Hứa Thanh Hòa không giấu diếm, cho cậu ta biết địa chỉ.
Tiểu Tống nghe xong, nghiêm túc ghi nhớ địa chỉ quầy đồ ăn vặt của Hứa Thanh Hòa, sau đó mới cúi đầu ăn tiếp bánh bao chiên.
Lần này cậu ta ăn cực chậm, từ lớp vỏ đến nhân thịt mỗi lần chỉ cắn một tẹo, nhấm nháp kỹ lưỡng hương vị trong miệng, khác hẳn với vẻ "khí thôn sơn hà", một miếng nuốt nửa cái bánh lúc nãy.
Lý do rất đơn giản: Ăn hết là không còn nữa!
Dù ý của Tiểu Hứa là sẽ mang đồ ăn đến tửu quán hằng ngày, nhưng lần này là Tiểu Hứa chủ động chia cho, cậu ta không thể lần sau cũng mặt dày đi xin được.
"Vô công bất thụ lộc", cậu ta không phải hạng người mặt dày như thế.
Nghĩ đến đây, Tiểu Tống bỗng thấy hơi buồn.
Tục ngữ nói rất hay, từ nghèo sang giàu thì dễ, từ giàu về nghèo mới khó. Ăn xong bánh bao thịt rồi, cậu ta còn có thể tiếp tục gặm màn thầu rau chay nhạt nhẽo của tửu quán sao?
Tiểu Tống thấy hơi khó rồi.
Hay là, cậu ta cũng giống Tiểu Hứa, tự mình mang đồ ăn đã làm sẵn đến tửu quán?
Nhưng tay nghề nấu nướng của cậu ta thì tệ hại vô cùng.
Tiểu Tống nhất thời rơi vào thế bí.
Ngay lúc cậu ta đang vắt óc suy nghĩ, một ý niệm chợt lóe lên trong đầu. Cậu ta nuốt miếng bánh cuối cùng xuống, vội vã nói với Hứa Thanh Hòa: “Tiểu Hứa, tôi vừa chợt nghĩ ra... đó là, sau này cậu mang đồ ăn đến quán, có thể tiện tay mang giúp tôi một phần được không? Cậu ăn gì tôi ăn nấy, không kén chọn khẩu vị.”
Cậu ta giải thích: “Tôi không ăn không đâu, trả tiền công cho cậu, giá cả do cậu định!”
Tiểu Tống nghĩ đơn giản, dù sao Hứa Thanh Hòa cũng làm nghề buôn bán đồ ăn, buổi sáng bán ở chợ, buổi chiều bán cho cậu ta thì cũng chẳng có gì khác biệt.
Hứa Thanh Hòa lại nghĩ sâu xa hơn cậu ta một bậc.
Cậu đến tửu quán làm thuê để kiếm thêm là thật, nhưng nếu để Trần chưởng quầy biết cậu còn kiếm tiền từ chính nhân viên của quán mình, thì chuyện này sẽ khó giải quyết, không chừng còn bị đuổi việc cũng nên.
Thế thì không ổn.
Nhưng Hứa Thanh Hòa cũng không muốn từ bỏ cơ hội này, cậu nghĩ một lát rồi nói: “Mang đồ ăn cho cậu chứ gì? Chuyện nhỏ.”
Tiểu Tống nghe xong mừng rỡ, đang định hỏi giá thì nghe Hứa Thanh Hòa nói tiếp: “Tôi không lấy tiền của cậu, câuh giúp tôi làm việc khác là được.”
Việc khác?
Tiểu Tống vểnh tai lên: “Việc gì cơ?”
Hứa Thanh Hòa bèn đem chuyện muốn nhờ cậu ta giúp quảng cáo kể cho đối phương nghe.
"Cậu cứ giúp tôi tuyên truyền về quầy đồ ăn vặt với người thân bằng hữu là được." Cậu nói.
Cậu đến Lâm Hà tửu quán đã được ba ngày, không hẳn là dài nhưng cũng đã có hiểu biết nhất định về nơi này. Người dân ở đây sống dọc bờ sông, tự cung tự cấp, rất ít khi vào trong trấn Cam Tuyền, tự nhiên cũng không biết ở chợ trung tâm trấn còn có một quầy đồ ăn vặt như vậy tồn tại.
Trước đây Hứa Thanh Hòa đã nhờ Triệu chưởng quầy quán rau quảng cáo giúp, dán một bức tranh đồ ăn ở tiệm của ông, hiệu quả quảng cáo khá tốt. Có không ít thực khách bậc ông bà là vì xem tranh ở quán rau nên mới đến quầy của cậu mua xúc xích cho cháu trai cháu gái mình.
Có những ông bà khá năng động, thấy xiên thịt trong tay nóng hổi thơm lừng, không nhịn được cám dỗ mà ăn trước, kết quả là "trúng độc" luôn, từ đó cũng thành khách quen của quầy Hứa Thanh Hòa.
Thời đại này không phải thời đại thông tin, tiếp thị hoàn toàn dựa vào truyền miệng, nên khâu quảng cáo trở nên đặc biệt quan trọng.
Nếu có thể mở rộng được thị trường ở khu vực này thì còn gì bằng.
Tiểu Tống cứ tưởng cậu định nói gì, không ngờ chỉ là giúp tuyên truyền, lập tức đồng ý ngay tắp lự.
“Không vấn đề gì! Tiểu Hứa, cậu yên tâm, tôi quen biết nhiều người lắm. Hôm nay về tôi sẽ nói với cả họ hàng hang hốc luôn, bảo rằng ở chợ có một quầy đồ ăn cực kỳ, cực kỳ ngon, bảo họ nhất định không được bỏ qua.”
Hứa Thanh Hòa chưa bao giờ cảm kích cái tính nói nhiều của Tiểu Tống đến thế, cậu cười nói: “Vậy thì cảm ơn cậu nhé Tiểu Tống.”
“Khách sáo với tôi làm gì!”
Hứa Thanh Hòa mỉm cười, chợt nhận ra mình bây giờ cũng được coi là "nghề tay trái hỗ trợ nghề tay chính" rồi.
Mọi thứ đều hướng về mục tiêu kiếm tiền!
Bên này hai người trò chuyện rôm rả, hoàn toàn không chú ý rằng mùi thơm của bánh bao thịt trong bát đã dần dần lan tỏa ra những chỗ khác.
Lúc này cả gian bếp hầu như toàn rau chay, khiến cho mùi thịt này nổi lên như một "đội quân kỳ lạ", càng lúc càng rõ nét, chui tọt vào mũi của mỗi người.
Những người ngồi ở bàn khác ngửi thấy mùi bánh bao, cũng giống như Tiểu Tống, lập tức thấy thức ăn trong bát mình chẳng còn thơm tho gì nữa. Hơn nữa, vì Hứa Thanh Hòa không chia bánh cho họ nên họ thảm hơn Tiểu Tống nhiều.
Thế là mấy người này vừa lơ đãng gặm màn thầu, vừa vô thức để ý tình hình bên phía Hứa Thanh Hòa và Tiểu Tống.
Và rồi họ nghe thấy những từ như "mang đồ ăn", "không lấy tiền", "tuyên truyền"…
Dù không nghe hết toàn bộ, nhưng liên kết những từ này lại, họ cũng đoán được đại khái hai người nói gì.
Có người bắt đầu nảy sinh ý định, đặt đũa xuống, đứng dậy đi đến bên cạnh Hứa Thanh Hòa.
“Cái đó... Tiểu Hứa này, cậu đã mang giúp Tiểu Tống rồi, liệu có thể mang giúp tôi một phần đồ ăn không? Tôi cũng có thể giúp cậu tuyên truyền.”
Hứa Thanh Hòa ngước mắt nhìn gã một cái.
Xác nhận qua ánh mắt, là người không quen.
Tiểu Tống cậu có thể tin tưởng, nhưng những người khác thì cậu không tin nổi.
Ai biết được lời tuyên truyền của họ có thật không, lỡ như cậu đúng hẹn mang đồ ăn đến, người ta ăn xong rồi phủi mông đi thẳng, thì cậu biết tìm ai mà bắt đền?
Từ nhỏ bà nội đã dạy cậu: "Hại nhân chi tâm bất khả hữu, phòng nhân chi tâm bất khả vô" (Không được có ý hại người, nhưng phải có ý phòng người), Hứa Thanh Hòa luôn ghi nhớ trong lòng.
Dù sao cũng là đồng nghiệp, xã giao bên ngoài vẫn phải làm cho tốt, Hứa Thanh Hòa nở một nụ cười lịch sự.
“Được chứ ạ. Nhưng tôi muốn hỏi, anh định giúp tôi tuyên truyền thế nào?”
Người đó hơi khựng lại: “Thì... thì giống như Tiểu Tống thôi, nói đi nói lại với người nhà ấy.”
Hứa Thanh Hòa nhếch môi, đang định mở lời thì Tiểu Tống vừa ăn xong bánh bao đã lên tiếng trước.
“Anh này, tôi chen ngang một câu nhé. Tôi bảo là nói với người thân bằng hữu là vì nhà tôi đông người, nói hết một lượt thì coi như nửa cái làng cũng biết rồi, tôi thấy hiệu quả tuyên truyền như vậy mới xứng đáng với đồ ăn Tiểu Hứa mang giúp.”
“Nếu chỉ tùy tiện nói với người nhà một hai câu mà bắt Tiểu Hứa mang đồ ăn cho, thì chẳng phải hơi có lỗi với công sức của Tiểu Hứa sao?”
Hứa Thanh Hòa nghe xong, thầm giơ ngón tay cái tán thưởng Tiểu Tống trong lòng.
Những lời Tiểu Tống nói hoàn toàn là những lời cậu đang muốn nói!
Lời nói này quá thẳng thừng, khiến người kia đỏ mặt tía tai, hơi hối hận vì mình hấp tấp chạy lại đây, nhưng lại không nỡ bỏ qua món bánh bao chiên thơm phức, bèn nói: “Phải phải phải, Tiểu Tống nói đúng lắm, tôi lần đầu làm chuyện này nên cân nhắc chưa thấu đáo.”
“Thế này đi, tôi sẽ viết tay một tấm bảng hiệu quảng cáo quầy đồ ăn vặt rồi dán ở đầu làng, như vậy người qua kẻ lại đều nhìn thấy, cũng coi như có tác dụng tuyên truyền, Tiểu Hứa thấy thế nào?”
Bảng hiệu... vậy thì cũng giống như tranh quảng cáo đồ ăn?
Hứa Thanh Hòa thấy được.
Cậu gật đầu: “Vậy thì cứ theo lời anh nói. Làm phiền anh giúp tôi tuyên truyền, ngày mai tôi cũng sẽ mang đồ ăn cho anh.”
Người đó mừng rỡ khôn xiết: “Cảm ơn Tiểu Hứa nhé!”
Nghĩ bụng "tiện một công đôi ba việc", đã mang đồ ăn cho hai người rồi thì mang thêm vài phần nữa cũng chẳng sao. Hơn nữa dù có cộng cả đám người trong phòng này lại thì cũng chỉ là thêm có bốn năm cái miệng thôi.
Lúc bán trứng trà và xúc xích, cậu phải đối mặt với tận bốn năm mươi cái miệng kia mà.
Chuyện đã đến nước này, Hứa Thanh Hòa cũng chẳng bận tâm việc nhờ người khác quảng cáo có bị Lục Vãn Đình biết hay không nữa.
Theo tốc độ kiếm tiền này, việc xây y quán chỉ là ngày một ngày hai. Mà ngày y quán xây xong cũng là ngày chia tay giữa cậu và Lục Vãn Đình.
Đã chia tay rồi, cậu còn quan tâm việc Lục Vãn Đình biết cậu đến tửu quán làm gì nữa?
Hừ hừ, nực cười.
Hứa Thanh Hòa quay người hỏi: “Còn ai cần tôi mang giúp đồ ăn nữa không?”
Câu này thực ra là đang hỏi: “Còn ai muốn giúp tôi quảng cáo không?”
Thế là những người khác cũng chỉ trả lời câu hỏi thứ hai.
“Tôi! Tiểu Hứa, nhà tôi có người bán cá, mỗi ngày người đến mua cá đông lắm, tôi bảo bà ấy rao giúp ở quầy luôn!”
“Còn tôi nữa Tiểu Hứa, con nhà tôi mới đi học, tôi biên một bài đồng dao dạy cho nó để nó đi hát cho mấy đứa nhỏ khác nghe. Bạn nghe bài này thấy sao: Xúc xích nhà họ Hứa, thơm giòn lại đậm đà, ba loại sốt khác biệt, mặn ngọt cay tùy chọn...”
“Còn tôi nữa, còn tôi nữa!”
“...”
Rất nhanh sau đó, hầu hết mọi người có mặt đều đồng ý giúp Hứa Thanh Hòa quảng cáo, chỉ có duy nhất một người im lặng không lên tiếng.
Đó chính là Chu Ma Tử.
Thực ra, lúc trước gã mở miệng mỉa mai Hứa Thanh Hòa không chỉ vì thấy cậu hiền lành dễ bắt nạt, mà còn một nguyên nhân quan trọng nữa: Hứa Thanh Hòa trông chẳng giống người biết nấu ăn chút nào.
Gã vốn dĩ chẳng tin đồ ăn Hứa Thanh Hòa mang đến lại ngon lành gì.
Kết quả là bị vả mặt đau đớn. Bánh bao thơm như vậy không nói, người ta còn nhiệt tình mang hộ cho mọi người.
Chu Ma Tử hối hận vô cùng.
Biết thế này, gã đã chẳng ngứa miệng nói mấy câu kia!
Gặm xong miếng màn thầu khô khốc cuối cùng, gã hậm hực rời khỏi phòng đi thẳng.
