Chương 20
Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan
“Liên quan gì đến anh?”
Dương Tư Chiêu gần như hét lên.
Bà Tần giật mình: “Cái thằng này sao thế hả, sao lại vô lễ với Lục tiên sinh như vậy?”
Toàn thân Dương Tư Chiêu nóng bừng từ cổ đến tận mang tai. Lục Vô Tẫn còn được đà lấn tới, dùng gương mặt đầy vẻ mê hoặc của mình ôn tồn nói với bà Tần: “Không sao đâu dì, là do cháu nhiều lời thôi.”
Bà Tần lại càng có thiện cảm với vị Lục tiên sinh này hơn, bà đẩy nhẹ Dương Tư Chiêu một cái: “Mau vào bếp hấp sườn đi!”
“…”
Dương Tư Chiêu thấy sự xuất hiện của Lục Vô Tẫn đúng là để hủy hoại cuộc đời cậu, cậu hít sâu, rồi lại hít sâu.
Đến khi cậu bưng đĩa sườn hấp ra, bà Tần đã ngồi trên thảm phòng khách chơi với Miên Miên được một lúc lâu.
Bà ngồi xếp bằng trước mặt Miên Miên, nắm lấy tay bé, không biết nói gì mà Miên Miên cứ nghiêng đầu cười với bà.
Tim Dương Tư Chiêu đánh thót một cái, lập tức gọi: “Mẹ! Mẹ lấy giúp con cái miếng lót nồi với, ở trong tủ bên trái ấy.”
Bà Tần không tình nguyện đứng dậy đi lấy miếng lót, cũng không quên dặn Dương Tư Chiêu: “Cái bé con này đáng yêu quá, trông giống con hồi nhỏ lắm, còn đáng yêu hơn cả con nữa.”
Dương Tư Chiêu cười gượng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Bà Tần vẫy tay về phía phòng khách: “Lục tiên sinh, Miên Miên ơi, vào ăn cơm thôi.”
“Dì không ăn ạ?” Lục Vô Tẫn hỏi.
Dương Tư Chiêu đảo mắt khinh bỉ trong lòng: Yêu quái mấy trăm tuổi rồi mà còn mặt dày gọi mẹ người ta là dì.
“Tôi không ăn, tôi đã ăn ở nhà rồi.” Bà Tần mỉm cười, quay đầu thấy Dương Tư Chiêu bế Miên Miên lên ghế, thành thục đeo yếm cho bé, ánh mắt Miên Miên cũng luôn dõi theo Dương Tư Chiêu, hai người trông chẳng khác nào cha con ruột.
Bà Tần không kìm được bèn hỏi: “Bao giờ thì con mới có một đứa con của riêng mình đây?”
Vừa dứt lời, cả Dương Tư Chiêu và Miên Miên đều đồng loạt quay ra nhìn bà.
Bà Tần sợ hãi nín bặt: “Sao, sao thế?”
Dương Tư Chiêu chỉ muốn bịt tai Miên Miên lại, ậm ừ: “Mẹ, trên bàn ăn đừng nói mấy chuyện này nữa.”
“Mẹ có giục cưới đâu, mẹ chỉ là nhìn Miên Miên mà nhớ lại con hồi nhỏ thôi. Hồi nhỏ con nghịch lắm, mặt tròn xoe, to đùng, người trắng như tuyết, gặp ai cũng cười, đáng yêu cực kỳ.”
Bà Tần liếc qua Lục Vô Tẫn, thấy anh nghe rất chăm chú bèn vội vàng nói: “Thôi ăn cơm không nói chuyện, xin lỗi Lục tiên sinh nhé, làm phiền ngài ăn cơm rồi.”
“Không đâu, cháu rất muốn nghe.”
Bà Tần tiếp tục nói: “Tư Chiêu nhà tôi hồi nhỏ ngoan lắm, giống hệt Miên Miên vậy, vừa nghe lời vừa tự lập, chẳng để ai phải lo lắng bao giờ. Mỗi tội cái đầu có chút đần, học hành không được giỏi lắm.”
“Mẹ!”
“Ơ hay, sao lại không cho mẹ nói?” Bà Tần cười mời Lục Vô Tẫn ăn sườn kho, “Lục tiên sinh nếm thử đi.”
Lục Vô Tẫn mỉm cười: “Cảm ơn dì.”
“Tôi cứ nghĩ, Tư Chiêu mà tìm được cô bạn gái nào thông minh một chút thì tốt ồi. Lục tiên sinh không biết đâu, nó từ nhỏ đã khờ khạo, ngoài đường ai xin tiền nó cũng cho, hồi đại học còn bị bạn cùng phòng lừa mất sạch tiền sinh hoạt, làm tôi tức đến mức tăng xông luôn đấy.”
“Mẹ—” Dương Tư Chiêu mới là người tức đến sắp tăng xông, “Mẹ nói với anh ta mấy cái đó làm gì?”
“Cũng đúng nhỉ,” Bà Tần che miệng cười, “Lục tiên sinh này, lúc ngài giới thiệu đối tượng cho nó thì đừng nhắc chuyện này nhé.”
“…” Dương Tư Chiêu tối sầm mặt mày.
Bà Tần nghĩ một lát lại nói: “Cứ sinh được một đứa như Miên Miên thế này, ôi chao, tôi nghĩ thôi đã thấy sướng rồi.”
Dương Tư Chiêu bất lực: “Mẹ lại nói mấy chuyện đâu đâu rồi.”
“Con thì biết cái gì, con nhà người ta có đáng yêu đến mấy cũng không thể bằng con mình sinh ra được. Trừng mắt nhìn mẹ làm gì? Đợi sau này con có con của riêng mình thì sẽ biết thôi.”
Bà Tần còn không quên lôi kéo Lục Vô Tẫn: “Lục tiên sinh cũng có con rồi, ngài thấy có đúng không?”
Lục Vô Tẫn im lặng giây lát, mỉm cười đáp: “Tất nhiên rồi.”
Lòng Dương Tư Chiêu chùng xuống.
Cậu gắp cho Miên Miên một miếng thịt gà, bé rất ngoan ngoãn cầm thìa đưa thịt vào miệng, sau đó là một miếng cơm lớn. Bé ăn rất nhanh và yên tĩnh, không giống như lúc bình thường hay nhõng nhẽo, cứ ăn hai miếng là lại rúc vào lòng Dương Tư Chiêu làm nũng.
“Ngoan quá đi thôi.” Bà Tần nhìn với ánh mắt hiền từ.
Ăn xong, bà lại hỏi Dương Tư Chiêu rốt cuộc có ý định gì với Dao Hề Vũ không. Dương Tư Chiêu kéo bà ra một góc, nói nhỏ: “Con gái nhà người ta chẳng phải đã nói rồi sao? Thành bạn thân rồi.”
Bà Tần giận mà không làm gì được, đành quay sang khẩn khoản nhờ Lục Vô Tẫn: “Lục tiên sinh, phiền ngài để mắt giúp thằng bé nhà tôi với nhé.”
“Sẽ.” Lục Vô Tẫn mỉm cười gật đầu.
Bà Tần trước khi về còn giúp Dương Tư Chiêu dọn dẹp bếp núc, sắp xếp lại tủ lạnh, bỏ mớ đồ Tết bà mang đến vào, càm ràm vài câu “Lớn tướng rồi mà còn không biết tự chăm sóc mình” mới chịu xỏ giày ra về: “Mẹ về đây nhé.”
Cánh cửa vừa đóng lại, căn nhà lập tức trở nên yên tĩnh.
Yên tĩnh đến mức Dương Tư Chiêu nhất thời không phân biệt được đâu mới là hiện thực.
Cậu thẫn thờ một lát rồi quay người lại. Miên Miên vẫn ngồi bên bàn, cúi đầu nhìn chằm chằm vào cái yếm nhỏ của mình, bất động.
Cậu đi tới, cúi xuống hỏi: “Miên Miên, con ăn no chưa?”
Miên Miên ngẩng đầu lên, hốc mắt đo đỏ nhưng không khóc, bé chỉ tháo yếm ra rồi nói: “Con no rồi ạ.”
Dương Tư Chiêu hỏi tiếp: “Miên Miên có muốn ăn trái cây không? Thầy cắt cam cho con ăn nhé?”
Miên Miên vẫn lắc đầu.
Dương Tư Chiêu bế bé xuống ghế, bé lủi thủi chạy ra phòng khách chơi tàu hỏa. Lục Vô Tẫn dùng pháp thuật trêu bé, bé cũng không giận, chỉ nhích mông một cái né ra sau bàn trà.
Dương Tư Chiêu và Lục Vô Tẫn nhìn nhau từ xa, cả hai đều không nói gì.
Buổi tối, Dương Tư Chiêu đặc biệt làm món bánh kem việt quất mà Miên Miên thích, bỏ vào tủ lạnh cho định hình.
Vừa ra phòng khách đã không thấy Miên Miên đâu, Lục Vô Tẫn cũng biến mất. Đối diện với phòng khách trống trải, hơi thở của Dương Tư Chiêu đột nhiên trở nên dồn dập, trái tim hoảng loạn như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Đang lúc luống cuống, cậu đột nhiên nghe thấy tiếng nước chảy róc rách trong phòng tắm.
Cậu rón rén đi tới, đẩy cửa ra.
Miên Miên đang ngồi trong bồn tắm, tay ôm chai sữa tắm trẻ em loại lớn, dùng cả hai tay cố gắng mãi mới nặn ra được một ít bọt, lập tức xoa lên tóc. Nhưng tóc bé vừa mềm vừa dày, xoa chưa được hai cái bọt đã biến mất tăm.
Bé ngơ ngác nhìn hai bàn tay nhỏ xíu của mình, cầu cứu Lục Vô Tẫn: “Tay, tay con ăn mất bọt rồi.”
Lục Vô Tẫn khoanh tay đứng tựa cửa, lười nhác lên tiếng: “Ít sữa tắm quá, nặn thêm tí nữa đi.”
Miên Miên bèn đi nặn thêm sữa tắm. Bé nhấn cả hai tay lên vòi xịt, cơ thể dùng sức, tay trượt một cái, trán đập thẳng vào vòi.
“Cộp” một tiếng rõ to.
Lục Vô Tẫn vừa định bước tới, nhưng Dương Tư Chiêu đã nhanh hơn anh một bước, lao đến bên bồn tắm xoa xoa trán Miên Miên: “Đập trúng đâu rồi, có đau không con? Có trúng mắt không? Mau nói cho thầy biết đi.”
Miên Miên nước mắt đầm đìa ngẩng đầu lên, nhìn thấy Dương Tư Chiêu, khóe miệng xụ xuống nhưng vẫn cố nhịn không khóc.
“Không đau, không đau ạ.” Bé nói.
Dương Tư Chiêu cuống quýt muốn chết: “Sao lại không đau cho được? Có phải đập trúng mũi rồi không, sao không đợi thầy tắm cùng?”
Miên Miên cúi gằm mặt xuống.
“Đừng có học theo cha con, cứ đến lúc quan trọng là không thèm nói gì.” Dương Tư Chiêu khom người bế nhóc con vào lòng, giọng nhẹ nhàng: “Miên Miên nói cho thầy biết đi, sao con lại tự tắm một mình?”
“Tại vì…” Miên Miên cuối cùng cũng bắt đầu nghẹn ngào, vòng tay ôm chặt lấy cổ Dương Tư Chiêu, “Tại vì mẹ của mẹ thích bé ngoan, con muốn làm bé ngoan…”
Dương Tư Chiêu ngẩn ngơ.
Miên Miên vừa khóc vừa nói: “Sau này mẹ có em bé khác, mẹ đừng bỏ rơi con có được không? Con sẽ nghe lời mà.”
“Con sẽ lớn thật nhanh.”
“Con đã tìm rất lâu, rất lâu mới thấy mẹ.”
Sống hai mươi ba năm trên đời, chưa có chuyện gì, chưa có ai khiến Dương Tư Chiêu đau lòng đến thế. Giống như trái tim bị lôi ra nhúng vào nước cốt chanh, chua xót đến đắng chát, mỗi hơi thở đều mang theo vị đau đớn.
Cậu nói: “Sẽ không có chuyện đó đâu.”
Chẳng màng tới việc Lục Vô Tẫn đang đứng ngay phía sau, cậu ôm chặt lấy Miên Miên, cằm tì lên bờ vai nhỏ bé của bé, khẽ nói: “Mẹ mãi mãi chỉ có một mình Miên Miên là em bé thôi, mãi mãi.”
**
Dỗ được Miên Miên ngủ say, Dương Tư Chiêu nhẹ chân nhẹ tay bước xuống giường, mặc bộ đồ ngủ đi ra ban công.
Lục Vô Tẫn vẫn chưa đi, một mình ngồi trên chiếc ghế nằm ở ban công ngắm trăng, nghe thấy tiếng bước chân cũng không quay đầu lại.
Dương Tư Chiêu hỏi: “Miên Miên nói anh đã nhốt nó trong một núi băng suốt nhiều năm, có thật không?”
“Vô Tàng Sơn, một ngọn thần sơn vạn năm ở Yêu giới. Đỉnh núi có một loại Hàn Phách có thể làm ngưng đọng thời gian, đóng băng ký ức.”
“Bao nhiêu năm?”
“Từ lúc nó chín tháng tuổi, cứ một trăm năm lại tỉnh lại một lần, cộng lại gần ba trăm năm.”
Dương Tư Chiêu không thể tin nổi: “Sao anh nỡ làm như thế?”
“Tôi không còn cách nào khác.”
Lúc đó Lục Vô Tẫn bị trộm mất hóa đan, sa vào ma đạo, trải qua bao kiếp sinh tử, anh thực sự không còn sức lực để chăm sóc một đứa trẻ sơ sinh đang khóc đòi sữa. Để bảo vệ Lục Miên, anh đã dùng năm trăm năm công lực để đổi lấy một khối Hàn Phách, đặt Lục Miên vào trong đó.
Linh lực của Lục Vô Tẫn quá dồi dào, lại không có hóa đan hộ thể, đối với đám yêu quái Tuần Sơn mà nói, anh chẳng khác nào món đại bổ trăm năm có một. Đã không nhớ rõ tình trạng đó kéo dài bao nhiêu năm, Lục Vô Tẫn chưa từng có một giấc ngủ trọn vẹn, mở mắt ra là chém giết, nhắm mắt lại là máu chảy thành sông. Vô số lần, anh mang đầy thương tích trở về Vô Tàng Sơn, ngắm nhìn gương mặt non nớt giống hệt cố nhân trong khối Hàn Phách, anh đều cảm thấy mọi thứ như một giấc mộng.
Anh giơ tay lên, đầu ngón tay bùng lên một đốm lửa xanh nhạt, tỏa ra ánh sáng u uất trong màn đêm.
“Cơ hội cuối cùng, Dương Tư Chiêu.”
“Ký ức của một tháng mà thôi, so với chín mươi năm cuộc đời của cậu chẳng đáng là bao. Xóa đi rồi, mọi thứ sẽ quay lại như cũ.”
Anh đứng dậy, chỉ bằng một ánh mắt, Dương Tư Chiêu đã bị dịch chuyển tức thời từ cửa kính ban công sang chiếc ghế nằm vẫn còn hơi ấm.
Lục Vô Tẫn tiến lại gần cậu, đốm lửa trên đầu ngón tay đung đưa theo, từng chút một áp sát vào trán Dương Tư Chiêu.
“Không được, không được, Miên Miên phải làm sao đây?” Dương Tư Chiêu dùng hai tay giữ lấy cánh tay Lục Vô Tẫn, lắc đầu với anh.
“Tôi sẽ chịu trách nhiệm.”
Chỉ là năm trăm năm công lực mà thôi, anh vẫn trả nổi.
“Nếu một ngày nào đó pháp lực của Hàn Phách hết tác dụng, nó nhớ lại tôi thì sao?”
“Sẽ không đâu, tôi bảo đảm.”
“Anh không bảo đảm được, anh căn bản không yêu nó.” Dương Tư Chiêu khóc đến mức nước mắt rơi lã chã.
“Nó là con của tôi và—” Lục Vô Tẫn khựng lại một lát, ánh mắt u tối, “Nó là đứa con duy nhất của tôi, sao tôi có thể không yêu nó?”
“Đừng khóc nữa, Mộ Nhi.” Lục Vô Tẫn v**t v* gò má Dương Tư Chiêu, trán chạm trán với cậu, hơi thở hòa quyện.
Là vận phận tàn nhẫn với ta, ta không hận em.
Chờ kiếp sau, ta lại đi tìm em.
Đốm lửa xanh nhạt bay ra từ đầu ngón tay anh, rơi thẳng xuống trán Dương Tư Chiêu.
Lẽ ra ký ức phải bị rút đi, nhưng—
Không có phản ứng gì.
Giây tiếp theo, Dương Tư Chiêu cắn mạnh vào ngón tay anh, dùng hết sức bình sinh cho đến khi chảy máu. Dòng máu đỏ tươi xuôi theo ngón tay Lục Vô Tẫn chảy vào đầu lưỡi Dương Tư Chiêu. Trong nháy mắt, con ngươi của cậu phát ra ánh sáng rực rỡ, hai bên đỉnh đầu thấp thoáng hiện ra một cặp sừng cừu màu nâu sẫm.
Lục Vô Tẫn ngơ ngác.
Chẳng lẽ… máu của anh đã đánh thức hóa đan trong cơ thể Dương Tư Chiêu? Hóa đan thức tỉnh, liệu ký ức tiền kiếp có được giải phong?
Rất nhanh sau đó, ánh sáng và cặp sừng đều biến mất, chỉ còn lại một Dương Tư Chiêu khóe miệng dính máu, sắc mặt trắng bệch, thở hổn hển. Cậu đẩy mạnh lồng ngực Lục Vô Tẫn ra, giận dữ hỏi: “Mộ Nhi là ai?”
“Tên vợ của anh à?”
“Lục Vô Tẫn! Anh lấy quyền gì mà coi tôi là người thế thân? Tôi nói cho anh biết, tôi có thể làm mẹ thế thân cho Miên Miên, nhưng không đời nào làm cho anh—”
Lời chưa dứt, cậu đột nhiên thấy Lục Vô Tẫn cười, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười chưa từng thấy, giống như hy vọng vừa nhen nhóm lại sau trăm năm chờ đợi. Cậu chưa kịp nói hết câu đã bị Lục Vô Tẫn kéo mạnh vào lòng.
Một cái ôm chặt cứng, run rẩy, đầy khao khát.
**
Chan: Này thì Mộ Nhi này =)))) Anh tưởng thành công à mà anh dám gọi Mộ Nhi =)))))
Hết chương 20
