Cùng Đối Tượng Xem Mắt Là Ông Chủ Nông Trường Kết Hôn Chớp Nhoáng

Chương 6



Nói xong, hình như là cảm thấy bản thân đột ngột xuất hiện như vậy có chút đường đột, Trang Thạc có hơi không được tự nhiên, lại rất mong chờ phản ứng của Lang Dương Dương.

 

Phản ứng đầu tiên của Lang Dương Dương là rất vui, sau đó mới nghĩ tại sao anh không chào hỏi một tiếng đã tới rồi.

 

Bản chất, Lang Dương Dương có chút sợ hãi loại người không có cảm giác về ranh giới.

 

Đang do dự thì Trang Thạc giải thích: “Tôi gọi điện thoại, nhắn tin cho cậu, nhưng không thấy cậu trả lời, tôi nghĩ cậu đang bận, vậy nên tới đây đợi trước, ngại quá, nếu cậu…”

 

“Không sao không sao.” Lang Dương Dương vội vàng phủ nhận.

 

Cậu vội vàng phủ nhận, là không muốn Trang Thạc khó xử, cũng từ câu nói bỏ lửng của anh mà nhận ra, anh không phải loại người không có cảm giác về ranh giới.

 

Lang Dương Dương lấy điện thoại di động ra xem, quả nhiên có cả tin nhắn WeChat và cuộc gọi nhỡ.

 

Cậu vô thức nắm lấy tay áo khoác gió của mình nói: “Sáng nay phải làm bánh mì và đồ ngọt, trong phòng nướng bánh không có thời gian xem điện thoại.”

 

“Tôi biết.” Trang Thạc nói.

 

Lang Dương Dương ngẩng đầu nhìn anh, Trang Thạc rủ mắt mỉm cười: “Lúc tôi làm việc cũng không thể xem điện thoại được, tay dính bẩn.”

 

Lang Dương Dương cũng cười.

 

May quá, may quá, anh có thể hiểu được.

 

Hôm qua Trang Thạc chỉ đưa Lang Dương Dương đến đầu ngõ, hôm nay đã ở đầu ngõ chờ sẵn, Lang Dương Dương kéo nhẹ chiếc áo khoác gió rộng thùng thình của mình, “Vậy hôm nay làm phiền anh rồi.”

 

Hôm qua còn chưa biết thái độ của Trang Thạc thế nào.

 

Bây giờ Lang Dương Dương đã hiểu rõ.


 

Đối với sự chủ động của Trang Thạc, trong lòng cậu rất vui, bởi vì cậu không biết phải chủ động thế nào, phải tiến tới ra sao.

 

Chỉ số bị động trong chuyện tình cảm của Lang Dương Dương cao ngất ngưởng, chắc là đạt đến 100% luôn rồi.

 

Hơn nữa, một khi phát hiện đối phương lùi bước, cậu cũng sẽ không chút do dự quay đầu bỏ chạy.

 

Trang Thạc không hề cảm thấy phiền phức.


 

“Bình thường tôi rất thích sửa chữa đồ đạc, trong trang trại, trong nhà, hàng xóm xung quanh, chỗ nào cần sửa gì cũng đều đến tìm tôi.”

 

Trang Thạc thao thao bất tuyệt nói những điều này, sắc mặt có phần tự hào, Lang Dương Dương nhìn đường đi, khóe miệng lại nhếch lên.

 

Cậu không giỏi những việc này, thay bóng đèn thì được, còn hơn thế nữa thì chịu.

 

Phải đi bộ hơn một trăm mét trong con hẻm nhỏ mới đến nhà Lang Dương Dương, hoa dại ven đường mọc chen chúc ở mép tường nhà người ta lác đác nở, điểm xuyết trên nền đất vẫn còn ẩm ướt, tạo nên khung cảnh vừa yên tĩnh vừa thanh nhã.


 

Lang Dương Dương có thể nhận ra Trang Thạc đang đánh giá môi trường ở đây.

 

Căn nhà nhỏ đã được xây dựng hơn ba mươi năm, là nhà cũ, lúc bước vào cửa, Lang Dương Dương cũng vô thức quan sát xung quanh, xem có chỗ nào không được tươm tất hay không.

 

“Ngại quá, trong nhà chưa kịp dọn dẹp, hơi bừa bộn.”

 

Lang Dương Dương đi vào trong, dùng tay chống cửa sắt lớn trong sân, nhường đường cho Trang Thạc vào.


 

Trang Thạc không nói gì, nhấc chân bước vào.

 

Khóe mắt liếc thấy góc cửa sắt bị bong một mảng, như thể bị ai đó đá mạnh vào.

 

Sân tuy bừa bộn, nhưng mặt đất đã được quét dọn, rất sạch sẽ, góc sân có rất nhiều chậu cây cảnh, đều còn sống, nhưng phần lớn đều bị cỏ dại che lấp.

 

Có thể thấy, khoảng sân này đã từng được chăm sóc rất cẩn thận.


 

Sở thích và nghề nghiệp khiến Trang Thạc không tự chủ được mà suy nghĩ trong đầu, xem phải dọn dẹp như thế nào thì khoảng sân này mới đẹp lên được.

 

“Vừa mới về chưa được bao lâu, chỉ mới dọn dẹp qua loa trong nhà, nhà bếp ở phía này.” Lang Dương Dương đi phía trước, dẫn Trang Thạc vào.

 

Căn nhà nhìn chung khá ấm cúng, đơn giản, Lôi Công thấy có người lạ vào, liền vẫy đuôi chạy vòng quanh người ta ngửi ngửi.


 

Trang Thạc đứng im, nhìn về phía Lang Dương Dương, “Chó của cậu à?”

 

Lang Dương Dương: “Vâng, nó tên là Lôi Công.”

 

Nói xong, Lang Dương Dương vội vàng gọi Lôi Công, “Lôi Công, lại đây!”

 

“Không sao, tôi không sợ chó, trên người anh có mùi chó, để nó ngửi cho quen.” Trang Thạc cũng nuôi chó, nên biết tập tính của loài chó.


 

Lôi Công là một chú chó to nặng 80 cân, lại toàn thân đen nhánh, nhìn chung, khi nó quấn lấy người khác rồi ngửi ngửi, khiến rất nhiều người cảm thấy sợ hãi, nhưng khi nó quấn lấy một người đàn ông thô kệch mặc quần áo lao động và đi bốt Martin thì lại trông đặc biệt hài hòa.

 

Ngửi hai vòng, Lôi Công xác định người này không có gì nguy hiểm thì thân thiện vẫy đuôi, thè lưỡi.

 

“Chó ngoan.” Trang Thạc rất tự nhiên đưa tay cho nó ngửi, sau đó xoa đầu nó.

 

Lang Dương Dương đứng bên cạnh theo dõi từ đầu đến cuối, trong nhà vẫn chưa bật đèn, chỉ có ánh sáng tự nhiên le lói của ngày mưa chiếu vào, biểu cảm của Lang Dương Dương như ẩn như hiện trong ánh sáng mờ ảo, lúc chớp mắt, hàng mi dài khẽ run rẩy, như thể đang xúc động vì điều gì đó.


 

“Để tôi xem nhà bếp trước nhé?”

 

“Hả?” Lang Dương Dương hoàn hồn, ngẩng đầu nhìn Trang Thạc rồi nở nụ cười lịch sự: “Vâng, ở đây ạ.”

 

Hai người một trước một sau đi vào bếp, con chó đen to cũng lẽo đẽo theo sau.

 

Nhà bếp trong căn nhà cũ rất rộng rãi, có lẽ khi xây nhà đã hình dung sau này sẽ có một đại gia đình cùng chung sống.


 

Kết quả tuy không được như mong đợi, nhưng nhà bếp rộng rãi sử dụng rất tiện lợi.

 

Lang Dương Dương bật đèn lên, chỉ cho anh xem bếp ga không đánh lửa được.

 

Trang Thạc gật đầu, “Để tôi xem.”

 

Trang Thạc thử hai lần, sau đó thành thạo khóa van ga chính, kiểm tra đường ống và các công tắc.

 

“Đường ống kết nối không có vấn đề gì, có lẽ là do vị trí kim lửa bị lệch, năm phút là xong thôi.”

 

Nói xong, anh ngồi xổm xuống, tìm dụng cụ trong hộp đồ nghề mang theo.

 

Lang Dương Dương: “Để tôi đi rót cho anh cốc nước.”

 

Trang Thạc nói được, Lang Dương Dương chậm rãi chạy đi rót nước, lúc đi ngang qua ghế sofa, thấy trên đó có vắt hai chiếc áo khoác, cậu vội vàng cầm lên ném vào phòng ngủ.

 

Ra ngoài rót nước, lúc lấy nước bên cạnh bình nước nóng lạnh, lại nhìn thấy trên tủ tivi đã có một lớp bụi mỏng, cậu lại vội vàng lấy khăn giấy ướt lau đi.

 

Tiếp theo là bông hoa đã héo úa trên bàn trà, một tờ khăn giấy không biết rơi ở góc thảm từ lúc nào.

 

Thật sự là tiêu đời rồi.

 

Lang Dương Dương bưng cốc nước.

 

Bình thường bản thân cũng khá sạch sẽ, gọn gàng, sao đột nhiên lại thế này chứ.

 

Chẳng lẽ khi sống một mình sẽ vô thức bỏ qua những chi tiết nhỏ nhặt này sao? Hay là do bản thân có h*m m**n nghỉ ngơi và hưởng thụ, nên theo bản năng phớt lờ những điều này.

 

Lang Dương Dương khẽ cụp mắt, mím môi.

 

“Xong rồi.” Trang Thạc lên tiếng.

 

Lang Dương Dương hoàn hồn: “Làm phiền anh rồi, anh uống nước đi.”

 

Trang Thạc chìa tay ra, “Chờ chút, tay tôi đang bẩn, cậu xem này.”

 

Anh vặn công tắc bếp ga, ngọn lửa màu xanh lam bùng lên, lung la lung lay.

 

“Cảm ơn anh.”

 

“Không có gì.”

 

Trang Thạc cất dụng cụ, đi đến bồn rửa tay, ấn một ít nước rửa chén ra tay để rửa.

 

Nhìn hơi qua loa.

 

Lang Dương Dương đứng sau lưng anh, trộm cười một chút.

 

Bản thân cậu thì sẽ không bao giờ dùng nước rửa chén rửa tay như vậy.

 

Rửa tay xong, Trang Thạc lau lau tay vào quần áo, cuối cùng mới nhận lấy cốc nước trong tay Lang Dương Dương.

 

“Ra phòng khách ngồi đi.” Lang Dương Dương nói.

 

Cậu vốn cho rằng nhà bếp của mình khá lớn, nhưng Trang Thạc cao mét chín đứng bên trong, lại khiến căn bếp trở nên chật chội.

 

Trang Thạc uống một hơi cạn cốc nước, “Thôi, tôi phải đến Cục Công Thương làm chút việc, phải làm xong trong sáng nay, nên tôi phải đi trước đây.”

 

“Ồ… Vậy à.”

 

Lang Dương Dương không biết anh nói như vậy là khách sáo hay là thật sự có việc, nhưng cũng do dự tiễn anh đi.

 

Trang Thạc lại rất dứt khoát sải bước ra cửa: “Đừng tiễn nữa, cậu về nhà nghỉ ngơi đi.”

 

Lang Dương Dương đứng trong nhà: “Vâng, cảm ơn anh.”

 

Trang Thạc khẽ gật đầu, xoay người rời đi.

 

Còn giống thợ sửa chữa hơn cả thợ sửa chữa.

 

Sau khi Trang Thạc rời đi, Lang Dương Dương đứng trong sân một lúc, trong đầu nghĩ đến toàn những thứ linh tinh.

 

Ví dụ như sửa lại trần nhà bị mốc ở phòng ngủ, ví dụ như bữa tối có thể mạnh dạn làm ba món, ví dụ như vừa uống rượu vừa xem phim, lúc gặp chỗ nào buồn cười có thể quay đầu sang chia sẻ với người bên cạnh.

 

Khuôn mặt xuất hiện khi cậu quay đầu lại, lại chính là Trang Thạc.

 

Lang Dương Dương không cảm thấy bản thân mình hiện tại thích anh, chỉ là cảm thấy anh ta vừa mới xuất hiện ở nhà mình, giúp cậu sửa bếp ga bị hỏng mấy hôm nay.

 

Cho nên, khi tưởng tượng những điều này, việc dùng hình ảnh của anh để thay thế là điều rất bình thường.

 

Bếp ga đã sửa xong, nhưng cậu chưa mua thức ăn, nên dắt chó đi dạo, tiện thể ăn bát bún ở ngoài.

 

Dắt chó về, dọn dẹp xong, cũng không còn thời gian nghỉ trưa nữa, Lang Dương Dương quay về cửa hàng, Du Du nói hàng sắp giao đến rồi.

 

Cậu men theo con đường núi nhỏ, rảo bước đi về phía trước.

 

Lúc đến cửa hàng, xe chở hàng vừa hay đến nơi, một xe tải nhỏ chở hàng, Lang Dương Dương tùy tiện khoác đại một chiếc áo khoác để ở cửa hàng, bắt đầu dỡ hàng.

 

Chủ yếu là bột mì nặng, Lang Dương Dương và Du Du khuân vác qua lại năm sáu lượt, cuối cùng cũng dỡ hết hàng.

 

“Cảm ơn anh, vất vả cho anh rồi.” Lang Dương Dương đưa cho tài xế một cốc nước ép trái cây của cửa hàng.

 

Tài xế lái xe rời đi, quần áo lao động trên người Lang Dương Dương cũng lấm lem bụi bẩn.

 

Cậu đứng trước cửa, duỗi người, lúc giơ tay lên, vô tình ngước mắt lên, nhìn thấy một người quen thuộc ở phía đối diện.

 

Quen thuộc đến mức sáng nay vừa mới gặp qua.

 

“Sao anh lại đến đây?” Lang Dương Dương buông tay xuống.

 

Hình như đây đã là lần thứ hai cậu nói câu này trong ngày hôm nay rồi.

 

Trang Thạc ngồi trên ghế lái, “Tôi đi ngang qua đây.”

 

“Vậy à.”

 

“Ừ.”

 

Bốn câu đối thoại nhạt nhẽo kết thúc, dường như cũng không còn gì để nói nữa.

 

Hai người cách đường cái, nhìn nhau một lúc.

 

“Vào trong ngồi một lát không?”

 

“Tôi về trước đây.”

 

Hai người đồng thanh nói.

 

Trang Thạc: “Còn có việc ở trang trại.”

 

Lang Dương Dương: “Vâng, vậy lần sau có cơ hội lại ghé chơi.”

 

“Cậu làm bánh ngọt à?” Trang Thạc hỏi.

 

Vừa dứt lời, bốn năm chiếc xe hơi lao vun vút qua, Lang Dương Dương không có cơ hội trả lời, sợ để Trang Thạc đợi lâu.

 

Xe đi qua hết, Trang Thạc im lặng chờ đợi.

 

Lang Dương Dương: “Vâng, tôi làm bánh ngọt và bánh mì, barista là một cô gái khác.”

 

Trang Thạc: “Bình thường bao lâu cậu mới nhận hàng một lần?”

 

Lang Dương Dương không biết anh hỏi câu này để làm gì, bèn trả lời: “Bình thường là một tuần một lần.”

 

“Được, vậy tôi đi trước đây.”

 

“Vâng, tạm biệt anh.”

 

“Tạm biệt.”

 

Trang Thạc lái xe rời đi, Lang Dương Dương nhìn theo chiếc xe khuất dần trên con đường núi nhỏ, tiếp tục hoàn thành động tác duỗi người còn dang dở.

 

Vừa định xoay người định quay vào trong, lại nhìn thấy hai người đang áp mặt vào cửa kính.

 

Du Du và nhân viên bán thời gian Hiểu Văn đang cười hì hì, hóng chuyện.

 

“Anh Dương Dương, ai vậy?” Du Du đẩy cửa chạy ra.

 

Hiểu Văn đứng ở cửa chống cửa, cũng đang chờ đợi câu trả lời này.

 

Lang Dương Dương không định giấu diếm, bèn nói: “Đối tượng xem mắt.”

 

Du Du: “Là người mà dì Hai giới thiệu cho anh hả?”

 

“Ừ, trước đó đã gặp mặt rồi.” Lang Dương Dương vừa nói, vừa đi vào trong cửa hàng.

 

Du Du lẽo đẽo theo sau, tinh thần hóng chuyện vô cùng sôi nổi: “Trông hơi hung dữ nhỉ, có phải rất cao không? Anh thấy thế nào?”

 

Du Du ném một tràng câu hỏi về phía Lang Dương Dương, tuy cậu không muốn giấu giếm, nhưng cũng không phải người thích nói về những chuyện này.

 

“Có khách kìa.” Nhìn thấy có khách bước vào, Lang Dương Dương nhanh chóng chuồn vào phòng nướng bánh.

 

Hôm nay có khách đặt một đơn hàng cho bữa tiệc sinh nhật vào cuối tuần, phải làm một chiếc bánh gato lớn, bánh cupcake, macaron và bánh ngàn tầng, còn có một số bánh quy nhỏ hình con giáp, hôm nay phải chuẩn bị nguyên liệu trước.

 

Người đặt bánh gato là một bà mẹ trẻ, con gái cô ấy tròn sáu tuổi, nói là đã mời các bạn cùng lớp đến chơi.

 

Khi trao đổi với cô ấy, Lang Dương Dương có thể cảm nhận được cô ấy rất tâm huyết với sinh nhật của con gái mình, con gái thích gì, trẻ con bây giờ thích gì, màu sắc của bánh gato còn phải phù hợp với chiếc váy công chúa mà con bé sẽ mặc trong bữa tiệc.

 

Lang Dương Dương rất thích những đơn hàng như vậy.

 

Cậu ngồi trên ghế đẩu cao trong bếp, dùng bút chì phác thảo bản vẽ bánh gato trên giấy nháp.

 

Cả buổi chiều hầu như đều ở trong bếp, đến chiều tối thì hoàn thành xong phương án, bản phác thảo bánh gato cũng đã vẽ xong, gửi cho phụ huynh xem.

 

Đối phương rất hài lòng, nói rằng vượt ngoài mong đợi của cô ấy, còn nói con gái cô ấy cũng rất thích.

 

Lang Dương Dương nói lời cảm ơn.

 

Cuộc trò chuyện sắp kết thúc, Lang Dương Dương mới nhớ ra còn một vấn đề quan trọng chưa hỏi.

 

“Xin hỏi địa điểm tổ chức tiệc sinh nhật ở đâu ạ? Để em sắp xếp cách thức giao hàng.”

 

“Khá xa đấy, ở nông trại Nam Khê.”

 

“Nông trại Nam Khê?”

 

“Đúng vậy, cậu biết chỗ đó không?”

 

Khóe miệng Lang Dương Dương vô thức cong lên: “Biết ạ.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...