Cuộc Tấn Công Ngọt Ngào: Kỹ Thuật Hôn Của Chủ Tịch
Chương 614
Trong đó đều là đồ ăn vặt của tp S, phần lớn đều k cay.“Mua cho tớ? Hay cho thầy Quý?”Hạ Băng Khuynh cố ý hỏi.Nhìn khẩu vị, nhìn là biết Quý Tu!Con ranh này, luôn có dị tính k có nhân tính!Tiêu Nhân nâng khuỷu tay chọc vào cô: “Đừng nhiều lời, đương nhiên mua cho chồng tớ, cậu à, chị ké mấy miếng, đã lời lắm r, đừng ăn hết của anh ấy!”“Hừ---” Hạ Băng Khuynh gõ đầu cô: “Cậu chính là trọng sắc khinh bạn!”Tay chạm lên trán Tiêu Nhân, sờ đến mang theo tầng hồng hồng.Hạ Băng Khuynh thu tay lại.Trong tim bất giác thở dài.Đêm qa 2 ng nói đến rất tối, Tiêu Nhân nói nhiều chuyện trong giới giải trí.Nhìn ra đc, cô thật sự thích diễn xuất, nói đến diễn, mắt cô sáng lên k ít.Chỉ là“Cậu 1 mình trong giới lăn lộn, nhưng cũng fai phân biệt rõ ràng biết k?” Hạ Băng Khuynh nhịn k đc dặn mấy câu.“Biết r! Cậu còn nói nhiều hơn chồng tớ!” Tiêu Nhân lắc tay cô: “Đc r, a ấy đén r, chúng ta k nói nữa.”Qúy Tu đổi vé xong đi qua, nhàn nhạt nhìn Tiêu Nhân 1 cái.Cô trang điểm nhẹ, môi hồng như đỏ.“Ông xã, nhớ fai nhớ e, moa moa ---” Tiêu Nhân giả bộ xông qua.“Tháo kính ra r nói chuyện với anh.” Quý Tu quay mặt đi, lùi 1 bước, né móng vuốt của cô.Tiêu Nhân ôm không khí, lập tức k hài lòng:”Cái gì chứ! Cũng sắp đi r, hôn 1 cái cũng k đc s?”Quý Tu khẽ nhíu mày, k nói.Mắt rơi trong môi hồng của cô, trầm xuống.Tiêu Nhân thất vọng lùi về 1 bước: “Tu Tu, a 1 mình ở ngoài, ngàn vạn lần fai chăm sóc cơ thể thật tốt, đừng bị cảm, khiến e lo.”Cô nói r nói, mũi chua xót, đến âm thanh cũng thấp vài phần.Hạ Băng Khuynh cầm bịch đồ ăn đi qa chỗ khác, tạm thời để lại k gian cho 2 ng họ.Quý Tu ngây ng chút, mím môi, gật đầu.“E cũng v” Mặt a ôn hòa đi chút.Tiêu Nhân lập tức ngẩng đầu, nhìn anh 1 cách rạng rõ: “A đang lo cho e s? Tu Tu khẩu thị tâm phi nha”Cô nói lớn tiếng, ng xung quanh cũng nhìn qa.Quý Tu rất k tự nhiên ho nhẹ:”Đừng nói bậy”“E nói bậy hồi nào” Tiêu Nhân nũng nịu đến gần, ôm tay anh: “Tu Tu, anh ở ngoài, nhất định fai”Ng luôn lớn gan như cô, lại nói chuyện này càng nhỏ, sau cùng, nhỏ như muỗi.“E nói gì? Nghe k rõ”“E nói anh fai” Tiêu Nhân hiếm khi đỏ mặt: “Kiềm chế đó”Quý Tu “”“Hoa dại nhất định k thơm bằng hoa nhà, đúng k?” Đã nói r, thì Tiêu Nhân dứt khoát nói hết:” Đúng k?”Quý Tu môi giật giật.Cho cô chút ánh nắng, cô liền sáng lạn, thật sự giống Tiêu Nhân đơn thuần ngây thơ trc đây.Hoặc có lẽ, cô căn bản k đi xa.Khẽ nhíu mày, ấm áp hơn rất nhiều.“Tu Tu, nhất định fai quản sự xúc động của mình, moa moa---” Tiêu Nhân dùng mặt chà lên ngực anh: “Nếu k e sẽ mua 1 khóa trinh tiết cho anh”“Bậy bạ cái gì v?” Quý Tu nhịn lại nhịn, thấy cô ngày càng lớn gan, mặt liền đen lại. - -------- ----------
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
