Năm thứ sáu sau khi kết hôn, Chu Doãn nuôi người tình bên ngoài.
Anh ta bắt đầu gây áp lực, ép tôi ly hôn.
Tôi sống ch ế t không chịu ký.
Chu Doãn dứt khoát không giấu nữa, đi đâu cũng công khai dẫn cô ta theo.
Cho đến một ngày
Tôi gọi anh ta.
Bảo anh ta nhanh chóng làm thủ tục ly hôn.
Bởi vì
Tôi sắp nhận nhiệm vụ.
Một nhiệm vụ phải ký vào giấy sinh tử.
Có lẽ… tôi sẽ chẳng thể trở về nữa.
1.
Từ nhỏ, tôi đã thích Chu Doãn.
Chúng tôi lớn lên cùng một tiểu khu.
Tính cách hai người chúng tôi hoàn toàn trái ngược.
Tôi ồn ào, bốc đồng, chẳng biết xấu hổ, cứ chạy theo sau Chu Doãn.
Người lớn đều nói, tính tôi hợp làm lính.
Cuối cùng, tôi không nhập ngũ, mà vào học viện cảnh sát.
Nhưng Chu Doãn
Chưa từng thích tôi.
Anh ta thích kiểu con gái dịu dàng da trắng, mắt to.
Người con gái anh ta yêu nhất
Lại bỏ anh ta vào lúc khốn khó nhất.
Năm đó, mẹ Chu Doãn mắc ung thư sau đó qua đời.
Công ty của anh ta vì thiếu vốn liền rơi vào bế tắc.
Những cú sốc liên tiếp khiến Chu Doãn rơi vào giai đoạn tăm tối nhất.
Anh ta uống rượu triền miên, râu ria lởm chởm, cả người suy sụp.
Tôi không nghĩ nhiều.
Bán căn nhà bố mẹ mua cho mình, đưa toàn bộ tiền cho Chu Doãn.
“Chu Doãn, số tiền này… anh cứ dùng đi.”
Khi biết tiền đó từ đâu mà có
Chu Doãn nổi giận.
Mắng tôi rất nặng.
Từ nhỏ đã bị anh ta ghét bỏ
Đó là lần đầu tiên tôi bị Chu Doãn mắng đến khóc.
Tôi mím môi, vừa khóc vừa nói:
“Em tin anh… công ty của anh nhất định sẽ thành công. Sau này anh sẽ kiếm rất nhiều tiền, trở thành ông chủ lớn… Em coi như đang đầu tư thôi.”
Không ngờ
Cuối cùng Chu Doãn lại ôm ch ặ t tôi.
Nói:
“Chờ công ty ổn định… chúng ta kết hôn nhé.”
2.
Tôi chưa từng đầu tư thứ gì.
Nhưng khoản đầu tư vào Chu Doãn.
Lại rất thành công.
Anh ta gây dựng sự nghiệp, ngay năm đầu đã kiếm được khoản tiền lớn.
Chu Doãn mua cho tôi căn nhà to hơn căn tôi đã bán.
Anh ta giữ lời, cầu hôn tôi.
Chúng tôi kết hôn.
Nhà cửa, xe cộ, tiền bạc
Tất cả đều có.
Cuộc sống hạnh phúc, viên mãn.
Nhưng công ty càng lớn
Chu Doãn càng bận.
Số lần đi công tác còn nhiều hơn cả số lần tôi đi bắt trộm, truy cướp.
Chỉ sau hai năm kết hôn
Chu Doãn đã không còn về nhà đúng giờ.
Đến năm thứ sáu
Công ty chuẩn bị lên sàn.
Chỉ là
Điện thoại Chu Doãn, tôi thường không gọi được.
Trên quần áo anh ta.
Thỉnh thoảng lại xuất hiện mùi nước hoa lạ.
Chứng mất ngủ của tôi
Ngày càng nặng.
“Chu Doãn… chúng ta nói chuyện đi.”
Anh ta ngồi đó.
“Tô Thuần, anh gặp một cô gái… cô ấy dịu dàng, hiểu chuyện. Anh biết có lỗi với em, nhưng nếu em đồng ý ly hôn… anh có thể cho em 10% cổ phần công ty.”
Ngày hôm đó
Tôi lao tới, tát anh ta một cái.
“Chu Doãn, đồ khốn! Tôi yêu anh như vậy, anh trả lại tôi bằng cách này sao?!”
Anh ta ôm ch ặ t tôi.
“Anh rất biết ơn em… đã ở bên anh lúc khó khăn nhất. Nhưng sáu năm rồi… anh vẫn không thể yêu em. Tô Thuần… chúng ta ly hôn đi.”
3.
Đối với Chu Doãn.
Tôi luôn là người dễ nói chuyện.
Nhưng chuyện ly hôn này
Tôi lại cố chấp đến cùng.
Chỉ vì
Tôi quá yêu anh ta.
Tôi vẫn muốn níu kéo Chu Doãn.
Tôi đi tìm cô gái kia nói chuyện.
Nói với cô ta
Cô ta là kẻ thứ ba, là sai trái.
Chỉ cần cô ta rời khỏi Chu Doãn, tôi sẽ cho cô ta một khoản tiền.
Tôi còn nói chuyện này trước mặt bố Chu Doãn.
Tôi nghĩ
Làm vậy, anh ta sẽ quay về.
Nhưng sự thật…
Chu Doãn trở về, kéo tôi dậy, ầm ầm nổi giận.
Anh ta nói tôi bị đ iê n.
Biết rõ sức khỏe bố anh ta không tốt, còn cố tình nói ra khiến ông ấy phát bệnh tim.
Anh ta nói tôi muốn hại ch ế t bố anh ta.
Nói tôi uy h**p người đàn bà kia, tâm địa thật xấu xa.
Chu Doãn đập rất nhiều đồ trong nhà.
Còn nói tôi khiến anh ta cảm thấy ghê tởm.
Bảo tôi sau này tự sống một mình.
Từ đó…
Tôi không thể gọi được cho Chu Doãn nữa.
Tôi nhắn:
“Chu Doãn, xin lỗi… em biết em xử lý không tốt. Anh đừng giận nữa, về nhà đi… Em biết anh thích kiểu con gái da trắng, tóc dài … em cũng có thể để tóc dài, chăm sóc da…”
Anh ta chỉ trả lời một câu
“Tô Thuần, ở bên cô… tôi cảm thấy giống như đang sống với một người đàn ông. Tôi chỉ muốn ly hôn. Chia tay trong yên bình, được không?”
4.
Cô ta đã mang thai.
Chu Doãn không chờ nổi nữa, đích thân mang thỏa thuận ly hôn đến, kèm theo hợp đồng chuyển nhượng 10% cổ phần công ty.
Tôi hiểu rồi. Ngay từ đầu, anh ta chưa từng có ý định sinh con với tôi.
Tôi từng sảy thai một lần. Sau khi điều dưỡng cơ thể, mỗi lần gần gũi, anh ta đều bất chấp sự phản đối của tôi, chủ động dùng biện pháp tránh t h ai.
Vậy mà bây giờ, anh ta lại để một người phụ nữ khác mang thai.
Thật ghê tởm.
Tôi xé nát thỏa thuận ly hôn, cả hợp đồng chuyển nhượng cổ phần cũng xé, ném thẳng vào mặt anh ta.
“Chu Doãn, là anh có lỗi với tôi. Tôi không cần cổ phần, cũng sẽ không tác thành cho hai người.”
Tôi không muốn đối mặt với tất cả những chuyện này.
Tôi xin điều về tuyến đầu, trực tiếp tham gia truy bắt tội phạm.
Chỉ cần không phải quay về, không phải bàn chuyện ly hôn với Chu Doãn.
Anh ta cũng chẳng màng giữ thể diện cho tôi nữa, mua hẳn biệt thự để tình nhân dưỡng thai.
Chuyện ầm ĩ đến mức họ hàng hai bên, bạn bè đều biết.
Mọi người còn nghĩ do tôi không thể sinh con, nên Chu Doãn ngoại tình cũng có lý do cả.
Đối với chuyện của hai chúng tôi, mọi người chỉ biết bất lực thở dài.
Bố Chu Doãn, vì bên kia đã có con, nên cũng ít lên tiếng.
5.
Cho đến một vụ theo dõi băng nhóm tộ i ph ạm, chúng tôi phát hiện một đại nhân vật.
Sau khi triệt phá hang ổ của chúng, chúng tôi bị chúng ngay lập tức trả đũa.
Đốt xe cảnh sát. Tấn công cảnh sát.
Một đồng nghiệp của tôi, trong lúc theo dõi bọn chúng, bị phát hiện, bị đ âm nhiều nhát, t ử v ong tại chỗ.
Anh ấy còn có con gái mới năm tuổi.
Không khí trong đội chìm vào trầm lắng nặng nề.
Theo thông tin điều tra được, băng nhóm này cực kỳ hung tàn, hoạt động ở khu vực biên giới, còn sở hữu một lượng lớn v ũ k hí hiện đại.
Chỉ trong ba ngày, tôi sụt mất năm cân.
Đội trưởng vỗ nhẹ vai tôi.
“Tiểu Tô, đừng tự tạo áp lực. Chúng ta nhất định sẽ bắt được bọn chúng.”
Tôi gật đầu, nhưng trong lòng đã hạ quyết tâm, phải đích thân bắt bằng được lũ súc sinh đó.
“Đây là lệnh điều chuyển. Ngày mai cô chuyển về phòng lưu trữ hồ sơ, thu dọn đồ đạc đi nhận nhiệm vụ.”
Tôi sững người, nhưng vẫn cố chấp không chịu.
“Đội trưởng, em không về. Em muốn ở lại tuyến đầu.”
“Đừng cứng đầu. Là con gái, ai lại cứ xông pha tuyến đầu mãi?”
Tôi ngập ngừng một lát rồi nói:
“Đội trưởng, nói thật, nếu anh không nhắc, em cũng quên mình là phụ nữ rồi.”
Từ nhỏ tôi đã không thích váy áo, chỉ thích v ũ tra ng. Lên tuyến đầu, vì tiện truy bắt tội phạm, tôi còn cắt luôntóc dài thành tóc ngắn ngang cổ.
“Đừng bướng nữa, Tô Thuần. Cái ch ế t của Lão Lưu không liên quan đến cô, đừng ôm hết trách nhiệm vào mình.”
Tôi im lặng rất lâu. Đó cũng chính là nỗi ám ảnh của tôi suốt mấy ngày nay.
“Nếu hôm đó em không xin nghỉ, anh ấy đã không thay ca cho em… không phải hy sinh. Anh ấy ch ế t thay em.”
Hôm đó, lẽ ra là ca trực của tôi ở quầy báo.
Nhưng Chu Doãn gọi điện, nhất định phải gặp tôi, nói Tần Lạc sắp đến ngày sinh.
Nếu tôi không đồng ý, anh ta sẽ đến tận nơi làm việc tìm tôi. Có người đã thấy tôi bán báo ở đó.
Để không lộ thân phận, tôi buộc phải xin nghỉ, để Lão Lưu thay ca.
Lão Lưu có thâm niên trong ngành, từng tham gia nhiều vụ án, nên bị bọn chúng nhận ra.
Đêm hôm đó, anh ấy bị chúng phục kích trong hẻm, trả thù tàn nhẫn.
6.
Một tuần sau, chúng tôi nhận được tin, ba ngày nữa, băng đó sẽ vượt biên.
Cấp trên ra lệnh phải bắt giữ trước khi chúng rời khỏi.
Sau lễ xuất quân, mỗi người được phát một tờ giấy.
Đó là cam kết trước hành động, gọi là “giấy sinh tử”.
Sau khi ký xong, tôi gọi điện cho gia đình.
Cuộc gọi cuối cùng, gọi cho Chu Doãn.
“Tôi đã suy nghĩ kỹ rồi. Đồng ý ly hôn. Một tiếng nữa, gặp ở cổng Cục Dân chính.”
Anh ta có vẻ ngạc nhiên.
“Cô thật sự nghĩ kỹ rồi?”
“Ừ. Tôi đang trên đường tới đó, anh cũng nhanh lên.”
Đường của tôi xa hơn.
Chu Doãn đến trước, đúng là sốt ruột muốn chấm dứt cuộc hôn nhân này.
“Phu nhân, đây là thỏa thuận phân chia cổ phần. Tổng giám đốc Chu nói sẽ cho cô 10% cổ phần.”
“Không cần. Tôi chỉ cần 800.000 tệ số tiền tôi đã bán nhà trước đây, chuyển ngay vào tài khoản cho tôi.”
Luật sư và Chu Doãn đều khựng lại một chút.
Nhưng vẫn làm theo.
Anh ta gọi một cuộc điện thoại, tài khoản của tôi lập tức có thêm 800.000.
Hôm đó, người đến ly hôn rất ít.
Chúng tôi nhanh chóng đến lượt.
“Hai vị tự nguyện ly hôn chứ?”
“Phải.”
Dấu đóng xuống.
Mối quan hệ hôn nhân của chúng tôi, chính thức kết thúc.
Tôi còn phải về đơn vị gấp, cầm lấy giấy tờ của mình nhanh chóng rời đi.
“Tô Thuần.”
Hiếm khi Chu Doãn từ phía sau gọi tôi.
“Có việc gì?”
“Cô gầy đi nhiều rồi.”
“Nếu không còn chuyện gì, tôi đi trước.”
“Đội cô gần đây có nhiệm vụ à?”
“Xin lỗi, không thể tiết lộ.”
Tôi lên taxi, rời đi.
Trên xe, tôi vô thức ngoái lại.
Thấy Chu Doãn vẫn đứng trước cổng, chưa rời đi.
Dường như… đang nhìn theo tôi.
Cuối Cùng Cũng Không Kịp - Trường An Bất Như Nhĩ
Chương 1
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
