Cừu Nhỏ, Cừu Nhỏ, Mấy Giờ Rồi?

Chương 33



Chương 33

Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan

Câu nói của nhóc con như tiếng sét đánh ngang tai, khiến Dương Tư Chiêu ngẩn người ngay tại chỗ, cả cơ thể cứng đờ từng chút một lại. Lục Vô Tẫn thì chẳng mấy ngạc nhiên, còn cố ý nhướn mày nhìn cậu.

“Tâm nguyện của con nhỏ, không thể để thằng bé thất vọng được.” Lục Vô Tẫn giả vờ bày ra bộ dạng người cha hiền từ.

Dương Tư Chiêu chấn động: “Anh —”

Lục Vô Tẫn không chút hối lỗi, còn muốn ghé sát mặt lại gần cậu.

Dương Tư Chiêu tức đến nghẹn lời, chỉ đành quay lưng đi.

Miên Miên không đợi được cảnh cha hôn mẹ, điều này khiến bé rất vui. Bé hạ tay xuống, thấy mẹ đã quay lưng đi, bé cũng lăn một vòng, áp sát vào lưng Dương Tư Chiêu, vùi mặt vào đó làm một chiếc mai rùa nhỏ.

Dương Tư Chiêu nhắm mắt nén giận, mãi không nghe thấy tiếng của Lục Vô Tẫn. Một lúc lâu sau, bỗng nghe thấy tiếng sột soạt, là Lục Vô Tẫn xích lại gần, một cánh tay vắt ngang qua hông cậu.

Anh đặt một nụ hôn lên vai Dương Tư Chiêu.

Miên Miên lại sắp bị ép xẹp lép rồi, nhưng khi ngước đầu lên, bé chạm phải ánh mắt của cha, cha cũng đang nhìn bé.

Bé chớp chớp mắt, cha vẫn nhìn bé.

Điều này khiến bé có chút ngại ngùng, ngây người suy nghĩ vài giây rồi lại vùi mặt vào lưng Dương Tư Chiêu.

Dương Tư Chiêu cứ ngỡ họ sẽ ở lại đó cho đến tối, nhưng Lục Vô Tẫn đề nghị về nhà. Cậu “ồ” một tiếng, không nói gì, đứng dậy mặc áo khoác cho Miên Miên.

Bên ngoài lều là mặt đất ẩm ướt, ngay cả vầng trăng xa xăm cũng mang theo hơi lạnh sũng nước, xem ra hôm nay quả thực không phải một ngày đẹp trời.

Họ cùng nhau xuống núi, bắt xe đi về.

Đêm đó Lục Vô Tẫn không ở lại nhà Dương Tư Chiêu, cũng chẳng để lại lời nhắn nào đã biến mất không dấu vết.

Mãi đến sáng hôm sau, Trần Thử An mới gửi tin nhắn tới: [Lục tiên sinh đang tịnh dưỡng tại biệt thự Tiềm Sơn, hai ngày nữa sẽ về, xin thầy Dương đừng lo lắng.]

Dương Tư Chiêu không khỏi lẩm bẩm: Ai thèm lo lắng chứ?

Không về càng tốt.

Đặt điện thoại xuống, cậu chủ động đi tìm Bùi Hoài Khiêm.

Do dự trước cửa rất lâu, cuối cùng cậu vẫn giơ tay gõ cửa.

Là Hứa Diệu chạy ra mở cửa, hai tay bưng bộ đồ chơi Transformers cao nửa người, chỉ dư ra một ngón tay để mở cửa.

Cậu bé thò đầu ra: “Thầy Tiểu Cừu.”

Bệnh nghề nghiệp giáo viên mầm non của Dương Tư Chiêu lại tái phát: “Bạn nhỏ Hứa Diệu, sao con có thể mở cửa mà không hỏi trước thế? Nếu thầy là người xấu thì sao?”

Hứa Diệu chẳng mảy may quan tâm: “Cậu con không có bạn đâu, ngoài thầy ra, chẳng còn ai tìm cậu ấy nữa.”

Dương Tư Chiêu cảm thấy kỳ lạ, thân phận con người hiện tại của Bùi Hoài Khiêm chẳng phải là ông chủ lớn sao? Sao lại không có bạn bè?

“Tại sao?”

“Bởi vì cậu con là người không có tình cảm. Mẹ con nói ngày nào cậu cũng đeo một chiếc mặt nạ rất đẹp, cậu biết tuốt mọi thứ, nhưng chẳng kết bạn được với ai,” Hứa Diệu giơ cao đồ chơi lên, láu lỉnh nói: “Nhưng con lại thích chơi với cậu, vì cậu chẳng quản con gì cả.”

“Ai bảo không quản cháu?”

Bùi Hoài Khiêm từ trong thư phòng bước ra, gõ nhẹ vào đầu Hứa Diệu một cái: “Nếu không quản cháu, thì hằng ngày cháu hít khí trời để sống à?”

Hứa Diệu lườm hắn một cái rồi quay người chạy mất.

Bùi Hoài Khiêm đứng bên cửa, ánh mắt thoáng qua tia bất lực, khi nhìn về phía Dương Tư Chiêu lại khôi phục dáng vẻ quân tử khiêm nhường: “Thầy Dương, có chuyện gì sao?”

Dương Tư Chiêu tiến lên một bước, hạ thấp giọng vì sợ Miên Miên ở bên kia cánh cửa nghe thấy: “Chúng ta đã giao hẹn rồi, tôi hoàn thành thử thách của anh, anh sẽ trả lại ký ức cho tôi.”

“Đúng vậy, chúng ta đã giao hẹn.”

“Phải làm thế nào?”

Bùi Hoài Khiêm liếc nhìn Dương Tư Chiêu một cái, thấy cậu vẫn mặc chiếc áo phao trắng và quần jeans như mọi ngày, thanh khiết và đơn giản, dường như bốn chữ “đau thấu tâm can” đối với cậu cũng chẳng khác gì “đi ra ngoài một chuyến”.

“Không chết, không có nghĩa là không đau.”

Hơi thở Dương Tư Chiêu khẽ nghẹn lại, cậu cụp mắt nói: “Tôi biết.”

Không khí im lặng hồi lâu.

“Đúng 12 giờ đêm ba ngày sau, gặp nhau dưới gốc thần thụ ở góc Tây Nam trường mầm non.”

Bùi Hoài Khiêm nói xong liền đóng cửa lại.

Dương Tư Chiêu thầm ghi nhớ thời gian địa điểm, quay về nhà mình, vừa mở cửa đã thấy Miên Miên ngồi trên thảm lót sàn: “Miên Miên? Sao con lại ngồi đây?”

Miên Miên ngước đầu nhìn cậu, nói: “Tàu hỏa nhỏ chui vào gầm tủ rồi.”

Nói xong bé còn chỉ tay vào tủ giày.

Dương Tư Chiêu mỉm cười, ngồi thụp xuống bảo: “Mẹ tìm giúp con.”

Cậu bật đèn pin điện thoại, soi vào khe hở dưới tủ giày, thấy đầu tàu hỏa nhỏ nằm trong góc.

Cậu với tay lấy.

Nhưng Miên Miên cứ nhìn chằm chằm vào mặt cậu, vất vả lắm mới chạm được vào tàu hỏa, cậu cố sức chộp lấy rồi đưa đến trước mặt Miên Miên. Miên Miên chậm chạp nở nụ cười, chẳng hiểu sao bỗng nhiên đứng dậy nhào vào lòng Dương Tư Chiêu.

“Mẹ ơi.”

Dương Tư Chiêu đỡ lấy cặp mông nhỏ, bế bé lên: “Sao thế con?”

Miên Miên không đáp, mềm nhũn nằm phục trên vai Dương Tư Chiêu, ngây người nhìn mấy bông hoa trên ban công.

Dương Tư Chiêu vẫn đi làm như bình thường.

7 giờ 45 phút có mặt tại trường, viện trưởng từ xa đã cười với cậu: “Thầy Tiểu Cừu, đi đường có lạnh không?”

Dương Tư Chiêu rút từ túi áo phao ra một chiếc túi sưởi điện, cười đáp: “Có cái này là không lạnh nữa rồi.”

Viện trưởng chưa thấy món đồ này bao giờ, cầm lấy xem thử, vừa khéo lúc đó Từ Nhụy đi tới.

“Thầy Dương, chào buổi sáng!”

Nụ cười của cô ta nồng nhiệt lạ thường nhưng lại không chạm tới đáy mắt, khiến Dương Tư Chiêu không khỏi cảm thấy rùng mình.

Cô ta còn cúi người, dùng giọng điệu khoa trương chào Miên Miên: “Miên Miên, chào con nhé, sáng nay con ăn gì nào?”

Miên Miên lùi lại núp sau chân Dương Tư Chiêu.

Thấy vậy cô ta chỉ cười, không nói gì, quay sang nhìn phụ huynh ở phía bên kia, đon đả: “Mẹ Hiên Hàn ơi, hôm nay lạnh thế sao không lái xe?”

Các phụ huynh nhanh chóng bắt chuyện với cô ta.

Mọi chuyện trông có vẻ không có gì khác lạ.

Dương Tư Chiêu nghĩ là mình đa nghi nên không nghĩ nhiều nữa, dắt Miên Miên đi về phía phòng thay đồ.

Tại văn phòng cách phòng thay đồ không xa, cửa đóng kín, Từ Nhụy tựa vào cạnh bàn, trước mặt là một cụm sương mù dày đặc, huyễn hóa thành hình dáng một người đàn ông trưởng thành: “Ân tiên sinh, ngài đã tới.”

“Trên người hắn không còn khí tức của Lục Vô Tẫn nữa.” Ân Sát nói.

“Vâng, chắc là do thuộc hạ hôm đó đã đánh tráo báo cáo khám sức khỏe nên có tác dụng, e rằng Lục Vô Tẫn không dám cưỡng ép đánh thức hóa đan nữa.”

“Bên phía Bùi Hoài Khiêm đã dặn dò kỹ chưa?”

“Rồi ạ, đúng 12 giờ đêm hai ngày sau, ngay dưới gốc thần thụ ở góc Tây Nam trường mầm non, Tuân Mộ nhất định sẽ tới.”

Trong mắt Từ Nhụy lộ vẻ tà khí: “Đến lúc đó, đợi Thần Quân giải trừ phong ấn ký ức của Tuân Mộ, trích xuất ra Hồi Lan pháp có khả năng xoay chuyển thiên địa, thuộc hạ sẽ hộ pháp cho tiên sinh, để hóa đan trong người Tuân Mộ chuyển sang cơ thể tiên sinh.”

Ân Sát nhíu mày: “Tại sao lại định giải ấn dưới gốc thần thụ?”

“Đây là yêu cầu của Thần Quân, hắn nói thần thụ chín cành chứa đựng linh khí của thiên địa, có thể bảo vệ nhục thân của Tuân Mộ.”

Ân Sát cực kỳ khinh miệt: “Hắn ta đúng là si tình, tiếc là con tiểu cừu yêu kia mấy trăm năm rồi cũng chẳng thèm liếc nhìn hắn lấy một cái.”

Từ Nhụy che miệng cười khẩy.

“Lục Vô Tẫn đâu?”

Từ Nhụy trả lời: “Hắn đang tịnh dưỡng ở Tiềm Sơn.”

“Vẫn chưa về Yêu giới?”

“Vâng, theo lý mà nói, lần này ngài đã tăng cường uy lực của Vô Tình Chú, hơn nữa Lục Vô Tẫn vì không muốn rời bỏ nhân giới, hằng ngày đều phải phân tách thần hồn về Yêu giới xử lý công vụ, tiêu hao linh lực ngoài sức tưởng tượng, vậy mà hắn vẫn gắng gượng chống đỡ.”

“Tự chuốc khổ vào thân.”

Ân Sát chắp tay đứng bên cửa sổ: “Ta đã nói rồi, Lục Vô Tẫn căn bản không xứng làm chủ Yêu giới.”

“Không sân nộ, không hận thù, không dục không cầu, hắn tưởng hắn vẫn là Thần Quân cao cao tại thượng đến Yêu giới chúng ta để phổ độ chúng sinh chắc? Ba trăm năm rồi, hắn đã tìm thấy tình yêu mà hắn hằng mong nhớ, ta cũng nên lấy lại vị trí thuộc về mình rồi.”

Từ Nhụy cúi đầu: “Thuộc hạ xin chúc mừng tiên sinh trước.”

“Cô Từ? Cô Từ có đó không?”

Trong hành lang vang lên tiếng của giáo viên, Từ Nhụy lập tức thay đổi sắc mặt, làn khói trước mắt biến mất ngay tức khắc. Giây phút cửa đẩy ra, Từ Nhụy nở nụ cười: “Tới đây tới đây, tôi dặm lại chút phấn, sáng nay ra cửa quên không tô son.”

**

Hôm nay Dương Tư Chiêu dạy đếm số trong phạm vi 5.

Sáu nhóc tì ngồi xếp hàng, trước mặt có năm con số, Dương Tư Chiêu nói: “Thầy nói đến số mấy, các con lấy số đó, bạn nào lấy được trước sẽ được thưởng một món quà nhỏ nhé.”

“Vâng ạ!” Sáu đứa đồng thanh hô.

“Số 5.”

Dương Tư Chiêu vừa dứt lời, lớp học bỗng im phăng phắc, sáu nhóc tì nhìn trái ngó phải, đều rơi vào trạng thái ngơ ngác, trong mắt lộ vẻ hoang mang của kẻ mù chữ.

Dương Tư Chiêu bất lực mỉm cười: “Thầy đã dạy mấy lần rồi cơ mà, các con đọc theo thầy một lần nhé.”

“1, 2, 3, 4, 5.”

Các tiểu yêu quái học rất nghiêm túc, vừa nhìn chằm chằm vào miệng Dương Tư Chiêu vừa nhìn vào con số, đọc theo mấy lần.

“Được rồi,” Dương Tư Chiêu lại hỏi: “Đây là số mấy?”

Sáu tiểu yêu quái lại ngẩn ngơ một lần nữa.

“…”

Thôi được rồi, Dương Tư Chiêu không nên cưỡng cầu đám tiểu yêu này học được kiến thức toán học của con người, dù sao nhiệm vụ của chúng là học bay trên trời độn dưới đất chứ không phải lên tiểu học.

“Là số 3 ạ.” Bên cạnh vang lên một tiếng trả lời rụt rè.

Dương Tư Chiêu nhìn qua, thấy Miên Miên đang giơ bàn tay nhỏ trả lời.

Dương Tư Chiêu ngẩn người, lại hỏi: “Còn cái này?”

Miên Miên nghĩ hồi lâu, nhẩm lại năm con số trong lòng rất nhiều lần mới khẽ đáp: “Là số 5 ạ.”

Dương Tư Chiêu ngạc nhiên khôn xiết.

Hai tháng trước khi lần đầu gặp Miên Miên, bé vẫn còn bộ dạng ngơ ngác, chịu ấm ức chỉ biết một mình trốn sau cầu trượt, nói năng cũng ấp úng. Có lẽ vì hiện giờ Dương Tư Chiêu hằng ngày đều trò chuyện tương tác với bé nên không biết tự bao giờ nhóc con đã trưởng thành hơn nhiều.

“Giỏi quá, Miên Miên.”

Dương Tư Chiêu nén sự thúc giục muốn hôn bé, tìm trong giỏ một chú gấu bông đồ chơi đưa cho bé. Thấy chú gấu, mắt Miên Miên đột nhiên mở to.

Lúc đầu Dương Tư Chiêu không để ý, đến giờ ăn trưa mới phát hiện Miên Miên vẫn ôm khư khư chú gấu, hết cúi đầu nhìn gấu lại dùng tay xoa đầu gấu, một khắc cũng không nỡ buông tay.

Cậu đi tới hỏi Miên Miên: “Miên Miên thích gấu bông lắm hả? Sao không nói cho mẹ sớm hơn? Mẹ mua cho con một con gấu khác đẹp hơn nhiều.”

“Thích con này ạ.” Miên Miên nói.

“Tại sao?”

Miên Miên nói: “Lâu ơi là lâu trước kia, mẹ cũng có một chiếc áo màu xanh, dài ơi là dài, đẹp lắm ạ.”

Dương Tư Chiêu đột nhiên cảm thấy sống mũi cay cay, cậu ôm Miên Miên vào lòng, khẽ nói: “Miên Miên yên tâm, mẹ sẽ sớm… sớm trở lại như trước đây thôi.”

Cổ họng cậu không tránh khỏi nghẹn ngào.

Miên Miên đưa tay sờ cổ Dương Tư Chiêu, tựa vào ngực cậu bảo: “Mẹ vẫn luôn giống như trước đây mà.”

Các cô cấp dưỡng đưa cơm nước đến, Dương Tư Chiêu múc cơm cho từng nhóc.

Miên Miên ngồi cùng Phương Tiểu Phán, cô em gái Phương Tiểu Vọng có chút kén ăn, bao nhiêu cà rốt không thích đều nhét hết vào bát anh trai. Miên Miên nhìn thấy, nghiêng đầu suy nghĩ: “Tiểu Phán ơi, sao cậu lại có em gái thế?”

Câu hỏi này làm khó Phương Tiểu Phán, bé nhăn mặt suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn lắc đầu: “Tớ cũng không biết tại sao tớ có em gái nữa, tớ vừa sinh ra đã có em rồi.”

“Thế tớ cũng sẽ có em gái chứ?”

“Có chứ, bảo cha mẹ cậu sinh là được mà.”

Miên Miên gật gật đầu, cúi đầu ăn cơm.

Ăn được hai miếng, bé lại ngẩng đầu nhìn Dương Tư Chiêu, Dương Tư Chiêu đang lau tay cho Nhạc Nhạc vì bé làm đổ canh, Nhạc Nhạc ngước đầu nói chuyện gì đó, Dương Tư Chiêu nhìn cô bé mỉm cười.

Miên Miên lại cúi đầu ăn cơm.

Ba ngày qua Lục Vô Tẫn vẫn không xuất hiện.

Cơm sáng tối đều do Trần Thử An phái người đưa tới, Dương Tư Chiêu ăn chán hương vị nhà hàng nên kịp thời ngăn lại: “Sau này không cần đưa nữa đâu, tôi tự nấu thì hơn, cũng không tốn thời gian, vả lại Miên Miên thích ăn đồ tôi tự tay nấu.”

Trần Thử An gật đầu: “Vâng.”

“Cái đó…” Dương Tư Chiêu lấy từ sau lưng ra hai hộp cơm, “Trong này là hai loại sủi cảo, tôi lỡ tay làm hơi nhiều nên ăn không hết, anh mang cho Lục Vô Tẫn đi.”

Trần Thử An nhận lấy, cười nói: “Tiên sinh nhất định sẽ vui lắm.”

“Hắn… vẫn ổn chứ?”

“Cũng tạm,” Trần Thử An ghé lại gần, thần bí nói: “Tiên sinh dạo này luôn tịnh dưỡng trong phòng, rất mệt, nhưng cứ hễ tỉnh táo là lại dùng linh nhãn để nhìn thầy Dương đấy.”

Dương Tư Chiêu xa sẩm mặt mày, giơ tay ngăn lại: “… Chuyện kiểu này thì không cần chia sẻ với tôi đâu, tôi đi lấy cái túi giữ nhiệt.”

Cậu quay người vào bếp.

Trần Thử An đứng nguyên tại chỗ, bỗng nhiên cảm thấy vạt áo mình bị ai đó giật giật, cúi đầu nhìn: “Miên Miên?”

Miên Miên ngước đầu, ngoan ngoãn gọi một tiếng: “Chú Trần.”

Dọn dẹp nhà cửa xong, tắm rửa xong, Dương Tư Chiêu nhìn đồng hồ trên tường.

Còn hai tiếng rưỡi nữa là đến 12 giờ đêm.

Miên Miên ngồi trong lòng cậu xem “Chú Chó Thần Thám 2”, cậu cúi xuống dán sát vào bé con: “Miên Miên kể cho mẹ nghe đi.”

Thế là Miên Miên kể từng trang một.

“… Chú chó Leo liếc mắt một cái đã thấy tên trộm, chú xông lên cắn chặt quần tên trộm…”

Dương Tư Chiêu cười: “Giỏi quá.”

Miên Miên không biết mẹ đang khen mình hay khen chú chó nhưng vẫn cười toe toét ngốc nghếch.

Dương Tư Chiêu cứ ngỡ mình sẽ rất bồn chồn, nhưng khi gần tới 11 giờ, mí mắt cậu bắt đầu díp lại, cậu gắng gượng một lúc nhưng vẫn không chống lại được. Mắt nhắm lại, cậu thiếp đi.

Miên Miên mở mắt trong lòng cậu.

Đầu tiên bé nhìn chằm chằm vào mặt mẹ không chớp mắt, nghĩ đến lời chú Bùi hàng xóm nói với mẹ, bé nghe không hiểu lắm nhưng nghe được hai chữ “rất đau”, bé không thể để mẹ bị đau được, bé đã ở trong khối băng rất lâu rồi, bé không sợ đau.

Bé bò ra khỏi lòng Dương Tư Chiêu, một mình ngồi đầu giường mặc áo len và quần, sau đó tụt xuống giường, lấy chiếc balo nhỏ của mình, nhét gấu bông và tàu hỏa nhỏ vào. Trước khi đi, bé lại đi tới bên giường, leo lên, đặt mặt vào lòng bàn tay Dương Tư Chiêu, dụi dụi.

Bé một mình ra khỏi nhà, đóng cửa lại.

Nhưng bé thấp quá, không chạm tới nút thang máy, phải nhảy lên mấy lần mới bấm được.

Đêm tối có chút lạnh, bé một mình đi trên đường, giống như hai tháng trước bé một mình xuống núi tìm mẹ vậy.

Bé hơi nhớ mẹ rồi.

Ánh đèn đường kéo dài cái bóng của bé thật dài, bé bỗng nhiên dừng lại, ngây người nhìn một chút rồi ngẩng đầu tiếp tục đi.

Bé sắp nhìn thấy trường mầm non rồi.

Bé bắt đầu thấy sợ.

Hai bàn tay nhỏ nhét trong túi áo phao chảy đầy mồ hôi, cả cơ thể run rẩy. Nhưng nghĩ đến chú gấu trong balo, bé lại có thêm dũng khí.

Cha đã nói bé phải bảo vệ mẹ mà.

Bé chạy thật nhanh về phía trước, ngay khi sắp chạy tới cổng trường mầm non thì bị một bàn tay lớn túm lấy cổ áo sau. Bé sợ đến mức run bắn, ngơ ngác quay đầu nhìn.

Thấy Lục Vô Tẫn.

Lục Vô Tẫn trông vô cùng giận dữ, đôi mắt đỏ ngầu, bóp lấy vai bé chất vấn: “Con một mình đến đây làm gì? Có biết nguy hiểm thế nào không? Lục Miên, ta đã nói rồi, nếu con không nghe lời, ta sẽ lập tức đưa con trở về!”

Hốc mắt Miên Miên lập tức đong đầy nước mắt.

“Tại sao con lại tới đây? Con có thể giải quyết được cái gì?”

Miên Miên nức nở nói: “Con muốn bảo vệ mẹ…”

Lục Vô Tẫn nhíu mày hỏi: “Thế còn con? Con mà xảy ra chuyện thì mẹ con sẽ đau lòng biết nhường nào?”

“Cha mẹ còn có thể sinh thêm em bé khác, nhưng mẹ chỉ có một mà thôi… Cha thích mẹ nhất mà, cha cũng chẳng thích Miên Miên, sinh thêm em bé khác cha sẽ thích thôi…”

Lục Vô Tẫn sững người, hồi lâu sau mới mở miệng một cách khó khăn: “Ta không thích con?”

Một nghìn năm trăm năm tu hành, tặng không cho kẻ khác chỉ để bảo vệ con.

Miên Miên không kìm được nữa, òa khóc nức nở.

Dưới ánh đèn đường vàng vọt, Lục Vô Tẫn ôm bé vào lòng, ôm thật chặt như ba trăm năm về trước.

**

Chan: Báo mẹ đã ngủ, báo con thế chỗ đi quậy liền =))))) tất cả vẫn quy về 1 mối là sếp Tẫn chịu hết thôi :v

Hết chương 33

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...