Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban
Chương 356
Chương 356: Phu Nhân Sẽ Không Còn Như Xưa NữaLục Hàn Đình xoẹt xoẹt ký tên mình dưới văn kiện, nét chữ rồng bay phượng múa, khuôn mặt điển trai của anh không hề có biểu cảm gì, những lời khiêu khích của Lục Nhân Nhân vẫn còn văng vẳng bên tai anh, còn trên địa bàn của anh, thật ra anh có thể dễ như trở bàn tay khiến Lục Nhân Nhân rời khỏi Hải Thành, nhưng, chung quy gì Lục Nhân Nhân cũng là bác anh, anh không muốn bà nội ở giữa hai người lại khó xử,bà nội anh cũng đã già rồi.“Tôi biết rồi.” Lục Hàn Đình nhếch môi mỏng.“Giám đốc, vừa nhận được tin tức Lục Nhân Nhân đã lái xe đến khách sạn Thánh Đắc Bảo, hôm nay viện trưởng Lý Văn Thanh mở cuộc tuyên bố cũng tạikhách sạn này.”Bàn tay to đang cầm bút của Lục Hàn Đình đột nhiên dừng lại, Hạ Tịch Quán cũng đến khách sạn Thánh Đắc Bảo, hóa ra viện trưởng Lý Văn Thanh chọn khách sạn này không chỉ để bàn bạc phương án giảiphẫu cho Lệ lão phu nhân mà còn muốn mở cuộc họptuyên bố với truyền thông.Hiện Hạ Tịch Quán đang là hiện tượng bí ẩn trên mạng, dù là một cô gái thiên tài nhưng trình độ học vấn của cô vẫn chưa được tiết lộ, viện trưởng Lý Văn Thanh chính thức tổ chức một buổi họp báo trong khách sạn đề hạ bức màn che bí ẩn về Hạ Tịch Quán,khiến cô tỏa sáng rực rỡ.Có thể thấy được viện trưởng Lý Văn Thanh rất yêu quý Hạ Tịch Quán, Lục Hàn Đình cũng chưa bao giờ nghe qua vị Lý viện trưởng đức cao vọng trọng này coitrọng một người đến thé.Lục Hàn Đình có chút phiền muộn, anh buông cây búttrong tay xuống.Nghiêm Kiên nhìn ra được tâm trạng giám đốc nhà mình không tốt, liền nói: “Giám đốc, hay là anh cũng đến khách sạn Đắc Thánh Bảo xem thử đi, sau hôm nay, phu nhân sẽ không còn như xưa nữa, cuộc đời của phu nhân đã sang trang mới, mở ra một áng văn mới, thời khắc này sao có thể để Lục Tử Tiễn, LụcNhân Nhân ở bên cạnh phu nhân chứ, giám đốc anhnên tận mắt chứng kiến thời khắc này.”Lục Hàn Đình hiểu rõ hơn ai hết là sau buổi họp báo này, Hạ Tịch Quán sẽ như một viên ngọc quý, dù cô điđến đâu cũng sẽ là tiêu điểm săm soi.Anh chợt nhớ lần đầu tiên anh và Hạ Tịch Quán gặp nhau trên chuyến tàu lửa ngày hôm đó, khi đôi mắt trong vắt như hồ nước ấy của cô gái nhìn sang, anhđã biết cô không bình thường.Nhưng anh chưa bao giờ nghĩ là cô lại xuất sắc kinhdiễm đến thê.Lục Hàn Đình giơ tay kéo cúc áo, đúng lúc này, một chuỗi chuông điện thoại du dương vang lên, có cuộc gọi đến.Anh ngước mắt lên nhìn, quả nhiên là Hạ Tịch Quán đang gọi.Lục Hàn Đình nhanh chóng cầm điện thoại bắm phímnhận: “Không phải đi rồi à, sao còn gọi điện cho anh?”“Lục tiên sinh, đúng là em đi rồi, nhưng em ở dưới lờigọi xe, gọi đã lâu rồi mà xe vẫn chưa đến, có phải chỗ của bọn anh không cho gọi xe đến đấy chứ?” Giọng nói mềm nhẹ của Hạ Tịch Quán truyền đến, cô còn giảvờ thở dài một tiếng.Đôi mắt thâm thúy của Lục Hàn Đình lập tức đẩy đi từng tầng sương mù lạnh lẽo, lộ ra ý cười như trăng sáng sau cơn giông, bé cưng nói dối này, chỗ của anh là trung tâm phồn hoa nơi Hải Thành ngựa xe nhưnước, sao có thể không gọi được xe?Lục Hàn Đình chậm rãi nhéch lên đôi môi mỏng, giọng nói trầm thấp mang theo ý cười: “Lục phu nhân, thế nên?”“Lục tiên sinh, anh có thể giúp em chút không, anh lái xe đưa em đến khách sạn Thánh Đắc Bảo được không?”Lục Hàn Đình hơi nhướng mày kiếm, trong lòng gợn sóng nhưng giọng điệu vẫn như thường: “Ò, em đợi đó đi.”Anh đứng dậy, một tay cầm lấy chìa khóa xe rồi bước đi.Nghiêm Kiên đứng tại chỗ, lúc này anh ta như nhìn thấy cái gọi là tình yêu, tình yêu đẹp nhất trên đời có lẽ là khi bạn còn rụt rè sợ hãi, cô ấy lại đúng lúc vươn tay ra.Lục Hàn Đình bước ra khỏi cửa tập đoàn Lục thị, anh đứng bên chiếc xe Rolls-Royce Phantom, tìm kiếmbóng dáng mảnh mai mềm mại kia.Lúc này từ phía sau vươn ra hai cánh tay nhỏ bé ômlấy anh.
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
