Chương 22
Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan
Dương Tư Chiêu cúi đầu giả vờ không nhìn thấy, nhưng ánh mắt của Lục Vô Tẫn vẫn nóng bỏng và rực rỡ, rơi chuẩn xác lên người cậu.
Máy giám sát như được lắp thêm loa phóng thanh, tiếng “tít tít” không dứt, vang vọng trong văn phòng chật hẹp. Mỗi tiếng kêu đều là bằng chứng trực tiếp nhất phơi bày trọn vẹn tâm tư của Dương Tư Chiêu.
Cậu bừng tỉnh, vội vàng giật cái kẹp ra.
“Cái này… cái này không phải đâu.”
Cậu lúng túng đứng dậy lùi sang một bên.
Bác sĩ hỏi cậu: “Thầy Dương, vẫn còn huyết áp chưa đo mà.”
Chẳng cần đo Dương Tư Chiêu cũng đoán được huyết áp mình giờ cao đến mức nào. Cậu nghi ngờ nếu Lục Vô Tẫn cứ ở gần mình, huyết áp của cậu sẽ cao đến mức khiến cậu bị bệnh tim mạch vành ngay khi còn trẻ mất.
Cậu nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.
“Không cần, lần này tôi không đo nữa.” Cậu mỉm cười với bác sĩ, rồi lại trưng ra nụ cười chính thức và lịch sự với Lục Vô Tẫn, vẻ mặt đầy vẻ ngạc nhiên: “Cha của Miên Miên, sao anh lại tới đây?”
Cậu cố ý nhấn mạnh bốn chữ “cha của Miên Miên”, tỏ ra rất có khoảng cách để thoát khỏi bầu không khí mập mờ mà Lục Vô Tẫn tạo ra. Cậu còn dùng giọng điệu khoa trương nói: “Miên Miên đang ở trong lớp mà, sao thế, anh không thấy bé à?”
Lục Vô Tẫn nhìn cậu diễn trò, mỉm cười không nói.
Có lẽ vì ánh mắt của anh quá tình tứ, Dương Tư Chiêu đã nghe thấy hai giáo viên đang thì thầm to nhỏ: “Nghe nói đứa trẻ đó ngày nào cũng theo thầy Dương về nhà”, “Sao quan hệ với phụ huynh lại tốt thế nhỉ”… những lời bàn tán bắt đầu lan rộng. Tuy nhiên kẻ gây họa chẳng hề cảm thấy tội lỗi, vẫn cứ tựa cửa mỉm cười, thong thả đợi Dương Tư Chiêu đi tới.
“Sao thầy Dương không đo tiếp huyết áp đi?” Anh cố tình hỏi.
Dương Tư Chiêu lườm anh một cái cháy mặt.
Sau đó cậu vội vàng kéo anh rời khỏi văn phòng. Trước khi đi, Lục Vô Tẫn liếc nhìn Từ Nhụy một cái.
Ánh mắt lạnh thấu xương.
Biểu cảm trên mặt Từ Nhụy lập tức đông cứng.
“Ai cho anh tới đây?” Dương Tư Chiêu tức giận đẩy Lục Vô Tẫn một cái, “Còn chạy tới trước mặt các giáo viên khác làm trò cười!”
Lục Vô Tẫn vốn đứng im như phỗng, nhưng vẫn giả vờ lảo đảo lùi lại hai bước, nói: “Tôi tới từ bốn giờ rồi, thấy mọi người mãi không ra nên tôi mới vào tìm.”
“Vì hôm nay kiểm tra sức khỏe nên tan học muộn một tiếng, hạng phụ huynh chẳng đoái hoài gì đến con cái như anh làm sao mà biết được?”
“Chẳng phải có em sao, mẹ của Miên Miên?”
“Anh anh anh—” Dương Tư Chiêu nổi hết da gà, chỉ muốn nắm đấm đấm thẳng vào khuôn mặt cười như không cười của Lục Vô Tẫn, cậu cảnh cáo: “Ở ngoài không được nhắc chuyện đó!”
Lục Vô Tẫn nhướng mày, nụ cười càng sâu hơn.
Dương Tư Chiêu xua xua tay: “Đi đi đi, anh đừng có đứng đây nữa!”
“Đám nhỏ quậy quá, tôi tới giúp em mà.”
Đúng lúc này, Nhạc Nhạc chạy ra cầu cứu: “Thầy Tiểu Cừu ơi, Quyển Quyển bị quần vướng ngã rồi ạ!”
Dương Tư Chiêu vội vàng chạy vào lớp, không hiểu sao Quyển Quyển lại nhét cả hai chân vào cùng một ống quần nên không rút ra được, ngã lăn ra đất, cứ thế xoay vòng vòng như kim đồng hồ.
Tiểu Trì bên cạnh cầm cọ vẽ quẹt quẹt: “Quyển Quyển biến thành nàng tiên cá rồi!”
Phương Tiểu Vọng lắc đầu: “Quyển Quyển là cá đầu to.”
Miên Miên vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, bắt chước Quyển Quyển nằm bò ra đất xoay vòng.
Quyển Quyển vừa thấy Dương Tư Chiêu liền gào lên đầy uất ức: “Thầy Tiểu Cừu mau cứu con với!”
Dương Tư Chiêu lập tức giúp bé c** q**n ra, rồi vỗ tay: “Lại đây hết nào, mặc quần áo vào đi, tan học rồi.”
Mấy nhóc tì bình thường tuy nghịch ngợm nhưng lúc quan trọng vẫn rất nghe lời Dương Tư Chiêu. Cậu vừa vỗ tay là tụi nhỏ bỏ hết đồ chơi, đồng loạt chạy tới xếp hàng thành đoàn tàu nhỏ trước mặt cậu. Dương Tư Chiêu mặc áo khoác và thay giày cho các bé.
Quần áo mùa đông rắc rối nhất, ngoài áo khoác còn có áo ghi-lê nhỏ. Dương Tư Chiêu như công nhân dây chuyền, đóng gói xong một bé là lại đến bé tiếp theo. Đúng lúc Dương Tư Chiêu đang thay cho Nhạc Nhạc đôi ủng xinh xắn giống hệt công chúa Disney thì Lục Vô Tẫn đi tới cửa lớp.
Dương Tư Chiêu nhận ra có điềm chẳng lành thì đã không kịp nữa, giây tiếp theo, lớp học biến thành thảo cầm viên.
Sư tử nhỏ và sói nhỏ đâm sầm vào nhau loạn xạ, hai con hồ ly nhỏ ôm lấy nhau trốn sau rèm cửa run bần bật; chú chim Cẩm Ban điên cuồng vỗ cánh muốn bay ra ngoài, kết quả đâm sầm vào kính, mắt nổ đom đóm rơi xuống đất lảo đảo.
Chỉ có Miên Miên là không đổi, bé chạy tới đỡ Tiểu Trì nhưng lại vấp chân làm Tiểu Trì văng ra xa hai mét.
“…” Dương Tư Chiêu nghiến răng nghiến lợi, “Lục Vô Tẫn! Đây là cách anh giúp tôi đấy hả?”
Thái độ nhận lỗi của Lục Vô Tẫn rất tốt: “Xin lỗi.”
Anh đưa tay gảy nhẹ, năm tiểu yêu quái nhanh chóng khôi phục nguyên trạng, nhưng cả đám vẫn run cầm cập trốn sau rèm cửa, nước mắt lưng tròng, trông có vẻ sợ hãi tột độ.
Miên Miên thấy bạn bè như vậy cũng khóc theo, dang đôi tay ngắn ngủn vừa sụt sùi vừa chắn trước mặt các bạn.
“Không, không được!”
Lục Vô Tẫn nhìn bé chăm chú.
Từ ngày đến bên cạnh Dương Tư Chiêu, nhóc con này dường như đã thay đổi.
Tuân Mộ rời đi khi Miên Miên mới được chín tháng tuổi. Lúc đó Lục Vô Tẫn trúng Hồi Lan pháp, tỉnh dậy thấy ngực có thêm một lỗ thủng đẫm máu. Thị nữ hầu cận nói với anh Tuân Mộ đã mang theo hóa đan bỏ trốn. Mất đi hóa đan, Lục Vô Tẫn mất nửa cái mạng, anh gắng gượng cầm máu, loạng choạng đứng dậy tìm kiếm khắp Tuân Sơn mà không thấy bóng dáng bé cừu nhỏ đó đâu. Quay về phòng, anh không đứng vững nổi nữa, đổ ụp xuống cạnh bàn, cảm thấy linh lực trong cơ thể đang tan biến nhanh chóng ngay trước khi tầm mắt tối sầm lại.
Anh nghe thấy tiếng trẻ con khóc, là Miên Miên trong tã lót.
Đó là con của bọn họ.
Mới ngày hôm trước Tuân Mộ còn nói muốn dẫn Miên Miên đi Vân Thiên Sơn ngắm mây ngũ sắc, vì ai thấy mây ngũ sắc sẽ được hạnh phúc vô ưu cả đời. Chớp mắt một cái, người đã biến mất.
Lục Vô Tẫn chỉ còn nửa cái mạng đã dâng hiến năm trăm năm tu vi cho chủ Vô Tàng Sơn để đổi lấy một khối Hàn Phách. Đêm trước khi đưa Miên Miên vào Hàn Phách, Lục Vô Tẫn đã ôm bé suốt cả đêm không ngủ.
Trước khi vào Hàn Phách, Lục Vô Tẫn định thi pháp thì ngón tay bị một thứ nhỏ nhắn, mềm mại nắm lấy. Anh cúi đầu thấy Miên Miên nước mắt lưng tròng. Bé dường như cảm nhận được điều gì đó, cứ nắm chặt lấy tay anh không buông.
Lúc đó Lục Vô Tẫn đã nghĩ, mọi ký ức và đau khổ cứ để một mình anh gánh vác là được, con của anh không cần phải nhớ bất cứ điều gì.
Nhưng người tính không bằng trời tính, một trăm năm sau Miên Miên tỉnh lại. Tỉnh dậy bé không nhớ gì cả, cứ thế sống vô ưu vô lự. Một ngày nọ khi đang chơi trong rừng, bé gặp một con cừu núi nhỏ. Con cừu núi thích quả trên tay bé nên tiến lại dùng mũi hếch hếch vào tay Miên Miên. Đêm đó Miên Miên sốt cao không dứt, khóc lóc gọi mẹ. Chẳng còn cách nào, Lục Vô Tẫn lại dùng năm trăm năm tu vi đổi lấy một khối Hàn Phách khác.
Lại là một trăm năm đóng băng.
Cứ thế chu kỳ lặp lại.
Cho đến hai tháng trước, anh phát hiện ra Dương Tư Chiêu chuyển thế ở thành phố Nguyệt Lĩnh. Mà Lục Miên lại nghe lén được cuộc trò chuyện của anh và Trần Thử An, thế là bé đeo balo nhỏ, mang theo bình nước và hai miếng bánh mì trốn nhà đi tìm mẹ một mình, giữa đường thì bị anh tóm về.
Có lẽ vì tình cảm phức tạp dành cho Tuân Mộ nên trong một thời gian dài, Lục Vô Tẫn không biết phải đối mặt với Lục Miên thế nào. Anh cố gắng coi Lục Miên như một mầm linh quả chỉ cần nắng mưa là có thể tự lớn, mà quên mất rằng trừ đi ba trăm năm ngủ say, mầm linh quả này vẫn là một đứa trẻ chưa đầy bốn tuổi, cần tình yêu, cần sự bầu bạn, cần bạn bè… Những thứ này anh đều chưa cho đủ. Nhưng mầm linh quả vẫn kiên cường lớn lên trong sự thờ ơ và thiếu vắng của anh, trở nên lầm lì y hệt anh.
May thay bé đã tìm được mẹ.
“Anh cút ra ngoài cho tôi.”
Dương Tư Chiêu dùng sức đẩy Lục Vô Tẫn ra khỏi lớp.
Cửa vừa đóng lại cậu liền lao ra sau rèm cửa, nhưng sự căng thẳng và sợ hãi của đám trẻ vẫn không thuyên giảm, thậm chí vì Dương Tư Chiêu lại gần mà Phương Tiểu Phán vốn có thể chất yếu nhất đã òa khóc, nức nở nói: “Thầy Tiểu Cừu ơi, con ngửi thấy trên người thầy có mùi yêu quái xấu.”
Dương Tư Chiêu ngẩn người, vội vàng lùi lại.
Kết cục cuối cùng là Lục Vô Tẫn cách một cánh cửa dùng pháp thuật làm đám nhóc bình tĩnh lại, còn truyền thêm cho chúng chút linh lực, sau đó để phụ huynh lần lượt đón về.
Mấy vị phụ huynh thấy Lục Vô Tẫn là chẳng dám hỏi câu nào. Thậm chí Dương Tư Chiêu xin lỗi họ, họ còn nói: “Không có gì đâu, cảm ơn ngài, cảm ơn thầy Dương.”
Lớp học trở nên trống trải.
Dương Tư Chiêu lạnh lùng liếc Lục Vô Tẫn một cái, dắt tay Miên Miên đi ra khỏi trường.
Giống như lần trước, Lục Vô Tẫn vẫn lẳng lặng đi theo sau họ.
“Tôi biết rồi, anh muốn khoe là anh rất giỏi, anh là Yêu Vương, vạn yêu kính ngưỡng, tiểu yêu quái thấy anh là khóc lóc hiện nguyên hình.”
“Giỏi thật đấy! Có thể xuyên tường vào nhà, xóa ký ức của người khác, tùy ý làm đảo lộn cuộc đời người ta mà chẳng thấy cắn rứt tẹo nào.”
“Giấu một đống thiên cơ bất khả lộ, nói mấy câu quái đản rồi lại mất tích một cách kỳ quặc.”
Dương Tư Chiêu than vãn một tràng, quay đầu nhìn Lục Vô Tẫn định mắng thêm gì đó, cuối cùng chỉ thốt ra một câu: “Tôi ghét anh!”
Câu “ghét anh” này hình như rất hiệu quả.
Dương Tư Chiêu đã dắt Miên Miên đi qua vạch kẻ đường rồi mà Lục Vô Tẫn vẫn đứng yên tại chỗ như một cái cây cao gầy bám rễ giữa đường.
Trông có vẻ hơi cô độc, hơi đáng thương.
Dương Tư Chiêu ép mình không được ngoảnh lại nhìn. Qua thêm một con phố, cậu vẫn không nhịn được hỏi: “Miên Miên, cha con… có bạn không?”
“Bạn giống như con với Nhạc Nhạc ạ?”
“Phải, ngoại trừ chú Trần ra, cha con có nói chuyện với ai khác không?”
Miên Miên lắc đầu: “Cha không nói chuyện ạ.”
“Sao lại không nói?”
Miên Miên không biết, chỉ nói: “Chỗ cha ở to lắm, tối lắm, chẳng có ai cả.”
Cửa hàng hoa ven đường bày những đóa hồng, đóa hồng trà tươi rói bên ngoài để thu hút khách, nhìn xa như một đám mây hồng rực rỡ.
Bình thường Dương Tư Chiêu chẳng để ý mấy thứ này, cậu không phải hạng người có thú vui tao nhã là chăm hoa tỉa cành. Chẳng hiểu sao lần này cậu lại dừng bước.
Đám mây hồng này sao trông quen mắt thế nhỉ?
Trong đầu vang lên một giọng nói đầy cưng chiều và bất lực: Mộ Nhi, đây đều là hoa của tiên gia trồng, không ăn được đâu.
Mộ Nhi…
Hai chữ này làm Dương Tư Chiêu giật mình bừng tỉnh.
Cậu đứng giữa phố xá xe cộ tấp nập mà toát cả mồ hôi lạnh.
“Mẹ ơi.”
Miên Miên lay lay tay Dương Tư Chiêu.
Dương Tư Chiêu gạt bỏ những ý nghĩ kỳ quặc trong đầu, cúi xuống cười với bé: “Đi thôi, về nhà nào.”
Miên Miên ngoảnh đầu lại nhìn, Dương Tư Chiêu dùng dư quang liếc trộm một cái, lại sợ bị phát hiện nên cứng cổ hỏi: “Cha của con… hắn đi tới chưa?”
Miên Miên lập tức biến thành lính trinh sát nhỏ, ngẩng đầu ngó trái ngó phải: “Dạ chưa ạ.”
Lòng Dương Tư Chiêu chùng xuống.
Chẳng lẽ mình nói làm anh ta buồn thật rồi? Lão yêu quái cũng biết buồn sao? Nhưng mỗi lời cậu nói đều là ý nghĩ thật lòng mà, cậu không thể cứ mập mờ để Lục Vô Tẫn bước vào cuộc sống của mình được.
Tiếp nhận một đứa nhỏ bốn tuổi như Miên Miên đối với một thanh niên độc thân hai mươi ba tuổi đã là kỳ lạ lắm rồi.
Giờ lại còn thành gay nữa…
Cậu còn chưa nghĩ ra cách đối phó với cha mẹ mình thế nào đây.
Nhưng lúc cậu nói ghét, trông Lục Vô Tẫn có vẻ buồn thật.
Cứ thế phân vân mãi, hai người lững thững đi về tới cửa nhà. Dương Tư Chiêu mở cửa, nói với Miên Miên: “Con hỏi cha con xem tối nay hắn có ăn—”
Chữ “cơm” bị cậu nuốt ngược vào trong.
Vì cậu thấy Lục Vô Tẫn đang ngồi chễm chệ trên sofa, Trần Thử An cầm cuốn sổ nhỏ đứng bên cạnh thỉnh thoảng lại gật đầu.
**
“Cua xào cay cũng được, nhưng đừng cay quá.” Lục Vô Tẫn nói.
“Vâng tiên sinh, vậy trứng hấp nghêu có cần nữa không?”
“Lấy hai phần đi, đựng trong thố nhỏ.”
“Vâng.” Trần Thử An ngẩng đầu thấy Dương Tư Chiêu đang đờ người ra, liền cười bảo: “Thầy Dương, ngài về rồi à.”
Dương Tư Chiêu thò đầu ra ngoài kiểm tra lại số nhà, Trần Thử An nói: “Là nhà ngài đấy, không đi nhầm đâu. Hôm qua ngài nói điều hòa phòng ngủ sưởi không tốt, tôi đã cho thợ tới kiểm tra rồi. Là do lưới lọc điều hòa lâu quá chưa vệ sinh, xử lý xong rồi, ngài cứ yên tâm sử dụng.”
“Tôi nói điều hòa sưởi không tốt hồi nào—”
Dương Tư Chiêu đột nhiên nhận ra, xông thẳng tới trước mặt Lục Vô Tẫn: “Hôm qua anh không có nhà cơ mà? Anh vẫn đang theo dõi tôi à?”
Trần Thử An thấy thế liền chuồn lẹ.
Dương Tư Chiêu thu hồi ngay sự thương hại dư thừa dành cho Lục Vô Tẫn, quyết định sẽ không bao giờ đồng tình với con yêu quái này thêm nửa phân.
“Tôi không xem, chỉ nghe thôi.” Lục Vô Tẫn thản nhiên nói.
“Anh lắp camera giám sát ở đâu?” Cậu giật giật cánh tay Lục Vô Tẫn, “Gỡ hết xuống cho tôi!”
“Tôi phải bảo đảm an toàn cho em.”
Dương Tư Chiêu nheo mắt: “Đừng nói anh lắp trong phòng tắm với phòng ngủ cũng là để bảo đảm an toàn cho tôi nhé.”
Lục Vô Tẫn lại im lặng.
Dương Tư Chiêu túm lấy cánh tay anh kéo vào phòng tắm: “Bất kể anh lắp cái gì, gỡ hết ra ngay!”
Hôm nay cậu mặc một chiếc áo phao ngắn màu xanh nước biển tròn ung ủng, vành mũ có một vòng lông trắng xù lên như đám mây, cộng thêm mái tóc màu hạt dẻ càng làm tăng thêm vẻ trẻ con. Cậu nắm chặt tay áo Lục Vô Tẫn không buông, lúc tức giận má và chóp mũi đỏ ửng lên, mắt có trợn tròn cũng chẳng thấy chút sức tấn công nào.
Lục Vô Tẫn cảm thấy mình đúng là không nên kìm lòng mà hôn cậu một cái.
Nhưng hôn rồi sẽ làm cậu giận.
“Anh có nghe thấy không hả?” Dương Tư Chiêu nổi giận.
Lục Vô Tẫn đành phẩy tay một cái. Trên lớp gạch men trắng của phòng tắm đột nhiên hiện ra ba vật thể sống kỳ dị trông vừa giống con mắt vừa giống ốc biển. Dương Tư Chiêu thử tiến lại gần, “con mắt” đó nhận ra cậu đang tới liền rung động, nhắm thẳng vào mặt Dương Tư Chiêu, chậm rãi nhìn xuống rồi lại nhìn lên.
Dương Tư Chiêu lùi lại một bước.
“Con mắt” đó dường như sợ nhìn không rõ nên vội vàng lồi ra thêm mấy phân, chậm rãi quét xuống ngực, bụng, đùi rồi đến mắt cá chân Dương Tư Chiêu, sau đó quét ngược trở lên, dừng lại thật lâu trên khuôn mặt cậu.
“…”
Dương Tư Chiêu nắm chặt nắm đấm: “Lục! Vô! Tẫn!”
Kẻ đã bị ánh mắt của Dương Tư Chiêu chém cho nghìn nhát là Lục Vô Tẫn vẫn mặt không đổi sắc, tim không đập nhanh, bước tới nắm lấy tay Dương Tư Chiêu từ phía sau. Mặc kệ cậu vùng vẫy, lòng bàn tay anh áp lên mu bàn tay cậu, ấn vào Linh Nhãn.
Linh Nhãn mềm mại như vật sống.
Dương Tư Chiêu cóc hút sợ hãi, nhưng có Lục Vô Tẫn ở đây, hình như cũng chẳng có gì đáng sợ.
Cậu cảm nhận được một luồng sương mù xanh huỳnh quang lành lạnh tràn ra từ lòng bàn tay Lục Vô Tẫn, chậm rãi chảy qua mu bàn tay cậu, quấn quýt lấy các đốt ngón tay như con rắn nhỏ, rồi cuộn tròn đi xuống, hội tụ ở đầu ngón tay, cuối cùng chảy vào Linh Nhãn.
Chớp mắt một cái, Linh Nhãn biến mất.
Dương Tư Chiêu ngẩn người, thấy bất an: “Nó… chết rồi sao?”
“Ngủ đông.”
Dương Tư Chiêu thở phào nhẹ nhõm theo kiểu thánh mẫu, rồi sực nhớ ra: “Còn phòng ngủ nữa!”
“Em ở trong phòng ngủ thời gian dài nhất, vẫn cần Linh Nhãn báo cáo tình hình an toàn cho tôi bất cứ lúc nào. Tôi hứa, sau này chỉ nghe báo cáo chứ không xem hình ảnh nữa.”
Giọng Lục Vô Tẫn dịu dàng như đang dỗ dành.
Dương Tư Chiêu ngẩn ngơ một lát, sau đó nhận ra tay mình vẫn bị Lục Vô Tẫn nắm chặt, liền hất ra như bị điện giật, để lại một câu “Ma mới tin lời hứa của anh”, rồi vội chạy ra phòng khách bế thốc Miên Miên lên chơi trò “Tiểu Ngư tìm bạn”.
Miên Miên hoàn toàn ngơ ngác, tàu hỏa vẫn cầm trong tay mà người đã lơ lửng giữa không trung. Nghe Dương Tư Chiêu hát “Tiểu Ngư, Tiểu Ngư tìm bạn nào, thấy cá mập thì mau trốn đi”, bé vẫn đờ đẫn nhìn cậu.
Dương Tư Chiêu chắp tay thành hình cá mập, ngoạm một cái vào má Miên Miên, bé bấy giờ mới nhớ ra mà chạy trốn.
Nghiêng người tới trước là bị ngoạm bụng, lật người lại là bị ngoạm mông, vội bò ra trước lại bị ngoạm chân.
Dương Tư Chiêu hoàn toàn dùng Miên Miên để đánh lạc hướng, chẳng cho bé cơ hội chạy trốn chút nào. Miên Miên chẳng giận tẹo nào, cứ thế cười ngây ngô. Thấy Dương Tư Chiêu lỡ tay không bắt được, bé còn cố tình đưa má vào lòng bàn tay cậu.
“A, con bị cá mập mẹ ăn thịt rồi.”
Dương Tư Chiêu ôm bé vào lòng: “Để mẹ xem nên ăn thịt bên nào trước nhỉ? Thịt chỗ nào của bé cá Miên Miên là thơm nhất đây?”
Miên Miên nghĩ nghĩ, mắt đột nhiên sáng bừng lên: “Đừng ăn Miên Miên, Miên Miên là cá nhỏ, ăn cha đi, cha là cá lớn ạ.”
“Không ăn, cha con là cá hôi.”
Miên Miên nghiêng đầu tựa vào ngực Dương Tư Chiêu, tội nghiệp nói: “Dạ vâng.”
Lục Vô Tẫn khoanh tay tựa cửa lặng lẽ nhìn, Dương Tư Chiêu nhận ra ánh mắt anh, hậm hực dời vị trí, ôm Miên Miên quay lưng lại.
Rất nhanh sau đó, Trần Thử An cho người mang bữa tối thịnh soạn tới. Tối nay là chủ đề hải sản, món chính là cua xào cay với bánh gạo. Vừa thơm vừa cay, thịt cua tươi ngọt mọng nước, bánh gạo thấm đẫm vị ngọt của gạch cua và vị mặn thơm của nước sốt làm Dương Tư Chiêu nhìn là thèm, ăn hết tận bát rưỡi cơm.
Miên Miên chưa được ăn cua biển bao giờ nên rất tò mò với cái mai cua, thỉnh thoảng lại ghé tới sờ sờ, cắn cắn, l**m l**m, nước sốt dính đầy mặt. Bị Dương Tư Chiêu phát hiện, bé liền thẹn thùng cười, tự chạy ra phòng khách lấy khăn giấy ướt lau mặt, rồi ghé tới trước mặt Dương Tư Chiêu nói: “Mẹ ơi, con không phải mèo hoa đâu ạ.”
Lục Vô Tẫn ăn không nhiều, ăn được một nửa là gần như không động đũa nữa, chỉ mải nhìn Dương Tư Chiêu và Miên Miên.
Dương Tư Chiêu đã miễn nhiễm với ánh mắt của anh, cứ thế mà ăn. Bàn thức ăn này món nào cũng ngon, duy chỉ có bát canh hải sản Borscht là cậu lại ngửi thấy một chút vị gỉ sắt.
Rất ít, ẩn giấu trong dư vị chua của canh.
Cậu hỏi Lục Vô Tẫn: “Canh này có mùi lạ không?”
Lục Vô Tẫn bảo: “Không.”
Dương Tư Chiêu bắt đầu tự nghi ngờ bản thân.
Đang nói chuyện thì có tiếng gõ cửa, Dương Tư Chiêu lau tay đi ra mở cửa, ngoài cửa là một cậu bé khoảng bốn năm tuổi, mặc bộ đồ bóng chày cực ngầu, cầm một hộp bánh quy chào Dương Tư Chiêu.
“Chào chú ạ.”
Dương Tư Chiêu ngẩn người, rồi mỉm cười: “Chào… chào con.”
Từ sau lưng cậu bé bước ra một người đàn ông vóc dáng cao gầy, gương mặt thanh tú: “Xin chào, tôi là cư dân phòng 1704, hôm nay mới dọn tới. Tôi tên là Bùi Hoài Khiêm, đây là cháu trai tôi, sau này mong được giúp đỡ nhiều hơn.”
Tòa nhà này mỗi tầng có hai hộ, Dương Tư Chiêu ở 1703, hai cánh cửa nằm ngay cạnh nhau.
“Xin chào, tôi là Dương Tư Chiêu.”
“Tôi có nghe bên quản lý tòa nhà nhắc tới, nói cậu đang làm việc ở trường mầm non Xán Xán gần đây, có đúng không?”
“Đúng vậy.”
“Thật là phiền cậu quá. Chị gái và anh rể tôi vì điều chuyển công tác nên đi Bắc Kinh rồi, năm nay cháu tôi chỉ có thể sống cùng tôi thôi, tôi làm việc ở công ty công nghệ gần đây, nên muốn chuyển trường cho cháu tới trường mầm non Xán Xán, thủ tục hẳn không phức tạp chứ?”
“Thủ tục chuyển trường ở trường tư không phức tạp đâu.”
“Vậy thì tốt quá,” Bùi Hoài Khiêm đưa tay ra bắt tay với Dương Tư Chiêu, mỉm cười nói, “Thầy Dương yên tâm, tôi không tới để gây phiền phức cho cậu đâu, chỉ là muốn cùng cậu—”
Đang nói dở thì hắn thấy Lục Vô Tẫn đứng sau lưng Dương Tư Chiêu. Hai người nhìn nhau từ xa, cả hai đều im lặng.
Bùi Hoài Khiêm thu hồi ánh mắt trước, nhìn Dương Tư Chiêu, vẫn cười như gió xuân: “Tôi chỉ muốn hai đứa trẻ kết bạn với nhau mà thôi.”
Hắn vỗ vai cháu trai nhà mình: “Tặng bánh quy cho em trai đi.”
Cậu bé cúi đầu nhìn Miên Miên đang trốn sau chân Dương Tư Chiêu, Miên Miên vẫn còn rất nhát gan, thấy người lạ cứ nhìn chằm chằm mình là không dám thò đầu ra luôn, cứ thế vùi mặt vào chân Dương Tư Chiêu.
Dương Tư Chiêu mỉm cười.
Bùi Hoài Khiêm hỏi: “Thầy Dương trông còn trẻ mà đã có con rồi sao?”
Dương Tư Chiêu nhất thời nghẹn lời, không biết giải thích thế nào.
“Là… là, đúng vậy…” Cậu ậm ừ mãi cũng không nói rõ được, tóm lại là không muốn phủ nhận trước mặt Miên Miên.
May mà Bùi Hoài Khiêm không hỏi thêm.
Hắn nói cậu bé đưa bánh quy cho Dương Tư Chiêu, Dương Tư Chiêu rối rít cảm ơn.
Chuyện đã nói xong, chào hỏi cũng kết thúc, Dương Tư Chiêu định đóng cửa thì nghe Bùi Hoài Khiêm nói: “Thầy Dương trông rất giống một người bạn cũ của tôi, làm tôi thấy có cảm giác thân thuộc lắm.”
Dương Tư Chiêu ngượng ngùng gãi đầu: “Vậy sao?”
Bùi Hoài Khiêm mỉm cười với cậu, rồi gật đầu chào Lục Vô Tẫn, sau đó dẫn cháu trai bước vào căn hộ bên cạnh.
Dương Tư Chiêu ngơ ngác đóng cửa lại.
Một người hàng xóm mới thật nhiệt tình nhưng cũng kỳ lạ, cơ mà trông không giống người xấu, cậu nghĩ.
Cậu đưa hộp bánh quy cho Miên Miên, cười bảo: “Đây, bánh quy chú đẹp trai cho đấy, xem vị gì nào.”
Vừa quay đầu lại chạm ngay ánh mắt Lục Vô Tẫn, định nói gì đó thì Lục Vô Tẫn đã quay người đi vào phòng khách.
“?”
Cậu đi vào phòng khách, Lục Vô Tẫn lại quay đầu lại, đầu ngón tay vẽ mấy vòng trên không trung, hiện ra một đống tia sáng như bùa chú. Trông anh có vẻ rất bận rộn, hoàn toàn không muốn đoái hoài gì tới Dương Tư Chiêu.
“??”
Hết chương 22
