Bầu không khí bỗng chốc rơi vào im lặng.
Hứa Thanh Hòa chớp mắt liên tục, đôi tay không biết nên đặt vào đâu cho phải.
Rõ ràng cậu đã dời tầm mắt khỏi người Lục Vãn Đình, nhưng cái bóng dáng đầy "trọng lượng" kia cứ lở vởn trong tâm trí, vô cùng nổi bật.
Anh người yêu cũ hình như... đang nhịn rất vất vả.
Hay là, giúp anh ấy một tay?
Dù sao cũng không phải chưa từng giúp.
Hứa Thanh Hòa mím môi, định đưa tay ra thì trong đầu bỗng hiện lên hai tiểu nhân nhi, cãi nhau chí tử.
Hai tiểu nhân đều là phiên bản thu nhỏ của cậu. Một đứa mọc sừng ác ma đen thẫm, tay cầm chiếc nĩa gỗ nhỏ, một tay chống nạnh quát tháo: “Chia tay rồi mà còn thế này, ra thể thống gì nữa!”
Đứa còn lại mọc đôi cánh thiên thần trắng muốt, trên đầu có vòng hào quang vàng óng lánh, yếu ớt phản bác: “Nhưng anh ấy trông có vẻ rất khó chịu... vả lại anh ấy thành ra thế này là vì bạn mà, bạn không thể 'thấy cứng mà không cứu' được.”
Sau một hồi thiên nhân giao chiến, tiểu ác ma hậm hực rút lui, tiểu thiên thần cuối cùng cũng chiếm ưu thế.
Đôi phu phu cũ giúp đỡ lẫn nhau một chút thì đã sao? Dù sao mọi người cũng quá quen thuộc rồi.
Nghĩ vậy, Hứa Thanh Hòa ướm thử vươn tay ra, mở lời: “Em...”
Ba chữ "giúp anh nhé" còn chưa kịp thốt ra, Lục Vãn Đình đã hỏi: “Em không muốn?”
Mọi sự do dự vừa rồi của Hứa Thanh Hòa đều bị anh thu vào tầm mắt.
Nghe vậy, Hứa Thanh Hòa gần như trừng mắt nhìn Lục Vãn Đình một cái đầy bực bội.
Đại ca à, anh đang "giương cờ" lù lù ra đó mà còn rảnh đi để tâm mấy chuyện không đâu này hả!
Cậu thu hồi ánh mắt, vươn tay định tiến thẳng tới "mục tiêu", ai ngờ Lục Vãn Đình lại nghiêng người né tránh.
Lục Vãn Đình đứng dậy, nói với cậu: "Đợi anh một lát", rồi rời khỏi phòng ngủ đi về phía phòng tắm.
Hứa Thanh Hòa nhìn theo hướng anh rời đi, ngây người hồi lâu.
Thế là xong rồi à?
Hình như là xong thật rồi.
Rõ ràng vấn đề đã được giải quyết, nhưng cậu lại chẳng thấy vui vẻ gì. Nghe tiếng nước chảy róc rách vọng lại từ phòng tắm, nghĩ đến việc Lục Vãn Đình đang làm gì, trong lòng cậu thấy hơi trống trải, lại có chút ngứa ngáy.
Một lúc sau, Lục Vãn Đình quay lại, trông không khác lúc nãy là mấy, chỉ có phần tóc mai hơi ướt, trên người tỏa ra hơi lạnh sau khi dội nước buốt.
Anh tiếp tục làm nốt việc còn dang dở, xoa nóng lòng bàn tay thấm rượu thuốc rồi áp lên cổ chân Hứa Thanh Hòa. Đến khi cảm thấy đã xoa bóp đủ, anh mới cầm tất giày sang đi vào cho cậu.
Hứa Thanh Hòa vội vàng ngăn lại: “Cái này để em tự làm là được rồi.”
Xoa bóp rượu thuốc cậu không chuyên nghiệp, chứ đi tất thì dễ như trở bàn tay. Thái độ của Lục Vãn Đình đối với cậu bây giờ cứ như thể cậu bị gãy chân không bằng.
Cậu rũ mắt nhìn Lục Vãn Đình, hoàn toàn không biết bộ dạng mình lúc này thế nào.
Vì vừa rồi nhịn đau cứ c*n m** d***, môi của Hứa Thanh Hòa bị cắn đến đỏ hồng mọng nước, hai má đỏ hây hây, trên trán rịn ra lớp mồ hôi mỏng lấp lánh.
Ánh mắt cũng ươn ướt.
Lục Vãn Đình chỉ thấy ngọn lửa vừa vất vả ép xuống lại có xu hướng bùng phát trở lại. Anh đối diện với ánh mắt cậu một cái rồi lập tức dời đi, ngay cả động tác trên tay cũng trở nên mạnh bạo hơn, loáng một cái đã đi xong tất giày cho cậu.
"... Đừng nhìn anh như vậy." Anh nói.
Hứa Thanh Hòa không biết mình chọc giận anh ở đâu, lại không muốn đổ thêm dầu vào lửa nên đành ngoan ngoãn "ồ" một tiếng.
Cái chân bị trẹo của Hứa Thanh Hòa không quá nghiêm trọng, cộng thêm sự chăm sóc tỉ mỉ của Lục Vãn Đình, ngày nào cũng kiên trì xoa bóp rượu thuốc, thông kinh lạc, nên chỉ sau bốn năm ngày là cậu đã có thể đi lại được.
Dù bước đi vẫn còn hơi khập khiễng, tốc độ hơi chậm một chút nhưng sinh hoạt hằng ngày đã không còn vấn đề gì.
Việc đầu tiên Hứa Thanh Hòa làm sau khi xuống giường là tiếp tục làm xúc xích bột năng.
Kiếm tiền không thể dừng lại!
Mấy ngày nay tuy không xuống giường được nhưng cậu cũng không rảnh rỗi, đã nhồi được một lượng lớn xúc xích thịt, chỉ chờ quết sốt nữa là xong.
Hứa Thanh Hòa từ nhỏ đến lớn đều thích ăn xúc xích bột năng. Thấy cậu ăn quá nhiều, bà nội sợ đồ bán bên ngoài không sạch sẽ, thế là vị siêu đầu bếp đã "hạ phàm" tự tay làm xúc xích cho cậu.
Tự làm xúc xích ở nhà có một cái lợi, đó là có thể cùng lúc thưởng thức nhiều loại nước sốt khác nhau: sốt tương ngọt, sốt tỏi ớt, sốt cà chua, sốt salad, sốt tiêu đen... Hứa Thanh Hòa đã nếm qua tất cả.
Sau quá trình thẩm định kỹ lưỡng, kết luận của cậu như sau: Trong các loại sốt mặn, sốt tương ngọt trộn tỏi ớt là ngon nhất; còn trong các loại sốt ngọt, mứt dâu tây là đỉnh nhất.
Lần này Hứa Thanh Hòa cũng dự định pha chế ba loại nước sốt này.
Cậu dậy thật sớm ra chợ mua nguyên liệu làm sốt, hớn hở xách túi lớn túi bé quay về.
Cái chân khập khiễng cũng không ngăn nổi niềm đam mê của cậu.
Đầu tiên cậu làm sốt tỏi ớt. Bóc một củ tỏi lớn, đập dập rồi băm nhỏ, cắt thêm thật nhiều ớt chỉ thiên. Chờ dầu nóng thì cho vào chảo phi thơm cùng tương đậu bản cho đến khi nổi váng dầu đỏ, mùi tỏi thơm lừng hòa quyện với vị cay nồng tỏa ra. Đun thêm một lát, nước sốt sẽ trở nên đặc sánh, bám đều trên thìa, vô cùng tươi cay hấp dẫn.
Hứa Thanh Hòa lấy đũa nếm thử một chút, quả nhiên tỏi thơm nồng, cay nồng sảng khoái.
Cậu chỉ mới nếm một chút đã thấy cay rất đã đời, nếu quết lên lớp vỏ xúc xích giòn rụm, nhân thơm mềm thì sẽ ra sao nhỉ?
Nghĩ thôi đã thấy thèm rồi.
Làm xong sốt tỏi ớt, Hứa Thanh Hòa rửa sạch chảo để làm sốt tương ngọt.
Sốt tương ngọt làm còn đơn giản hơn. Cho nước tương, đường, muối vào bột đậu sống đã mua về, khuấy thành hỗn hợp sền sệt, cho vào chảo đun nhỏ lửa là xong. Tương ngọt sau khi nấu xong có mùi thơm nồng nàn của tương, vị mặn ngọt vừa miệng, dù không quết xúc xích mà quết lên bánh bao, bánh nướng hay dùng để trộn mì cũng đều cực ngon.
Sau khi cho hai loại sốt mặn và cay vào hũ gốm, Hứa Thanh Hòa mới bắt đầu làm mứt dâu tây.
Cậu đã tốn không ít công sức để mua dâu tây. Ở chợ rất ít người bán dâu tây, hoặc là chất lượng không tốt, hoặc là giá quá đắt. Hứa Thanh Hòa đã từng nghĩ đến việc dùng cà chua và sơn tra để thay thế.
Ngay khi định bỏ cuộc, cuối cùng cậu cũng tìm thấy sạp dâu tây ưng ý ở góc phố.
Quả to, đỏ mọng, tươi mơn mởn, hương thơm ngào ngạt. Lúc rửa Hứa Thanh Hòa không nhịn được ăn vụng mất hai quả, định ăn tiếp nhưng lại nghĩ dâu này vất vả lắm mới mua được, ăn nữa sợ không đủ làm sốt nên mới đành dừng tay.
Cậu đã nghĩ kỹ rồi, sau này khi kiếm được thật nhiều tiền, thật nhiều tiền, nhất định phải mua thật nhiều dâu tây để ăn cho thỏa thích, thực hiện "tự do dâu tây"!
Lục Vãn Đình cũng có thể ăn cùng.
Mứt dâu tây là loại sốt có cách làm phức tạp nhất trong ba loại. Phải cắt dâu thành hạt lựu, sau đó ướp với đường. Đợi đến khi thịt quả dâu vốn cứng cáp trở nên mềm nhũn, nước đường tiết ra hết thì mới đổ cả dâu lẫn nước vào chảo, đun nhỏ lửa.
Càng đun, thịt quả càng tan ra thành lớp mứt mịn màng, màu sắc từ đỏ nhạt chuyển sang màu đỏ hoa hồng rực rỡ, nước mứt ngày càng nhiều, sủi tăm sùng sục trong chảo.
Căn bếp tràn ngập hương dâu nồng nàn, thơm nức mũi, đứng ngoài sân cũng ngửi thấy.
Mứt dâu vừa nấu xong được đổ vào hũ khi còn nóng hổi, óng ánh như ngọc, ngọt ngào quyến rũ. Hứa Thanh Hòa nghĩ quết lên bánh mì lát chắc chắn sẽ ngon tuyệt.
Nhưng cậu nhanh chóng gạt bỏ ý nghĩ đó.
Thời này lấy đâu ra bánh mì lát? Quết lên bánh bao thì còn được.
Bánh bao quết mứt dâu... cho Lục Vãn Đình ăn vậy.
Hứa Thanh Hòa nhanh tay chiên ba cây xúc xích bột năng, lần lượt quết ba loại nước sốt khác nhau. Cậu không ăn mà đưa cho Lục Vãn Đình nếm thử trước.
Lục Vãn Đình lần lượt nếm qua, nhận xét: “Đều ngon.”
"Cái nào ngon nhất?" Hứa Thanh Hòa không hài lòng với câu trả lời này, gặng hỏi cho bằng được.
Lục Vãn Đình suy nghĩ một lát: “Cái sốt tương ngọt.”
Tuy gọi là tương ngọt nhưng vì đã có mứt dâu vị ngọt rồi, nên lúc cho đường vào bột đậu Hứa Thanh Hòa không cho nhiều, chỉ để điều vị, hương vị của tương ngọt vẫn thiên về vị mặn là chính.
Nghe câu trả lời của anh người yêu cũ, Hứa Thanh Hòa không hề ngạc nhiên.
Là một bác sĩ, Lục Vãn Đình không chỉ có chế độ sinh hoạt lành mạnh đến mức đáng kinh ngạc mà thói quen ăn uống cũng rất "xanh", ít ăn cay và hầu như không ăn đồ ngọt. Vì vậy, trong từ điển khẩu vị của anh, vị mặn là ngon nhất.
Hứa Thanh Hòa không nhịn được cười: Vừa rồi cậu đút cho anh ba cây xúc xích đủ vị chua cay mặn ngọt này, chắc phải khiến anh đi vận động cả buổi mới tiêu được mất.
Ban đầu Hứa Thanh Hòa định làm xong sốt là đi bán ngay, nhưng Lục Vãn Đình không đồng ý, khăng khăng bảo lượng vận động hôm nay của cậu đã quá mức rồi, muốn ra chợ thì phải đợi đến ngày mai.
Lúc đầu Hứa Thanh Hòa còn không vui, nhưng suy nghĩ kỹ lại thấy lời anh nói cũng có lý. Cậu hiện tại vẫn còn là một "kẻ què nhỏ", không thể không nghĩ cho cái chân vừa mới trẹo xong.
Thế là cậu đành ráng đợi một đêm. Đến hôm sau mới mang theo tâm trạng hào hứng, xách theo xúc xích, nước sốt và dụng cụ, đẩy xe ra chợ.
Vì bị trẹo chân nên mấy ngày nay Hứa Thanh Hòa không ra sạp, việc này làm thực khách của cậu thèm đến phát điên, mấy ngày liền cứ mỏi mắt trông chờ. Thấy hôm nay cuối cùng cậu cũng xuất hiện, vừa thấy bóng dáng cậu ở đầu chợ là mọi người đã vây quanh.
Sau nhiều ngày tiếp xúc, cách xưng hô của họ với Hứa Thanh Hòa đã thay đổi. Không còn gọi "tiểu lang quân" khách sáo xa cách nữa mà đổi thành cái tên thân mật: "Thanh Hòa".
“Thanh Hòa, cuối cùng cháu cũng tới rồi, ta thèm cái vị trứng kho trà này đến chết mất!”
“Đúng đúng, Thanh Hòa ơi, sao mấy ngày nay cháu không tới?”
“Trong nhà có chuyện gì không?”
Hứa Thanh Hòa chào hỏi từng người hàng xóm quen thuộc, trả lời câu hỏi của họ: “Không có chuyện gì đâu ạ, chỉ là hai hôm trước cháu vô tình trẹo chân, giờ đã khỏi rồi, mọi người không cần lo cho cháu.”
Nhân lúc đang náo nhiệt, cậu liền chuyển chủ đề giới thiệu "nhân vật chính" của ngày hôm nay: “Hôm nay cháu không bán trứng nữa, mà bán xúc xích bột năng. Tổng cộng có ba loại nước sốt, mọi người xem thích loại nào ạ.”
Vừa nói cậu vừa nhóm lửa bắc chảo, cho xúc xích vào chiên.
Nghe cậu bảo không bán trứng kho trà, mọi người có chút thất vọng, nhưng rất nhanh đã bị những cây xúc xích đang chiên trong chảo thu hút ánh nhìn.
Chảo dầu kêu xèo xèo, những cây xúc xích tròn trịa lăn lộn trong dầu nóng, nhanh chóng phồng lên vàng giòn, tỏa hương thơm phức.
Mọi người đồng loạt nuốt nước miếng.
Cái này gọi là gì... sinh phấn trường?
Hình như cũng thơm lắm đấy chứ.
Có người tò mò hỏi: “Thanh Hòa, lúc nãy cháu bảo có ba loại sốt, là những vị gì thế?”
"Sốt tương ngọt, sốt tỏi ớt và mứt dâu, tương ứng với ba vị mặn, cay và ngọt ạ." Hứa Thanh Hòa đáp.
Lúc này dâu tây không gọi là dâu tây mà gọi là "môi tử", nên Hứa Thanh Hòa cũng đành nhập gia tùy tục, đặt tên là mứt môi tử.
Sốt tương ngọt và sốt tỏi ớt nghe còn được, nhưng mứt dâu đối với những người khác thì có chút kỳ lạ —— ai mà chẳng biết dâu là đồ ngọt?
Có người nói ra thắc mắc trong lòng: “Dâu vị ngọt mà đi kèm với xúc xích mặn? Liệu có ngon không?”
Hứa Thanh Hòa mỉm cười: “Bác nếm thử là biết ngay ạ.”
Có một cô bé bạo dạn đòi một cây. Hứa Thanh Hòa vớt một cây xúc xích đã chiên chín từ trong chảo ra, cẩn thận quết một lớp mứt dâu đỏ hồng đặc sánh thật dày rồi đưa cho cô bé.
“Cẩn thận nóng nhé.”
Cô bé vâng một tiếng, nhìn cây xúc xích giòn rụm được bao phủ bởi lớp sốt hồng phấn trước mặt, sự do dự lúc trước đều tan biến thành sự mong chờ. Cô bé thổi bớt hơi nóng rồi há miệng cắn một miếng thật to.
Hương dâu chua ngọt tràn ngập khoang miệng, hòa quyện với vị béo ngậy mặn thơm của chính cây xúc xích. Vị ngọt thanh của mứt đã trung hòa cảm giác ngấy của đồ chiên, chua ngọt đan xen, mặn ngọt hòa quyện, tạo nên một hương vị rất riêng biệt.
Cô bé ngạc nhiên mở to mắt: “Ngon quá! Lạ miệng thật đấy!”
Tiếng khen này đã thu hút thêm nhiều người dùng thử. Mọi người ban đầu đều gọi sốt dâu, sau đó một người kéo theo ba người, số người gọi sốt tương ngọt và sốt tỏi ớt cũng tăng lên.
Chẳng bao lâu sau, xúc xích bột năng với kết cấu ngoài giòn trong mềm đã chinh phục được không ít thực khách, đặc biệt là các cô nương trẻ và trẻ em.
Tay Hứa Thanh Hòa không ngừng nghỉ, xúc xích trong chảo dầu lăn tròn vàng ruộm, nở hoa thơm nức. Tranh thủ lúc vớt ra để ráo dầu và xiên vào que, cậu lại cất tiếng hỏi thực khách muốn vị gì.
Ai muốn vị mặn thì quết lớp sốt tương ngọt đặc sánh, nước sốt mặn thơm đậm đà nâng tầm lớp vỏ giòn tan. Ai muốn vị cay thì sốt tỏi ớt phát huy tác dụng, váng dầu đỏ rực, hương tỏi nồng nàn, ăn vào là thấy đã đời.
Còn mứt dâu tây thì khỏi phải bàn, trực tiếp trở thành loại sốt bán chạy nhất trong ba loại.
Cũng có những người tò mò, nhất quyết đòi quết mỗi loại sốt một chút để nếm thử cái mới lạ.
Trước sạp nhỏ của Hứa Thanh Hòa vây kín người, tiền đồng rơi vào túi kêu leng keng, tốc độ nhanh đến kinh người. Một chảo xúc xích vừa chiên xong đã bán sạch trong nháy mắt.
Hứa Thanh Hòa bận rộn đến mức không kịp ngơi tay, nhưng trên mặt luôn rạng rỡ nụ cười.
Xem ra, món xúc xích bột năng này cũng được cậu bán "cháy hàng" rồi.
Tại nhà Trấn trưởng.
Tiết Đức Kim ngồi ở gian chính, nhìn con gái mình mà thở ngắn than dài.
“Tiểu Hạnh Tử à, thằng hai nhà họ Vương chẳng phải rất tốt sao? Con cứ gặp nó một lần thì đã làm sao?”
Tiết Đức Kim tiếp tục khuyên nhủ tận tình: “Con cũng không còn nhỏ nữa rồi. Cha bằng tuổi con bây giờ là con đã chạy lăng xăng khắp sân rồi đấy. Chuyện hôn nhân của con cứ mãi chưa đâu vào đâu, lòng cha cũng không yên tâm được.”
Ngay từ khi nghe thấy câu mở đầu quen thuộc "Tiểu Hạnh Tử à", Tiết Bảo Hạnh đã biết cha mình định nói gì rồi. Cô cúi đầu không nói lời nào, trông thì có vẻ vẫn đang ngồi đây nhưng thực chất hồn đã bay đi đâu từ lâu rồi.
Giục cưới, giục cưới, cô ghét nhất là ai nói với mình những lời này. Chẳng qua là chưa lập gia đình thôi, có cần thiết phải lải nhải suốt ngày đêm như thế không?
Ai không biết còn tưởng cô phạm phải luật trời nào không bằng.
