Cuối Cùng Cũng Không Kịp - Trường An Bất Như Nhĩ

Chương 5



15.

Tôi đã làm việc suốt một tuần liền.

Cuối cùng, thân thể không chống đỡ nổi.

Sốt cao ngất lịm ngay trong văn phòng.

Khi tỉnh lại lần nữa, Lê Tâm đang ngồi trên sofa trong phòng nghỉ của tôi.

Tôi đưa tay xoa trán, đau đến ê ẩm.

Chỉ cảm thấy trong lòng… trống rỗng đáng sợ.

Lê Tâm bụng mang dạ chửa, đứng đó mỉm cười với tôi.

“Anh tỉnh rồi à.”

Tôi nặng nề chống thân ngồi dậy.

“Cô đến đây làm gì?”

“Em gọi cho anh suốt một tuần, anh đều không nghe. Em lo quá nên đến công ty tìm anh.”

Tôi liếc nhìn dáng vẻ rụt rè của cô ta.

Đầu lại càng đau hơn.

Tôi nhấn nội tuyến gọi thư ký vào.

“Đây là không gian riêng của tôi. Tôi đã nói rồi, không được phép để bất kỳ ai vào.”

Thư ký cúi đầu thật thấp.

“Xin lỗi, chủ tịch. Cô Lê vẫn luôn đứng đợi ngoài văn phòng. Tôi vừa sang phòng kế hoạch một lúc… cô ấy tự ý vào.”

Tôi không kiên nhẫn.

“Được rồi, ra ngoài đi.”

Tôi quay sang nhìn Lê Tâm, thấy cô ta căng thẳng siết ch ặ t vạt váy.

Trước kia, khi cô ta tỏ ra yếu đuối như thế, tôi còn thương xót.

Nhưng hôm nay… chỉ thấy ghê tởm.

Thật muốn hỏi, cô cần gì phải diễn đến mức này?

“Chu Doãn… sao anh lại đột ngột thay đổi thái độ như vậy? Đừng như thế được không… em sợ lắm.”

Tôi cười lạnh.

“Sợ? Cô sợ sao? Vậy cô có biết Tô Thuần đã ch ết rồi không? Lúc này cô ấy đang nằm dưới lòng đất lạnh lẽo.”

“Xin lỗi, Chu Doãn… nhưng cái ch ết của cô ấy đâu phải do em gây ra, anh không thể trách em…”

“Đúng, cái ch ế t của cô ấy không phải do cô. Nhưng giải thích cho tôi xem, đây là gì?”

Tôi mở điện thoại, phát một đoạn video.

Trong đó là cuộc đối thoại giữa cô ta và chồng mình.

Người đàn ông quỳ trên đất, giọng tuyệt vọng khẩn cầu:

“Xin em đừng ly hôn… anh không thể mất em. Anh biết mình không giàu như Chu Doãn… nhưng anh sẽ cố gắng…”

Còn cô ta, lạnh lùng cay nghiệt:

“Thôi đi. Với bộ dạng hèn kém của anh, cả đời cũng chẳng có ngày ngóc đầu lên nổi. Tôi đã đợi anh sáu năm, đủ rồi. Tôi nhất định ly hôn, ký đi, đừng kéo chân tôi nữa.”

“…Em thật sự muốn liều đến mức này sao? Còn mang theo cả con…”

“Không cần anh quản. Sau này tôi ở với ai, không liên quan đến anh. Đứa trẻ sinh ra, tôi sẽ giao cho nhà anh nuôi, coi như đã hết tình hết nghĩa.”

Người đàn ông kia cười chua chát:

“Nếu không phải vì cơ thể em đặc biệt, không thể bỏ thai… đứa trẻ này đã sớm thành vũng m á u rồi. Giữ lại, cũng chỉ vì không muốn cản đường em mà thôi.”

Đoạn video rất dài.

Tôi bấm dừng.

“Lê Tâm, cô còn nhớ lúc trước đã nói gì với tôi không?”

“Cô nói chồng mình bạo hành, không dám về nhà. Cầu xin tôi giúp đỡ, cho cô một chỗ ở.”

“Vậy tại sao những gì tôi thấy… lại hoàn toàn trái ngược với câu chuyện cô bịa ra vậy?”

Tôi day trán, giọng mệt mỏi.

“Có một điều cô nói đúng, chồng cô rất nghèo. Nhưng tôi thấy, dù cô chà đạp tự trọng của anh ta như vậy, anh ta vẫn không nổi giận, chỉ muốn giữ cô lại.”

“Cuối cùng, cô chỉ biết hưởng phúc, không chịu khổ nổi.”

“Tôi đã điều tra rồi. Chồng cô từng là thiếu gia nhà giàu, ba năm trước phá sản. Từ đó cô bắt đầu muốn bỏ anh ta… chỉ là chưa gặp được người nào tốt hơn.”

“Cho đến lần trong bữa tiệc gặp lại tôi.”

“Chúng ta từng là mối tình đầu. Lớp ký ức đó khiến tôi luôn nghĩ cô vẫn tốt đẹp, thuần khiết như xưa.”

“Cô rơi nước mắt kể mình gặp phải kẻ tệ bạc, bị bạo hành sau hôn nhân… Tôi đã tin. Thậm chí còn thương xót cô.”

Những ký ức ấy giờ đây như lưỡi dao vô hình, từng n hát cứa vào tôi.

“Sau đó, cô nhiều lần xuất hiện trước mặt tôi… khiến tôi càng tin rằng cô vẫn chưa từng thay đổi. Vẫn đơn thuần như thuở trung học, chỉ là lỡ gặp nhầm người.”

Lê Tâm run rẩy nắm tay tôi.

“Chu Doãn… em xin lỗi… em không nên nói dối về chuyện bị bạo hành. Nhưng bây giờ em thật sự thích anh… muốn cùng anh đi hết cuộc đời.”

“Thích tôi?”

“Hay là thích tiền của tôi?”

“Chu Doãn…”

“Đi đi. Tôi không muốn nhìn thấy cô nữa. Cho cô ba ngày, dọn khỏi căn biệt thự.”

“Em sắp sinh rồi… anh thật sự muốn đối xử với em như vậy sao? Anh biết mà, em đã ly hôn, không còn nơi nào để đi. Hơn nữa trước đây anh từng nói, chỉ cần em sinh con bình an… anh sẽ lo cho đứa trẻ cả đời đầy đủ.”

“Tất cả những điều đó, đều có tiền đề.”

“Tôi tin cô thật sự bị bạo hành. Tin cô không còn chốn dung thân. Tin đứa trẻ này bị bố nó ruồng bỏ.”

“Nhưng bây giờ… cô thử nói xem, cô phù hợp với điều nào?”

“Đi đi. Tôi không muốn thấy cô nữa.”

Lê Tâm còn định nói gì đó, nhưng tôi đã gọi thư ký vào.

“Đưa cô Lê ra ngoài.”

Cửa khép lại.

Tôi cũng buông mình ngã xuống sofa.

Sau khi Tô Thuần rời khỏi thế giới này.

Mỗi lần mở mắt, tôi đều cảm thấy trong tim như bị khoét mất một mảnh.

Có lúc, tôi còn tự véo mình.

Chỉ mong tất cả chỉ là mơ.

Trong thế giới thật, Tô Thuần vẫn còn sống.

Nhưng sự thật, Tô Thuần… thật sự đã ch ết rồi.

16.

Tất cả mọi người đều cho rằng đứa trẻ trong bụng Lê Tâm là của tôi.

Nhưng thực ra… không phải.

Chỉ là, tôi chưa từng lên tiếng giải thích, để mặc tất cả hiểu lầm như vậy.

Có lẽ, Tô Thuần cũng từng nghĩ, trong những đêm không về nhà, tôi đang ở bên ngoài dây dưa cùng người đàn bà khác.

Nhưng không phải.

Trong suốt thời gian hôn nhân với cô ấy, tôi chưa từng phản bội.

Từ tận trong xương cốt, tôi chán ghét những kẻ không kiểm soát nổi d ụ c vọng của mình.

Dù đã ly hôn, tôi cũng chưa từng có ý định quay lại với Lê Tâm.

Tôi… chỉ là thương hại hoàn cảnh của cô ta.

Khi ấy, cô ta gọi điện cho tôi, khóc lóc cầu cứu, nói khu chung cư thuê trọ có quá nhiều người kém ý thức, ngày nào cũng có kẻ đến gõ cửa, khiến cô ta sợ hãi.

Tôi sở hữu vô số bất động sản, chỉ là đưa cho cô ta một chìa khóa biệt thự, để cô ta vào đó dưỡng thai.

Cũng chính vì thế…mọi người càng hiểu lầm tôi.

Nhưng tôi biết, mình chẳng có gì cần giải thích.

Bởi vì, tôi đã muốn ly hôn với Tô Thuần.

Nếu có thể mượn cơ hội này, khiến cô ấy đồng ý ký đơn… cũng tốt.

Mục đích của tôi đã đạt được.

Chúng tôi đã ly hôn.

Nhưng cuộc đời của tôi

cũng chết theo đó.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...