Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban
Chương 339
*Chương 339: Rương Báu Lâm Thủy Dao Để LạiHạ Tịch Quán bắt được trọng điểm: “Viện trưởng, ông nói vị Lệ lão phu nhân kia là chị em tốt với bà nội cháu sao?”“Ừ, Lệ lão phu nhân là chị em tốt của bà cháu, Tử Tiễn là em trai ruột của Lục tổng, tất cả đều là người một nhà, Tịch Quán, cháu nói xem cháu có nên thựchiện ca phẫu thuật này không?”Lý Văn Thanh đưa hai người này hợp tác với nhau, hiện tại cuộc phẫu thuật cho Lệ lão phu nhân ngay cả nhóm lão làng bọn ông cũng không nắm chắc được, nếu hai người hợp tác thì thật sự là một cuộc giải phẫu hoàng kim, khẳng định không thể nào xuất hiện điểm bát lợi.Hạ Tịch Quán cong môi: “Viện trưởng, cháu là bác sĩ, đương nhiên cháu sẵn lòng, hơn nữa cháu đã nói vớibà cụ là cháu sẽ cố gắng hết sức để cứu bà ấy.”“Vậy thì quá tốt, ca phẫu thuật của Lệ lão phu nhânkhông thể trì hoãn thêm nữa, chúng ta hãy thực hiệntrong hai ngày nữa, chúng ta mau chóng thống nhấtkế hoạch phẫu thuật càng sớm càng tốt, tôi rất tintưởng vào hai người!”Lục Tử Tiễn liếc Hạ Tịch Quán: “Vậy thì tôi đi trước,có việc gì thì gọi cho tôi.”Bóng dáng lạnh lùng của Lục Tử Tiễn nhanh chóngbiến mất khỏi tầm mắt.“Tịch Quán, cháu có chuyện gì với Tử Tiễn vậy?” Việntrưởng Lý Văn Thanh đột ngột hỏi. Ý ông là gì?Hạ Tịch Quán khó hiểu chớp hàng mi dài như cánh bướm.
“…” Từ tận đáy lòng, Hạ Tịch Quán không muốn tin là viện trưởng Lý Văn Thanh hóa ra lại là loại người này, sư phụ kia chắc chắn đã làm hư ông rồi: “Viện trưởng,ông cũng từng có người dạy sao, người đó là nữ à?”Nói đến sư phụ của mình, viện trưởng Lý Văn Thanhlập tức lộ ra vẻ sùng bái mù quáng: “Đúng vậy, ngườiChương 339: Rương Báu Lâm Thủy Dao Để Lại dạy ông là nữ, còn nữa cô ấy còn là người sáng lập raviện nghiên cứu Xu Mật này!” Cái gì?Khi dì Lâm tỉnh táo, bà từng nói người sáng lập viện nghiên cứu Xu Mật này là mẹ của cô, vậy mẹ cô chínhlà sư phụ của viện sĩ Lý Văn Thanh?Trọng điểm là, mẹ cô lại nói ra mấy lời như đàn ôngchỉ muốn tìm vui này ư?“Viện trưởng, nghe có vẻ sư phụ của ông rất đặc biệt nhỉ?”“Đó là đương nhiên, cô của ông là người phụ nữ tao nhã nhất mà cả đời này ông gặp được, y thuật của cô ấy từng kinh diễm một thời đại, cô từ rất nhiều người đã chọn ra ông, dạy ông một ít châm pháp kéo dài tuổi thọ, ông dùng mấy năm nay có vài phần thoát tục phong nhã của tiên nhân, cô ấy còn đem Xu Mật cho ông…” Lý Văn Thanh đang nói chợt dừng lại, ông nhìn về phía Hạ Tịch Quán: “Tịch Quán, cháu rất hứng thúvới sư phụ của ông?”Hạ Tịch Quán mạnh mẽ gật đầu: “Đúng vậy, việntrưởng, ông có thể kể thật nhiều về bà ấy cho cháu nghe không?”“Được rồi, trước tiên cháu bái ông làm thầy đã, đợi ông trở thành thầy cháu, tự nhiên ông sẽ kể lại chuyệnxưa cho cháu nghe.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
