Cùng Đối Tượng Xem Mắt Là Ông Chủ Nông Trường Kết Hôn Chớp Nhoáng

Chương 13



“Hả? Vậy sao?” Lang Dương Dương đưa tay lên sờ trán, không cảm thấy gì khác lạ, “Chắc không phải đâu.”

 

Trang Thạc nói: “Trán cậu toàn là mồ hôi, mặt cũng đỏ bừng lên rồi kìa.”

 

Anh không biết phải diễn tả cảm giác đó như thế nào, người bị sốt thường trông có chút mơ màng, chính là cái kiểu mắt long lanh nước, cả người mềm nhũn ra.

 

Không diễn tả được, lại sốt ruột, Trang Thạc muốn tiến lên thử nhiệt độ.

 

Lang Dương Dương vội nói: “Chắc là do nóng thôi, không sao đâu.”

 

Cậu từ chối không rõ ràng, Trang Thạc suýt nữa thì không nhận ra, nhưng trong đầu lại hiện lên những lời mẹ anh vừa nói.

 

“Nó hồi bé sống khổ cực, nhiều năm nay tự bươn chải bên ngoài, quen rồi, quá sốt sắng sẽ khiến nó sợ hãi.”

 

“Được rồi, vậy lát nữa xem lại, có bị chóng mặt, mệt mỏi không nhé?” Trang Thạc nói.

 

Lang Dương Dương: “Hình như có một chút, nhưng không sao đâu, đi thôi, xuống núi trước.”

 

Lang Dương Dương và dì hai còn phải đến mộ ông bà cố để cúng bái, Trang Thạc và dì Tạ cũng phải đến nơi khác.

 

Lúc này đã mười giờ, lúc xuống núi có chút nắng, nước trên tán cây còn chưa khô, đã có ánh nắng chiếu rọi trên má.

 

Hương cỏ xanh um tùm, cảm giác thật kỳ diệu.

 

Mấy người lớn đi trước, Lang Dương Dương và Trang Thạc đi sau, Trang Thạc vốn đã xách giúp rất nhiều đồ, thấy Lang Dương Dương không khỏe, lại cầm lấy giỏ trên tay cậu đeo lên vai, nửa người trên treo đầy đồ, trông hơi buồn cười.

 

Lang Dương Dương nhìn dáng vẻ đen hôi lực lưỡng của anh, vừa xấu vừa đẹp trai, không khỏi bật cười.

 

Lang Dương Dương: “Bây giờ mọi người đi đâu?”

 

Trang Thạc: “Đến bên ông cố tôi, còn khá xa, khi nào cậu về thành phố Trường Khê?”


 

Anh đang nghĩ đến việc tới đón Lang Dương Dương.

 

Lang Dương Dương nói: “Cúng bái ông bà cố xong, buổi trưa sẽ về, Du Du và Hiểu Văn đều xin nghỉ rồi, trong tiệm cần người.”

 

Trang Thạc: “Về nhớ đo nhiệt độ rồi mua thuốc uống đấy.”

 

Lang Dương Dương: “Vâng.”


 

Hai người nhanh chóng đi đến chân núi, Trang Thạc và dì Tạ giúp bọn họ chất đồ vào xe, sau đó hai nhà chào tạm biệt, lần lượt lái xe vào thị trấn rồi đi về hai hướng khác nhau.

 

Mộ ông bà cố gần hơn, vị trí cũng không hẻo lánh, có các chú bác trong họ đang dọn dẹp, Lang Dương Dương chỉ cần đứng bên cạnh bày biện đồ đạc là được.

 

Lúc đang ngồi xổm bên cạnh miếu Sơn Thần thắp hương, Lang Thanh Vũ đi tới.


 

“Chú nhỏ.”

 

“Hả?”

 

“Chú là gay à?”

 

“…”


 

Lang Thanh Vũ xán lại gần, tay cầm một xấp giấy, hạ giọng nói: “Cháu nghe mẹ cháu nói, chú là gay đúng không?”

 

Lang Dương Dương quay đầu nhìn cô bé: “Làm gì thế?”

 

Lang Thanh Vũ hiếm khi nịnh nọt như vậy, cô bé cười hỏi: “Vậy lúc chú yêu đương thì như thế nào? Đồng tính luyến ái yêu đương như thế nào ạ? Chú có chơi với con gái nữa không?”

 

Lang Dương Dương bật cười, quay đầu tiếp tục thắp hương.


 

“Chú nhỏ ơi——” Lang Thanh Vũ sốt ruột lay lay cánh tay cậu.

 

Lang Dương Dương: “Cháu học lớp mấy rồi?”

 

Lang Thanh Vũ: “Lớp 7 ạ.”

 

Vừa định hỏi câu quan trọng thì chú họ đi tới, tay xách theo nửa con gà, cuộc trò chuyện của hai người bị cắt ngang.


 

Nơi này quả thực cũng không phải chỗ nói chuyện, không thể nào đến quét dọn mộ, còn ở trước mộ tổ tiên mà bàn tán, để tổ tiên biết bây giờ con cháu trong nhà toàn là đồng tính luyến ái.

 

Chị họ gọi Lang Thanh Vũ qua giúp đỡ, Lang Dương Dương nói: “Có thời gian đến quán tìm chú đi, chú làm đồ ăn ngon cho.”

 

Người đông làm nhanh, chưa đến mười hai giờ đã cúng bái xong, lúc trở về thị trấn, quán của Lang Dương Dương còn có việc, cậu và dì Hai lái xe về thành phố trước.


 

Lang Dương Dương trực tiếp về quán, trên đường nhận được tin nhắn của Du Du, cô bé đi tảo mộ bị bong gân, nói là phải đến bệnh viện, hôm nay không thể đi làm.

 

Vậy là hôm nay quán chỉ còn mỗi mình Lang Dương Dương.

 

May mà hôm nay không phải cuối tuần, người cũng không nhiều.

 

Lang Dương Dương vừa mở cửa đã có hai bàn khách, trong đó có một bàn là đến chụp ảnh, gọi đồ xong lên tầng hai.


 

Gọi khá nhiều đồ, Lang Dương Dương phải đi lại hai lượt mới bê hết.

 

Làm xong ly Flat White cuối cùng, cuối cùng Lang Dương Dương cũng có thể ngồi xuống ghế đẩu cao trong quầy bar nghỉ ngơi một chút.

 

“Phù——”

 

Lang Dương Dương dùng mu bàn tay thử nhiệt độ trên trán mình, cảm thấy nóng ran, triệu chứng vẫn là chóng mặt, mệt mỏi, nhưng cũng chưa đến mức không thể làm việc.


 

May mà lúc rạng sáng đã chuẩn bị đồ xong, buổi chiều chỉ cần pha chút cà phê đơn giản.

 

Ngày thường không cảm thấy khách ngày thường đông, bây giờ một mình ở quán, bận rộn trước sau, một buổi chiều mười mấy khách cũng không lo liệu hết, cộng thêm một số đơn hàng online, khiến Lang Dương Dương hoa mắt chóng mặt, có một đơn hàng còn đóng gói nhầm đồ, may là bỏ thêm đồ, không bị khiếu nại.

 

Khoảng sáu giờ chiều, khách bắt đầu đông, đều là đến xếp số chờ quán lẩu đối diện.

 

Khách chờ thường gọi đồ uống, Lang Dương Dương chủ yếu làm món tráng miệng, tay chân luống cuống vừa nhận đơn vừa pha chế.

 

Cậu thậm chí còn không biết từ bao giờ quán có thêm nhiều loại nước ép trái cây như vậy, lúc giã chanh cảm giác như lực phản tác dụng đang giã nát bộ não vốn đã thành mớ bòng bong của cậu.

 

Lang Dương Dương đang cau mày làm việc thì nghe thấy tiếng chuông gió ở cửa vang lên, ánh mắt không rời khỏi công việc trên tay, miệng hô một câu: “Chào mừng quý khách~”

 

Triệu chứng cảm lạnh phát sốt đã thể hiện rõ rệt, ngay cả giọng nói cũng khàn khàn, thiếu sức sống.

 

Vị khách vừa bước vào đứng trước quầy bar, Lang Dương Dương lúc này mới ngẩng đầu lên: “Xin hỏi anh muốn uống gì… Sao anh lại đến đây?”

 

Trang Thạc còn chưa kịp thay quần áo, phong trần mệt mỏi xuất hiện trước mặt cậu, vừa mở miệng đã nói: “Chắc chắn là cậu bị sốt rồi.”

 

Cuối cùng Lang Dương Dương cũng không cứng miệng nữa, cậu thở dài: “Hình như vậy.”

 

“Hôm nay cậu nói nhân viên đều xin nghỉ, tôi nghĩ chắc chắn cậu sẽ rất bận nên ghé qua xem sao.” Anh thấy Lang Dương Dương không có sức mà vẫn cố gắng giã chanh, lại nói: “Tôi có thể giúp gì được không?”

 

Tay Lang Dương Dương cầm chày giã đã hơi run, nhưng Trang Thạc không biết pha chế, bản thân cậu cũng hơi lúng túng, Trang Thạc mà làm, lỡ không ngon thì chẳng phải là tự đập bảng hiệu của mình sao.

 

Khách trong quán đang chờ đợi, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn quầy bar, xem đồ uống của mình đã xong chưa.

 

Trang Thạc thấy cậu do dự, liền nói: “Cậu ở bên cạnh hướng dẫn, cho nguyên liệu gì tôi sẽ làm theo, tôi chỉ phụ trách làm việc chân tay, tin tưởng tôi.”

 

“Vậy phiền anh rồi.” Lang Dương Dương nói.

 

Nợ ân tình của Trang Thạc đương nhiên khiến cậu có cảm giác gánh nặng, nhưng để khách hàng không hài lòng còn khó chịu hơn.

 

Một trong những lý do Lang Dương Dương không thích môi trường công sở là vì cậu là người như vậy, cậu nghiêm túc, trách nhiệm, không bao giờ lơ là công việc của mình.

 

Nhưng người như vậy ở trong môi trường công sở lại không thể hòa nhập được, cậu gặp được lãnh đạo tốt, được thăng chức, dẫn dắt cả team, nhưng lại còn mệt mỏi hơn cả nhân viên dưới quyền, đồng nghiệp lúc đó còn trêu cậu, chưa từng thấy người quản lý nào như cậu.

 

Lang Dương Dương không cho rằng bản thân mình nghiêm túc làm việc, đối xử chân thành với đồng nghiệp, khách hàng là sai, chỉ là, hiện tại môi trường như vậy, nghiêm túc làm việc còn không bằng đi nịnh bợ.

 

Cho nên cậu chạy trốn.

 

Lang Dương Dương lấy một chiếc tạp dề đưa cho Trang Thạc.

 

“Mặc cái này vào đi.”

 

Dù sao cũng là làm đồ ăn, phải chú ý vệ sinh, Trang Thạc cầm lấy liền mặc vào, quán mua loại có thể che kín người, Trang Thạc cao 1m93, bình thường ba người trong quán đều có thể mặc vừa chiếc tạp dề này, mặc lên người Trang Thạc, kỳ quặc như đang chơi cosplay b**n th**.

 

“… Rất đẹp.”

 

Thỉnh thoảng Lang Dương Dương cũng nói dối.

 

Không có gương soi toàn thân, Trang Thạc cũng không để ý đến cái này, đeo găng tay và khẩu trang rồi đi tới: “Làm thế nào?”

 

Lang Dương Dương nhìn danh sách cần làm: “Cắt sáu quả chanh, còn có cả quất vàng này nữa, thanh long cũng cắt ra nhé.”

 

“Được.”

 

“À đúng rồi, có thể giúp tôi giã nát chỗ chanh này trước được không?”

 

Trang Thạc nhìn ánh mắt cầu khẩn của Lang Dương Dương, rất vui vẻ, đáp một tiếng được, rồi liền cầm chày bắt đầu giã chanh.

 

Không có thời gian để cảm nhận khoảnh khắc ngọt ngào này, Lang Dương Dương bận rộn lấy cốc ra bắt đầu pha chế.

 

Tuy rằng Trang Thạc nhìn có vẻ vụng về như một gã khổng lồ, nhưng làm việc lại rất nhanh nhẹn, Lang Dương Dương nói câu nào anh đều có thể lập tức hiểu được, sau đó làm đâu ra đấy.

 

Lúc đầu Lang Dương Dương còn có hơi ngạc nhiên, sao anh lại quen tay với việc pha chế đồ uống như vậy, sau đó nghĩ lại, một người có thể tự kinh doanh trang trại, chăn nuôi trồng trọt, mở nhà hàng đều làm được, sao có thể vụng về chứ.

 

Bận rộn đến hơn tám giờ tối, cuối cùng quán cũng không còn khách mới, còn lại ba bàn đang ngồi ăn tráng miệng, khe khẽ trò chuyện với nhau.

 

Lang Dương Dương tựa vào quầy bar, cơ bắp toàn thân đều đau nhức.

 

“Sang bên cạnh ngồi đi.” Trang Thạc đi tới nói.

 

Lang Dương Dương không từ chối, thật sự là cơ thể có chút mệt mỏi, đã lâu rồi không bị ốm, không ngờ leo núi bị cảm lạnh lại có thể sốt cao như vậy.

 

Trang Thạc nhìn ra được cậu coi trọng công việc hơn cả cơ thể của mình, cho nên lúc trước không kiên trì bảo cậu nghỉ ngơi, hiện tại đã rảnh rỗi, để cậu ngồi xuống nghỉ ngơi rồi tự mình ra ngoài, tìm một hiệu thuốc mua thuốc và nhiệt kế.

 

Trong quán đang phát ngẫu nhiên một bài hát, là bài « You don’t trust me at all » của Phạm Hiểu Huyên, đèn trong quán lờ mờ, Lang Dương Dương cũng mơ màng, suýt chút nữa đã ngủ thiếp đi thì Trang Thạc quay lại.

 

Anh ngồi xuống bên cạnh Lang Dương Dương: “Dương Dương?”

 

Lang Dương Dương muốn cười, nhưng lại không cười nổi, bởi vì lúc Trang Thạc gọi hai chữ “Dương Dương”, ngữ điệu lại mang theo cảm giác lo lắng.

 

Đây là lần đầu tiên Trang Thạc gọi cậu là Dương Dương.

 

Lang Dương Dương chống tay lên bàn, ngẩng đầu lên: “Ừm.”

 

Trang Thạc đang bóc nhiệt kế, là loại nhiệt kế thủy ngân, anh dùng sức vẩy vẩy, đưa cho Lang Dương Dương: “Đo nhiệt độ xem sao, xem có cần đến bệnh viện không.”

 

“Được.” Giọng Lang Dương Dương đã thay đổi, mang theo chút khàn khàn.

 

Cậu ngồi thẳng dậy, nhận lấy nhiệt kế, tay trái kéo cổ áo len, đặt nhiệt kế vào nách.

 

Lang Dương Dương mệt mỏi đến mức mơ hồ, căn bản không chú ý tới cổ áo bị kéo rộng lộ ra một mảng ngực, càng không chú ý tới ánh mắt lảng tránh của Trang Thạc.

 

39 độ, sốt cao rồi.

 

Lang Dương Dương không phải là người đem cơ thể mình ra đùa, cậu mà ngã xuống, quán cũng không mở cửa được.

 

Chờ ba bàn khách cuối cùng rời đi, Lang Dương Dương mặc áo khoác ra ngoài cùng Trang Thạc, đến phòng khám gần đó truyền nước.

 

Buổi tối nhiệt độ xuống thấp, Lang Dương Dương lại đang sốt, lúc ra ngoài ho khan hai tiếng, suýt chút nữa thì giẫm hụt bậc thang.

 

“Cẩn thận!” Trang Thạc đưa tay đỡ cậu.

 

Lang Dương Dương rõ ràng cũng là một người đàn ông trưởng thành có chiều cao và cân nặng bình thường, nhưng khi bị Trang Thạc dùng hai tay nắm lấy cánh tay, lại giống như một chú cún con bị nhấc lên.

 

Cậu quay đầu nhìn Trang Thạc: “Cảm ơn anh, tôi không sao.”

 

Tuy rằng nói như vậy, nhưng Trang Thạc vẫn không yên tâm, dứt khoát trực tiếp dìu cậu lên xe.

 

Đến phòng khám gần nhất, Lang Dương Dương nhất quyết phải tự mình trả tiền thuốc.

 

Trang Thạc đi theo phía sau, bắt đầu hiểu rõ con người này, đối tượng xem mắt này, thoạt nhìn cậu dịu dàng đáng yêu vậy thôi, kỳ thực là một chú lừa bướng bỉnh cực kỳ cố chấp.

 

Quá trình tìm hiểu Lang Dương Dương khiến Trang Thạc cảm thấy ngọt ngào, đối với những khoảnh khắc chua xót nho nhỏ này cũng không bài xích.

 

Anh rất rõ ràng bản thân mình có hảo cảm với Lang Dương Dương, tính cách nhỏ như vậy, chỉ khiến người ta cảm thấy đau lòng.

 

Xử lý xong xuôi cuối cùng cũng ngồi xuống truyền dịch, Trang Thạc cởi áo khoác ra lót tay cho Lang Dương Dương, lúc làm không cẩn thận chạm vào tay cậu, anh vội vàng rụt tay lại, Lang Dương Dương ngẩng đầu nhìn Trang Thạc, không nói gì, chỉ mỉm cười dịu dàng.

 

Chưa truyền xong, có một người đi ngang qua.

 

“Lang Dương Dương!? Cậu thật sự quay về rồi à!” Là một người đàn ông thấp bé mặc áo khoác jean.

 

Lang Dương Dương và Trang Thạc đồng thời ngẩng đầu nhìn, Lang Dương Dương không chút biểu cảm: “Ừ, lâu rồi không gặp.”

 

Đối phương làm như rất quen thuộc ngồi xuống bên cạnh, nhìn nhìn bàn tay đang truyền dịch của Lang Dương Dương, lại nhìn sang Trang Thạc.

 

Hắn ta đảo mắt hai vòng, cười hì hì hỏi: “Đây là bạn trai mới của cậu à?”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...