí với Quý phi nương nương rồi. Ngài hỏi có hận không, bất kể trong lòng nghĩ gì thì ngoài miệng cũng sẽ nói là không hận. Nhưng con bé lại trút oán khí lên ngài, ấy là vì chỉ coi ngài là phụ thân mà thôi."

Phụ hoàng cười khà khà: "Đúng vậy, chỉ có Tiểu Lục mới nghĩ gì nói nấy, chẳng giấu nổi tâm tư gì, quả nhiên nó vẫn giống như trước kia. Ngày mai chúng ta hãy tới cung Bảo Quyên xem sao."

Lưu công công là người hiểu phụ hoàng nhất, ông ấy không phải nói đỡ cho ta mà chỉ đang nói những lời phụ hoàng muốn nghe.

Đào cô cô nói trong lòng phụ hoàng vẫn còn nhớ đến bọn ta, Hứa Tòng nói ta nên cứ mãi ngây thơ như vậy.

Những gì họ nói đều chẳng sai chút nào.

A tỷ và a huynh đều thông minh hơn ta, ngày thứ hai sau khi phụ hoàng ghé thăm, cung Bảo Quyên đã được giải phong, đãi ngộ dành cho Hoàng tử và Công chúa đều được khôi phục.

Họ cũng giống như ta, đối với phụ hoàng là sự oán trách, còn đối với Diêu Quý phi là sự căm hận lộ rõ mồn một.

Chuyện đấu đá chốn hậu cung phụ hoàng đã quen rồi, chỉ cần không hận ông thì vẫn là những đứa con ngoan của ông.

Trong số đó, người có diễn xuất tốt nhất lại chính là Trương lão. Ông ấy mắng chửi bài tập mà a huynh cố ý viết nông cạn đến mức vuốt mặt không kịp, cứ như thể thật sự chưa từng dạy dỗ bọn ta bao giờ.

A huynh đỏ bừng mắt trước mặt mọi người, phẫn nộ nói: "Ta chẳng qua chỉ bị gián đoạn năm năm mà thôi, ông cứ chờ đấy, sau này ta nhất định sẽ khiến ông phải nhìn ta bằng con mắt khác!"

Phụ hoàng nghe chuyện thì đích thân gọi huynh ấy vào thư phòng an ủi, mặt a huynh vừa mừng rỡ vừa gượng gạo, cuối cùng để lại một câu: "Từ nhỏ người đã khen con thông tuệ, con sẽ không làm mất mặt người và mẫu phi đâu."

Nghe nói sau khi huynh ấy đi, phụ hoàng đã ngồi trong ngự thư phòng rất lâu, không biết có nhớ lại những năm tháng cha hiền con thảo ở cung Bảo Quyên hay không.

Mọi chuyện đều tốt đẹp, chỉ trừ việc a tỷ không thèm ngó ngàng đến ta.

Ngày trở về, tỷ ấy chỉ nhìn ta một cái lạnh lẽo: "Nếu đã có bản lĩnh đến mức dám cùng người ngoài lừa gạt người nhà thì sau này đừng gọi tỷ là tỷ tỷ nữa, đi mà gọi Hứa Tòng là huynh trưởng đi."

Tỷ ấy biết rồi, ta và Hứa Tòng chỉ là đang diễn kịch trước mặt Đào cô cô, bọn ta chỉ cần một cái cớ xuất cung và một lý do nhịn đói để gầy đi mà không bị tỷ ấy nghi ngờ.

Liều mạng cứu phụ hoàng, khiến ông nhớ đến bọn ta, vốn dĩ đó là việc nằm trong kế hoạch của tỷ ấy.

Nhưng ta và Hứa Tòng đều thấy rằng, bất kể tuổi tác hay tính cách, để ta làm việc đó mới là dễ thành công nhất.

Ngươi xem bây giờ, Diêu Quý phi tìm khắp nơi để nắm thóp bọn ta mà cũng chỉ tìm được việc tên tiểu thái giám đưa ta ra ngoài từng chịu ơn mẫu phi ta nên mới chịu giúp đỡ, phụ hoàng thở dài một tiếng, còn ban thưởng cho tên tiểu thái giám đó.

Nhưng ta biết vì sao a tỷ lại tức giận, là vì tỷ ấy yêu thương ta.

Cho nên dẫu có thành công, ta cũng chỉ biết nín thở chịu đựng, hễ có cơ hội là lại xán vào dỗ dành.

Bọn ta là cốt nhục tình thân mà còn như vậy, e là Hứa Tòng còn thảm hơn ta nhiều.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...