Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban
Chương 430
Chương 430: Thất Tình“Ly hôn thì ly hôn, chả có gì to tát cả, một thằng đàn ông không quản được thân dưới mình không đạp đi thì giữ lại làm gì? Nhưng mà Quán Quán này, ly hôn phải tiền bạc sòng phẳng, anh ta ngoại tình trước, để cậu trở thành cô gái có một đời chồng, phải để anh ta bồi thường vật chất cho cậu, tốt nhất phải kêu anh tađể cậu cổ phần công ty!”“Tớ không muốn tiền anh ấy…”“Cái gì Quán Quán, đầu cậu có phải bị úng rồi hay không, cậu không tiêu tiền anh ta là chờ đấy anh tađưa tiền cho Hạ Nghiên Nghiên tiêu sao?”Giọt nước mắt trong hốc mắt Hạ Tịch Quán đột nhiên rơi xuống, trong tay cô còn cầm đôi đũa, chỉ là cúi đầulã chã rơi nước mắt, bộ dáng kia cực kỳ đáng thương.Diệp Linh hoảng hốt, nhanh chóng ôm lấy cô, tay chân luống cuống vỗ võ lưng cô, an ủi: “Sao lại khóc chứ, đừng khóc đừng khóc, chúng ta không cần đồng nàonữa, không cần thứ tiền dơ bẩn của anh ta, về sau tớmỗi ngày nguyền rủa anh bắt lực, nhìn anh ta làm saocòn chơi gái!”Diệp Linh tức giận răng căn nghiền răng, một bên vừa chửi, một bên lấy khăn tay ra lau nước mắt cho Hạ Tịch Quán.Thế nhưng không thể lau hết được, Hạ Tịch Quán không ngừng khóc, khóc đến cả người cũng bắt đầu run lên, khóc thút thít.Diệp Linh đau lòng không chịu được, cô và Hạ Tịch Quán cùng nhau lón lên, tính cách Hạ Tịch Quán cô rất rõ ràng, kiên cường, độc lập lại dũng cảm, dù cho chín năm trước bị ném đến ở nông thôn, cô ấy cũngchưa từng thấy cô khóc đến như vậy.“Quán Quán, đừng khóc, vì thằng đàn ông cặn bã đó rơi nước mắt không đáng, còn có thể bị đám tiện nhân Hạ Nghiên Nghiên kia chê cười.” Diệp Linh dịu dàng khuyên.Hạ Tịch Quán giơ tay lên lau lung tung nước mắt thắmđầy mặt, nhưng càng lau càng chảy nhiều hơn, haimặt cô đâm lệ mông lung nhìn Diệp Linh, nghẹn ngào nói: “Tớ biết… biết cả, nhưng trong lòng tớ vẫn… rất đau, Linh Linh, tớ thật… thật sự thích anh ấy, anh ấy là… người đàn ông đầu tiên mà tớ thích, tớ không muốn… cùng anh ấy ly hôn, một chút cũng không muốn…”Diệp Linh lau nước mắt và nước mũi cho Hạ Tịch Quán: “Tớ biết, tớ đều biết, Quán Quán, vậy cậu cứ khóc đi, tớ giúp cậu, khóc cho tất cả quá khứ sẽ trôiqua này.”Hạ Tịch Quán ôm lấy Diệp Linh, không ngừng khóc,thì ra… cảm giác thất tình lại khó chịu như vậy.Cô mắt Lục tiên sinh rồi.Sáng sớm hôm sau.Lúc Hạ Tịch Quán đến cục dân chính, Lục Hàn Đình đã đến, hôm nay Lục Hàn Đình mặc chiếc áo khoácxanh đen, bên trong mang áo lông mỏng màu đen, cảngười toát ra vẻ lạnh lùng cắm dục, cao không thể chạm.Nhưng sắc mặt anh rất xấu, dưới khuôn hàm kiên nghị đã lún phún râu, dưới mắt là quằng thâm đen sì, còncó vẻ tái nhợt đau ốm.Đương nhiên trạng thái của Hạ Tịch Quán cũng không khá hơn, tối hôm qua cô khóc một đêm, Diệp Linh không ngừng dùng trứng gà đắp mắt cho cô, nhưngnhìn vẫn rất sưng đỏ.Bốn mắt chạm nhau, Hạ Tịch Quán nhàn nhạt dời điánh mắt: “Chúng ta vào thôi.”Lục Hàn Đình nhìn cô, khàn khàn gật đầu: “Ừ.”Hai người đi tới bên trong, ngồi xuống ghế, nhân viên công tác đưa giấy ly dị tới: “Lục tổng, Lục phu nhân, hai người suy nghĩ kỹ chưa, nếu như đã suy nghĩ kỹ thì ký tên ở dưới đây, ký xong hai người liền chínhthức ly hôn.”Hạ Tịch Quán cầm bút lên, ở phía dưới ký xuống têncủa mình – Hạ Tịch Quán.Lục Hàn Đình nhìn cô ký tên, sau đó anh cầm bút lên,cũng ký xuống tên của mình.Hai quyền giấy li hôn rất nhanh đã đưa đến, Hạ Tịch Quán ra ngoài, ngày hôm nay gió rất to, mấy ngày nay cô gầy đi rất nhiều, lại mặc phong phanh, sắc mặt táinhợt hệt như gió thổi qua là có thể ngã.“Đi đâu, tôi đưa cô đi.” Lục Hàn Đình nhìn cô.Hạ Tịch Quán lắc đầu: “Cảm ơn, không cần.”Hai người im lặng, đã từng là vợ chồng thân mật nhấtgiờ đã trở nên xa lạ.“Lục tổng…” Lúc này Diệp Linh đi tới, kéo Hạ Tịch Quán ra phía sau mình: “Anh và Quán Quán đã ly hôn, sau này thì sao, Quán Quán xe khẳng định không thiếu, sẽ có rất nhiều chỗ kế bên tài xế chờ cậu ấy tới chọn, cũng không cần anh nhọc tâm, làm đúng quy cách của người tiền nhiệm, hy vọng anh có thể ưunhã biến mắt, mà không phải như xác chết vùng dậyluôn đem đến cho Quán Quán đau khổ, Quán Quán,ta đi thôi!”
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
