Du Du nói đây chính là trạng thái thường thấy của người đang yêu.
Lang Dương Dương không phủ nhận, khuỷu tay chống lên quầy bar, tay lướt điện thoại. Cậu vừa định tải xuống một phần mềm chỉnh sửa video thì phát hiện điện thoại hết dung lượng.
Mở phần cài đặt, cậu thấy WeChat chiếm dụng dung lượng nhiều nhất, lên tới 40GB.
Lang Dương Dương không có thói quen xóa lịch sử trò chuyện, trước đây đi làm cũng có điện thoại công ty, chiếc điện thoại 128GB này cậu dùng ba năm rồi mà chưa bao giờ gặp tình trạng này.
Album ảnh thì không thể xóa, bên trong toàn là ảnh của Lôi Công và một số ghi chép làm bánh ngọt, những năm qua cậu đã làm gì, đi đâu, chỉ có album ảnh trong điện thoại là biết.
Lang Dương Dương chọn tới chọn lui trong phần quản lý dữ liệu của WeChat, cuối cùng cũng xóa được một số thứ không quan trọng, nhưng người đứng đầu danh sách thì cậu vẫn chưa động đến.
“Xong, tải được rồi.” Lang Dương Dương nói.
Du Du đang xay hạt cà phê mới, không ngẩng đầu lên, hỏi: “Xóa rồi à?”
Lang Dương Dương: “Xóa gì cơ?”
Du Du tỏ vẻ đã rõ, “Của anh Trang ấy, chắc cũng phải chiếm đến 20GB ấy chứ.”
Lang Dương Dương cười, không nói gì, tiện tay nghịch chậu cây Trầu bà hồng hạc chân cam trên quầy bar, nghe Du Du vừa xay cà phê vừa lải nhải.
“Nhìn hai người kìa, đi đường cũng chụp ảnh, ăn cơm cũng chụp ảnh, có con chim nhỏ bay qua cửa cũng quay video, cà phê vẽ hình bị hỏng cũng phải quay video, điện thoại của anh không trụ nổi mấy ngày đâu.”
“Nói gì vậy chứ…” Lang Dương Dương hơi ngại ngùng, cười bất lực.
Cuối cùng Du Du cũng xay xong bột cà phê, cô đậy nắp lại, ghé sát lại, nói: “Nếu hai người kết hôn, em sẽ tặng anh cái điện thoại 256GB, để hai người tha hồ chụp cho đã.”
Lang Dương Dương: “Du Du ——”
Du Du: “Ok ok, em biết rồi, mà hôm nay mấy giờ hai người đi hẹn hò?”
Lang Dương Dương ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường: “Hai ba giờ chiều.”
Vừa qua thời gian cao điểm buổi sáng, những ngày thường từ mười giờ rưỡi sáng đến hai giờ chiều sẽ không có khách vào quán, chủ yếu là đơn đặt hàng online.
Lang Dương Dương đang ở trong phòng nướng bánh thử nghiệm làm bánh Madeleine với nhiều công thức khác nhau. Cậu vừa nhận được một lô hàng mới, đặt mua bột hạnh nhân của sáu thương hiệu khác nhau ở các khu vực khác nhau, muốn làm ra một loại bánh Madeleine có hương vị béo ngậy hơn, phù hợp với đồ uống lạnh hơn.
Lúc cậu đang dùng phần mềm phiên dịch để xem bảng thành phần của bột hạnh nhân thì cậu nghe thấy tiếng ai đó đang khóc thút thít bên ngoài, thò đầu ra từ chỗ cửa sổ phục vụ, thì ra là Hiểu Văn đến.
Sao lại khóc rồi?
Lang Dương Dương rửa tay rồi đi ra ngoài, Du Du đang vỗ vỗ lưng an ủi cô bé.
Lang Dương Dương rót một cốc nước, ngồi xuống đối diện hai người: “Sao thế Hiểu Văn?”
Nhìn thấy Lang Dương Dương, Hiểu Văn muốn kìm nén cảm xúc, nhưng nhìn thấy chiếc tạp dề làm bánh ngọt trên người cậu, cô bé lại không kìm được, những giọt nước mắt to như hạt đậu cứ thế lăn dài trên má.
Du Du đưa khăn giấy cho cô bé, nói với Lang Dương Dương: “Lại cãi nhau với mẹ rồi.”
“Vẫn là chuyện công việc à?”
“Vâng.”
Hiểu Văn ngẩng đầu lên: “Tại sao những việc em thích lại bị coi là không làm việc đàng hoàng, chẳng lẽ mọi chuyện em phải nghe theo lời họ sao? Em không có cả quyền lựa chọn nữa hay sao! Em đâu phải con rối!”
Lang Dương Dương và Du Du nhìn nhau, thở dài.
Bố mẹ Hiểu Văn làm buôn bán kinh doanh nhỏ, nhưng họ hàng xung quanh đều là người làm việc trong hệ thống cơ quan nhà nước, ai cũng cho rằng có công việc ổn định trong biên chế thì tốt hơn nhiều so với làm công ăn lương hay kinh doanh.
Đây là do môi trường xã hội quyết định, ở các thành phố nhỏ, niềm tin và sự sùng bái đối với công việc biên chế càng cao hơn, Lang Dương Dương, Du Du, kể cả Hiểu Văn đều hiểu điều đó.
Nhưng nhà Hiểu Văn còn có một cậu em trai, là bố mẹ cô bé sinh lúc bốn mươi tuổi, nên rất được cưng chiều. Lúc đó, Hiểu Văn đã mười mấy tuổi, trọng tâm của bố mẹ đều dồn hết cho em trai, kỳ vọng về tương lai của Hiểu Văn cũng trở thành “Chăm sóc em trai”.
“Em không phải là hoàn toàn không muốn thi công chức, nhưng có thể hỏi ý kiến của em, để em tự mình cân nhắc lựa chọn hay không. Họ càng như vậy, em càng không muốn, lần này em nhượng bộ, vậy sau này công việc, kết hôn, sinh con đều sẽ bị bọn họ kiểm soát sao.”
Hiểu Văn càng nói càng tuyệt vọng, òa khóc nức nở.
Lang Dương Dương nhìn cô bé khóc nức nở trong vòng tay Du Du, trong lòng có chút xót xa.
Sau một hồi dỗ dành, tâm trạng Hiểu Văn đã tốt hơn một chút, cô bé đỏ hoe đôi mắt, thở dài: “Bọn họ sinh em trai cũng không nói với em một tiếng, sinh ra rồi mới nói.”
Lang Dương Dương không phải là người giỏi an ủi người khác, chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh, đợi đến khi chủ đề của Du Du và Hiểu Văn chuyển sang “Phải làm sao bây giờ?”, cậu mới lên tiếng.
“Vậy nghĩa là em cũng không quá bài xích con đường thi công chức phải không?”
Hiểu Văn: “Vâng, có công việc ổn định cũng tốt, nhưng em thực sự rất thích làm bánh ngọt, nghĩ đến việc sau này có thể tự mở một cửa hàng là em lại tràn đầy nhiệt huyết.”
Lang Dương Dương: “Vậy em có muốn nghe ý kiến của anh không?”
Hiểu Văn: “Dạ?”
“Bây giờ em còn chưa tốt nghiệp, em có thể dành vài tháng để trải nghiệm, học cách làm bánh ngọt, coi đây là sở thích để học hỏi và phát triển. Dù là bánh ngọt hay cà phê, có thể không đẹp như tưởng tượng đâu, ví dụ như ngày nào cũng phải nhào bột trong phòng nướng bánh nóng hầm hập, nóng đến nổi mẩn ngứa.”
Du Du cũng tiếp lời: “Ví dụ như vì thường xuyên xay hạt cà phê nên hai cánh tay to nhỏ khác nhau.”
Hiểu Văn: “Bây giờ mẹ em đang bắt em đi thực tập ở phường rồi.”
Lang Dương Dương: “Bây giờ mỗi tháng em đi làm thêm cũng được hơn hai nghìn tệ, so với mức tiêu dùng của sinh viên ở thành phố Trường Khê thì cũng đủ rồi, em cứ nói với bố mẹ là muốn tập trung ôn thi.”
“Đúng vậy, em có thể thương lượng với gia đình, nhưng phải tự mình quyết định.” Du Du nói.
Sự thờ ơ với các mối quan hệ gia đình của Lang Dương Dương lúc này được bộc lộ rõ, “Chỉ cần không phụ thuộc kinh tế vào gia đình thì sẽ có nhiều tự do hơn.”
Du Du gật đầu lia lịa: “Tiền ở đâu, yêu thương ở đó.”
Lang Dương Dương: “Thời tiết nóng lên, việc buôn bán cũng tốt hơn rất nhiều, anh cũng đang định tuyển thêm một nhân viên bán thời gian, nếu em muốn thì có thể đến học làm bánh ngọt với anh.”
Vừa hay hôm nay vẫn chưa làm bánh gato cacao cam, Lang Dương Dương bảo Hiểu Văn đeo tạp dề và khẩu trang sạch sẽ, cùng cậu vào phòng nướng bánh.
“Đặc trưng của bánh gato cacao cam là ẩm, xốp mềm, hương thơm đậm đà, nguyên liệu sử dụng đều là nguyên liệu tự nhiên không phụ gia, hương vị thanh mát không ngấy, vừa có hương thơm hạt dẻ của sô cô la, vừa có vị ngọt thanh của cam.”
Lang Dương Dương bày tất cả nguyên liệu cần dùng ra.
Chuông gió ở cửa vang lên hai tiếng leng keng, giọng Du Du hỏi vọng vào, trong phòng nướng bánh buổi chiều mùa xuân, hơi nóng của lò nướng vẫn chưa tan hết, tràn ngập hương thơm của bánh mì nướng.
“Cam anh dùng không cố định, thay đổi ba loại, như cam Navel Úc 3107 này có vị chua khá thấp, khi làm có thể giảm lượng đường cho phù hợp…”
Cách làm bánh gato cacao cam không khó, chủ yếu là tỷ lệ nguyên liệu và các chi tiết khi nướng phải kiểm soát tốt.
Lòng đỏ trứng trộn với nước cam tươi, rây bột mì ít gluten vào, khuấy đều cho đến khi không còn vón cục, đánh bông lòng trắng trứng cho đến khi nổi bọt khí to thì cho đường vào, tiếp tục đánh, cho đường, đánh, cho đường, cho đến khi đánh bông lòng trắng trứng đến trạng thái bông cứng.
Lang Dương Dương chia lòng trắng trứng đã đánh bông thành ba lần cho vào hỗn hợp lòng đỏ trứng.
“Ở đây phải dùng phới dẹt trộn đều theo một chiều, nếu không sẽ bị trộn quá kỹ.”
Hiểu Văn: “Vâng ạ.”
“Em làm phần kem ca cao nhé.” Lang Dương Dương nói.
Trước đây Hiểu Văn cũng đã xem qua rất nhiều lần, cũng biết một chút về cách làm, cô bé làm theo, trộn bột cacao với nước, sau đó trộn với phần bột còn lại.
Cho vào khuôn, cho vào lò nướng.
Lang Dương Dương vừa cài đặt nhiệt độ vừa nói: “Cái này phải điều chỉnh nhiệt độ và thời gian ba lần, số liệu cụ thể có trong sổ ghi chép của anh, lát nữa anh gửi cho em, còn có hai cuốn sách nói về kiến thức cơ bản và nguyên liệu, ngày mai anh mang đến cho em.”
“Có thể bắt đầu từ những loại bánh đơn giản và phổ biến như bánh crepe ngàn lớp hoặc tiramisu, sau này ngày nào em đến cũng làm cùng anh… Em đang nhìn gì vậy?”
Lang Dương Dương điều chỉnh xong nhiệt độ, ngẩng đầu lên thì thấy Hiểu Văn đang nhìn ra ngoài, còn cười tủm tỉm.
Hiểu Văn: “Anh Dương Dương, người đó đến rồi kìa.”
Trong chuyện bát quái về sếp, Hiểu Văn không táo bạo to gan lớn mật như Du Du, cũng không dám gọi thẳng tên Trang Thạc.
“À…” Điều đầu tiên Lang Dương Dương nghĩ đến là bây giờ trông mình chắc chắn rất bẩn.
Cậu còn chưa kịp soi gương ở cánh cửa tủ inox thì Trang Thạc đã đi tới.
“Dương Dương.” Vẻ mặt của Trang Thạc ngập tràn phấn khích, không thể che giấu nổi.
Lang Dương Dương đứng dậy, rõ ràng hai lần gặp mặt trước đã không còn cảm thấy căng thẳng nữa, nhưng hôm nay không hiểu sao lại có chút bối rối.
Tim đập thình thịch, mặt cũng đỏ bừng.
Có lẽ là bởi vì Trang Thạc hôm nay, hơi đẹp trai.
Khuôn mặt Trang Thạc không thuộc kiểu đẹp trai theo nghĩa truyền thống, da cũng không trắng, chắc đến mùa hè sẽ còn đen hơn nữa.
Mắt phượng mày kiếm, lúc không cười trông rất dữ tợn.
Nhưng dáng người thực sự rất đẹp, vai rộng chân dài, tuy chưa nhìn thấy tận mắt, nhưng qua lớp quần áo cũng có thể nhìn ra được rất rắn chắc.
Hôm nay anh còn đặc biệt vuốt tóc, mái tóc hơi dài được tạo kiểu layer, không biết là cố ý hay do tay nghề chưa đủ, trông có chút ngông cuồng, rất hợp với khí chất của anh.
Lúc đi ra ngoài mới phát hiện anh còn đeo đồng hồ, đi một đôi bốt da màu vàng cổ điển.
Lang Dương Dương biết rõ trong lòng mình muốn khen anh đẹp trai, nhưng lại không nói nên lời.
“Anh ăn cơm chưa?”
Trang Thạc nói mình đã ăn rồi, Lang Dương Dương vừa ăn sáng lúc mười giờ rưỡi, cũng không đói.
Trang Thạc: “Hay là tôi đến sớm quá, em cứ bận việc của em đi, tôi đợi ở quán.”
Lang Dương Dương đúng là vẫn còn việc phải làm, bánh gato cacao cam vẫn chưa nướng xong, đang định lên tiếng thì Du Du và Hiểu Văn đã chạy tới.
“Không bận, không bận!”
“Rảnh rỗi muốn chết, anh mau ra ngoài đi, trong quán có bọn em rồi.”
Vừa nói vừa đẩy Lang Dương Dương ra bên cạnh Trang Thạc.
“Hẹn hò vui vẻ!”
Lang Dương Dương suýt chút nữa thì va vào người Trang Thạc, hai người giống như cặp đôi học sinh cấp ba bị bạn bè trêu chọc, ngọt ngào nhưng lại không biết làm sao.
“Vậy có việc gì thì gọi điện thoại cho anh nhé.”
Du Du: “Sẽ không có việc gì đâu, anh cứ yên tâm đi chơi đi!”
Lang Dương Dương quay đầu nhìn Trang Thạc, cổ anh cũng đã đỏ bừng.
“Tạm biệt.” Lang Dương Dương nói.
Hai cô gái nói tạm biệt, Trang Thạc cũng nói một câu: “Tạm biệt.”
Đối với Lang Dương Dương, Trang Thạc hôm nay đẹp trai ngời ngời. Từ trước đến nay, cậu không yêu cầu cao về ngoại hình, vóc dáng người quan trọng hơn, tất nhiên quan trọng nhất vẫn là khí chất.
Cậu khao khát một người đàn ông trầm ổn, chu đáo, có trách nhiệm.
Trong giới quá phức tạp, có lẽ cũng có người như vậy, nhưng Lang Dương Dương không có dũng khí và tâm trí để tìm kiếm.
Trang Thạc nhanh chân bước tới mở cửa ghế phụ, giống như một chàng hiệp sĩ.
“Như vậy có khoa trương quá không.” Lang Dương Dương cười nói.
“Không đâu.” Trang Thạc ưỡn ngực.
Trang Thạc là người đàn ông ít nói, cũng không biết nói lời ngon tiếng ngọt, chỉ bổ sung thêm một câu: “Tôi thích mở cửa xe.”
Lang Dương Dương lên xe, phát hiện anh đã rửa xe rồi.
Trước đây, khi ngồi xe của anh, cậu có thể nhìn ra, xe của người suốt ngày làm việc với đất đai, cây trồng sẽ không sạch sẽ gì cho cam, hôm nay được rửa sạch sẽ, còn có cả hương hoa nhài thoang thoảng.
Phải về nhà đón Lôi Công trước, cả quãng đường đi đều không bị tắc đường, trời có nắng, nhưng không chói mắt.
Cây cối hai bên đường, bụi cây và thảm thực vật xanh mướt trên dải phân cách đều đang đâm chồi nảy lộc, hoa anh đào nở rộ, gió thổi qua, vài cánh hoa bay vào trong xe.
Lang Dương Dương nhìn ba cánh hoa anh đào rơi trên đùi mình, theo bản năng nhìn về phía Trang Thạc, tuy anh không nhìn cậu, nhưng nụ cười trên khóe miệng lại không giấu được.
“Con đường này đẹp quá.” Lang Dương Dương nói.
“Mùa xuân mà.”
“Phải ha, mùa xuân.”
Lôi Công vẫn chưa biết hôm nay sẽ xảy ra chuyện gì, nó tỏ ra rất vui mừng khi thấy Lang Dương Dương và Trang Thạc về nhà lúc hai giờ chiều.
Cái đuôi to của chú chó Labrador vẫy lia lịa, đập bôm bốp vào chân Lang Dương Dương.
Lang Dương Dương bận thu dọn đồ chơi của Lôi Công, không để ý đến nó.
“Lôi Công, ngoan nào.” Trang Thạc thu hút sự chú ý của chú chó.
Có người chơi cùng, nó liền vui vẻ, lắc lư cái mông to đi tìm Trang Thạc trên ghế sofa.
“Ngoan lắm, cục cưng.”
Đây có lẽ là một loại virus xâm nhập vào con người, dù bạn có cơ bụng 6 múi thì khi nói chuyện với chó mèo vẫn sẽ nhỏ giọng gọi là cục cưng.
Trang Thạc xoa xoa cổ Lôi Công, theo thói quen sờ lên người nó một lượt, sau khi xác định không có bệnh ngoài da thì lấy đồ ăn vặt ra huấn luyện nó.
“Ngồi.”
Lôi Công ngoan ngoãn ngồi xuống, thè lưỡi màu hồng nhạt ra, đôi mắt to đen láy ướt át nhìn Trang Thạc, đáng yêu như kiểu Lâm Đại Ngọc bẻ cành liễu ven hồ.
“Bắt tay nào, đúng rồi, ngoan lắm, chó ngoan.” Trang Thạc cho nó ăn một miếng thịt vịt khô.
Lúc Lang Dương Dương đi ra thì thấy Trang Thạc đang chơi với chú chó, cậu đã thay một chiếc áo hoodie khác, kiểu dáng rộng rãi đơn giản, nhưng mặc trên người cậu lại giống như ảnh chụp vội của minh tinh ở sân bay.
“Tôi thu dọn xong rồi.”
Đồ của Lôi Công cũng được cho vào balo.
Trang Thạc đứng dậy, “Lôi Công ngoan quá, cũng biết nghe lời nữa, có hay lao vào người không?”
Lang Dương Dương: “Cũng không hẳn, nhưng ở chỗ đông người, nhiều chó thì khó kiểm soát, dù sao nó cũng to thế này mà.”
“Với lại…” Lang Dương Dương chỉ vào đống đồ ăn vặt trên bàn trà, “Bây giờ nó ngoan như vậy là vì anh có đồ ăn vặt đấy, vì đồ ăn, nó cái gì cũng làm.”
Trang Thạc cười lớn: “Như vậy là giỏi lắm rồi.”
“Đi thôi.” Lang Dương Dương đeo balo lên vai.
Trang Thạc cũng rất tự giác đeo dây dắt chó cho Lôi Công, “Trước đây tôi có huấn luyện một chú chó Border Collie rất tham ăn, vừa thông minh vừa nghịch ngợm, còn nhiều mánh khóe hơn cả tôi, nếu tôi không lấy móc áo ra chắc nó cũng chẳng phục đâu.”
“Chó Border Collie cũng cần vận động nhiều nhỉ?”
“Ừ, thật ra chó Border Collie cũng không thích hợp nuôi trong thành phố…”
………..
Hai người vừa trò chuyện vừa đi ra ngoài, Lang Dương Dương vốn định ngồi ghế sau với Lôi Công, nhưng Lôi Công vừa lên xe đã tự mình leo lên ghế sau ngồi xuống, nhất quyết không nhường chỗ cho Lang Dương Dương.
“Lôi Công, nhường một chút đi.” Lang Dương Dương đưa tay đẩy nó.
Nhưng hơn tám mươi cân của Lôi Công đâu phải để trưng, đôi mắt tròn xoe của nó ánh lên vẻ ngây thơ, thè lưỡi thở hổn hển, ra vẻ rất muốn đi, nhưng lại không chịu nhúc nhích.
Trang Thạc từ ghế lái quay đầu lại: “Vậy để nó tự ngồi phía sau đi.”
Lang Dương Dương không yên tâm: “Tôi sợ nó bò lung tung cắn phá.”
Trang Thạc: “Không đâu, tôi thấy nó ngoan lắm mà.”
“Tôi phát hiện ra…” Lang Dương Dương vừa nói vừa đóng cửa xe, thắt dây an toàn.
“Em phát hiện ra gì?” Trang Thạc hỏi.
Lang Dương Dương không chắc chắn lắm, hỏi với vẻ nghi ngờ: “Phát hiện ra hình như Lôi Công nghe lời anh hơn.”
Trang Thạc cười: “Bởi vì nó sợ tôi, chó con đều như vậy, nó thích em, nhưng có thể không sợ em lắm. Trước mặt nó, anh luôn là người có địa vị cao hơn, điều này sẽ thuận tiện cho việc huấn luyện sau này.”
Hôm nay, nơi bọn họ muốn đến là núi Cửu Linh, ngọn núi này có tên như vậy là bởi vì có chín ngọn núi nối liền nhau, trong đó có hai ngọn núi trước có lượng khách du lịch khá cao, có khu cắm trại, vườn cây ăn quả gì đó, nhưng hôm nay Trang Thạc muốn đưa Lang Dương Dương đến một ngọn núi khác.
Bên đó hoang sơ hơn, chỉ có những người thích đi bộ đường dài mới đến, hôm nay không phải cuối tuần, đến chân núi chỉ thấy có hai chiếc xe đang đậu.
“Không lái xe lên được sao?” Lang Dương Dương hỏi.
“Ừ, nhưng đi bộ lên rất dễ, mười lăm phút là tới.” Trang Thạc vừa nói, xe đã dừng lại, “Không phải em nói cần tập thể dục sao?”
Lang Dương Dương mím môi.
Nói thì nói vậy, nhưng… Được rồi, đúng là cậu đã nói.
Lôi Công đã phấn khích đến mức không chịu được, đứng trong xe vẫy đuôi tít mù, Lang Dương Dương vừa mở cửa, nó đã nhảy xuống.
“Lôi Công! Quay lại đây!”
Lôi Công chạy vòng quanh xe một vòng, sau đó mới miễn cưỡng quay lại bên cạnh Lang Dương Dương, Lang Dương Dương xích nó lại, quay đầu lại thì thấy Trang Thạc đã đeo ba lô lên.
“Anh…”
“Hả?”
Lang Dương Dương nhìn chiếc ba lô đầy ắp đồ của anh và chiếc giỏ tre đậy vải bố trong tay, hỏi: “Sao anh lại mang theo nhiều đồ thế?”
Trang Thạc nhấc nhẹ chiếc ba lô lên để điều chỉnh vị trí, lấy từ túi bên hông ba lô ra một chiếc mũ, đưa cho Lang Dương Dương, anh nói: “Đồ ăn, thức uống, đồ chơi, mỗi thứ đều mang theo một ít.”
Nếu không tính công viên là hoạt động ngoài trời thì Lang Dương Dương rất ít khi tham gia các hoạt động ngoài trời, cậu không có những dụng cụ dã ngoại này, cũng không biết cần mang theo những gì khi đi chơi ngoài trời.
Lang Dương Dương đưa tay ra: “Để tôi xách cho.”
Trang Thạc: “Không cần đâu, em dắt Lôi Công là được rồi.”
Nói xong, anh dẫn đầu đi về phía trước, “Đi theo tôi, Lôi Công! Go go go!”
Lang Dương Dương còn chưa kịp phản ứng, Lôi Công đã lao theo, Lang Dương Dương bị kéo cho loạng choạng.
Cậu bật cười vì sự lóng ngóng của mình, sau đó hít sâu một hơi rồi sải bước chân nhẹ nhàng đuổi theo.
Con đường đúng là rất dễ đi, nhưng vẫn có độ dốc, Lang Dương Dương đi không mấy thoải mái, đến khi lên đến đỉnh dốc mới ngẩng đầu lên.
Đồng cỏ trên núi cao trước mắt khiến người ta ngỡ ngàng, đây là đến Tây Tạng rồi à?
“Đẹp quá.” Lang Dương Dương lẩm bẩm.
Cậu tháo chiếc mũ mà Trang Thạc đưa cho ra để quạt.
Trang Thạc đứng bên cạnh cậu: “Phía trước tầm nhìn còn đẹp hơn, nhìn xem có ai không, có thể thả Lôi Công ra cho nó chạy nhảy.”
Trên trán Lang Dương Dương đã lấm tấm mồ hôi, “Được.”
“Đi thôi!” Trang Thạc thuận tay dắt Lôi Công, tiếp tục đi về phía trước.
Lang Dương Dương hít sâu một hơi, bất lực mỉm cười vỗ tay: “Đến đây!”
Đi chưa đầy mười phút đã đến địa điểm mà Trang Thạc đã chọn, phong cảnh thực sự rất đẹp, có một bãi đất bằng phẳng rộng lớn, cách đó không xa có một hố đất lớn đọng nước, bên cạnh hố nước có hai cây đại thụ.
Nhìn xa xa là tầng tầng lớp lớp màu xanh lục khác nhau, xen lẫn những cây lê, cây mận, cây đào đang nở rộ.
Lang Dương Dương đứng im lặng lẽ ngắm nhìn một hồi lâu, đầu óc trống rỗng, không nghĩ ngợi gì, chỉ có tiếng gió trên đỉnh núi lùa qua.
Mãi đến khi bị cái đuôi to của Lôi Công quét vào chân mới hoàn hồn, cậu cúi xuống xoa đầu Lôi Công. Quay người tìm Trang Thạc thì thấy anh đang quỳ trên mặt đất bày đồ ăn, thức uống.
Trang Thạc mang theo thảm dã ngoại chống thấm nước, hoa quả, đồ uống và đồ ăn vặt, thậm chí còn có hai hộp lẩu tự sôi.
Lang Dương Dương sững người, “Đây là…”
Trang Thạc quay đầu nhìn cậu: “Đi chơi xuân mà, không thể leo núi suông được chứ.”
Trên đỉnh núi không có ai, Lang Dương Dương cởi dây dắt chó cho Lôi Công tự do chạy nhảy, còn cậu và Trang Thạc thì ngồi xuống ăn uống.
“Món thịt nguội này là do dì ở nông trại làm, công thức gia truyền.” Trang Thạc đưa găng tay dùng một lần cho Lang Dương Dương.
Lang Dương Dương: “Để tôi thử xem.”
Khác với bức tranh dã ngoại lung linh trên mạng, không có hoa tươi, không có bánh kem, không có gấu bông trang trí, trên tấm thảm dã ngoại to tướng là hoa quả chưa được cắt sẵn vì sợ bị oxy hóa, là nước đựng trong bình giữ nhiệt và hạt dưa để nhâm nhi, cùng với túi rác màu đen.
Còn có Lang Dương Dương và Trang Thạc vừa ngắm cảnh núi non vừa gặm chân vịt.
“Hôm nay đến quán em, nghe nhân viên của em nói muốn tuyển thêm nhân viên mới.” Trang Thạc hỏi.
Tay trái Lang Dương Dương cầm khăn giấy để nhả xương, ừ một tiếng, giải thích với anh: “Thời tiết ấm lên, khách đến quán đông hơn, Hiểu Văn muốn học làm bánh ngọt, nên ít nhất phải tuyển thêm một người nữa.”
Trang Thạc: “Tuần trước tôi đã ăn món bánh hạt dẻ phủ kem của em, rất ngon.”
Lang Dương Dương: “Bán ở quán cũng khá chạy, khoảng thời gian này sẽ lần lượt ra mắt thêm một vài món mới, là bánh ngọt phù hợp với đồ uống lạnh.”
Nghe Lang Dương Dương nói vậy, Trang Thạc hơi sững người, anh quay đầu nhìn Lang Dương Dương một cái, sau đó quay mặt đi, thản nhiên nói: “Vậy đến lúc đó tôi có thể nếm thử trước được không?”
Lang Dương Dương không hề nhận ra, “Được chứ, nhưng mà, đây không phải là việc gì sung sướng đâu.”
“Hả? Sao lại nói vậy?”
Nếm bánh ngọt, hạnh phúc biết bao.
Lang Dương Dương cười nói: “Trước đây khi tôi còn làm trợ lý đầu bếp bánh ngọt ở nhà hàng, gần như ngày nào tôi cũng phải nếm thử bánh ngọt mới, anh biết không?”
Lang Dương Dương vừa nói vừa co chân lên, xoay người đối diện với Trang Thạc, bắt đầu kể chuyện xưa: “Nhà hàng muốn ra mắt một món bánh ngọt mới, đầu bếp bánh ngọt phải làm ít nhất mười mấy phiên bản, có độ ngọt khác nhau, độ chua khác nhau, nguyên liệu của các nhãn hiệu khác nhau, cách trộn khác nhau, nhiệt độ nướng cũng sẽ ảnh hưởng đến hương vị của bánh ngọt, cho dù mỗi loại thử nghiệm chỉ ăn một miếng cũng đủ để ợ hơi rồi, ngán đến mức nổi mụn trên mặt.”
“Nhà hàng thường xuyên thay đổi bánh ngọt sao?” Trang Thạc uống một ngụm nước ngọt.
“Nhà hàng đó của chúng tôi khoảng một hai tháng lại thay đổi một lần, bởi vì Evene chủ yếu là các món ăn theo mùa và sáng tạo, thực đơn được cập nhật rất thường xuyên, bánh ngọt cũng phải cập nhật theo, khá là mệt.”
“Evene là tên nhà hàng à?”
“Ừ.”
Dù Lang Dương Dương nói rất mệt, nhưng Trang Thạc có thể nhìn ra, khi nói những điều này, Lang Dương Dương rất vui vẻ.
Trang Thạc mỉm cười hỏi: “Vậy sau đó sao lại nghỉ việc?”
Lang Dương Dương thở dài, lấy một miếng củ sen từ trong hộp cơm, “Cổ đông nhà hàng thay đổi, nội bộ mâu thuẫn rất nhiều, đầu bếp bánh ngọt là người cứng rắn, cổ đông mới đến đã thay thế cô ấy, là trợ lý của cô ấy nên tôi cũng nghỉ việc.”
“Rồi em về thành phố Trường Khê luôn à?”
“Không, thật ra tôi còn đến một công ty internet làm việc ba tháng, cảm thấy thực sự không thích cuộc sống như vậy nữa mới quay về.”
Trang Thạc tháo găng tay dùng một lần, rót cho Lang Dương Dương một cốc nước, cẩn thận hỏi: “Vậy… em thích cuộc sống như thế nào?”
Lang Dương Dương ngẩng đầu nhìn anh, suy nghĩ một hồi lâu cũng không có câu trả lời, chỉ có thể cười nói: “Tôi cũng không biết.”
Miệng thì nói vậy, nhưng trong đầu lại hiện lên một hình ảnh.
—— Buổi tối, trong phòng nướng bánh của mình, cậu đang chuẩn bị nguyên liệu, tiếng nhạc trong quán rất nhỏ, ngẩng đầu lên thì thấy có một người đang đợi mình ở bên ngoài.
Người đó, là Trang Thạc.
Trang Thạc khẽ gật đầu, im lặng một lúc rồi lên tiếng: “Lúc mới xuất ngũ, tôi cũng không biết phải làm gì.”
“Thật sao? Vậy sao anh lại mở nông trại?”
“Lúc đó, gia đình muốn tôi đi làm ăn, nhưng tôi lại không phải là người giỏi giao tiếp, không biết nên kinh doanh gì. Sau đó, có một người bạn rủ tôi đi cưỡi ngựa, chính là trường đua ngựa ở nông trại bây giờ, tình cờ biết được ông chủ đang muốn nhượng lại, tôi đã suy tính kỹ lưỡng rồi mới tiếp quản trường đua ngựa, sau đó dần dần thì thuê đất ở đây, thuê đất ở kia, rồi thành nông trại như bây giờ.”
“Ừm…” Lang Dương Dương gật đầu.
Trang Thạc: “Đi một bước tính một bước, cũng mất rất nhiều tiền, từ năm ngoái đến giờ mới bắt đầu có lãi.”
Vừa nói anh vừa bóc gói lẩu tự sôi: “Lúc đó, tôi nghĩ làm gì cũng có rủi ro, hứng thú nhất thời cũng có thu hoạch nhất thời, chọn cái gì mình muốn là được rồi.”
“Chọn cái mình muốn…” Lang Dương Dương lẩm bẩm.
Lúc nồi lẩu tự sôi sùng sục bốc khói, Lôi Công lắc mông chạy về, trong miệng không biết ngậm cái gì.
Lang Dương Dương đứng dậy gọi Lôi Công lại, “Trong miệng ngậm cái gì đấy? Nhả ra, nhả ra!”
Lôi Công vẫy đuôi, tự hào dâng tặng thứ trong miệng cho người chủ yêu quý nhất của mình là Lang Dương Dương.
“Á á á!!!” Lang Dương Dương nhảy dựng lên rồi bỏ chạy.
Trang Thạc nhìn sang, thấy rõ thứ trên mặt đất, một con chuột sắp chết.
Lôi Công thích chí ngoạm lấy con chuột vẫn đang giãy giụa chạy theo Lang Dương Dương, lúc này Trang Thạc mới phản ứng kịp, đứng dậy đuổi theo.
“Dương Dương!”
“Á á á á ——”
Lúc ăn lẩu bò chua cay, nhắc đến chuyện Lôi Công tặng quà vẫn thấy rất buồn cười, đây có lẽ là lần Lang Dương Dương chạy nhanh nhất trong ba năm qua.
Thường ngày đi làm chen chúc bắt tàu điện ngầm cũng không nhanh đến mức này.
Lang Dương Dương nghiêng người nhìn ra sân qua cửa sổ, Lôi Công đang say sưa gặm thịt bò.
Thịt bò là do Trang Thạc bàn bạc với ông chủ tiệm thịt mua thịt vụn về luộc, không cho thêm gia vị.
“Hôm nay nó chạy nhảy bên ngoài lâu như vậy, cho nó ăn chút đồ ngon để bồi bổ.” Trang Thạc nói.
Lang Dương Dương cười gượng, đưa tay lên xoa má, uất ức nói: “Tôi thấy tôi mới cần ăn chút đồ ngon để bồi bổ.”
Trang Thạc hơi nghiêng đầu, không nói gì nhưng trên mặt hiện lên một dấu hỏi chấm nhỏ. Không ngờ Lang Dương Dương lại nói chuyện tinh nghịch như vậy với anh, thậm chí còn có chút nũng nịu.
Lang Dương Dương cũng nhanh chóng nhận ra, hình như mình hơi làm nũng quá, đang không biết nên nói gì thì Trang Thạc đã dùng muôi có lỗ vớt mấy miếng thịt bò cho vào bát Lang Dương Dương.
“Ăn nhiều một chút.” Anh nói.
Lang Dương Dương: “Vâng, anh cũng ăn đi.”
Trang Thạc: “Em ăn trước đi.”
“Gọi nhiều như vậy, tôi sợ ăn không hết.”
Lang Dương Dương vừa nói xong, đầu óc lóe lên tia sáng.
“Ăn không hết anh ăn.”
“Ăn không hết tôi sẽ ăn.”
Hai người đồng thanh cùng lên tiếng, sau đó nhìn nhau, không nhịn được mà bật cười ha ha.
Cả hai đều cảm nhận được, bây giờ trạng thái khi ở bên nhau đã tự nhiên hơn rất nhiều, trong cuộc sống thường ngày bình dị, ấm áp xen lẫn rất nhiều khoảnh khắc rung động.
Lang Dương Dương trân trọng những điều tốt đẹp mà Trang Thạc dành cho mình, Trang Thạc cũng rất trân trọng quá trình Lang Dương Dương dần mở lòng.
Trong lòng bọn họ đều đang nghĩ, hình như đã đến lúc có thể bước sang giai đoạn tiếp theo rồi.
Nhưng Trang Thạc là người ít nói, cũng có chút “Sợ” Lang Dương Dương, loại “Sợ” này là sợ mình sẽ dọa cậu sợ, sợ rằng vất vả lắm mới đến gần được một chút thì Lang Dương Dương lại rụt rè trở về vị trí cũ.
Là loại “Sợ” xuất phát từ sự tôn trọng và yêu thích.
Cho nên, anh nghĩ, Lang Dương Dương thông minh như vậy nhất định sẽ cho anh một lời gợi ý.
Lúc đó, anh sẽ giống như một dũng sĩ, cầm trường thương xông pha trận mạc.
Lẩu chua cay là món ăn rất được ưa chuộng ở thành phố Trường Khê, mỗi nhà lại có một hương vị riêng, độ chua của nước dùng, chất lượng thịt bò và nước chấm là linh hồn của món ăn, chỉ cần một sự khác biệt nhỏ cũng khiến hương vị khác nhau rất nhiều.
Hôm nay bọn họ ăn ở quán này là một quán lâu đời, khung cảnh quán rất bình thường, nhưng buôn bán rất phát đạt, sau khi du lịch thành phố Trường Khê phát triển, nhiều du khách cũng tìm đến đây để thưởng thức, người ở bàn bên cạnh hỏi Lang Dương Dương có món nào nên thử không.
Đây là lần đầu tiên Lang Dương Dương đến đây, không rành lắm, nên Trang Thạc là người trả lời.
Giống như cách ăn của bọn họ.
Cho giá đỗ vào trước, sau đó thỏa thích nhúng thịt bò ăn, quán lâu đời ở địa phương đều dùng thịt bò vàng, không kén chọn bộ phận, mỗi loại đều có cái ngon riêng.
Nước dùng được lên men từ ngũ cốc, cộng thêm cà chua bi dại đặc trưng của địa phương, chua chua thanh thanh, thịt bò nhúng vào nồi chần khoảng mười giây là có thể vớt ra, nhúng vào nước chấm ớt xanh, ớt đỏ, trở nên chua chua cay cay, thơm ngon, ngập tràn hương vị thịt.
Đến nửa bữa thì bắt đầu nhúng rau, cải thảo, rau tần ô, còn có đậu phụ phơi khô là món Lang Dương Dương thích nhất.
Ăn hơn một tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng no căng bụng.
Lang Dương Dương một tay chống nạnh, một tay xoa bụng: “No quá, lâu lắm rồi tôi mới ăn no như vậy.”
Trang Thạc trộm cười.
“Cười gì thế?”
“Không có gì.”
Lang Dương Dương đang định hỏi tiếp, nhưng lúc đi ra khỏi quán thì nhìn thấy hình ảnh phản chiếu trong tủ bát inox bên cạnh, đại khái cậu cũng biết vì sao Trang Thạc lại cười.
Tư thế của cậu lúc nãy thực sự rất giống mẹ bầu đang xoa bụng.
“Đi thôi.” Trang Thạc nhanh chóng thanh toán.
Lang Dương Dương: “Để tôi mời! Bao nhiêu tiền tôi chuyển khoản WeChat cho anh!”
Trang Thạc biết thói quen này của cậu, miệng nói không cần rồi đi ra ngoài.
Lang Dương Dương vội vàng đuổi theo, lúc ra khỏi cửa vì quá vội vàng nên bị vấp ngưỡng cửa, khẽ kêu lên một tiếng rồi loạng choạng lao về phía trước.
Lúc sắp ngã, Lang Dương Dương thấy Trang Thạc ở phía trước nhanh tay lẹ mắt đưa tay ra, giữ cậu lại.
Lang Dương Dương thở phào nhẹ nhõm.
“Không sao chứ.” Trang Thạc nắm chặt tay Lang Dương Dương.
“Không sao.”
“… Ừ.”
Ánh mắt hai người chạm nhau còn căng thẳng hơn cả nắm tay, Lang Dương Dương nhìn Trang Thạc, tim đập rất nhanh, nhưng cậu biết, mình không phải là người căng thẳng nhất.
—— Bàn tay run rẩy của Trang Thạc đã phản bội anh rồi.
Lang Dương Dương cúi xuống nhìn bàn tay đang được Trang Thạc nắm chặt.
“Không sao là tốt rồi.” Nói xong, Trang Thạc định rút tay về, sợ Lang Dương Dương sợ hãi, áp lực.
Nhưng ngay sau đó, Lang Dương Dương lại nắm chặt tay anh.
Trang Thạc đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn về phía Lang Dương Dương.
Đây là lời gợi ý của Lang Dương Dương.
Anh đứng ở bậc thang phía dưới, lúc này phải hơi ngẩng đầu mới có thể nhìn thẳng vào mắt Lang Dương Dương, cảm giác ngước nhìn Lang Dương Dương thật sự rất tuyệt.
Cảm giác Lang Dương Dương lúc này giống như một thiên thần.
“Nhìn gì vậy…” Khuôn mặt Lang Dương Dương đỏ bừng như ráng chiều.
“Không, không có gì.” Trang Thạc cũng nắm chặt tay Lang Dương Dương.
Lang Dương Dương ngại ngùng nhưng cũng có chút kiêu ngạo mỉm cười: “Vậy đi thôi.”
Trang Thạc ngốc nghếch cười: “Được.”
Hai người nắm tay nhau đi ra ngoài, cả hai đều không ai dám nhìn vào đối phương, chỉ cúi đầu nhìn xuống đất, suýt chút nữa thì bước nhầm chân.
Bàn tay Trang Thạc vô thức siết chặt, anh ấp úng lên tiếng: “Vậy chúng ta…”
“Hả?”
“Chúng ta có phải là…”
Lời còn chưa dứt, ông chủ đã gọi với theo sau lưng: “Hai người!”
Lang Dương Dương và Trang Thạc đồng thời buông tay nhau ra, cùng quay người lại.
Ông chủ cầm dây xích chó: “Hai người quên chó rồi kìa.”
Hình như Lôi Công giận thật rồi, một chú chó đen to hơn tám mươi cân ấm ức nằm sủa gâu gâu ở ghế sau xe.
“Baba xin lỗi, baba thực sự xin lỗi mà.”
“Về nhà baba cho con ăn da cá tuyết nhé?”
“Tha lỗi cho baba đi mà, cún con ngoan.”
Lôi Công ngước mắt nhìn Lang Dương Dương, đôi mắt tròn xoe long lanh nước, uất ức vô cùng.
Sau khi thắt dây an toàn, Trang Thạc không biết từ đâu lấy ra một cái xương làm bằng da bò cho chó gặm, đưa cho Lôi Công rồi nói: “Nào nào, không được khóc nữa.”
Lôi Công lập tức im lặng, sau đó cẩn thận ngậm lấy cái xương mài răng từ tay Trang Thạc, nằm ở ghế sau gặm ngon lành.
Lang Dương Dương: “Sao trên xe anh lại có đồ ăn vặt cho chó thế?”
Trang Thạc: “Lần trước mua cho Đại Hoàng, Tiểu Hắc, chưa ăn hết tiện tay nhét vào ngăn kéo.”
Khởi động xe lên đường, cả hai đều không nói gì.
Lời nói sau khi nắm tay bị cắt ngang, bây giờ cũng không có thời cơ thích hợp để mở lời, bầu không khí bỗng chốc trở nên gượng gạo.
Lang Dương Dương nhìn ra ngoài cửa sổ, lại nhìn điện thoại.
Lang Dương Dương nhìn bảng điều khiển xe, Trang Thạc lập tức nói: “Nghe nhạc nhé?”
“Ừ.”
Trang Thạc đang lái xe, Lang Dương Dương bấm vào mục nhạc trên bảng điều khiển, nhưng lại không thấy danh sách bài hát, cậu không có bằng lái xe, cũng không rành về những thao tác này, loay hoay mãi mà vẫn không phát được nhạc.
“Để anh.” Trang Thạc nói xong, đưa một tay ra nghịch.
Lang Dương Dương thở phào nhẹ nhõm, quay đầu nhìn con đường phía trước.
Buổi tối ở vùng ngoại ô vào cuối tháng tư yên tĩnh đến lạ thường, ếch nhái đã kêu vang ngoài cánh đồng lúa, từ loa âm thanh nổi trên xe vang lên một bản nhạc xa lạ.
Không phải bài hát mà Lang Dương Dương thường nghe, và chắc chắn cũng chưa từng chia sẻ trong vòng bạn bè.
“Kết thúc một hành trình nguy hiểm, anh muốn được sống một cuộc sống bình yên bên em.”
“Cùng nhau ngắm nhìn hoàng hôn chân trời.”
Lang Dương Dương nhìn bảng điều khiển.
Là bài hát “Hát cho em nghe” của ban nhạc Tong Young.
Giọng hát trầm ấm, mạnh mẽ của ca sĩ chính mang đến cảm giác phóng khoáng, lãng mạn, giai điệu nhẹ nhàng, vui tươi cộng với âm thanh độc đáo của kèn harmonica, khiến người ta bất giác lắc lư theo điệu nhạc.
Lang Dương Dương quay đầu nhìn Trang Thạc.
Trang Thạc cố ý, cố ý bật bài hát này, nhưng sau khi Lang Dương Dương hiểu ra, anh lại có cảm giác ngại ngùng như Lỗ Trí Thâm chôn hoa. Anh giả vờ như không biết Lang Dương Dương đang nhìn mình, ngón tay nắm vô lăng khẽ động đậy, bắt đầu ngân nga theo điệu nhạc.
Trang Thạc không phải là người biết hát, chỉ là hát theo cảm xúc.
Khi anh khẽ hát “Safina”, trông anh giống như một chàng trai trẻ ngây thơ.
Tạm thời gạt bỏ ba mươi hai tuổi, gạt bỏ hình ảnh người đàn ông thô kệch, có lẽ khi bày tỏ tình cảm một cách thuần khiết, ai cũng giống nhau, đều ngại ngùng, bồn chồn.
Bởi vì đủ trân trọng.
Cũng giống như việc Trang Thạc cuối cùng cũng dám nhìn thẳng vào mắt Lang Dương Dương, khẽ hát lên câu “Chỉ có anh mới hiểu được em quý giá biết nhường nào.”
Lang Dương Dương mím môi cười, sau đó hốc mắt và sống mũi không tự chủ được mà cay cay, lúc nước mắt chảy xuống, Lang Dương Dương cũng không biết mình đang khóc hay đang cười.
Trang Thạc vội vàng dừng xe lại bên đường, nhìn Lang Dương Dương vừa khóc vừa cười, luống cuống tay chân.
“Dương Dương, Dương Dương… Em sao vậy?”
Khuôn mặt Lang Dương Dương cười không được dễ nhìn cho lắm: “Không có gì, em chỉ là…”
Hơi cảm động.
Thì ra được cảm nhận tình yêu một cách mãnh liệt lại là cảm giác như thế này.
Muốn khóc, vì thực sự quá khó khăn.
Giống như việc cậu chưa từng có kinh nghiệm làm việc chính thức nào mà đi phỏng vấn vị trí trợ lý đầu bếp bánh ngọt, đầu bếp nữ làm bánh ngọt nếm thử món bánh do cậu làm.
Cô ấy nói, tôi biết em muốn làm loại bánh ngọt nào, đến đây, làm việc cùng tôi.
Trang Thạc đưa tay lau nước mắt cho Lang Dương Dương, những ngón tay thô ráp của anh lướt qua gò má mịn màng của cậu, giống như mãnh hổ ngửi tường vi.
“Đừng khóc mà, anh…”
Lang Dương Dương ngẩng đầu lên, phát hiện khuôn mặt hai người đang rất gần nhau.
Khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, cảm xúc vui vẻ và hạnh phúc vẫn chiếm ưu thế, cả hai đều bật cười khúc khích.
Lang Dương Dương cảm thấy ngại ngùng vì hành động vừa khóc vừa cười ngốc nghếch của mình vừa rồi, cậu mỉm cười nhìn vào mắt Trang Thạc, muốn nói rằng vừa rồi mình không phải khóc vì buồn.
Nhưng lần này, ngay sau khi ánh mắt chạm nhau, đôi môi mát lạnh của Trang Thạc đã không nói không rằng hôn lên.
Lang Dương Dương bị hôn đến mức ngả người ra sau ghế, nụ hôn tràn ngập tính công kích của Trang Thạc khiến tim cậu đập thật nhanh, máu nóng sôi trào.
Bàn tay Trang Thạc đặt sau gáy khiến cậu có cảm giác rất an toàn, dần dần cơ thể và đôi môi cũng thả lỏng, từ cọ xát thô bạo đến nụ hôn ướt át khiến người ta say đắm cũng chỉ vỏn vẹn ba phút.
Người yêu nhau, sẽ tự nhiên như vậy.
“Ưm…”
Đối với Lôi Công, đây là một đêm đặc biệt, đầu tiên là được ra ngoài chơi cả buổi chiều, buổi tối lại được ăn một bát thịt bò thơm phức.
Sau đó suýt chút nữa bị baba nó bỏ quên, lại được “Mama” cho cục xương gặm mài răng, đang vui vẻ gặm thì ba đột nhiên khóc, nó giật mình chạy đến sủa gâu gâu, nhưng chẳng có ai để ý đến nó, cho đến khi ba và “Mama” hôn nhau.
Mệt muốn chết, đến cửa nhà rồi mà baba nó vẫn chưa chịu vào, Lôi Công dũng mãnh, cường tráng cũng mệt đến mức không buồn vẫy đuôi nữa.
Chỉ đến khi “Mama” chào tạm biệt, nói mấy hôm nữa lại đưa nó đi chơi, nó mới cố hết sức lắc lư cái đuôi vài cái.
“Tạm biệt.”
“Ngủ ngon.”
Bỗng nhiên cơ thể Trang Thạc lay động, “Vậy bây giờ chúng ta đang hẹn hò rồi phải không?”
Lang Dương Dương nhìn ánh đèn trên mặt đất: “Ừ.”
“Ngủ ngon!”
Lang Dương Dương đóng cửa lại, tay nắm chặt dây xích chó, ngẩn người hồi lâu. Sau đó, đột nhiên cậu ngồi xổm xuống, ra sức xoa đầu Lôi Công, ôm nó thì thầm.
“A a a ——”
“A a ——”
Lang Dương Dương cứ tưởng tối nay mình sẽ thức trắng vì vui mừng, nhưng thực tế là vừa nằm trên giường gọi điện thoại tâm sự với Trang Thạc, cậu đã ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Thậm chí còn chưa kịp nói đến chuyện lần sau gặp mặt.
Chuyện Lang Dương Dương và Trang Thạc yêu nhau tuy không chủ động nói với ai, nhưng ngày hôm sau, những người nên biết đều biết cả rồi.
Dùng lời của Du Du để nói, thì bọn họ đã viết hai chữ “Đang yêu” lên mặt rồi.
Sau hai ngày ngắn ngủi thích nghi, Lang Dương Dương cảm thấy như vậy cũng rất tốt.
Ít nhất những người xung quanh đều chúc phúc cho bọn họ.
Đặc biệt là dì Hai, vui mừng hớn hở, còn vui hơn cả bản thân được yêu, vừa tò mò vừa sợ làm phiền đôi trẻ mới yêu nhau, chỉ đành phải dò hỏi một cách khéo léo, sau đó trao đổi thông tin tình báo với bà chị Tạ bên kia.
Tối thứ sáu, Lang Dương Dương đến tặng dì Hai một ít bánh mì và bánh quy, dì Hai nói chủ nhật là sinh nhật lần thứ sáu mươi của bố Trang Thạc, mọi người cùng nhau đến nhà hàng ăn cơm.
“Hai đứa cũng đi đi, nên đi rồi đấy.”
Lang Dương Dương nói: “Vâng, Trang Thạc đã nói với con rồi.”
Dì Hai cười trêu cậu: “Ấy chà, tốt, như vậy là tốt rồi.”
Trở về nhà, Trang Thạc gọi video call cho cậu.
Mấy ngày nay, nông trại của Trang Thạc bận trồng ngô và sửa cổng ký túc xá của nông trại, Lang Dương Dương cũng bận rộn nghiên cứu sản phẩm mới, chỉ gặp nhau một lần, ăn cơm trưa xong là đường ai nấy đi, ngay cả tay cũng chưa nắm được.
Trang Thạc trong màn hình video tóc tai ướt sũng, chắc là vừa tắm xong, trong ống kính chỉ có một khuôn mặt.
Lang Dương Dương trộm cười, nghĩ chắc chắn anh vẫn chưa mặc quần áo.
“Anh bận việc xong rồi à?”
Trang Thạc cười ngốc nghếch: “Ừ, còn em?”
Lang Dương Dương vẫn đang ôm máy tính, thuận miệng nói: “Vẫn chưa. Ê, em phát hiện ra nhìn quen rồi cũng không thấy anh hung dữ lắm.”
Trang Thạc quàng khăn tắm trên cổ, ngửa mặt cười, lùi về sau một chút, lồng ngực vạm vỡ hiện lên trên màn hình điện thoại của Lang Dương Dương.
Cười xong, anh quay lại, nhìn Lang Dương Dương mềm mại trên màn hình.
Anh nói: “Bởi vì trước mặt em, anh lúc nào cũng cười mà.”
