Cuộc Tấn Công Ngọt Ngào: Kỹ Thuật Hôn Của Chủ Tịch
Chương 704
Mộ Nguyệt Sâm lập tức nhíu mày k đồng ý: ‘Chủ ý nhảm gì v, quả thật hoang đường, thật sự k đc, thà cột ông ta lại, nghiêm hình còn hơn!”Hạ Băng Khuynh nghe xong biểu cảm rối loạn: “Quên đi, so với tra tấn nghiêm hình, tôi cảm thấy giả quỷ đáng tin hơn.”“Bất cứ thứ gì trc khi thử đều cảm thấy khó, cho nên ng khác k nghĩ đến, mới k phòng bị đc” Mộ Nguyệt Bạch cười như cao nhân khó đoán.“Có đạo lý cái mông!” Mộ Nguyệt Sâm quyết định k đồng ý, “Hạ Băng Khuynh, e k đc nghe hắn, chúng ta nói r, dù có thu hoạch hay k, đều k ở đây kéo dài thời gian.”“Chúng ta còn 1 ngày thời gian, bây h nếu đã xảy ra vấn đề, tại s chúng ta k nghĩ cách tìm ra sự thật chứ, trong lòng tôi, quản lý Thái ngày càng gần với tâm lý tội phạm tôi đoán, nhưng k tìm đc nguyên nhân tại s cô ta trở nên như v, vd lão Thái nói cô thiêu chết mẹ mình, lí do là? Nếu moi đc lí do, dù là giả quỷ, tôi cũng đồng ý thử.” Hạ Băng Khuynh nói rõ ý nghĩ của mình.Mộ Nguyệt Bạch sờ mũi, cười k nói.Tim Mộ Nguyệt Sâm n lần hối hận, kéo cô vào chuyện này.Anh hít sâu, để thái dương giật k ngừng của mình bình tĩnh lại: “E đến ngta cao thấp mập ốm cũng k biết, s giả? Ngta là bị thiêu chết, e tính biến thành cục than đen?”“K làm chuyện xấu, nửa đêm k sợ quỷ gõ cửa, nếu nội tâm lão Thái trong sáng, tôi giả có giống cỡ nào ông đều k sợ, nhưng nếu trong lòng có quỷ, chút gió cũng dọa sợ đc.”Hạ Băng Khuynh nói kiên định hữu lực, Mộ Nguyệt Bạch ở bên thuận gió đẩy thuyền phối hợp: “Nói thật đúng!”Mộ Nguyệt Sâm tức cực, k thuyết phục đc cô: “Hạ Băng Khuynh hnay e quyết tâm làm chuyện hoang đường đúng k?”“Tôi cảm thấy có thể thử!”‘Đc, v các ng thử, tôi về trấn trên.”Mộ Nguyệt Sâm cũng dứt khoát, k khuyên cô nữa, xuống xe mở cửa ra.Hạ Băng Khuynh k ngờ a lại có phản ứng kịch liệt v, nhưng lúc này thay đổi chủ ý, cô quá k có cốt khí r.Xuống thì xuống đi.Cắn môi, mặt cô vô tình đi xuống.“Tôi nói xấu trc, tối k chút ánh sáng, 4 phía tối đen, gió đêm thì lạnh, k may còn có dã thú.” Mộ Nguyệt Sâm dọa cô, tính xóa chủ ý đó ra khỏi đầu cô.“Anh rảnh công phu ở đây nhiều lời, dọa ng, s k đồng ý cùng làm chuyện này, rất nhiều chuyện, anh k thử s biết đc hay k?” Hạ Băng Khuynh hỏi lại.“Chuyện ấu trĩ hoang đường này, tôi tuyệt đối k làm.” Mộ Nguyệt Sâm biểu cảm lạnh lùng, theo nguyên tắc của mình.Hạ Băng Khuynh quay đầu đi khỏi.Mộ Nguyệt Bạch xuống xe, như cười như k nhìn em trai: “E xác định ném anh và Băng Khuynh ở nơi hoang vu này, e k sợ cô nam quả nữ, phát sinh tí gì s.”Lông mày Mộ Nguyệt Sâm nhếch lên, k biểu lộ gì.“Xem ra e thật sự k vấn đề!” Mộ Nguyệt Bạch cười để tay lên vai anh, đến gần, ở bên tai anh nói, biểu cảm ái muội.Dưới khuôn mặt tái xanh của Mộ Nguyệt Sâm, Mộ Nguyệt Bạch qa ôm vai Hạ Băng Khuynh: “Tạm biệt!”Mộ Nguyệt Sâm tức đến nội thương. - -------- ----------
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
