Cừu Nhỏ, Cừu Nhỏ, Mấy Giờ Rồi?

Chương 28



Chương 28

Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan

Dương Tư Chiêu cảm thấy mình như bị xẻ làm đôi.

Một nửa vẫn còn cứng đờ bên bồn rửa tay, run rẩy vì sợ hãi; một nửa đã đặt Miên Miên xuống, từng bước đi về phía Lục Vô Tẫn.

Giống như việc cậu không hiểu nổi Lục Vô Tẫn, bây giờ cậu cũng không hiểu nổi chính mình nữa. Rõ ràng là rất sợ hãi, rõ ràng đã tự nhủ với lòng bao nhiêu lần rằng không được làm kẻ thế thân, không được vì Lục Vô Tẫn mà làm tổn hại sức khỏe, nhưng khi nghe câu “Tôi rất cần em”, cậu vẫn không kiềm chế được mà bước tới.

Trong một khoảnh khắc, một suy nghĩ lóe lên trong đầu: Mình sẽ chết sao? Trông anh ta cứ như muốn nuốt chửng mình vậy.

Nhưng cơ thể vẫn tiến lại gần anh.

Cậu không chủ động giơ tay, mà là Lục Vô Tẫn ôm lấy cậu trước.

Một thân hình cao lớn như vậy, khi cúi xuống ôm cậu, lại như thể không dám dùng lực, chỉ bao bọc lấy cậu một cách nhẹ nhàng. Bàn tay rộng lớn đặt trên lưng cậu rồi lại thu về, dường như chỉ cần xác nhận được cậu thực sự hiện hữu ở đó là đã đủ rồi.

Dương Tư Chiêu hít một hơi thật sâu, trước khi anh kết thúc cái ôm đơn phương này, cậu đã giơ tay ra vòng qua eo anh.

Như vậy, nó đã trở thành một cái ôm trọn vẹn.

Dương Tư Chiêu cảm thấy nhịp thở của Lục Vô Tẫn trở nên dồn dập, thậm chí có chút hỗn loạn. Cậu định ngẩng đầu nhìn, nhưng Lục Vô Tẫn lại đặt tay lên sau gáy cậu, nhẹ nhàng ngăn cản động tác đó.

“Không sao rồi.”

“Đã xảy ra chuyện gì vậy?” Dương Tư Chiêu lí nhí hỏi.

“Chuyện nhỏ thôi.”

“Chỗ anh thì làm gì có chuyện gì lớn, chuyện nhỏ quá thì không cần nói, chuyện lớn là thiên cơ bất khả lộ, sao lại có người như anh cơ chứ?”

Lục Vô Tẫn cười khẽ một tiếng, ngược lại còn kéo Dương Tư Chiêu vào lòng chặt hơn một chút: “Phải đấy, sao lại có người như tôi cơ chứ.”

Hai tay Dương Tư Chiêu buông thõng bên hông, cơ thể hơi rướn về phía trước, vì vai Lục Vô Tẫn cao hơn cậu rất nhiều nên cậu phải hơi kiễng chân lên mới có thể tựa mặt vào vai anh.

“Bên ngoài sao rồi?”

“Em muốn bên ngoài thế nào?”

Dương Tư Chiêu véo vào eo anh một cái, bực bội nói: “Đừng có lúc nào cũng hỏi ngược lại tôi, tôi đang hỏi anh mà!”

“Không sao cả, tôi bảo bọn họ đi hết rồi.”

“Anh không đánh cầu với Bùi tiên sinh đến mức đầy mình thương tích đấy chứ?”

Lục Vô Tẫn cười khẽ, nhưng nghe qua lại giống như một tiếng thở dài bất lực.

Miên Miên ngồi trên bồn rửa tay, giơ hai bàn tay đầy bọt xà phòng, ngơ ngác nhìn cha mẹ đang ôm nhau.

Những bong bóng trên tay bé nổ tung từng cái một, có ai đến giúp bé không?

Nhưng bé đợi rất lâu, cha vẫn không buông mẹ ra.

Dương Tư Chiêu cứ kiễng chân mãi, hai chân càng lúc càng nặng nề như đeo chì, dần dần không trụ vững được nữa. Vừa định lùi lại một chút, Lục Vô Tẫn đã buông cậu ra, đi đến bồn rửa, dùng nước lạnh rửa mặt, lau sạch vệt máu nơi khóe miệng.

Dương Tư Chiêu đuổi theo hỏi: “Rốt cuộc anh bị làm sao vậy?”

Lục Vô Tẫn rút một tờ khăn giấy, thong thả lau mặt: “Sau này đừng đi quá gần Bùi Hoài Khiêm.”

“Hả…” Dương Tư Chiêu gật đầu, rồi lại thắc mắc: “Tại sao?”

“Bởi vì tôi sẽ ghen.”

Anh nói một cách hiển nhiên, khiến Dương Tư Chiêu suýt không tìm được lời nào để phản bác, chỉ có thể nghiêm mặt nói: “Cái đó không phải là lý do.”

“Dương Tư Chiêu.” Lục Vô Tẫn đột nhiên gọi tên cậu.

Dương Tư Chiêu nhận ra, dường như trước đây Lục Vô Tẫn chưa từng gọi thẳng tên cậu bao giờ.

“Nếu nhất định phải có một lý do, Dương Tư Chiêu, tôi là người duy nhất trên thế giới này không có bất kỳ mưu đồ gì với em.”

Lục Vô Tẫn cụp mắt nhìn Miên Miên một cái, rồi bổ sung thêm một câu: “Ồ, còn cả đứa nhỏ này nữa.”

Miên Miên không hiểu gì, phồng má thổi bay những cái bong bóng.

Lục Vô Tẫn quay lại nhìn Dương Tư Chiêu: “Vì vậy đừng dễ dàng tin tưởng người khác, hãy tin tôi, và chỉ cần tin tôi mà thôi.”

Dương Tư Chiêu ngẩn người hồi lâu.

Cậu vừa lẩm bẩm “Ai mà thèm chứ”, vừa bế Miên Miên lên rửa tay cho bé. Miên Miên đu bám trên cánh tay Dương Tư Chiêu, buông thõng hai bàn tay nhỏ ướt sũng, ngẩng đầu nhìn Lục Vô Tẫn.

Lục Vô Tẫn đưa tờ khăn giấy mình vừa lau mặt cho bé.

Miên Miên bĩu môi, cúi đầu xuống, định dùng cái sừng cừu nhỏ không tồn tại của mình húc anh, Lục Vô Tẫn khẽ nhếch môi.

Dương Tư Chiêu đã quá quen với những cuộc đấu tranh của hai cha con nhà này, lười để ý, rút một tờ khăn giấy lau tay cho Miên Miên.

Bước ra khỏi nhà vệ sinh, sân cầu vắng tanh không một bóng người.

Bầu trời âm u dần trở nên hửng nắng, luồng tử khí bao trùm không gian dường như cũng tan biến lúc nào không hay.

Dương Tư Chiêu dắt tay Miên Miên, đi qua từng dãy lưới cầu lông, Miên Miên vung vẩy chiếc vợt nhỏ tự chơi một mình. Dương Tư Chiêu bỗng dừng lại, hỏi Miên Miên: “Có muốn chơi không con?”

Miên Miên ngẩn ngơ một lúc rồi gật đầu.

Dương Tư Chiêu cười với bé: “Chúng ta thi đấu nhé?”

Đôi mắt Miên Miên lập tức biến thành hai ngôi sao nhỏ.

Thế là cậu và Miên Miên mỗi người đứng một bên, Dương Tư Chiêu phát cầu, cậu đánh thật nhẹ, nhắm chuẩn vào vợt của Miên Miên. Phản ứng của Miên Miên luôn chậm nửa nhịp, quả cầu đã đập vào mặt lưới rồi, bé mới kêu lên một tiếng “Oa”, toét miệng cười, rồi mới sực nhớ ra phải đánh cầu lại, nhưng cầu đã rơi xuống đất mất rồi.

Dương Tư Chiêu bật cười thành tiếng.

Miên Miên cũng cười ngây ngô theo, nghĩ một lúc mới nhận ra mẹ đang cười mình, thế là thẹn thùng bịt miệng lại.

“Miên Miên, đánh qua đây.” Dương Tư Chiêu khích lệ.

Miên Miên nhặt cầu lên, vung vợt, thất bại, quả cầu rơi thẳng xuống đất, thử lại lần nữa vẫn thất bại.

Thế là Dương Tư Chiêu nhét chiếc vợt của mình vào tay Lục Vô Tẫn, rồi chạy lon ton tới đứng sau lưng Miên Miên, cùng bé nắm lấy chiếc vợt nhỏ, dịu dàng dạy bé: “Giống như mẹ này, giơ quả cầu lên, rồi buông tay, sau đó giơ vợt lên.”

“Sức của con nhỏ xíu.” Miên Miên rụt rè nói.

Dương Tư Chiêu an ủi: “Không sao, có mẹ cùng con mà.”

Thế là Miên Miên dồn hết sức bình sinh, mạnh mẽ vung vợt.

Chỉ thấy quả cầu bay thẳng ra ngoài, sượt qua mép, vượt qua lưới—và bị vợt của Lục Vô Tẫn đón lấy.

Dương Tư Chiêu: “?”

Cậu cứ tưởng Lục Vô Tẫn sẽ không tham gia vào trò trẻ con này của bọn họ.

Nhưng Lục Vô Tẫn không chỉ đón được cầu, mà còn thực hiện một cú đập cầu ngược lại.

Dương Tư Chiêu và Miên Miên gần như đồng thời ngẩng đầu lên, ánh mắt dõi theo quả cầu từ trên xuống dưới, khi nó sắp rơi trúng mình, Dương Tư Chiêu mới sực nhớ ra trên tay còn có vợt.

May mà chặn được.

Lại đánh trả.

Có đôi khi Miên Miên không với tới, Dương Tư Chiêu liền bế bé lên, hai người cùng nhau đối kháng với đòn tấn công của Lục Vô Tẫn.

Cứ thế đánh qua đánh lại được mấy hiệp.

Cuối cùng kết thúc bằng việc Lục Vô Tẫn không đỡ được cầu.

“Ye!” Miên Miên bỏ chiếc vợt nhỏ xuống, lao thẳng vào lòng Dương Tư Chiêu, vui sướng nói: “Cha thua rồi!”

“Cha là đồ ngốc.” Dương Tư Chiêu nói.

Miên Miên học theo: “Cha là đồ ngốc.”

Giây tiếp theo, quả cầu cầu lông bay vút lên không trung, gõ nhẹ vào đầu Miên Miên và Dương Tư Chiêu mỗi người một cái.

“Lục Vô Tẫn!” Dương Tư Chiêu ôm đầu.

Lục Vô Tẫn giả vờ như không nghe thấy, hai tay đút túi quần, thong thả bước ra khỏi nhà thi đấu.

Tối hôm đó, Lục Vô Tẫn ngủ tại nhà Dương Tư Chiêu.

Ngủ ở phòng khách.

Dương Tư Chiêu tắm xong, mặc bộ đồ ngủ, khoanh tay đứng trước cửa phòng ngủ mình như một vị thần giữ cửa, nhìn Lục Vô Tẫn đang thong thả uống nước bên bàn ăn, cậu gằn từng chữ: “Tối nay không được phép vào phòng tôi!”

Lục Vô Tẫn nhướng mày, không trả lời.

Dương Tư Chiêu tức đến mức nắm chặt nắm đấm nhưng lại chẳng làm gì được anh, cậu lườm anh một cái cháy mắt, rặn ra một câu đe dọa: “Còn dám lên giường lúc nửa đêm nữa, thì anh… anh sẽ biến thành con chó!”

Lục Vô Tẫn không mảy may quan tâm, “Nghe có vẻ giống một lời mời gọi đấy.”

Dương Tư Chiêu: “…”

Nhưng sáng hôm sau tỉnh dậy, trong lòng cậu chỉ có một Miên Miên đang ngủ say, phía sau không có sự trói buộc cứng nhắc nào cả.

Lục Vô Tẫn không đến.

Dương Tư Chiêu không muốn thừa nhận rằng, có một khoảnh khắc cậu lại cảm thấy có chút hụt hẫng, mặc dù cậu không biết sự hụt hẫng đó từ đâu mà đến.

Cậu rón rén đi ra ngoài, khẽ đẩy cửa phòng khách, nhưng trên giường trống không.

Lục Vô Tẫn không có ở đó.

Dương Tư Chiêu đứng ngẩn người ở cửa hồi lâu.

Rất nhanh sau đó, Trần Thử An mang bữa sáng tới và nói với cậu: “Thầy Dương, sức khỏe tiên sinh không tốt, cần phải nghỉ ngơi, sẽ sớm quay lại bên ngài thôi.”

Lại thế nữa, Dương Tư Chiêu đột nhiên nhận ra: Lục Vô Tẫn có lẽ thực sự đã bị thương rồi, từ hôm kia ở biệt thự Tiềm Sơn cho đến hôm qua ở sân đánh cầu, anh đều vô cùng yếu ớt, chỉ là đang cố gồng mình lên thôi.

Hóa ra Yêu Vương cũng không phải là vạn năng.

“Trợ lý Trần, anh có thể kể cho tôi nghe những câu chuyện trước kia của Lục Vô Tẫn được không? Cả chuyện về hắn và… người yêu của hắn nữa.”

**

“Thần quân, em có chút nhớ nhà rồi.”

Thiếu niên gối đầu lên đùi người đàn ông, buồn chán nghịch ngợm tấm đệm ngồi bên cạnh, nắng ấm buổi chiều tà phủ lên người cậu, cậu cảm thấy nóng nên chậm chạp trở mình.

Cậu ngẩng đầu nhìn người đàn ông, lẩm bẩm lại một lần nữa: “Thần quân, em nhớ nhà rồi.”

Người đàn ông bình thản lật xem kinh thư, “Vậy thì về đi, vốn dĩ cũng chẳng ai bắt ngươi ở lại.”

Thiếu niên nghe vậy liền bật dậy quỳ trên đệm, giận dỗi nhìn người đàn ông, chống nạnh nói: “Ngài làm em đau lòng rồi đó! Em ở đây bầu bạn với ngài, rõ ràng là ngài rất vui cơ mà. Các tỷ tỷ thị nữ đều nói từ khi em xuất hiện, trên mặt thần quân đã có nụ cười rồi, ngài rõ ràng là rất thích em ở lại đây mà!”

Người đàn ông không thèm để ý đến cậu.

Thiếu niên lại sáp lại gần người đàn ông, dùng sừng cừu của mình húc nhẹ vào vai anh, phàn nàn: “Chỗ này của ngài chẳng có gì ngon cả, ngày nào em cũng chỉ được ăn hoa uống nước, bụng đói xẹp cả lại rồi. Nếu để cha mẹ em biết được, chắc chắn họ sẽ đau lòng lắm cho xem.”

Người đàn ông nghe xong, ánh mắt tối sầm lại, trầm giọng hỏi: “Vậy tại sao ngươi nhất định phải ở lại đây? Vì cái gì?”

Sắc mặt thiếu niên bỗng thay đổi, vì chột dạ nên ánh mắt đảo như rang lạc, lí nhí đáp: “Em, em ngưỡng mộ thần quân, muốn cùng thần quân trọn, trọn đời bên nhau.”

Người đàn ông cười khẽ, như thể khinh miệt.

Thiếu niên bị tổn thương lòng tự trọng, đeo chiếc túi nhỏ định rời đi, trước khi bước qua ngưỡng cửa, cậu quay đầu lại nói nhỏ: “Ngài… ngài níu kéo em một câu đi, em sẽ không đi nữa.”

Thân hình người đàn ông không hề nhúc nhích.

Thiếu niên giận dỗi bỏ đi, chớp mắt đã biến mất khỏi rừng trúc xanh. Người đàn ông chậm rãi đặt kinh thư xuống, ngoảnh đầu lại nhìn theo.

Ngày hôm sau, thiếu niên lại quay trở lại rừng trúc xanh, đứng bên cánh cửa gỗ của viện nhỏ.

Nhưng trước cửa không có thị nữ canh giữ, cậu thử bước vào bên trong, chỉ thấy xung quanh căn phòng cậu thường ở tràn ngập linh khí màu xanh lam, chấn động và ngày càng dữ dội, giống như những khóm lửa xanh tụ lại, nung nấu căn phòng nhỏ.

Cậu định xông vào, thị nữ ngăn cậu lại: “Đừng vào, thần quân đang phá cảnh, đây là một phần trong quá trình khổ tu của ngài ấy, lúc này nếu ngươi đi vào chắc chắn sẽ bị thương khắp mình mẩy!”

Thiếu niên ghé mắt vào cửa sổ, thấy thần quân đang vô cùng đau đớn, sắc mặt trắng bệch, cậu chưa từng thấy thần quân như vậy bao giờ.

“Tại sao ngài ấy lại phải khổ tu?”

“Khi thần quân còn là người phàm, bị hoàng đế điều đi trấn giữ biên cương, mấy chục năm như một ngày, bên cạnh chỉ có vài trăm huynh đệ thân tín. Sau khi ngài chết, những binh sĩ đi theo ngài đều bị giết sạch. Sau khi đắc đạo, thần quân chưa bao giờ hưởng thụ những đặc ân của thần tiên, ngài cho rằng chỉ có khổ tu mới xứng đáng với những huynh đệ đã vì ngài mà chết.”

“Người sai không phải là ngài ấy, sao ngài ấy lại phải khổ sở thế này!”

Thiếu niên lo lắng đến phát khóc, rất nhanh sau đó cậu lại nghe thấy một tiếng r*n r* đau đớn thấu xương, không kịp suy nghĩ nhiều cậu liền xông vào. Bất chấp sự xung kích của những đợt sóng lửa xanh, bất chấp quần áo trên người rách nát thành từng mảnh, bất chấp da thịt bị bỏng rát, cậu kiên định nhào vào lòng người đàn ông, ôm chặt lấy người đó, khóc nói: “Thần quân, có em đây, ngài đừng tự làm hại mình nữa…”

Lời vừa dứt, ngọn lửa xanh hóa thành tro bụi, tầm mắt người đàn ông dần trở nên rõ ràng, anh cụp mắt nhìn thiếu niên.

Thiếu niên quần áo rách rưới, da thịt trên bả vai bị lửa đốt bỏng, nhưng cậu lại nhìn người đàn ông với ánh mắt tràn đầy xót xa, thổn thức, run rẩy, cố gắng gượng dậy ôm lấy vai người đàn ông: “Đừng buồn nữa, thần quân, không có ai trách ngài đâu, trong lòng họ chắc chắn đều nghĩ rằng, kiếp này có thể đi theo một vị tướng quân trung thành như vậy thì chết cũng không còn gì hối tiếc.”

Cậu nâng mặt người đàn ông lên, dùng tay nhẹ nhàng lau vệt máu nơi khóe miệng anh, “Ngài không sai, ngài đã làm rất tốt rồi, đừng tự làm hại mình nữa, em sẽ đau lòng lắm.”

Ánh mắt người đàn ông ngây dại, tâm trí như đảo lộn.

“Em cứ tưởng làm thần tiên thì vui lắm, hóa ra chẳng có gì ngon, chẳng có gì chơi, chỉ có tu luyện không ngừng nghỉ và những năm tháng dài đằng đẵng không thấy điểm dừng. Bao nhiêu năm qua, ngài có thấy cô đơn không—”

Câu hỏi chưa dứt, đôi môi cậu đã bị một nụ hôn nồng cháy khóa chặt, cậu bị ép xuống tấm đệm, nụ hôn mãnh liệt như muốn hút cạn hơi thở của cậu, cậu chỉ biết ngây người nhìn lên trần nhà, cảm nhận nụ hôn của người đàn ông di chuyển từ cổ xuống ngực, chữa lành mọi vết thương nhỏ nhất trên da thịt cậu.

Cho đến cuối cùng, khi bị người đàn ông ăn sạch sành sanh, cậu vẫn còn ngơ ngác, nằm dưới thân người đàn ông, hỏi một cách ngây thơ: “Cái đó của ngài… đi vào cơ thể em, có giúp tăng công lực của em không? Có phải em có thể đi đến Thiên Nhai Sơn báo thù con lang yêu đã từng bắt nạt em không?”

Người đàn ông nắm lấy tay cậu, đặt lên ngực mình, nơi vị trí của hóa đan, trầm giọng hỏi: “Em có muốn nó không?”

Cậu hoàn toàn không hiểu ý của anh, đỏ mặt, chớp chớp đôi mắt tròn xoe, ngốc nghếch nói: “Muốn!” Sau đó nhấc cánh tay mỏi rã rời lên quàng qua vai người đàn ông, một lần nữa dâng hiến bản thân mình.

Sau khi kết thúc, thiếu niên rúc vào lòng người đàn ông, toàn thân không còn chút sức lực nào, mềm nhũn tựa vào lồng ngực anh, nhấc tay để anh mặc quần áo cho mình.

Bỗng có một luồng gió thổi qua, khung cửa sổ khẽ động.

Cậu quay đầu nhìn.

Ngoài cửa sổ dường như có bóng người đang chuyển động.

Cậu tò mò ngồi dậy, bước xuống giường, đi chân trần đến bên cửa sổ, đẩy cửa ra, thấy một thanh niên với khuôn mặt đầy kinh hãi, hai người bốn mắt nhìn nhau.

“Ngươi là ai?”

“Cậu là ai?”

Một giọng nói vang lên bên tai, Dương Tư Chiêu bừng tỉnh, lưng đẫm mồ hôi lạnh, cậu thở hổn hển, cơ thể dường như không còn thuộc về mình nữa.

“Thầy Dương, thầy Dương?” Giọng nói của trợ lý Trần vang lên từ phía bên kia, cậu chậm rãi mở mắt.

Vẫn là ban ngày, vẫn là nhà của cậu.

Cậu ngồi dậy từ ghế sofa, thấy khuôn mặt lo lắng của Trần Thử An.

“Gặp ác mộng sao?”

Dương Tư Chiêu chậm rãi lắc đầu, “Mơ thấy những chuyện cũ mà anh đã kể.”

“Ồ?”

“Nhưng thật kỳ lạ…”

“Kỳ lạ thế nào?”

Dương Tư Chiêu cảm thấy khó mở lời: Trong giấc mơ của cậu, chú cừu nhỏ yêu quái mà Trần Thử An kể, rõ ràng mang khuôn mặt giống hệt cậu!

Thiếu niên đã cùng Lục Vô Tẫn mây mưa trong giấc mơ đó, lại có diện mạo không sai lệch một phân so với cậu.

Sao lại có thể như vậy?

**

Chan: Chàng hỏi ta có muốn hóa đan của chàng không, ta lại hiểu rằng có muốn chàng không =)))))

Hết chương 28

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...