Cừu Nhỏ, Cừu Nhỏ, Mấy Giờ Rồi?

Chương 11



Chương 11

Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan

Dương Tư Chiêu cứ ngỡ mình sẽ bị va rất đau, dù sao thì lồng ngực của Lục Vô Tẫn trông còn cứng hơn cả đá cơ mà.

Nhưng Lục Vô Tẫn đã kịp thời đưa tay giữ chặt hai vai cậu, khẽ đỡ lấy cơ thể của cậu, theo bản năng, Dương Tư Chiêu gồng cứng cánh tay, khiến khuỷu tay đập mạnh vào xương quai xanh của anh khi ngã xuống. Theo đà quán tính, đầu cậu lao về phía trước, gò má suýt chút nữa là chạm vào vành tai Lục Vô Tẫn, rồi bộp một cái đâm sầm vào gối ôm.

Lục Vô Tẫn đến một tiếng rên nhẹ cũng không có.

Anh chỉ đỡ lấy cậu, rồi rũ mắt nhìn Miên Miên đang suýt bị ép bẹt ở giữa.

Miên Miên thút thít đầy ai oán hai tiếng, khó khăn lắm mới thoát khỏi vòng tay của Dương Tư Chiêu. Bé lật người lại, chẳng thèm quan tâm đến chiếc tất gấu nhỏ đã tuột mất một nửa, cứ thế ôm lấy cánh tay Lục Vô Tẫn mà cắn, muốn cứu Dương Tư Chiêu ra khỏi vòng tay tay anh.

Chỉ bằng một ánh mắt của Lục Vô Tẫn, Miên Miên liền bị đóng băng cứng ngắc ngay tại chỗ.

Thấy vậy, Dương Tư Chiêu vội vàng thoát khỏi bàn tay của Lục Vô Tẫn, khẩn khoản: “Anh, anh đừng đối xử với con như vậy!”

Lục Vô Tẫn lúc này mới giải phong ấn cho Miên Miên.

Dương Tư Chiêu vừa xót xa vừa bất lực, định bế Miên Miên lên nhưng chợt nghĩ đây là cơ hội hiếm có để hai cha con ở bên nhau, mình không có tư cách can thiệp, thế là chủ động làm hòa: “Xin lỗi, tôi đã can thiệp quá nhiều rồi. Tôi tuyệt đối không có ý chia rẽ cha con anh, chỉ là trên góc độ một giáo viên mầm non, tôi nghĩ trẻ con cũng có nhu cầu về tình cảm.”

“Nhu cầu gì?” Lục Vô Tẫn hỏi vặn lại.

“Bé bốn tuổi đang ở giai đoạn nhạy cảm về cảm xúc, bé sẽ quan tâm xem người khác có yêu mình hay không. Anh có thể thường xuyên… ôm bé.”

Lục Vô Tẫn nhìn sang Miên Miên, ánh mắt không chút gợn sóng: “Con muốn ta ôm?”

Miên Miên lắc đầu nguầy nguậy như trống bỏi.

“…”

Dương Tư Chiêu thở dài trong lòng, đành phải hỏi: “Bây giờ tôi đi nấu cơm, anh có kiêng ăn gì không?”

“Không.”

Dương Tư Chiêu như trút được gánh nặng, vội vàng chạy trốn vào bếp.

Miên Miên định đuổi theo, nhưng bị Lục Vô Tẫn túm lấy cạp quần. Bé lao mạnh một cái, thế là chiếc quần tụt mất một nửa.

“A—”

Tiếng hét còn chưa kịp thốt ra đã bị Lục Vô Tẫn dùng phép thuật chặn lại. Bé chỉ có thể mặc lại quần rồi nằm bò bên cạnh sofa, đáng thương nhìn về phía nhà bếp.

Dương Tư Chiêu trong bếp bận rộn không ngơi tay, hai bếp cùng đỏ lửa, nửa tiếng sau đã làm xong ba món mặn một món canh, sườn kho dưa muối, cánh gà chiên trứng muối, khoai tây sợi xào ớt xanh và một bát canh nấm trứng rắc hành hoa.

Thực ra Dương Tư Chiêu rất khéo nấu ăn, kỹ năng này được di truyền từ người mẹ đảm đang, giống như bản năng sẵn có. Sau khi ra ở riêng, cậu chẳng cần học nhiều cũng dễ dàng làm được đủ loại món ăn.

Trước đây cậu cũng từng chiêu đãi đồng nghiệp, nhưng hôm nay nấu cho Lục Vô Tẫn, cậu lại cảm thấy có chút lúng túng, giữa chừng còn làm cháy sém mấy miếng cánh gà, trong lòng bồn chồn không yên.

Cậu múc sẵn cơm canh, đang định bưng ra bàn thì sau lưng có một bàn tay thon dài vươn tới, nhấc bổng đĩa thức ăn lên.

Bàn tay đó lướt qua hông cậu, áp sát tay cậu, nắm lấy vành đĩa.

Dáng người Lục Vô Tẫn quá cao, khí trường lại cực mạnh, Dương Tư Chiêu không dám liếc nhìn, thậm chí còn nín cả thở.

“Cái này à?” Lục Vô Tẫn hỏi.

“Hả? À vâng, đúng vậy.” Dương Tư Chiêu vô thức lùi sát vào bệ bếp để giữ khoảng cách với anh.

Lục Vô Tẫn bưng hai đĩa thức ăn đi.

Dương Tư Chiêu không nhịn được mà nghĩ: Đây chắc không phải là lần đầu tiên trong đời Lục Vô Tẫn đi bưng đĩa đấy chứ?

Yêu lực mạnh mẽ như vậy, một mình chấp tám, lũ tiểu yêu trước mặt anh đều sợ im phăng phắc—chắc anh chưa bao giờ vào bếp đâu nhỉ?

Nghĩ đến đây, Dương Tư Chiêu bỗng nhiên cảm thấy hơi sợ.

Có phải mình quá tự nhiên rồi không?

Nhưng cũng đâu phải cậu bảo Lục Vô Tẫn ở lại, là anh ta tự không đi đấy chứ. Đã không đi thì ở lại ăn cơm, sẵn tiện bưng đĩa, chuyện này… cũng hợp lý mà, cậu tự thuyết phục mình như vậy.

Miên Miên cuối cùng cũng tìm được cơ hội gần gũi với Dương Tư Chiêu, bé lao tới như một mũi tên, nhất quyết đòi ngồi cùng cậu.

Dương Tư Chiêu lấy tấm nệm lót cho ghế cao lên, rồi bế Miên Miên ngồi lên đó.

“Tôi không biết có hợp khẩu vị của anh hay không.”

Cậu nói một câu khách sáo ngượng ngùng của chủ nhà, nói xong mới nhận ra Lục Vô Tẫn đang nhìn bàn thức ăn mà thẫn thờ.

Ánh mắt anh trầm uất lạ thường, giống như đang hồi tưởng điều gì đó.

“Sao thế?”

“Không có gì.” Lục Vô Tẫn cầm đũa lên.

Dương Tư Chiêu lại thở phào nhẹ nhõm một lần nữa.

Bây giờ cậu thật sự khâm phục trợ lý Trần, vậy mà có thể luôn ở bên cạnh Lục Vô Tẫn mà không bị cái khí lạnh tỏa ra từ trong ra ngoài của anh làm cho sợ khiếp vía.

“Cái đó… Tề Tiểu Thư và mọi người, vẫn ổn chứ?”

“Cậu hy vọng họ ổn?”

“Cũng không hẳn, tôi có thể hiểu được tình yêu của họ dành cho con cái của mình. Dù sao những ngày phiêu bạt cũng không dễ dàng gì, nếu là tôi, tôi cũng sẵn sàng thử một lần. Chuyện ngày hôm qua không ai muốn nó xảy ra cả, tôi cũng tin họ không có ác ý.”

Nói xong, cậu lại có chút chột dạ: “Nếu có ác ý, thì chỉ có thể trách tôi quá ngốc, nhìn người không chuẩn.”

Đầu Dương Tư Chiêu càng nói càng cúi thấp, tự cho là mình cực kỳ chân thành, nhưng chỉ nhận lại được một câu của Lục Vô Tẫn—

“Đúng là vậy thật.”

Dương Tư Chiêu suýt nữa thì nghẹn họng, nhưng nể tình ơn cứu mạng trước đó, cậu đành phải nhẫn nhịn.

May mà Lục Vô Tẫn có vẻ khá hài lòng với tay nghề của cậu, anh ăn hết ba miếng sườn và hai cái cánh gà.

Trong phòng ăn nhất thời chỉ còn tiếng bát đũa va chạm lách cách, điều này khiến cậu có cảm giác ảo giác về một gia đình ba người.

Dương Tư Chiêu gắp cho Miên Miên một miếng cánh gà, không nhịn được hỏi: “Rốt cuộc Yêu Vương có phát hiện ra các anh không?”

Động tác của Lục Vô Tẫn khựng lại một chút.

“Sao trông anh chẳng có vẻ gì là sợ hãi thế? Đúng rồi, anh và Yêu Vương ai lợi hại hơn?”

Lục Vô Tẫn ngước mắt nhìn cậu: “Cậu thấy sao?”

“Tôi…” Dương Tư Chiêu định trả lời thì điện thoại đột nhiên reo lên, là mẹ cậu gọi.

“Tư Chiêu, con có nhà không?” Mẹ vừa nhảy dân vũ xong, hơi thở vẫn chưa đều, tiếng nhạc ồn ào vẫn còn lọt vào điện thoại. “Lúc khiêu vũ mẹ có quen một dì họ Từ, nói chuyện mới biết dì ấy trước đây ở ngay tầng dưới nhà con. Họ Từ, tên Từ Mẫn Phân, con có nhớ không?”

“Nhớ chứ, có chuyện gì vậy mẹ?” Dương Tư Chiêu vừa nghe vừa phân tâm múc canh nấm trứng cho Miên Miên.

“Sao dì ấy lại bảo con có người yêu rồi?”

Dương Tư Chiêu suýt nữa thì bị sặc: “Dạ?”

“Dì ấy bảo định giới thiệu cho con một cô bé, mà con bảo không cần, con có người yêu rồi. Thật hay giả thế?”

Dương Tư Chiêu không biết giải thích sao, nhưng khóe mắt lại thoáng thấy Lục Vô Tẫn đặt bát đũa xuống, rút một tờ khăn giấy, thong thả lau tay.

Cậu ấp úng: “Con… con nói qua loa để thoái thác thôi, dì ấy cứ đòi giới thiệu suốt, con thấy phiền.”

“Phiền cái gì?” Mẹ thở dài. “Mẹ mừng hụt một phen, cứ tưởng sắp có con dâu đến nơi rồi.”

Dương Tư Chiêu ngượng đến đỏ cả tai, mỉm cười gượng gạo với Lục Vô Tẫn rồi chạy ngay ra ban công, bịt điện thoại nói: “Mẹ, con chưa đến tuổi để nghĩ chuyện này.”

“Sao lại chưa đến? Nếu con đỗ đại học xịn, bảo là học tiếp thạc sĩ, đợi vài năm nữa mới lập gia đình thì mẹ chẳng nói một lời. Đằng này con học sư phạm mầm non, đi học đi làm xung quanh toàn con gái, kết quả hai mươi ba tuổi rồi chưa một mảnh tình vắt vai, con bảo mẹ có lo không?”

“Mẹ lo cái gì chứ?”

“Mẹ nghe cô con nói, con như thế này…” Mẹ có chút khó nói: “Có phải con không thích con gái không?”

Trái tim Dương Tư Chiêu hẫng một nhịp, lập tức phản bác: “Làm sao có thể chứ?”

“Hồi nhỏ không phải con nói cứ hay mơ thấy một người đàn ông nào đó sao.”

“Giờ con không còn giấc mơ đó nữa rồi!”

“Thế thì tốt, không phải là tốt nhất! Đồng nghiệp ở cơ quan cô con có đứa con gái bằng tuổi con đấy, con có muốn gặp một lần không? Mẹ đẩy wechat cho người ta nhé?”

“…” Đúng là không còn cách nào thoát.

“Không được thì làm bạn thôi, nghề nghiệp này của con vốn cũng khó tìm đối tượng, cô bé kia xem ảnh con xong mới đồng ý đấy, chứng tỏ người ta rất ưng ngoại hình của con.”

Trong lòng Dương Tư Chiêu lúc này chỉ lo cho Miên Miên, lo bé ăn sườn có bị hóc không, có nuốt phải xương gà không, lại sợ Lục Vô Tẫn bắt nạt bé, nên cậu chẳng nghe lọt tai lời cằn nhằn của mẹ: “Thôi được rồi, tùy mẹ đấy.”

Mẹ Dương hài lòng cúp máy.

Quay lại phòng ăn, Lục Vô Tẫn vẫn ngồi tại chỗ, Dương Tư Chiêu bối rối hỏi: “Anh ăn xong rồi à?”

“Ừ.”

“Mẹ tôi cứ thích nói mấy chuyện này,” Dương Tư Chiêu gãi đầu: “Ngại quá, làm ảnh hưởng đến bữa ăn của anh.”

Lục Vô Tẫn không đáp lời.

Ánh mắt anh nặng trĩu, như có rất nhiều điều chưa nói hết. Dương Tư Chiêu cảm thấy như ngồi trên đống lửa, thức ăn chưa kịp tiêu hóa nghẹn ở cổ họng, khó chịu vô cùng.

Rất nhanh, thông báo yêu cầu kết bạn của cô gái kia hiện lên, Dương Tư Chiêu cầm điện thoại, nhấn đồng ý.

Sau khi đặt điện thoại xuống, sắc mặt Lục Vô Tẫn càng lạnh lẽo hơn.

Dương Tư Chiêu đột nhiên cảm thấy không khí xung quanh rét run, nhưng cửa sổ đều đã đóng chặt, không có chỗ nào lọt gió cả.

Dưới cái nhìn chằm chằm của Lục Vô Tẫn, cậu cúi đầu húp một ngụm canh. Canh nguội rồi, cậu đổ chỗ canh còn lại vào nồi để hâm nóng.

Lúc bưng quay lại, Lục Vô Tẫn đã biến mất, cả Miên Miên cũng không thấy đâu.

Chỉ còn lại một bàn bát đũa.

Yên tĩnh đến chết chóc.

Dương Tư Chiêu đứng ngơ ngác ở cửa nhà bếp.

Cậu gọi một tiếng “Miên Miên”, nhưng không ai đáp lại.

**

“Tiên sinh, Miên Miên vẫn còn đang khóc.”

Trợ lý Trần không dỗ nổi Miên Miên, vẻ mặt mệt mỏi gõ cửa phòng Lục Vô Tẫn. Trong phòng không bật đèn, ánh trăng nhạt nhòa chiếu xuống sàn nhà, lờ mờ soi bóng người ngồi trên sofa.

“Không cần quản nó.” Lục Vô Tẫn nói.

“Mấy hậu duệ của Yêu sư kia xử trí thế nào?”

“Họ vẫn không nói sao?”

“Vâng, họ nhất quyết không chịu tiết lộ ba trăm năm trước, phu nhân đã rời khỏi Mê Chướng Lâm, trốn khỏi Tuân Sơn bằng cách nào,” Trần Thử An do dự hồi lâu, rốt cuộc vẫn hỏi ra miệng: “Tiên sinh, đám hậu duệ Yêu sư kia tuy đáng hận, nhưng chẳng phải ngài đã tìm thấy phu nhân rồi sao?”

Trần Thử An không hiểu nổi, Lục Vô Tẫn tìm vợ ròng rã ba trăm năm, trải qua muôn vàn khổ cực, truy bắt hậu duệ của Yêu sư cũng là để lấy thêm thông tin. Giờ tìm thấy người rồi, lại cứ giấu giấu giếm giếm không chịu lộ diện. Đã vậy còn làm chuyện thừa thãi là ép hỏi hậu duệ Yêu sư chuyện của ba trăm năm trước.

“Sao ngươi biết đã tìm thấy?”

Trần Thử An thầm nghĩ trong lòng: Chẳng phải quá rõ ràng rồi sao? Ngài để năm con Linh nhãn trong nhà thầy Dương, theo dõi nhất cử nhất động của cậu ấy, đến cả chuyện cậu ấy đi tắm suýt ngã sấp mặt cũng nhìn thấy rõ mồn một… Chẳng lẽ lại là vì Miên Miên?

Tất nhiên hắn không dám nói ra thành lời, chỉ nói: “Xem phản ứng của Miên Miên cũng có thể đoán ra bảy tám phần rồi.”

“Cậu ấy không phải.”

“Hả?”

“Ba kiếp luân hồi rồi, cậu ấy không phải.”

Lục Vô Tẫn nhớ lại lời Nguyệt Tiên đã nói: Kiếp này, cậu ấy có số phận của riêng mình, gặp một người tốt, kết duyên thành đôi, hạnh phúc viên mãn. Nếu ngươi tự ý thay đổi số mệnh của cậu ấy, cậu ấy sẽ không thể nhập luân hồi, hóa thành một linh hồn cô độc tan biến giữa trời đất.

Ngày Nguyệt Tiên cầm sổ mệnh tìm đến anh, cũng là lúc anh vượt qua ba trăm năm sương gió và cô độc, khổ sở tìm kiếm, cuối cùng nhìn thấy bóng dáng Dương Tư Chiêu ở trước cổng nhà trẻ.

Ngày hôm đó anh đã không bước tới, thì sẽ mãi mãi không thể bước tới.

“Đưa họ về Tuân Sơn.”Anh ra lệnh.

Trần Thử An vô cùng kinh ngạc: “Bao gồm cả… Miên Miên?”

Lục Vô Tẫn gật đầu.

Trần Thử An có chút không đành lòng: “Nhưng mà tiên sinh, Miên Miên đã có tình cảm với thầy Dương rồi.”

“Giống như trước đây, đưa nó vào Vô Tàng Băng tiếp tục ngủ say, cho đến khi nó hoàn toàn quên mất đoạn ký ức này.”

Dứt lời, chuông cửa vang lên.

Màn hình hiện lên gương mặt của Dương Tư Chiêu, cậu xách theo túi lớn túi nhỏ, đôi mắt khóc đỏ hoe, nói vào chuông cửa: “Lục Tiên Sinh, tôi muốn gặp Miên Miên.”

**

Chan: Miên Miên không phải sản phẩm kèm theo đâu nhé =))) Sếp Tẫn iu Miêu Miêu chớt mọe luôn á :v

Hết chương 11

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...