Cùng Bạn Trai Cũ Xuyên Không Về Cổ Đại Trồng Trọt

Chương 14: Trứng kho trà



Tâm trí Hứa Thanh Hòa đến nhanh mà đi cũng nhanh, sau khi tìm hiểu xong thì cậu cũng chẳng còn hứng thú gì với đề tài liệt dương nữa.

Cậu còn cả một nồi trứng cần phải nấu đây.

Bà nội từng nói, một quả trứng kho trà thành công phải đạt được các tiêu chuẩn: "thấm vị sâu, lòng trắng không bị bở, hương thơm đậm đà". Cậu làm theo cách của bà, cẩn thận rửa sạch từng quả trứng, cho vào nồi nước lạnh, thêm một thìa muối, đun lửa lớn đến khi sôi thì rút củi ngay.

Lúc này lòng trắng vừa mới đông lại, lòng đỏ vẫn còn ở trạng thái lòng đào bán chảy, cực kỳ mềm non.

Vớt trứng ra ngâm qua nước lạnh, dùng thìa gõ nhẹ tạo thành những vết nứt chi chít như mạng nhện. Vết nứt càng nhiều thì nước kho càng dễ thấm vào, trứng nấu ra vị mới đậm.

Hứa Thanh Hòa gõ cực kỳ nghiêm túc.

Trứng nhiều quá, gõ một hồi không xuể, cậu bèn gọi Lục Vãn Đình lại gõ cùng.

Ngặt nỗi Lục Vãn Đình lực tay quá mạnh, gõ hai ba cái là nát cả vỏ trứng, Hứa Thanh Hòa xót trứng của mình nên đã đuổi anh người yêu cũ đi chỗ khác.

Gõ xong trứng thì nước kho cũng gần được rồi.

Nước kho trà thì đương nhiên không thể thiếu vụn trà mạt, hương liệu không cần cho quá nhiều, đại hồi, quế chi thêm vài lá nguyệt quế là đủ; gia vị thì cho nước tương và đường phèn để dậy vị, muối thì cho nhiều hơn lúc xào rau một thìa, nước kho hơi mặn một chút thì trứng mới dễ thấm vị.

Nước sôi sùng sục, nước trà màu nâu sẫm cuộn trào, trong làn khói nóng bốc lên hòa quyện giữa hương trà hơi chát và mùi thơm nồng của hương liệu. Những quả trứng đã gõ vỏ dập dềnh trong nước, lăn lộn lên xuống.

Ước chừng nấu đã hòm hòm, Hứa Thanh Hòa rút củi, không mở nắp mà để trứng ngâm trong nước kho. Cứ thế ngâm qua một đêm, hương vị của nước kho trà sẽ từ từ thấm vào tận bên trong, khiến cho đến cả lòng đỏ cũng thơm lừng.

Cậu cứ thế ngủ một giấc trong giấc mơ ngập tràn hương trà.

Sáng hôm sau, việc đầu tiên Hứa Thanh Hòa làm sau khi ngủ dậy là đi xem nồi trứng kho trà đã ngâm qua đêm.

Mở nắp nồi, một mùi hương trà đặc quánh như có thực ập vào mặt. Trứng đã kho thấu, quả nào quả nấy đều nhuộm màu nâu sẫm, từng đường vân nứt trên vỏ trứng đều thấm đẫm nước trà sẫm màu, chưa bóc vỏ đã tỏa ra mùi thơm không giấu vào đâu được.

Hứa Thanh Hòa không đợi được mà lấy ngay một quả từ trong nồi ra, ngạc nhiên thấy nó vẫn còn hơi ấm.

Bóc lớp vỏ ra, thấy lòng trắng trứng thấm màu nâu nhạt của nước tương, những vết nứt trên vỏ biến thành hoa văn trên lòng trắng, những đường vân màu nâu trà đậm nhạt khác nhau quấn quanh quả trứng, ngay cả phần gần lòng đỏ cũng nhuộm sắc nâu nhạt.

Lục Vãn Đình đang cuốc đất trong sân, Hứa Thanh Hòa chạy lon ton lại gần, hai tay nâng quả trứng vừa bóc xong.

“Nào, nếm thử đi!”

Hai tay Lục Vãn Đình lấm lem bùn đất, anh nhìn quả trứng rồi lại nhìn đôi mắt sáng rực của Hứa Thanh Hòa, cúi đầu cắn thẳng một miếng ngay trên tay cậu.

Lòng trắng trứng mềm mịn đàn hồi, hương trà tràn ngập, vị mặn tươi vừa miệng. Lòng đỏ bùi bùi dẻo mịn, thấm đẫm hương kho, sâu bên trong cùng còn giấu một chút lòng đào, trơn láng tinh tế, hòa quyện cùng hương trà và gia vị, đầy khoang miệng đều là vị thơm nồng nàn.

"Ngon." Lục Vãn Đình nói.

Ăn xong nửa quả, anh vẫn thấy chưa đã thèm, đúng lúc Hứa Thanh Hòa nâng tay lên, Lục Vãn Đình liền cúi đầu ăn nốt nửa còn lại.

Trong lúc cử động, ngón tay của Hứa Thanh Hòa vô tình lướt qua cánh môi anh.

Tim Lục Vãn Đình lập tức hẫng một nhịp.

Anh còn chưa kịp nói gì, Hứa Thanh Hòa đã rụt tay lại xách giỏ tre đựng trứng kho trà lên, bước chân nhẹ tênh đi ra ngoài sân.

“Em đi bán trứng kho trà đây!”

Nói xong liền chạy đi không thèm quay đầu lại.

Lục Vãn Đình đứng im tại chỗ nhìn theo bóng lưng gầy gò của Hứa Thanh Hòa. Cậu vừa đi vừa ngâm nga một điệu nhạc nhỏ, tay xách giỏ tre, dáng đi uyển chuyển như một chú chim nhỏ vui vẻ.

Hoàn toàn không biết mình vừa khẽ khàng chạm vào dây đàn lòng của ai kia.

Lại cái kiểu trêu xong rồi chạy.

Lục Vãn Đình l**m nhẹ hương trà còn vương lại trên môi, bỗng nhớ về một chuyện ở kiếp trước.

Khi đó hai người vẫn chưa ở bên nhau, anh vừa thực hiện xong một ca phẫu thuật kéo dài nhiều giờ, cả người đầy vẻ mệt mỏi, ngồi trên ghế dài bên hồ nhân tạo của bệnh viện, hơi ngửa đầu nghỉ ngơi.

Hứa Thanh Hòa tình cờ đi ngang qua, bước chân cực nhẹ tiến lại gần anh, những ngón tay ấm áp ấn lên huyệt thái dương đang căng thẳng của anh, nhẹ nhàng xoa hai vòng.

“Sao rồi bác sĩ Lục, có thấy đỡ hơn chút nào không?”

Lực xoa bóp vừa vặn mang lại cảm giác dễ chịu, hòa quyện với hơi thở thanh mát tràn đầy sức sống của người tới, giống như một dòng nước ấm, bất ngờ xông vào các dây thần kinh đang mệt mỏi của anh.

Lục Vãn Đình thành thật gật đầu.

"Vậy anh đừng nhíu mày nữa nhé." Hứa Thanh Hòa nói.

Yết hầu Lục Vãn Đình khẽ chuyển động, vừa mở mắt ra, người kia đã dứt khoát rút tay lùi lại, giống như đó chỉ là một hành động tiện tay mà thôi.

Hứa Thanh Hòa đứng ở đằng xa, mỉm cười vẫy vẫy tay với anh, giọng điệu nhẹ nhàng mà vô tội: “Đi đây, tranh vẫn chưa vẽ xong nữa.”

Nói xong liền rời đi, để lại Lục Vãn Đình tại chỗ, vùng da nơi thái dương vẫn còn vương lại nhiệt độ nơi ngón tay vừa chạm vào.

Cậu giống như một cơn gió, thổi gợn mặt hồ tĩnh lặng, nhưng không bao giờ dừng lại.

Bừng tỉnh khỏi dòng hồi ức, Lục Vãn Đình cầm cuốc lên tiếp tục lật đất, động tác so với lúc nãy càng thêm dùng sức.

Cứ như làm vậy có thể chôn vùi toàn bộ hơi nóng không có chỗ phát tiết kia vào sâu trong lòng đất.

Khu chợ, dòng người tấp nập.

Hứa Thanh Hòa vẫn bày sạp ở chỗ bán tranh lúc trước, ngồi định vị xong liền vén tấm vải ướt trên giỏ tre ra.

Chẳng bao lâu sau, một mùi hương trà kho thoang thoảng chậm rãi lan tỏa trong khu chợ náo nhiệt.

Hương thơm của trứng kho trà không hề nồng nặc lấn át, mà có cảm giác "nhuận vật tế vô thanh" (thấm vào vạn vật một cách lặng lẽ), dịu dàng lan tỏa, đến khi nhận ra thì cánh mũi đã tràn ngập hương trà nhàn nhạt.

Gần đây ai mà chẳng biết trong chợ có một tiểu lang quân vẽ tranh rất đẹp, đều đang chờ xem hôm nay cậu lại vẽ bức tranh mới lạ nào. Thấy lần này cậu bưng tới không phải bảng vẽ mà là một giỏ trứng gà, mọi người đều cảm thấy bất ngờ.

Có người ghé đầu hỏi: “Tiểu lang quân, cậu bán cái gì thế này?”

Chẳng lẽ lại là trứng luộc thật sao? Thứ này nhà ai mà chẳng có?

Hứa Thanh Hòa trả lời: “Đây là trứng kho trà, dùng nước trà ninh chậm mà thành, lòng trắng lòng đỏ đều thấm vị, ngon hơn trứng luộc thường nhiều ạ.”

Lần này không rao là không được rồi, nếu không người ta thực sự tưởng cậu bán trứng luộc.

Mấy ngày ra chợ, Hứa Thanh Hòa coi như đã thích nghi với cuộc sống tiểu thương, sau khi nghĩ xong lời rao liền hắng giọng.

“Trứng kho trà đây —— trứng kho trà nóng hổi đây ——”

Kiếp trước cậu vốn là người miền Nam, giọng nói mang theo nét mềm mại đặc trưng, âm cuối hơi nâng lên, tiếng rao nghe thật thanh thoát và êm tai.

Người xung quanh vốn đã ngửi thấy thơm, nghe tiếng rao này lại càng thấy ngứa ngáy trong lòng.

Một gã tiểu thương gánh hàng đi tới, nghi hoặc nhìn chằm chằm Hứa Thanh Hòa: “Tiểu lang quân, trứng của cậu ngon thật chứ?”

Dân trấn Cam Tuyền vốn tính toán chi li, không nỡ tiêu tiền bừa bãi, Hứa Thanh Hòa tỏ vẻ thấu hiểu, cũng không giận, bóc một quả trứng kho trà bẻ đôi, đưa nửa quả qua.

“Đại ca nếm thử đi, bí phương nhà làm, nơi khác không có vị này đâu ạ.”

Gã gánh hàng bán tín bán nghi nhận lấy, cắn một miếng, đôi mắt đột nhiên trợn tròn.

Lòng trắng trứng dai mềm, hương trà tỏa khắp, vị mặn tươi pha chút ngọt thanh, lòng đỏ cũng là loại mịn màng tan ngay trong miệng, mà lại chẳng hề gây nghẹn chút nào.

Thật sự rất thơm! Cái này chẳng phải ngon hơn trứng luộc nước lã nhiều sao?

Gã vội hỏi giá.

"Ba văn một quả, năm văn hai quả ạ." Hứa Thanh Hòa đáp.

Cậu đã tính rồi, giá vốn một quả trứng kho trà là hơn một văn, kể cả bán với giá năm văn hai quả thì mỗi quả cũng lãi được hơn một văn tiền. Tuy không nhiều nhưng thứ này cốt là ở chỗ lấy số lượng bù lợi nhuận, tích tiểu thành đại, cứ bán dần dần thì tiền lẻ cũng góp thành tiền lớn được.

Hơn nữa, cậu không định bán trứng kho trà lâu dài, chỉ coi đây là một bước đệm thôi.

Vẫn còn bao nhiêu món ăn vặt khác đang chờ cậu mà.

Trong lúc cậu đang tính toán đại kế kiếm tiền thì gã gánh hàng cũng đang nhẩm giá, thấy giá năm văn hai quả cũng ổn, vừa móc tiền vừa nói: “Cho tôi hai quả... thôi, lấy hẳn mười văn đi.”

“Có ngay ạ.”

Hứa Thanh Hòa vui vẻ lấy bốn quả trứng đưa qua.

Lần này cậu bày hàng vội, bưng mỗi giỏ trứng ra nên cũng chưa chuẩn bị đồ đè hay bao bì gì... hình như dùng lá sen là được nhỉ?

Hứa Thanh Hòa định bụng lần sau sẽ mang theo.

Nhưng dù không có lá sen thì trứng kho trà cũng đã mở được đường tiêu thụ, trước sạp nhỏ nhanh chóng vây quanh một nhóm người.

“Cho hai quả ăn thử vị xem nào.”

“Tiểu lang quân, để dành cho nhà tôi mấy quả cho bọn trẻ nhé!”

“Đừng chen lấn, tôi đến trước mà!”

“...”

Trứng kho trà trong giỏ vơi đi thấy rõ bằng mắt thường, tiền đồng leng keng rơi vào túi tiền của Hứa Thanh Hòa.

Trong lòng Hứa Thanh Hòa vui như nở hoa, nhưng vẫn phải cố kìm nén khóe môi, nỗ lực khiến bản thân trông không quá hớn hở.

Tài bất ngoại lộ, không được biểu hiện quá rõ ràng.

Phía đối diện, Vương Kim Phượng đang lắc lư chiếc quạt nan mới mua, chậm rãi đi dạo trong chợ, phía sau còn có mấy bà thím nịnh nọt bà ta.

Hôm nay bà ta cố ý mặc một chiếc áo màu đỏ thẫm còn mới một nửa, trên búi tóc còn cài một bông hoa lụa hợp thời, tuy không phải chất liệu thượng hạng nhưng ở vùng quê này cũng coi là thể diện rồi.

Thím Lý sáp lại nịnh hót: “Chị Kim Phượng, nghe nói Nhị Lang nhà chị dạo này lại được tiên sinh khen ngợi đấy, bảo là văn chương của nó viết hay cực kỳ!”

Khóe môi Vương Kim Phượng nhếch lên, dùng quạt che mặt, giả vờ khiêm tốn: “Thằng bé Cảnh Dĩnh này chỉ được cái chịu khó, suốt ngày đọc sách đến tận đêm khuya, ngăn cũng không được.”

"Tôi nói này, vẫn là chị Kim Phượng biết dạy dỗ." Bà Trương tiếp lời, “Dù không phải con ruột nhưng còn giỏi hơn cả con ruột nhiều! Chẳng bù cho Đại Lang nhà họ Lục, giữ cái sân nhỏ nát, đến cái công danh cũng chẳng kiếm nổi.”

Trong lòng Vương Kim Phượng rất khoái chí, nhưng miệng lại giả bộ thở dài: “Vãn Đình tính tình bướng bỉnh, không nghe khuyên bảo, cứ nhất định đòi phân gia ở riêng. Thôi thì nó sống thoải mái là được rồi, người làm mẹ như tôi trong lòng cũng thấy yên tâm.”

Bà ta vừa nói vừa cười lạnh trong lòng.

Thoải mái?

Người khác không rõ nhưng bà ta thì biết, cái lão chồng đoản mệnh của bà ta trước khi chết đã đem ngôi nhà cũ thế chấp cho sòng bạc rồi, e là chỉ vài ngày nữa thôi, Lục Vãn Đình đến mảnh ngói cũng chẳng giữ nổi.

Biết được tin này, ý nghĩ đầu tiên của Vương Kim Phượng là hả hê.

Ngôi nhà cũ vốn chẳng nên để lại cho con trai của mụ vợ trước đoản mệnh kia, giờ thua bạc mất đi là vừa đẹp, đỡ cho bà ta phải tốn tâm tư tranh giành.

Đang nghĩ ngợi, chợt nghe thấy phía trước có tiếng ồn ào, loáng thoáng thoảng lại từng trận hương trà.

Vương Kim Phượng nhíu mày: “Mùi gì thế này? Thơm lạ lùng.”

Thím Lý nhón chân nhìn ngó: “Hình như là bán trứng gì đó... người kia trông mặt lạ quá, hay là người mới dọn đến?”

Vương Kim Phượng nheo mắt nhìn, thấy trong đám đông có một tiểu lang quân thanh tú đang đứng đó, mỉm cười đưa trứng kho trà cho mọi người.

Không hiểu sao, tim bà ta bỗng hẫng một nhịp.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...