Chương 18
Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan
Yêu lực của Lục Vô Tẫn đủ để g**t ch*t vô số linh thú chỉ trong một nhịp thở, nhưng lúc này đây lại bị khuất phục bởi bàn tay của Dương Tư Chiêu.
Tay của Dương Tư Chiêu nhỏ hơn tay anh một chút, vừa vặn nắm trọn hai ngón tay anh, còn trịnh trọng dùng đầu ngón cái đè lên đầu ngón tay anh, cứ như thể làm vậy là anh không thể niệm chú được nữa.
Thật ngây ngô đến nực cười.
Trước đây cũng vậy, cứ ngốc nghếch như thế.
Ban ngày lúc anh tu luyện thì cứ nhìn chằm chằm vào hóa đan mà ch** n**c miếng, ban đêm nói mơ cũng là trộm hóa đan. Đã thế rồi mà còn tưởng rằng anh không biết gì, giả vờ giả vịt hỏi anh hóa đan là cái gì.
Lục Vô Tẫn thường tự hỏi bản thân, rốt cuộc là tại sao mình lại yêu con cừu này sâu đậm đến nhường này?
“Anh có nhận tội không?”
Dương Tư Chiêu vẻ mặt đắc thắng, ngón tay kẹp lấy pháp khí lá khô mà Nguyệt Tiên đưa cho, quơ qua quơ lại trước mắt Lục Vô Tẫn.
Suốt một tháng qua, trước mặt Lục Vô Tẫn lúc nào cậu cũng khép nép, cẩn trọng, cuối cùng cũng có cơ hội vùng lên làm chủ, trông cậu như biến thành một người khác hẳn, biểu cảm sống động, khóe miệng nhếch cao, đến cả đôi mắt cũng lấp lánh ánh sáng: “Anh còn dám chối à?”
Lục Vô Tẫn liếc nhìn một cái: “Ai đưa cho cậu?”
“Tại sao tôi phải nói cho anh biết?”
Khô Diệp Phiên là pháp khí của Nguyệt Tiên, Lục Vô Tẫn không cần nghĩ cũng đoán ra được, chắc chắn là Nguyệt Tiên đã lén lút tìm gặp Dương Tư Chiêu, dùng cái lá khô này để ly gián bọn họ.
“Người đưa cái lá này cho cậu có nói với cậu rằng nó chỉ dùng được một lần, dùng xong là hết tác dụng không?”
Biểu cảm trên khuôn mặt Dương Tư Chiêu khựng lại, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ tự nhiên, ngẩng cao đầu nói: “Ai bảo thế? Đây… đây là hàng đã được cải tiến rồi, dùng được vô số lần, chuyên trị loại người như anh đấy!”
Cậu trừng mắt nhìn Lục Vô Tẫn.
Sắc mặt Lục Vô Tẫn không đổi, chỉ khẽ nhướng mày. Giây tiếp theo, mảnh lá khô trên đầu ngón tay Dương Tư Chiêu bốc cháy thành tro, rơi xuống chiếc sơ mi đen của Lục Vô Tẫn, biến mất không dấu vết.
“…” Dương Tư Chiêu tức đến run người.
Lục Vô Tẫn thản nhiên phủi sạch tro bụi.
Nhưng Dương Tư Chiêu không hề nhận thua, cậu chỉ tay về phía tủ đầu giường, trên đó có một chiếc điện thoại, camera đang chĩa thẳng về phía giường: “Này, anh tưởng tôi không có chiêu thứ hai chắc?”
Lục Vô Tẫn nhìn về phía camera.
“Quay lại hết rồi! Anh còn muốn phủ nhận không?”
Dương Tư Chiêu cuối cùng cũng thông minh được một lần, biết mình không thể chống lại một đại yêu nên đã chừa đường lui cho bản thân. Cậu còn cài đặt tự động sao lưu lên đám mây vì sợ không giữ được bằng chứng.
Dùng công nghệ để đối đầu với thần tiên ma quái.
Thế nhưng chưa đắc ý được hai giây, Lục Vô Tẫn lại định ra tay, cậu lập tức nhào tới giữ chặt lấy tay anh, nghiến răng nói: “Anh mà dám đụng vào điện thoại của tôi, tôi sẽ liều mạng với anh!”
Ánh mắt Lục Vô Tẫn dừng lại vài giây trên bàn tay đang đan vào nhau của hai người, rồi gối cánh tay còn lại ra sau đầu.
“Cậu muốn tôi thừa nhận điều gì?”
“Thừa nhận anh là đồ b**n th**, lưu manh, cuồng dâm.”
Lục Vô Tẫn vẻ mặt thản nhiên: “Tôi đúng là như vậy.”
“………”
Dương Tư Chiêu cảm thấy mình sắp bị tai biến mạch máu não đến nơi.
Cậu chưa từng thấy ai trơ tráo đến mức này, định nói gì đó mấy lần mà không thốt ra được câu nào.
“Còn gì nữa không? Tốn bao công sức lừa tôi đến đây,” Lục Vô Tẫn lấy một cái túi nước nóng từ trong chăn ra, ngước mắt nhìn Dương Tư Chiêu, “Chỉ là để tôi thừa nhận mình là kẻ lưu manh thôi à?”
Dù sao chuyện cũng đã đến nước này, Dương Tư Chiêu cũng chẳng buồn diễn nữa, hỏi thẳng: “Tại sao anh lại đến chỗ tôi? Anh thích đàn ông à?”
Lục Vô Tẫn không trả lời mà hỏi ngược lại: “Cậu thích phụ nữ à?”
“Liên quan gì đến anh? Sao tôi có thể thích—” Tầm mắt cậu theo ánh mắt của Lục Vô Tẫn chậm rãi hạ xuống, mới đột nhiên nhận ra mình vẫn đang ngồi trên đùi anh ta, hai chân kẹp lấy eo anh ta, chỗ nhạy cảm chỉ cách nhau chưa đầy một tấc.
Cậu vội vàng bò về phía đầu giường.
“Tôi không thích!”
“Phụ nữ?”
“Không thích đàn ông!” Dương Tư Chiêu tức muốn chết, cao giọng gằn từng chữ: “Tôi không thích anh!”
Giữa cậu và Lục Vô Tẫn mà nhắc đến chữ “thích” thì thật là quái đản, giữa bọn họ rõ ràng là quan hệ quấy rối và bị quấy rối: “Chắc hẳn yêu quái cũng có luật pháp của yêu chứ, ai cho phép anh chưa được tôi đồng ý đã xông vào nhà tôi, làm chuyện như thế với tôi!”
Lục Vô Tẫn chậm rãi ngồi dậy, sắc mặt trở nên nghiêm túc: “Người đưa chiếc lá khô cho cậu có nói gì về vận mệnh của cậu không?”
Dương Tư Chiêu ngẩn người.
“Ông ta có phải đã nói kiếp này cậu sẽ cưới vợ sinh con, hạnh phúc suôn sẻ, rồi còn nói gì nữa không? Có người đang cố tình thay đổi quỹ đạo vận mệnh của cậu, đúng không?”
Dương Tư Chiêu có chút sợ hãi, dường như Lục Vô Tẫn hiểu rõ về cậu hơn nhiều so với cậu tưởng tượng.
Lục Vô Tẫn tiến lại gần cậu, giọng điệu dịu dàng chưa từng thấy, thậm chí có vài phần ấm áp: “Cậu nghĩ quỹ đạo vận mệnh đơn giản quá rồi. Cậu tưởng kiếp này không sao thì kiếp sau làm lại à? Không phải đâu, kiếp này vận mệnh của cậu bị thay đổi, cậu sẽ không còn kiếp sau nữa, cậu sẽ tan biến thành mây khói, biến mất giữa thiên địa như một hạt bụi trần mà thôi.”
Dương Tư Chiêu nghe anh nói mà lòng lạnh toát.
“Người đó đã nói gì với cậu? Ông ta nói cậu làm thế nào để tránh họa? Có phải là rời xa tôi, rời xa Lục Miên không?”
Dương Tư Chiêu hoảng hốt lắc đầu, lùi lại liên tục.
Lục Vô Tẫn ép sát tới, trầm giọng nói: “Ông ta nói đúng đấy, cậu nên rời xa tôi.”
“Không mượn anh quản!” Giọng Dương Tư Chiêu run rẩy.
“Suốt ngày ở bên cạnh một bầy yêu quái, cậu không sợ à? Cậu còn cuộc sống riêng của mình không? Ngày nào cũng ôm một con tiểu yêu ngủ cùng, hình bóng không rời, vậy cậu còn có thể kết hôn sinh con bình thường được không? Đừng để sai lại càng sai nữa—”
“Vậy thì ngay từ đầu anh nên trông giữ Miên Miên cho tốt chứ!” Dương Tư Chiêu khóc nấc lên ngắt lời anh.
“Anh muốn tôi phải làm sao? Anh đã mặc kệ thằng bé bước vào cuộc đời tôi, ngày nào nó cũng gọi mẹ ơi mẹ à, dùng đôi mắt ướt át đó nhìn tôi, anh muốn tôi phải làm sao?”
“Xóa ký ức đi thì có nghĩa là chưa có chuyện gì xảy ra sao?”
Dương Tư Chiêu khóc đến nghẹn ngào, run rẩy túm lấy cổ áo Lục Vô Tẫn: “Anh có muốn một ngày nào đó Miên Miên thấy tôi trên đường, nó hớn hở lao về phía tôi nhưng tôi lại coi nó như người dưng không? Anh có nghĩ nó sẽ buồn thế nào, thất vọng thế nào không? Anh chẳng quan tâm một chút nào sao? Anh làm cha kiểu gì vậy?”
“Tôi có cách để phong ấn ký ức của thằng bé.” Lục Vô Tẫn khàn giọng nói.
“Nhưng cái cảm giác trong lòng bị khuyết đi một miếng, loại yêu quái vô tình vô ái như anh vĩnh viễn không bao giờ hiểu được đâu!”
Dương Tư Chiêu dùng sức đẩy Lục Vô Tẫn ra, chân trần chạy vào nhà vệ sinh, cửa đóng lại vẫn còn nghe thấy tiếng khóc nức nở nghẹn ngào.
Lục Vô Tẫn ngồi bên giường, âm thầm đau xót nghĩ: Nhóc con mới xuất hiện một tháng mà em đã không nỡ rồi, còn em đã ở trong lòng ta hơn ba trăm năm qua, làm sao ta có thể nỡ rời bỏ đây?
**
Dương Tư Chiêu quyết định không thèm để ý đến Lục Vô Tẫn nữa.
Cậu tựa người vào khung cửa, nhìn Miên Miên chơi đùa cùng những đứa trẻ khác. Không biết tại sao, yêu lực của Miên Miên dường như đã bị trấn áp, dù có chạm vào tay các bé lớp Mầm (5) cũng không làm chúng biến trở lại nguyên hình.
Chính vì thế, Miên Miên dần dần hòa nhập với tập thể.
Trước đây khi chơi trò đại bàng bắt gà con, bé chỉ dám đứng nhìn hoặc làm đại bàng, bây giờ đã dám túm lấy vạt áo của Phương Tiểu Phán, cười hì hì trốn cùng các bạn.
Nhạc Nhạc hỏi bé: “Miên Miên ơi, nguyên hình của cậu là gì thế?”
Miên Miên giơ hai tay lên, mỗi tay giơ một ngón tay đặt lên đầu.
Tiểu Trì là người đoán ra đầu tiên: “Là cừu nhỏ!”
Phương Tiểu Vọng nói: “Cậu là cừu nhỏ, thầy Tiểu Cừu cũng vậy! Thế cậu có phải là em bé của thầy Tiểu Cừu không?”
Miên Miên có chút xấu hổ, đỏ mặt gật đầu.
Dương Tư Chiêu đứng ở cửa nghe thấy đoạn hội thoại này, tâm trí càng thêm rối bời.
Lúc tan học, cậu cố tình gọi Tề Nghiên lại: “Tề tiểu thư, cô có thời gian không? Tôi có chuyện muốn hỏi cô.”
“Có chứ,” Tề Nghiên đưa Nhạc Nhạc lên xe rồi cùng Dương Tư Chiêu đi sang phía bên kia, “Thầy Dương, có chuyện gì vậy?”
“Lục Vô Tẫn không phải là yêu quái bình thường, đúng không?”
Sắc mặt Tề Nghiên khẽ biến đổi, cười gượng gạo: “Thầy Dương, ý của cậu là sao? Yêu lực của Lục tiên sinh rất mạnh, đúng là không phải yêu bình thường.”
Dương Tư Chiêu thẳng thắn: “Hôm đó ở hòn đảo giữa hồ, các người muốn mượn tôi để dẫn dụ Yêu Vương, hay là dẫn dụ Lục Vô Tẫn? Hay nói cách khác… Lục Vô Tẫn chính là Yêu Vương?”
“Không, không phải.” Ánh mắt Tề Nghiên lập tức trở nên lảng tránh, trong lòng Dương Tư Chiêu đã có câu trả lời.
“Các người gặp hắn rồi sao? Chẳng phải các người đang trốn hắn à? Bây giờ hắn xuất hiện rồi, con của hắn thậm chí còn ở bên cạnh con của các người sớm tối, tại sao các người không chạy trốn?”
Tề Nghiên nhớ đến lời dặn của Lục Vô Tẫn, tuyệt đối không được tiết lộ sự thật cho Dương Tư Chiêu, nên không dám trả lời trực tiếp. Hồi lâu sau cô mới nghĩ ra một cái cớ: “Chúng tôi… chúng tôi đang giúp Lục tiên sinh tìm kiếm tung tích của phu nhân.”
Dương Tư Chiêu ngẩn người: “Hắn vẫn còn đang tìm sao?”
“Đúng vậy.”
“Ba trăm năm rồi, hắn vẫn còn tìm.”
“Đúng vậy.”
Dương Tư Chiêu đột nhiên cảm thấy lồng ngực có chút ngột ngạt, cậu hít sâu hai cái: “Phu nhân của hắn trông như thế nào, các người định tìm thế nào?”
“Nguyên hình của Lục phu nhân là cừu, chúng tôi lấy đó làm manh mối để tìm kiếm khắp nơi.”
“Vậy… giả sử tìm thấy rồi, Miên Miên có nhận ra được không?”
“Chắc là được chứ, nghe đồn năm đó khi phu nhân bỏ trốn, Miên Miên đã được chín tháng rồi. Đứa trẻ chín tháng tuổi đã có khả năng ghi nhớ, ít nhất là nhớ được khuôn mặt của mẹ.”
Tề Nghiên suy nghĩ một lát, vẫn quyết định tiết lộ đôi chút cho Dương Tư Chiêu, cô khẽ hỏi: “Thầy Dương này, có phải ngay từ lần đầu tiên gặp thầy, Miên Miên đã có cảm giác dựa dẫm tự nhiên không?”
“Đúng vậy.”
“Thực ra trong yêu tộc của chúng tôi, có một thứ gọi là dựng châu, sau khi uống vào, nam giới cũng có thể—”
“Thầy Dương, điều hòa lớp thầy bị hỏng rồi!” Giọng của Từ Nhụy cắt ngang cuộc trò chuyện của họ.
Dương Tư Chiêu đáp lớn: “Tôi đến ngay đây!”
Cậu mỉm cười với Tề Nghiên: “Tề tiểu thư, làm phiền thời gian của cô quá, cảm ơn cô.”
“Ơ, thầy Dương,” Tề Nghiên nhìn theo bóng lưng Dương Tư Chiêu, bao nhiêu lời định nói lại thôi, chỉ để lại một tiếng thở dài. Cô quay lại xe, Cố Hoàn nổ máy cho xe từ từ đi ra khỏi con hẻm, hỏi cô: “Thầy Dương hỏi em chuyện gì thế?”
“Cậu ấy đoán ra thân phận của Lục tiên sinh rồi. Nhưng em cũng không hiểu nổi, chẳng phải Yêu Vương bị trúng Vô Tình Chú rồi sao? Ngài ấy tìm vợ cả trăm năm không phải là để lấy lại hóa đan bị trộm mất sao? Sao đến giờ vẫn chưa ra tay nhỉ?”
Cố Hoàn nhìn qua gương chiếu hậu thấy hai chiếc xe ở cổng trường mầm non, đó là xe Lục Vô Tẫn phái đến để bảo vệ Dương Tư Chiêu: “Có lẽ, Vô Tình Chú là để kìm hãm chính bản thân ngài ấy.”
Dương Tư Chiêu theo Từ Nhụy quay lại lớp học. Điều hòa trung tâm của lớp Mầm (5) không biết bị làm sao mà cứ nhấp nháy chữ “nA”, Từ Nhụy bấm nút nguồn mấy lần cũng không có phản ứng.
“Để tôi, cái điều hòa này dùng lâu rồi nên thỉnh thoảng hay bị trục trặc.” Cậu thuần thục bấm vài nút, nhanh chóng tắt được điều hòa, mỉm cười với Từ Nhụy: “Không sao rồi.”
“Thầy giỏi thật đấy.” Từ Nhụy giơ ngón tay cái với cậu.
Dương Tư Chiêu gọi Miên Miên đang chơi xích đu bên ngoài vào, ba người cùng quay về văn phòng. Từ Nhụy nhìn Miên Miên rồi lại nhìn Dương Tư Chiêu: “Lạ thật đấy thầy Dương, sao tôi cảm thấy Miên Miên trông hơi giống thầy nhỉ? Có phải hai người lúc cười đều có lúm đồng tiền không?”
Dương Tư Chiêu ngồi xuống mặc áo phao cho Miên Miên, cười nói: “Vậy sao? Viện trưởng cũng nói chúng tôi có chút giống nhau.”
“Càng nhìn đôi mắt càng thấy giống.” Từ Nhụy mặc áo khoác vào, lấy điện thoại ra bấm bấm, đột nhiên phì cười một tiếng.
“Có chuyện gì vậy?” Dương Tư Chiêu tò mò hỏi.
“Dạo này tôi đang theo dõi một bộ phim truyền hình, tối nay chiếu liền bốn tập, hạnh phúc quá đi mất. Phim này hay cực kỳ.”
Dương Tư Chiêu không hay xem phim lắm, nhưng vẫn lịch sự hỏi: “Phim gì thế?”
“Tên là Tình Sai, kiểu phim máu chó lỗi thời ấy mà. Nam chính sau khi chia tay mối tình đầu thì gặp nữ chính có ngoại hình rất giống người cũ, thế là anh ta muốn coi cô ấy như vật thế thân nên chủ động theo đuổi. Hai người nhanh chóng rơi vào lưới tình, đúng lúc này thì mối tình đầu trở về… Nghe có thấy máu chó không cơ chứ?”
Nói xong, cô ta quay sang nhìn Dương Tư Chiêu.
Dương Tư Chiêu vẫn đang ngồi xổm tại chỗ, tay nắm lấy khóa kéo áo phao của Miên Miên, trông như bị ai đó điểm huyệt, không nhúc nhích.
“Thầy Dương? Thầy Dương?”
Đến khi Từ Nhụy gọi đến lần thứ ba, Dương Tư Chiêu mới bừng tỉnh, cười gượng gạo: “Ừm nhỉ, đúng là máu chó thật đấy.”
Cậu đứng dậy lấy túi xách, dắt tay Miên Miên bước ra khỏi trường mầm non.
Đúng lúc đó, một đôi tình nhân trẻ đang tình tứ lướt qua cậu, tiếng cười của cô gái trong trẻo như tiếng chuông. Dương Tư Chiêu ngoái đầu nhìn lại, trong đầu đột nhiên nảy ra một câu: Cậu không muốn có một cuộc sống bình thường nữa sao?
Cậu cúi đầu nhìn Miên Miên.
Chiếc máy làm kẹo bông bên cạnh bay ra một sợi tơ đường, Miên Miên cố gắng kiễng chân, vươn dài cánh tay nhưng bé còn quá nhỏ, dù cố hết sức cũng không chạm tới được.
Bé thất vọng bĩu môi một cái, nhưng vừa nhận ra ánh mắt của Dương Tư Chiêu, bé lập tức nở nụ cười.
Dương Tư Chiêu cảm thấy sống mũi cay cay, thầm nghĩ: Miên Miên à, nếu tìm thấy mẹ rồi, con có còn nhớ thầy Tiểu Cừu nữa không?
Miên Miên nắm chặt nắm đấm nhỏ, đấm nhẹ vào đầu gối Dương Tư Chiêu, cười nói: “Mẹ vất vả rồi, Miên Miên đấm bóp cho mẹ nhé.”
Dương Tư Chiêu bế Miên Miên lên, đi đến trước quầy kẹo bông: “Dì ơi, cho hai cây kẹo bông ạ.”
Người bán hàng nói: “Xin lỗi cậu em nhé, vừa nãy là cái cuối cùng rồi, tôi bán hết sạch rồi.”
“Không còn chút nào sao? Một chút xíu thôi cũng được, cho em bé ăn thôi.”
Người bán hàng khó xử: “Hết sạch sành sanh rồi.”
Dương Tư Chiêu thở dài, vừa định rời đi thì trước mắt xuất hiện hai cây kẹo bông khổng lồ khiến cậu giật mình suýt loạng choạng, may mà có người đỡ lấy eo cậu.
Ngẩng đầu lên, cậu nhìn thấy Lục Vô Tẫn.
Hôm nay anh mặc một chiếc áo khoác cổ bẻ màu xám trắng, trông dịu dàng hơn hẳn mọi khi.
Hết chương 18
