Chương 14
Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan
Dương Tư Chiêu tỉnh dậy giữa đêm, lục tủ lạnh lấy ra một túi đá chườm lên môi để làm dịu cảm giác nóng rát kỳ lạ kia.
Thật kỳ quái, cậu nhớ rõ ràng trước khi tắm mình không hề bị ngã, cũng không ăn cay, sao tắm xong môi lại vừa tê vừa đau thế này?
Chườm năm phút xong, cậu lại quay về giường.
Miên Miên ngủ rất ngon, đôi má tròn trịa áp sát vào góc chăn. Vừa cảm nhận được cậu tiến lại gần, bé liền xích qua.
Chạm vào cơ thể nhỏ bé ấm áp, lòng Dương Tư Chiêu dần dần bình ổn trở lại. Cậu ôm Miên Miên vào lòng, cúi đầu hôn nhẹ một cái.
Dường như Lục Vô Tẫn đã quên mất mình còn có một đứa con trai. Kể từ khi biến mất giữa bữa tối hôm đó cho đến tận hôm nay đã năm ngày trôi qua, anh ta không hề xuất hiện lần nào.
Miên Miên chính thức trở thành một thành viên trong nhà Dương Tư Chiêu. Bé cùng đi làm, cùng tan làm, cùng ăn cơm, tắm rửa và đi ngủ với Dương Tư Chiêu. Hai người lúc nào cũng dính lấy nhau như hình với bóng, chẳng khác gì cha con ruột.
Dịp cuối năm cận kề, thời tiết ngày càng lạnh hơn. Có một nhóc tì bên cạnh, Dương Tư Chiêu chẳng cảm thấy cô đơn chút nào.
Tuy Miên Miên mới bốn tuổi nhưng bé hiểu chuyện lạ thường. Dương Tư Chiêu nấu cơm, bé ngồi trên bàn bếp nhìn; Dương Tư Chiêu xem tivi, bé rúc vào lòng cậu, thỉnh thoảng lại ôm lấy cánh tay cậu mà bóp bóp, đấm đấm massage cho cậu.
Thỉnh thoảng Dương Tư Chiêu tự nói một mình, Miên Miên dù hiểu hay không cũng đều “ya ya”, “zô zô” đáp lại vài tiếng.
Dương Tư Chiêu còn mua cả máy ảnh lấy liền, làm cho bé một cuốn sổ ghi chép hành trình trưởng thành—
[Ngày 27 tháng 1, hôm nay đo chiều cao cân nặng cho Miên Miên: 96cm, 15.1 kg. Vóc dáng hơi nhỏ, cân nặng hơi nhẹ, phải lập một thực đơn dinh dưỡng cho bé thôi.]
[Ngày 28 tháng 1, hôm nay cùng Miên Miên đi chợ mua thức ăn, Miên Miên đã chọn một cây bắp cải tròn.]
[Ngày 29 tháng 1, trong phim hoạt hình, ba ba hải cẩu đã vượt vạn dặm để tìm lại con mình. Miên Miên xem xong liền cúi đầu không nói gì, lẳng lặng chơi đồ chơi. Có lẽ bé đang nhớ cha của mình.]
Mỗi trang đều đính kèm ba bức ảnh của Miên Miên.
Sau khi dỗ Miên Miên ngủ say, cậu bước ra khỏi phòng ngủ và gọi điện cho Trần Thử An.
“Xin lỗi trợ lý Trần, khuya thế này còn làm phiền anh. Cũng không có chuyện gì đâu, tôi chỉ muốn hỏi xem Lục tiên sinh đã về chưa?”
Đầu dây bên kia của Trần Thử An rất yên tĩnh: “Vẫn chưa, thầy Dương có gì cần tôi chuyển lời tới tiên sinh không?”
Dương Tư Chiêu khựng lại, ngồi bên sofa, lòng bàn tay xoa xoa đầu gối. Cậu nghĩ đến Miên Miên, rồi lại vô cớ nhớ đến vụ tai nạn suýt xảy ra hôm đó, cái ôm đầy mạnh mẽ kia, nhất thời cứng họng: “Tôi… tôi chỉ là hy vọng hắn sớm quay về để ở bên cạnh Miên Miên một chút.”
“Được, tôi sẽ chuyển lời tới tiên sinh.”
Cúp máy xong, Trần Thử An quay sang nhìn Lục Vô Tẫn ở bên cạnh: “Tiên sinh.”
Hắn biết Lục Vô Tẫn đều đã nghe thấy hết nên cũng không nói nhiều.
Im lặng hồi lâu, hắn mới hỏi: “Tiên sinh, vận mệnh của phu nhân vẫn không thể thay đổi được sao?”
Lục Vô Tẫn tắt Linh nhãn, khẽ cúi đầu, dùng đầu ngón tay ấn nhẹ vào ấn đường.
“Nếu không phải ba trăm năm trước phu nhân lấy trộm hóa đan của ngài, ngài đã không bị mắc kẹt ở đây,” Trần Thử An tự thấy mình lỡ lời, dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Nếu có hóa đan, với công lực của ngài, ngài có thể thay đổi vận mệnh của bất kỳ ai, hoàn toàn không cần phải lo trước lo sau như vậy.”
“Không có cái gọi là nếu như.”
Trần Thử An căm giận bất bình: “Phu nhân đã không còn nhớ ngài nữa, cũng chẳng nhớ chính mình vào ba trăm năm trước đã dùng thuật hồi lan để trộm đi hóa đan của ngài, khiến ngài sa vào yêu đạo. Ngài đã phải trải qua những gian khổ mà người thường khó lòng tưởng tượng nổi mới có thể thay thế danh vị Yêu Vương để tồn tại. Giờ đây, khó khăn lắm mới tìm thấy phu nhân, ngài chỉ cần lấy lại hóa đan là có thể rời khỏi yêu giới, quay trở về—”
Lục Vô Tẫn ngắt lời hắn, trầm giọng nói: “Ngươi là đang nghĩ cho ta, hay là đang nhòm ngó viên hóa đan trong cơ thể cậu ấy?”
Trần Thử An lập tức quỳ xuống, giọng điệu kiên định: “Tiên sinh, lòng trung thành của tôi với ngài trời đất chứng giám, tuyệt đối không có hai lòng.”
“Nếu đã như vậy, không cần nói nhiều nữa.”
Lục Vô Tẫn đứng dậy.
Trần Thử An hỏi dồn: “Tiên sinh, vậy ngài định làm thế nào? Cứ thế từ bỏ, rồi lại đợi đến kiếp sau sao?”
Thật sự có thể trơ mắt nhìn cậu ấy kết hôn sinh con sao?
Lục Vô Tẫn không trả lời.
Lời của Nguyệt Tiên lại vang lên bên tai cậu—
“Vẫn còn một cách nữa. Năm xưa cậu ấy đã dùng thuật Hồi Lan trộm đi hóa đan của ngươi, nhưng thuật này chỉ có một mình cậu ấy biết, và chỉ thành công khi ngươi hoàn toàn yêu cậu ấy. Ngươi có thể đánh thức ký ức tiền kiếp của cậu ấy, để cậu ấy chỉ cho ngươi câu thần chú thuật Hồi Lan. Nhưng ngươi có nắm chắc sẽ khiến cậu ấy toàn tâm toàn ý yêu ngươi không?”
“Nếu như không thể, việc thu hồi thất bại, ngươi sẽ làm đảo lộn vận mệnh của cậu ấy, khiến cậu ấy hồn phi phách tán, không thể cứu vãn.”
**
Một ngày nữa lại kết thúc, Dương Tư Chiêu tiễn năm nhóc tì về xong, quay lại mặc áo khoác, dắt tay Miên Miên về nhà.
Đi ngang qua chợ, cậu mua tôm và cà chua.
Đi ngang qua trung tâm thương mại, cậu mua một món đồ chơi đoàn tàu hỏa nhỏ.
Đúng lúc hoàng hôn buông xuống, bóng chiều tà bủa vây, Miên Miên nắm tay Dương Tư Chiêu, tung tăng nhảy nhót bước đi.
“Một ô vuông, hai ô vuông.” Miên Miên đi đôi ủng đi tuyết, giẫm thật vững lên những ô gạch trên đường.
“Giỏi quá, thầy cũng giẫm một ô này.”
“Tiểu Dương.”
Một người phụ nữ trung niên đi ngược chiều lại. Dương Tư Chiêu nhìn kỹ mới nhận ra đó là dì Từ từng ở tầng dưới nhà mình.
Từ Mẫn Phân nhìn theo tay Dương Tư Chiêu thấy Miên Miên, kinh ngạc nói: “Đây chẳng phải đứa trẻ ở trường mầm non mà lần trước cháu nói sao? Sao thế, giờ nó ở cùng cháu à?”
Dương Tư Chiêu ngẩn người, lắp bắp nói: “Cháu… cha mẹ bé đều bận việc, cháu tạm thời chăm sóc bé ạ.”
“Hóa ra là vậy,” Từ Mẫn Phân vỗ vai cậu, “Cháu đấy, cứ lương thiện quá thôi.”
“Cũng không vất vả lắm đâu.”
Từ Mẫn Phân cười: “Trông thằng bé cũng đáng yêu thật đấy.”
Dương Tư Chiêu trò chuyện bâng quơ vài câu với dì ấy rồi nhanh chóng dắt Miên Miên rời đi. Vừa đi đến đầu đường, cậu bỗng giật mình nhận ra: Thôi xong! Dì Từ biết rồi thì chắc chắn mẹ cậu cũng sẽ biết.
Mẹ cậu vốn đã không thích công việc giáo viên mầm non này, nếu phát hiện cậu mang con trẻ ở trường về nhà nuôi—
Thì cậu tiêu đời là cái chắc!
Cậu cúi đầu nhìn Miên Miên, Miên Miên cũng ngẩng đầu nhìn cậu, chớp chớp mắt chỉ vào ngã tư nói: “Đèn xanh!”
Dương Tư Chiêu nghĩ bụng: Thôi thì tính sao giờ? Cùng lắm là bị mắng vài câu, chứ không thể bỏ rơi Miên Miên được.
Gần đến cổng khu chung cư, trời đã tối hẳn. Một bé trai chạy hùng hục tới định giằng lấy chiếc tàu hỏa đồ chơi trên tay Dương Tư Chiêu. Cậu nhất thời không phản ứng kịp, quên buông tay nên bị thằng bé kéo cho lảo đảo, ngã nhào xuống đất. Khuỷu tay chống xuống đường đau đến mức cậu hít một hơi lạnh.
Sắc mặt Miên Miên lập tức thay đổi, bé nhíu chặt mày, đuổi theo túm lấy vạt áo sau của thằng bé kia.
“Miên Miên, đừng đuổi theo!” Dương Tư Chiêu kêu lên.
Thế nhưng giây tiếp theo, thằng bé đó bỗng nhiên biến thành một con linh cẩu đen xì, thân trước hạ thấp, lưng gồ lên, lông dựng đứng, lộ ra vẻ mặt cực kỳ hung hãn nhìn về phía Dương Tư Chiêu.
Dương Tư Chiêu lập tức nhận ra ngay.
Con yêu quái này nhắm vào cậu!
Chưa kịp suy nghĩ nguyên nhân, con linh cẩu đã lao tới, còn Miên Miên thì nhào vào lòng cậu, che chắn trước mặt cậu.
Dương Tư Chiêu làm sao có thể trơ mắt nhìn bé bị thương? Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, cậu ôm chặt Miên Miên, nhanh chóng xoay người lại.
Cơn đau như dự tính đã không xảy ra.
Cậu nghe thấy mấy tiếng gầm rú của con linh cẩu, quay đầu lại thì thấy nó đã hộc máu mồm, nằm co giật trên mặt đất.
Cậu ngơ ngác nhìn cảnh tượng đó.
Lại một lần nữa hóa hiểm thành lành, cậu không thể dùng “ảo giác” hay “tưởng tượng” để giải thích những chuyện xảy ra mấy ngày qua được nữa. Cậu dám khẳng định chắc chắn có người đang âm thầm bảo vệ mình.
Cậu nhìn xung quanh một lượt nhưng bốn phía không một bóng người.
Nhưng Miên Miên trong lòng cậu lại khẽ gọi một tiếng: “Cha.”
Cơ thể cậu cứng đờ, nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc.
Lục Vô Tẫn hiện ra từ hư không, vẫn là chiếc áo khoác đen dài như hòa làm một với màn đêm. Anh chậm rãi bước tới, đi ngang qua bên cạnh Dương Tư Chiêu mà không dừng lại, tiến thẳng đến chỗ con linh cẩu.
Con linh cẩu run rẩy toàn thân, cố gắng gượng cái thân xác tàn tạ phủ phục dưới chân Lục Vô Tẫn.
Đầu ngón tay Lục Vô Tẫn khẽ cử động, một luồng yêu lực màu đen trói chặt con linh cẩu lại. Lục Vô Tẫn thần sắc không đổi, con linh cẩu phát ra những tiếng gào khóc đau đớn, máu tươi tuôn ra xối xả từ miệng nó.
Dương Tư Chiêu vội vàng che mắt Miên Miên lại.
Rất nhanh sau đó, thuộc hạ của Lục Vô Tẫn xuất hiện và mang con linh cẩu đi.
Mọi chuyện diễn ra như một ảo ảnh, có vài người bộ hành qua lại xung quanh nhưng hoàn toàn không nhìn thấy Lục Vô Tẫn.
Có một cô gái đi ngang qua, thấy Dương Tư Chiêu bế Miên Miên ngồi trên mặt đất liền cúi xuống hỏi: “Anh có cần giúp đỡ gì không?”
Dương Tư Chiêu sực tỉnh, lắc đầu đứng dậy: “Không sao đâu, cảm ơn cô.”
Cậu dắt tay Miên Miên đi về hướng nhà mình, Lục Vô Tẫn lẳng lặng đi theo phía sau. Anh không giải thích, không nói một lời nào, nhưng sau khi cậu vào cửa, anh đã quen tay vịn lấy cạnh cửa.
Bước vào nhà, thay giày, đóng cửa.
Dương Tư Chiêu: “?”
Cậu và Miên Miên cùng nghiêng đầu, gương mặt đầy vẻ thắc mắc nhìn Lục Vô Tẫn. Lục Vô Tẫn chỉ thản nhiên liếc nhìn họ một cái rồi lướt qua họ, ngồi xuống sofa.
“Từ hôm nay sẽ có tài xế đưa đón cậu đi làm.”
“Tại sao?”
“Một con người trà trộn trong bầy yêu quái, cậu nghĩ mình an toàn lắm ư?”
Dương Tư Chiêu nghẹn lời, lầm bầm: “Được rồi.”
“Sau này, Lục Miên—”
Dương Tư Chiêu thốt ra: “Miên Miên vẫn thuộc về tôi!”
Dứt lời, cậu lại thấy có gì đó sai sai. Câu này nghe cứ như cha mẹ đang tranh giành quyền nuôi con trước khi ly hôn ấy?
“Thuộc về cậu.” Lục Vô Tẫn nói.
“Hả?” Dương Tư Chiêu lại ngẩn người ra thêm một lần nữa.
Lục Vô Tẫn khẽ động ngón tay, một luồng sáng xanh thoát ra từ đầu ngón tay, vòng quanh cổ tay Miên Miên.
Rất nhanh, luồng sáng biến mất.
“Sau này nó sẽ không để lũ tiểu yêu đó hiện nguyên hình nữa.”
Hôm nay Lục Vô Tẫn phối hợp quá mức khiến Dương Tư Chiêu không quen chút nào. Cậu đứng lúng túng bên hiên cửa, vân vê bàn tay, trông chẳng giống đang ở nhà mình mà cứ như đang ở biệt thự Tiềm Sơn yết kiến Lục Vô Tẫn vậy.
“Anh sao vậy?” Cậu hỏi.
Lục Vô Tẫn ngước mắt nhìn cậu: “Cái gì?”
“Anh…” Dương Tư Chiêu vừa chạm phải ánh mắt của Lục Vô Tẫn là lòng lại thấy trĩu nặng, hồi lâu sau mới hỏi: “Gần đây anh bận việc gì vậy?”
Đôi mày Lục Vô Tẫn khẽ nhếch lên, có vẻ không hiểu vì sao câu hỏi này lại thốt ra từ miệng giáo viên trường mầm non của Lục Miên.
Dương Tư Chiêu cũng thấy mình đi quá giới hạn, mím môi hỏi tiếp: “Cái ngày ở vạch kẻ đường đó, là anh phải không?”
“Không phải.” Anh nhanh chóng phủ nhận.
“Ồ… không đúng!” Não bộ Dương Tư Chiêu hoạt động cực nhanh, cậu cao giọng: “Tôi còn chưa nói là ngày nào, cũng chưa nói chuyện gì mà.”
Cậu mở to mắt, loạng choạng lao đến trước mặt Lục Vô Tẫn: “Chính là anh, cảm giác của tôi không sai đâu, chính là anh!”
Có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời Lục Vô Tẫn bị cứng họng, sắc mặt lập tức lạnh băng, khóe miệng kéo thành một đường thẳng gượng gạo.
“Tại sao lại cứu tôi?”
Hai bên nhìn nhau hồi lâu, lâu đến mức tim Dương Tư Chiêu hẫng một nhịp, nhịp thở trở nên gấp gáp, đôi chân mỏi nhừ suýt không đứng vững nổi, mới nghe thấy Lục Vô Tẫn nói: “Không có lý do gì cả.”
Thật là bá đạo và vô lý hết sức!
Dương Tư Chiêu xoay người đi vào phòng ngủ, Miên Miên nhanh chóng đuổi theo, rồi lại chạy lạch bạch ra ngoài, dang rộng hai cánh tay, đứng xoạc chân chắn ngay cửa phòng ngủ, không cho Lục Vô Tẫn vào.
Lục Vô Tẫn nhìn bé.
Miên Miên nhớ lại tối hôm kia, cái tên xấu xa này thừa lúc mẹ ngủ say đã nằm xuống bên cạnh mẹ, còn định đẩy bé ra ngoài. Bé vô cùng tức giận, giơ chân định đá Lục Vô Tẫn.
Nhưng chân bé ngắn quá, chẳng làm đau Lục Vô Tẫn chút nào, còn trơ mắt nhìn chiếc dép lê hình gấu của mình bay vèo ra xa.
Bé vội chạy đi nhặt, tay vừa chạm vào dép thì chiếc dép lại bay về phía trước nửa mét.
Bé liếc nhìn Lục Vô Tẫn, Lục Vô Tẫn thì thong thả cử động ngón tay, Miên Miên càng giận hơn, bĩu môi nhảy tới một bước, vừa định ngồi xuống thì chiếc dép lại bay xa thêm một mét.
“Lục Vô Tẫn!”
Dương Tư Chiêu đứng ở cửa phòng, tức giận nói: “Không cho phép anh trêu chọc Miên Miên!”
Lục Vô Tẫn bèn thu tay lại.
Anh nhìn Dương Tư Chiêu, nhìn mãi cho đến khi má Dương Tư Chiêu nóng bừng, ánh mắt lảng tránh mà vẫn không rời mắt.
Lục Vô Tẫn nghĩ thầm: Em sẽ yêu ta chứ?
Giống như ta từng yêu em ngày trước, một tình yêu đến chết cũng chẳng đổi thay.
Em, chắc không làm được đâu nhỉ.
Hết chương 14
