“Cháu…!”
Lang Dương Dương sợ hãi nhìn trái nhìn phải, xác nhận bên cạnh thật sự không có ai mới thở phào nhẹ nhõm: “Cháu nói gì vậy, tụi chú mới quen nhau có mấy ngày.”
Lang Thanh Vũ gật đầu: “Vậy, chú nhỏ có thích anh ấy không?”
Nói xong liền quay đầu nhìn về phía quầy bar.
Chưa đợi Lang Dương Dương trả lời, Lang Thanh Vũ lại lẩm bẩm: “Cháu cảm thấy hình như anh ấy rất thích chứ, ánh mắt lúc nhìn chú cứ sáng rực lên, lúc nãy chú giới thiệu anh ấy, anh ấy còn vui đến mức sắp cười thành tiếng luôn rồi.”
Lang Dương Dương dựa lưng vào ghế, cũng nhìn về phía quầy bar nơi Trang Thạc đang nén bột cà phê, hơi nghiêng đầu: “Thật sao…”
Lúc hai người đang trò chuyện, Lang Nguyệt gọi điện thoại cho Lang Dương Dương, hỏi Lang Thanh Vũ có còn ở quán anh không, Lang Dương Dương nói có. Lang Nguyệt liền bảo Lang Thanh Vũ ở lại tiệm bánh làm bài tập, lát nữa tan làm cô sẽ đến đón con bé về.
Bàn ghế trong tiệm bánh đều có chiều cao rất thoải mái, không phải kiểu nhìn đẹp mắt, nhưng lại không được thiết thực cho lắm như phong cách Ins, thường có học sinh rủ nhau đến đây làm bài tập.
Để cho Du Du tan ca sớm, Lang Dương Dương và Trang Thạc bận rộn đến gần chín giờ tối, Lang Nguyệt đến đón Lang Thanh Vũ về nhà.
Trong quán đang phát một bản nhạc jazz nào đó, còn lại hai bàn khách, đều là những cặp đôi trẻ đang trò chuyện.
Trang Thạc đi mua đồ ăn đóng hộp về, hai người ngồi đối diện nhau ăn bữa tối.
“Mệt không?” Trang Thạc hỏi.
Lang Dương Dương: “Cũng bình thường.”
Trang Thạc: “Cảm lạnh đỡ hơn chưa, nhìn sắc mặt em tốt hơn nhiều rồi.”
Lang Dương Dương tay cầm đũa, tay kia giơ lên áp mu bàn tay lên mặt mình: “Ừ nhỉ, đúng là không còn cảm thấy đau đầu gì nữa, cũng có sức lực hơn rồi.”
Ở trong phòng nướng bánh, trong hương thơm của lúa mì và kem sữa, chuyên tâm nhào bột, pha chế, trang trí bánh ngọt, đối với Lang Dương Dương mà nói có lẽ đây là liều thuốc tốt nhất.
Ít nhất là liều thuốc chữa tâm bệnh.
Đồ ăn là món xào thanh đạm theo mùa, không có khẩu vị lắm nhưng Lang Dương Dương cũng ăn hết nửa hộp cơm.
Chín giờ tối, khách đã về hết, Lang Dương Dương cũng ăn cơm xong rồi uống thuốc, khôi phục lại sức lực.
Cậu đi vào phòng nướng bánh chuẩn bị nguyên liệu cho ngày mai, lúc ra ngoài thì thấy Trang Thạc đang lau nhà, tầng hai đã dọn dẹp xong.
Cũng không nói gì thêm, Lang Dương Dương đi dọn dẹp máy pha cà phê và quầy bar.
Nhạc trong quán vẫn chưa tắt, lúc mở vòi nước rửa chén đĩa, bài hát vang lên là một bài hát mà cả hai đều rất quen thuộc.
Lang Dương Dương quen thuộc là bởi vì trước đây cậu thường nghe.
Trang Thạc quen thuộc là bởi vì gần đây anh cũng thường nghe.
Bài hát “Karma Chameleon” của ban nhạc pop kỳ cựu đến từ nước Anh, Culture Club.
Tiếng guitar điện tử và trống hòa âm vui nhộn vô cùng sống động, giai điệu sôi nổi mang đến sức sống cho buổi tối thường ngày có phần mệt mỏi, nhưng lại ấm áp này.
Hai người một người cầm khăn lau bát đĩa, một người cầm cây lau nhà đều theo bản năng lắc lư theo điệu nhạc, lúc nhìn về phía đối phương thì ăn ý mỉm cười.
Hình như cuộc sống mà dì Hai từng nói, thật sự đã xuất hiện rồi.
Dọn dẹp xong, Trang Thạc đưa Lang Dương Dương về nhà, trên đường đi, nhân viên nông trại gọi điện thoại đến nói chuyện công việc, Trang Thạc nói lát nữa sẽ gọi lại.
Đến ngõ nhà Lang Dương Dương, xe không thể đi vào được nữa.
“Không cần đưa tôi vào đâu.” Lang Dương Dương nói.
Trang Thạc đã cởi dây an toàn, nhưng Lang Dương Dương đã nói vậy thì anh cũng không miễn cưỡng, bản thân đúng là còn có việc phải xử lý.
“Vậy… ngủ ngon.”
“Về đến nhà nhắn cho tôi biết nhé.” Lang Dương Dương nói.
“Được.” Trang Thạc chăm chú nhìn vào mắt Lang Dương Dương.
Lang Dương Dương bị nhìn đến ngượng ngùng, ba giây sau liền không chịu được nữa, vội vàng cúi đầu xuống, cởi dây an toàn xuống xe.
Dắt chó đi dạo xong, tắm rửa xong nằm trên giường, vừa đúng mười một giờ đêm, một ngày bận rộn mệt mỏi, cộng thêm chút choáng váng do cảm lạnh, gần như vừa chạm gối đã ngủ.
Đây là đêm Lang Dương Dương ngủ ngon nhất trong vòng nửa năm qua.
Những ngày tiếp theo thời tiết đều đẹp, giữa tháng tư, là lúc nhiệt độ thành phố Trường Khê tăng cao, chỉ trong ba bốn ngày, đã cởi bỏ được áo ấm và tất dày, lúc mặt trời lên cao, ánh nắng ấm áp chiếu rọi, duỗi người một cái là chuyện thường tình vào những buổi chiều tháng tư như thế này.
Hôm nay là ngày bình thường, khách không nhiều, rốt cuộc Lang Dương Dương và Du Du cũng có thời gian rảnh rỗi để làm món mới, ngồi xuống vị trí cạnh cửa sổ nếm thử.
“Em cho thêm một chút trà đen vào cà phê, sữa cũng đổi sang loại có vị nhạt hơn, anh Dương Dương, anh thử xem sao nhé?”
Du Du vừa nói vừa bổ sung: “Bây giờ trời còn hơi lạnh, hồng trà dùng cho cà phê nóng, đợi đến lúc trời nóng muốn làm cà phê đá, có thể đổi hồng trà thành trà xanh, trà xanh Bích Loa Xuân hoặc trà xanh Mao Tiêm gì đó.”
“Trà xanh Mao Tiêm cũng được, vừa hay thành phố Trường Khê có trồng loại này.” Lang Dương Dương nói xong, bưng cốc cà phê lên uống một ngụm.
Hai người uống cà phê ăn bánh ngọt xong, đưa ra nhận xét và góp ý cho nhau, ghi lại những chỗ cần cải thiện, lại trò chuyện xem đến mùa hè có thể dùng những nguyên liệu theo mùa nào.
Bệnh cảm lạnh của Lang Dương Dương đã khỏi hẳn, chân của Du Du cũng đã bình phục, buổi chiều yên bình này ánh nắng rất đẹp.
Lang Dương Dương nhìn cây xanh bên cửa sổ, trước đó mấy hôm cây môn nhung lá tim có lớp lông tơ màu vàng nhạt, mấy ngày nay trời đẹp, Lang Dương Dương bón thêm chút phân, hiện tại đã hồi phục.
Đây là cuộc sống bình yên mà Lang Dương Dương yêu thích.
Buổi chiều, dì Hai đến, mang cho Lang Dương Dương một hộp trứng gà ta, nói là lúc tan làm nhìn thấy người già bán, liền mua nhiều hơn một chút.
Lang Dương Dương lấy cho dì Hai món bánh ngọt mới ra mắt ngày hôm qua, dì Hai không quen uống cà phê, thích uống trà, ăn kèm bánh ngọt là vừa.
“Cái này ngon, không ngọt không ngấy, còn có mùi thơm nhè nhẹ.” Dì Hai chỉ vào một chiếc bánh ngọt rồi nói.
Lang Dương Dương rót trà hoa nhài cho bà: “Con không cho đường, thích hợp cho người không uống cà phê.”
Dì hai: “Ừm, Dương Dương, bận không?”
Lang Dương Dương: “Dạ không bận.”
Dì hai: “Con ngồi xuống đi, dì Hai bàn với con một việc.”
“Chuyện gì ạ?” Lang Dương Dương kéo ghế ra, ngồi xuống đối diện dì hai.
Dì hai đặt nửa chiếc bánh ngọt trong tay xuống: “Là thế này, lúc tết Thanh Minh không phải gặp dì Tạ của con sao.”
Lang Dương Dương dạ một tiếng.
“Dì ấy nói họ hàng ở quê gửi lên hai thùng cá lù đù vàng nhỏ, đúng mùa ăn cá lù đù vàng nhỏ, cuối tuần này định mời bạn bè đến nông trại ăn, còn làm cả dê nướng nguyên con, muốn mời chúng ta đến chơi.”
Lang Dương Dương nhìn dì Hai, trong lòng có một thắc mắc.
Dì Hai nhìn ra được, chủ động giải thích: “Dì Tạ bảo Trang Thạc mời con rồi, nhưng nghe thằng bé nói toàn là họ hàng bạn bè, gọi con đến thì đường đột quá, nói hai đứa còn chưa xác định quan hệ…”
Vốn tưởng rằng nói chuyện Trang Thạc không muốn mời Lang Dương Dương sẽ khiến Lang Dương Dương không vui, không ngờ cậu nghe xong lại cười rất dịu dàng.
Dì hai: “Dương Dương?”
Khóe miệng Lang Dương Dương cong lên.
Ban đầu nghe đến đoạn đầu tiên thì cậu không muốn đi, cậu vốn không giỏi giao tiếp với người lớn tuổi.
Nhưng mà hiện tại.
“Được ạ, cháu sẽ đi, dì giúp cháu nói với dì Tạ, cảm ơn dì ấy đã mời, cuối tuần này cháu sẽ đi cùng dì.”
“Ôi chao! Thế thì tốt quá!”
Không ngờ Lang Dương Dương lại đồng ý, dì Hai cảm thấy chuyến đi này của mình rất đáng giá.
Hôm nay khách ít, tan làm sớm một chút, Du Du và Hiểu Văn đều về nhà hết rồi, Lang Dương Dương chuẩn bị xong đồ dùng cho ngày mai cũng chưa đến chín giờ tối, cậu lấy hai túi hạt dẻ từ trong kho ra.
Cuối tuần này phải đến nhà người ta chơi, mang chút bánh ngọt theo làm quà vậy.
Trang Thạc cho hai túi, chắc khoảng mười lăm cân, đều phải bóc bằng tay nên cũng mất không ít thời gian, Lang Dương Dương ôm một túi ra ngoài.
Mở máy tính bảng lên, mở danh sách phim đã lâu không xem, dùng dao nhỏ tỉ mỉ bóc vỏ.
Cậu làm khoảng một tiếng đồng hồ, bóc được một thau lớn, ước chừng chắc là đủ dùng rồi, Lang Dương Dương đứng dậy vận động cổ một chút cho đỡ mỏi, dọn dẹp vỏ và rác, thay quần áo của mình rồi về nhà từ cửa sau.
Trên đường đi, cậu muốn lấy điện thoại ra nghe nhạc thì thấy Trang Thạc có gửi tin nhắn đến.
Tin nhắn gửi từ lúc bảy giờ hơn, Lang Dương Dương mãi không xem điện thoại nên không trả lời, Trang Thạc có vẻ cũng không để ý, trong danh sách trò chuyện tự độc thoại một mình.
Trang Thạc: [Hình ảnh] [Hình ảnh]
Trang Thạc: [Còn nhớ hai đứa nó không, ngốc nghếch ghê.]
Trang Thạc: [Đài truyền hình đến nông trại quay phim.]
Trang Thạc: [Hình ảnh]
Trang Thạc: [Hôm nay quay hoa cải dầu, rất nhiều người đến chụp ảnh, cuối tuần em có muốn đến chơi không.]
Lang Dương Dương vừa cười vừa trượt màn hình điện thoại.
Hai ngày nay Trang Thạc thường xuyên gửi cho hình ảnh động thực vật và phong cảnh đẹp ở nông trại cho cậu, Lang Dương Dương nhìn ra được anh muốn mời mình đến chơi, hoặc là muốn Lang Dương Dương ra ngoài đi dạo, đừng suốt ngày chỉ ở nhà và tiệm bánh.
Hình như anh còn chưa biết Lang Dương Dương đã chấp nhận lời mời của mẹ anh rồi, cuối tuần này sẽ đến nông trại ăn tiệc cá lù đù vàng nhỏ.
Lang Dương Dương cũng muốn ra ngoài đi dạo nhiều hơn, nhưng mấy hôm trước tiệm bánh đúng là không thể đi được, hai ngày nay Hiểu Văn quay lại rồi mới đỡ hơn một chút.
Sau khi ốm một trận thì quan hệ của hai người hình như cũng thân thiết hơn.
So với lúc mới quen, Lang Dương Dương trả lời tin nhắn cũng không còn khách sáo như vậy nữa.
Bỗng nhiên Lang Dương Dương nảy ra ý muốn trêu chọc anh, vậy nên đã trả lời: “Nhưng mà cuối tuần này tôi có hẹn rồi.”
Trang Thạc rất nhanh trả lời: [Vậy à, em tan làm chưa?]
Lang Dương Dương nói đang trên đường về nhà, chuẩn bị dắt chó đi dạo.
Trang Thạc: [Đợi em bận xong, tôi có thể gọi điện thoại cho em được không?]
Lang Dương Dương nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, thậm chí còn vô thức dừng bước, đoàn người đạp xe ban đêm lướt qua bên cạnh cậu.
Rất khó tưởng tượng được, lần đầu tiên gặp mặt ăn cơm, Trang Thạc cứng ngắc như một khúc gỗ vậy.
Lại nhớ đến câu nói muốn tìm hiểu đối phương nhiều hơn của Trang Thạc trước đó.
Lang Dương Dương trả lời: [Được.]
Mặc dù không thích nói chuyện điện thoại cho lắm, nhưng tiếp xúc với đối tượng xem mắt, hơn nữa lại là đối tượng xem mắt mình không chán ghét, nói chuyện điện thoại cũng rất bình thường.
Hai năm nay tính cách của cậu càng ngày càng lạnh lùng, lúc nhắn tin trò chuyện càng lộ rõ hơn.
Về đến nhà dắt Lôi Công ra ngoài, đến công viên bỏ hoang đó thả cho nó tự chơi.
Lang Dương Dương ngồi trên chiếc ghế dài mà lần trước anh đã đồng ý hẹn hò với Trang Thạc, bấm số gọi cho Trang Thạc.
“Alo?”
“Đang bận à?”
Hình như Trang Thạc đang ở phòng khách, có thể nghe thấy tiếng tivi, sau đó là tiếng đóng cửa, xung quanh yên tĩnh trở lại.
“Không, đang đợi điện thoại của em, em bận việc xong rồi à?” Giọng nói của anh trầm ấm, có lẽ là điện thoại để sát miệng, âm thanh truyền đến giống như là đang ở bên tai Lang Dương Dương vậy.
Lang Dương Dương: “Chưa, tôi ra ngoài dắt chó đi dạo, Lôi Công đang tự chơi ở đằng kia.”
Trang Thạc: “Lôi Công cũng lâu rồi chưa được ra ngoài chơi nhỉ?”
Ngón tay Lang Dương Dương cào cào ghế dài: “Ừ, chó lớn khó dắt, với lại tôi cũng không biết lái xe.”
“Lần sau tôi lái xe chở em và nó ra ngoài chơi.”
“Ừm, nếu có thời gian sẽ đi.”
“Trong nông trại có bãi cỏ rất rộng, còn có suối, cuối tuần rất nhiều người dắt chó đến chơi, Đại Hoàng và Tiểu Hắc cũng có thể chơi cùng nó.”
Nói đến chủ đề chó con, Lang Dương Dương cũng vô thức nói nhiều hơn: “Trước đây tôi cũng từng dắt Lôi Công ra ngoài chơi, nhưng mà nó hơi hung dữ, nhìn thấy chó khác cũng sủa. Cho nên chỉ có thể nhân lúc nửa đêm tìm nơi vắng vẻ không người không chó thả nó ra một chút.”
“Ừm… Có phải lúc nhỏ nó không được chơi với những con chó khác nhiều không?”
“Ừ, tại vì ngày nào tôi cũng tăng ca đến khuya, lúc về nhà dắt chó đi dạo thì chó khác đều đã về nhà hết rồi.”
Trang Thạc trộm cười: “Vậy thì có thể huấn luyện, trước đây tôi từng huấn luyện vài chú chó con, nói chung là làm tốt việc kiểm soát mệnh lệnh và huấn luyện giao tiếp là được rồi.”
Lang Dương Dương quay đầu nhìn thoáng qua, Lôi Công vẫn còn trong tầm mắt, tiếp tục nói: “Được, vậy tôi tìm thời gian xem video dạy huấn luyện chó, sau đó thử xem.”
Trang Thạc vội vàng tiếp lời: “Em cũng có thể tìm tôi.”
Lang Dương Dương cười.
“Cười gì…” Một tay Trang Thạc chống lên bàn sách, tay còn lại cầm một chiếc bút chì xoay xoay.
Lang Dương Dương nói: “Không có gì.”
Trang Thạc biết tâm tư nhỏ bé của mình đã bị Lang Dương Dương nhìn thấu, anh vừa ngượng ngùng, lại vừa cảm thấy rất ngọt ngào.
“Vậy rốt cuộc là có cần tôi đến huấn luyện Lôi Công hay không?”
“Muốn muốn, vậy huấn luyện viên chó đáng kính.” Lang Dương Dương sờ sờ Lôi Công vừa chạy đến, giọng điệu vô thức có chút tinh nghịch: “Xin hỏi phí bên ngài tính như thế nào ạ?”
Cho dù Trang Thạc có ngốc đến mấy thì lúc này cũng cảm nhận được bầu không khí có chút mờ ám.
Anh vắt óc suy nghĩ, nói ra một câu phù hợp với hoàn cảnh: “Mỗi lần một chiếc bánh ngọt nhỏ, thế nào?”
