Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban
Chương 282
Chương 282: Lục Tiên Sinh, Đừng Đánh NữaTrong phòng dược yên tĩnh không một tiếng động, LụcTử Tiễn ôm nhẹ Hạ Tịch Quán, sau cơn chóng mặtngắn ngủi, tất cả ý thức của Hạ Tịch Quán mới từ từ khôi phục.Độc của hoa Mạn Đà La này quá mạnh, cho dù từ nhỏcô đã được ngâm trong dược liệu, cơ thể bất khảchiến bại với trăm loại độc, cũng gần như không thểchống lại, nếu đổi thành người khác, đã sớm bỏ mạng.Lần thử nghiệm chất độc này không thành công, côphải tiền hành thử nghiệm chất độc thứ hai.Hàng mi mảnh khảnh run lên, Hạ Tịch Quán muốn mởmắt, nhưng tầm mắt vẫn tối tăm.Lúc này cô cảm thấy một bàn tay to đang đè lên bờvai mềm mại của mình, trên đầu vang lên giọng nóicủa Lục Tử Tiễn: “Cô không sao chứ?”Theo tri giác trở về, lÚc này Hạ Tịch Quán mới nhận rarằng mình đang dựa vào vòng tay của Lục Tử Tiễn, côsợ hết hồn, cô ngã vào vòng tay của anh ta từ khi nào,cô nhanh chóng đưa tay ra để đầy anh ra.Nhưng trên người cô không có chút sức lực nào, haitay nhỏ bé chống vào ngực anh, ngược lại còn có ýmuốn nghênh đón.Đúng lúc này, một giọng nói thấp lạnh vang lên bêntai: “Hai người thật sự cho tôi xem một màn hay!”Hạ Tịch Quán nhanh chóng ngảng đầu lên, tầm mắtđã dần sáng trở lại, cô nhìn thấy một thân ảnh caothẳng đứng cạnh cửa, Lục Hàn Đình đã đến!Khắp thân Lục Hàn Đình bao phủ một lớp băng giálạnh lẽo, đôi mắt thâm thúy nhuộm máy phần đỏ tươiđáng sợ bắn thẳng về phía cô, đôi mắt hệt như băng,lần đầu tiên Hạ Tịch Quán nhìn thấy ánh mắt anhđáng sợ như vậy, cô đã thấy rõ sát ý trong đó.“Lục tiên sinh…”Hạ Tịch Quán kêu lên, nhưng lúc này, Lục Hàn Đìnhđã bước đôi chân dài tới, chiếc quần được cắt xén sắcnhư dao mang theo khí lạnh to lớn, anh đi đến nămlấy cổ áo Lục Tử Tiễn, một nắm đấm mạnh mẽ hạ xuống.Lục Tử Tiễn bị một quyền, ngã xuống đất, máu từkhóe miệng chảy ra.Lục Hàn Đình đập một nắm đấm khác, từ cổ giọngbức ra giọng nói đanh thép: “Lục Tử Tiễn, mày có biếtcô ấy là ai không hả? Cô ấy là vợ tao, là chị dâu mày!”Khuôn mặt tuấn tú của Lục Tử Tiễn nhanh chóng bịthương lên, anh lấy mu bàn tay lau vết máu trên khóemiệng, dùng đôi mắt đen lạnh lùng nhìn Lục Hàn Đình,trong mắt có tia lửa bắn ra: “Vậy cô ấy có biết anh làquái vật chạy từ bệnh viện tâm thần ra không?”Lục Hàn Đình liếm đôi môi khô mỏng của mình “hà”một tiếng, anh lại đánh Lục Tử Tiễn thêm máy cái.Hạ Tịch Quán vô cùng sợ hãi, lần đầu tiên cô thấy LụcHàn Đình đánh người như thế này, cô vùng vẫy vàilần, cả người mềm những khó khăn đứng dậy từ trênmặt đất, sau đó lao tới ôm lấy vòng eo đẹp đế của LụcHàn Đình từ phía sau: “Lục tiên sinh, đủ rồi, đừngđánh nhau mài”Phía sau có người ôm hạn chế động tác của Lục HànĐình, anh thẳng lưng, lạnh giọng nói: “Buông ra, nghekhông?”“Em sẽ không buông tay, Lục tiên sinh, anh hiểu lầmrồi, lúc nãy chúng em không làm gì cả, anh đừng đánhngười, đừng kích động!”Hạ Tịch Quán không dám buông tay, bởi vì cô biết anhlại có dấu hiệu mắt kiểm soát khi phát bệnh.Lồng ngực rắn chắc của Lục Hàn Đình phập phòng,giống như dã thú, mí mắt tuấn tú nặng nề nhắmnghiền lại, bàn tay năm chặt nổi đầy khớp xương đếntrắng bệch chậm rãi nới lỏng.Anh xoay người nắm chặt cỗ tay Hạ Tịch Quán, kéo cô đi.Nhưng lúc này Lục Tử Tiễn nhanh chóng đứng dậy,nắm lấy cô tay Hạ Tịch Quán.Cô bị kéo bởi hai người đàn ông cùng một lúc.
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
