Chương 37
Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan
Miên Miên cảm thấy hình như mẹ có chút thay đổi.
Trước đây, ánh mắt của mẹ luôn dừng trên người bé, luôn ôm bé không rời tay, còn cùng bé đối phó với cha. Nhưng bây giờ, mỗi khi thức dậy, bé đều thấy mẹ nằm trong lòng cha, hai người nắm tay nhau, trán kề trán, thì thầm những lời bí mật mà bé không nghe rõ.
Bé ngồi dậy, dụi dụi mắt.
Cha mẹ không hề hay biết động tĩnh của bé, bé cố ý ngáp một cái thật dài, nhưng cha đột nhiên co đầu gối lên, che khuất tầm mắt của bé nhìn về phía mẹ.
“!”
Bé vội vàng bò qua, vượt qua ngọn núi là cha, rồi lăn lông lốc hai vòng vào giữa cha và mẹ. Mái tóc xoăn của bé xù tung cả lên, ngẩng đầu cũng không thấy mặt mẹ đâu. Rất nhanh, bé cảm nhận được bàn tay mẹ v**t v* trán mình, ngón tay luồn qua tóc, nhẹ nhàng chải chải.
“Miên Miên ngủ ngon không?” Dương Tư Chiêu hỏi.
Miên Miên thoải mái dang rộng tay chân: “Ngon ạ.”
Bé cảm thấy rất dễ chịu, dễ chịu đến mức lại muốn ngủ tiếp. Nhưng cha lại cố ý rung chân, cách lớp chăn nhấp nhô cái mông của bé, làm bé quay cuồng cả người. Bé đành phải lật đanh bò lên ngực mẹ, Dương Tư Chiêu lập tức ôm lấy bé, cụng chóp mũi vào mũi bé.
“Bé ngoan.” Dương Tư Chiêu nói.
Trên người mẹ luôn có một mùi hương rất dễ chịu, Miên Miên vùi mặt vào hõm cổ Dương Tư Chiêu, nhắm mắt lại, thủ thỉ những lời bí mật riêng của hai mẹ con.
“Mẹ ơi, con nằm mơ thấy một giấc mơ.”
“Mơ thấy gì nào?” Dương Tư Chiêu cũng phối hợp với bé, hạ thấp giọng.
“Mơ thấy có một trận gió thật lớn, thật lớn, thổi mẹ đi mất. Con cứ đuổi theo, đuổi theo mãi mà vẫn không đuổi kịp.”
Dương Tư Chiêu và Lục Vô Tẫn nhìn nhau một cái.
Miên Miên kể tiếp: “Con gặp một con chim nhỏ, con hỏi nó, có thể bay lên trời tìm mẹ giúp con được không, con chim đó nói con sẽ không bao giờ gặp lại mẹ nữa đâu.” Nói đoạn, Miên Miên bắt đầu nghẹn ngào: “Con chim đó còn nói con có thể đổi một người mẹ khác, nhưng con không muốn đổi mẹ đâu…”
Dương Tư Chiêu ôm chặt lấy bé.
“Mẹ ơi,” Miên Miên bỗng nhiên nâng người lên, sờ vào mặt Dương Tư Chiêu, khẽ hỏi: “Lúc con rất nhớ mẹ, có phải mẹ cũng đang nhớ con không?”
Nước mắt Dương Tư Chiêu bỗng chốc trào ra như vỡ đê.
Cậu biết giải thích thế nào về những trêu ngươi của số phận, về sự lãng quên đầy cưỡng ép đây? Cậu rất muốn nói với Miên Miên rằng, nếu có thể, cậu nhất định sẽ nhớ bé từng giây từng phút, nhưng cậu không thể nói dối. Hai tháng trước, khi Miên Miên đuổi theo cậu trên con phố đông đúc, cậu đã không nhận ra bé ngay lập tức. Mỗi khi Miên Miên lấy hết can đảm gọi cậu là mẹ, cậu còn nghiêm mặt đính chính: “Là thầy Tiểu Cừu, không phải mẹ.”
“Mẹ vẫn luôn rất nhớ con.” Lục Vô Tẫn đã trả lời thay cậu.
Cậu nhìn về phía Lục Vô Tẫn, anh dùng ánh mắt dịu dàng an ủi cậu.
Miên Miên nín khóc mỉm cười: “Miên Miên biết mà!”
Bé đưa bàn tay nhỏ nhắn áp lên mặt Dương Tư Chiêu, thẹn thùng nói: “Mẹ ơi, lúc con còn ở trên trời, bà Trăng cho con chọn mẹ, con nhìn một cái là thấy mẹ ngay!”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của bé đỏ bừng, vừa xấu hổ vừa có chút tủi thân: “Con đã xin bà Trăng lâu thật là lâu, bà mới đồng ý cho con làm em bé của mẹ đấy.”
Vì mấy câu nói này mà tối đó Lục Vô Tẫn mất sạch đặc quyền được ôm Dương Tư Chiêu đi ngủ. Khi anh tắm xong đi ra, Dương Tư Chiêu đã ôm Miên Miên say sưa vào đi vào cõi mộng rồi.
**
Hai ngày sau, Trần Thử An đã tìm thấy manh mối.
Hắn đến báo cáo với Lục Vô Tẫn: “Thuộc hạ đã lật xem toàn bộ danh mục pháp khí của Yêu tộc, phát hiện có một loại pháp khí có điểm tương đồng với mô tả của ngài.”
“Là gì?”
“Vô Tướng Phiên, loại cờ này có thể tạo ra ảo ảnh để ẩn mình, còn có thể di chuyển linh hoạt trong ảo ảnh để phá giải trận pháp cấm chế. Theo thuộc hạ điều tra, nguồn gốc của nó có liên quan đến Nguyệt Tiên quản lý nhân duyên. Tương truyền Nguyệt Tiên giỏi tu luyện các pháp khí hình cờ. Trong một trận đại chiến Thần – Yêu mấy trăm năm trước, pháp khí của Nguyệt Tiên bị trọng thương, hóa thành vô số mảnh vỡ rơi rải rác khắp nơi trong Yêu tộc. Sau đó bị những yêu quái có dã tâm tìm kiếm, dung hợp đúc lại thành Vô Tướng Phiên.”
“Có tra được là ai làm không?”
“Thời gian quá lâu, đoạn ghi chép này đã bị thất lạc.”
“Cố gắng tra thêm lần nữa.”
Trần Thử An gật đầu: “Vâng, thuộc hạ đã tăng cường nhân thủ để truy tìm tận gốc việc này.”
“Pháp khí của Nguyệt Tiên…” Lục Vô Tẫn trầm tư.
“Tiên sinh.” Trần Thử An đột nhiên cắt ngang dòng suy nghĩ của anh.
Anh ngẩng đầu lên, thấy vẻ mặt Trần Thử An đầy vẻ do dự.
“Có chuyện gì thì nói đi.”
“Vì ngài đã tìm thấy phu nhân, phu nhân cũng đã nhớ lại chuyện cũ, vậy… tại sao ngài vẫn chưa thu hồi hóa đan? Thu hồi hóa đan, công lực của ngài chắc chắn sẽ tăng mạnh, lũ phản loạn trong Yêu tộc đang dòm ngó ngôi vị Yêu Vương sẽ không dám có ý đồ xấu nữa.”
“Hóa đan đã ở trong cơ thể em ấy bao nhiêu năm nay, nếu tùy tiện lấy ra thì khác gì mổ sống tim em ấy? Hơn nữa, ta tìm em ấy suốt ba trăm năm chứ không phải tìm hóa đan. Hóa đan ở trên người em ấy để bảo vệ em ấy, ta càng yên tâm hơn.”
Trần Thử An nhất thời cứng họng.
Là một người tu luyện luôn lấy “Tịnh Phạm Thần Quân năm xưa, Yêu Vương hiện tại” làm hình mẫu, hắn luôn thực hành đạo khổ tu, chưa từng bận tâm đến chuyện tình ái. Hắn cho rằng tôn chủ nhờ nghìn năm khổ tu mới có nền tảng vững chắc để chịu đựng trăm năm mài giũa. Hắn thật sự không hiểu nổi tình ái có gì tốt mà khiến một Thần Quân sau khi đọa vào yêu đạo vẫn không quên được người cũ.
Hắn khó lòng thấu hiểu, và cũng từ chối thấu hiểu.
“Ngài rõ ràng có thể quay về làm Thần Quân mà, vị Thần Quân được vạn người kính ngưỡng.” Trần Thử An cúi đầu lẩm bẩm oán trách.
“Làm không được nữa rồi.” Lục Vô Tẫn nói.
Từ ngày anh để bé cừu đó ở lại Thanh Trúc Lâm, anh đã bước lên con đường không có lối về, thần hồn không yên, đạo tâm hoàn toàn rối loạn. Nhưng anh không hối hận, anh thấy mãn nguyện. Điều nuối tiếc duy nhất là hận một ngày chỉ có mười hai canh giờ, quá ngắn, thật sự quá ngắn.
Dương Tư Chiêu xin nghỉ phép một tuần để ở nhà chăm sóc Lục Vô Tẫn. Thời gian trôi nhanh như chớp, cậu phải đi làm lại rồi. Việc thức dậy là một nan đề, đối với cả lớn lẫn bé.
Rõ ràng tối qua Lục Vô Tẫn còn khuyên cậu: “Không muốn đi thì thôi.”
Dương Tư Chiêu còn nghĩa chính ngôn từ bảo: “Đây là công việc của em, em khá thích công việc này, hơn nữa em muốn Miên Miên ra ngoài tương tác với các bạn nhỏ, muốn con cởi mở hơn.”
Kết quả sáng hôm sau, Lục Vô Tẫn gọi ba lần mà Dương Tư Chiêu vẫn không dậy nổi. Mấy ngày nghỉ ở nhà, cả gia đình ba người cứ hễ rảnh là lại nằm ườn trên giường, ngày đêm đảo lộn, đồng hồ sinh học vốn có đều loạn hết cả. Lục Vô Tẫn đã bật điều hòa lên mức cao nhất, quần áo sưởi sẵn trên giá, kem đánh răng đã nặn, vòi nước mở ra là có nước nóng. Nhìn lại trên giường, Dương Tư Chiêu vẫn bất động.
Miên Miên thì đã tỉnh.
Bé thấy cha đi đến bên giường, rồi thấy cha cúi người, thò tay vào trong chăn, không biết là đang sờ vào đâu của mẹ, bé lập tức dang hai cánh tay ngắn ngủn ôm lấy đầu Dương Tư Chiêu.
“Không được bắt nạt mẹ!”
Dương Tư Chiêu vùi mặt vào cơ thể nhỏ bé, hơi thở toàn là mùi sữa ấm áp. Cậu hít một hơi thật sâu, giọng nghẹt nghẹt nói: “Miên Miên đếm ngược ba mươi giây đi, mẹ ngủ thêm ba mươi giây nữa thôi.”
“Vâng ạ!” Miên Miên hăng hái nhận nhiệm vụ, vừa định mở miệng thì lại khựng lại đầy khó khăn: “Mẹ ơi, con không biết số ba mươi!”
Bé xòe ngón tay ra đếm, phút chốc rơi vào tuyệt vọng, nói bằng giọng sắp khóc: “Mẹ ơi, con không biết số ba mươi thì phải làm sao? Cha ơi, mẹ không tỉnh dậy được thì phải làm sao đây hu hu hu…”
Dương Tư Chiêu bật cười thành tiếng, lần đầu tiên trong đời, một buổi sáng thứ Hai cậu tỉnh giấc bằng tiếng cười. Cậu dụi dụi vào bộ đồ ngủ bằng cotton của Miên Miên, “òa” một tiếng, bất ngờ nâng mặt Miên Miên lên hôn một cái thật kêu.
Miên Miên ngẩn người, rồi bắt đầu cười ngô nghê.
Cậu ngồi dậy, Lục Vô Tẫn mang áo len và quần đến trước mặt cậu. Dương Tư Chiêu nhìn anh, bỗng chớp chớp mắt.
Lục Vô Tẫn ngồi xuống cạnh giường: “Sao thế?”
Dương Tư Chiêu không nhúc nhích, lại chớp chớp mắt.
Lục Vô Tẫn cầm áo len lên, so hai mặt trước sau, rồi trải mặt trước xuống trước mặt Dương Tư Chiêu. Dương Tư Chiêu rướn người tới, áp tay lên mặt Lục Vô Tẫn, cũng hôn một cái lên má anh.
Thật kỳ lạ, rõ ràng đã nhung nhớ bao nhiêu năm, cứ ngỡ trùng phùng sẽ như lửa bén rơm khô, cuồng nhiệt điên đảo, nhưng khi nhìn vào mắt nhau, Dương Tư Chiêu lại không kìm được mà bắt đầu thẹn thùng, ngay cả hôn một cái thế này cũng thấy xấu hổ. Dường như có một luồng điện nhỏ bò ngược từ xương cụt lên, từng chút một xâm chiếm toàn bộ cơ thể. Làn da tiếp xúc với Lục Vô Tẫn qua lớp áo ngủ đều trở nên nóng bừng.
“Thần Quân, chào buổi sáng.” Cậu nói xong liền ngồi lại, cúi đầu tròng áo len vào để che giấu sự bối rối.
Nhưng cổ tay đã bị Lục Vô Tẫn nắm lấy. Tim cậu đập loạn nhịp, hơi thở dồn dập, cánh tay từ từ hạ xuống, nhìn gương mặt Lục Vô Tẫn ngày càng áp sát.
“Cái đó… em không kịp thời gian nữa rồi…”
Lục Vô Tẫn vẫn rướn người lại gần, ánh mắt từ cánh môi cậu chậm rãi dời xuống dưới, còn đưa tay định cởi áo len của cậu ra.
Dương Tư Chiêu nuốt nước miếng: “Thật sự là không kịp nữa rồi mà.”
Cậu thầm nghĩ: Hay là xin nghỉ thêm một ngày? Nhưng Miên Miên vẫn đang ở đây, hay là bế Miên Miên đi trước? Giải thích với con thế nào nhỉ, nói là cha mẹ có chuyện quan trọng cần bàn bạc?
Tuy nhiên giây tiếp theo, lời của Lục Vô Tẫn đã cắt đứt dòng suy nghĩ điên rồ của cậu: “Chưa cởi áo ngủ.”
Dương Tư Chiêu nhìn xuống, hai mắt tối sầm: “…”
Cậu nghe thấy Lục Vô Tẫn cười khẽ một tiếng, y hệt như lúc anh cười nhạo Miên Miên vậy. Vành tai cậu đỏ rực lên, cuống cuồng thay đồ, suýt chút nữa quên mất Miên Miên ở bên cạnh. May mà Miên Miên rất ngoan, đã âm thầm cởi xong áo ngủ, mặc xong áo len, đang vật lộn với chiếc quần bông. Hai cái chân ngắn cũn đạp qua đạp lại, vất vả lắm mới mặc xong quần.
Dương Tư Chiêu dẫn bé đi vệ sinh, bôi kem dưỡng ẩm trẻ em, lại dùng lược chải lại tóc.
“Đâu ra em bé đẹp trai thế này nhỉ?” Dương Tư Chiêu khen bé.
Miên Miên thẹn thùng nhào vào lòng mẹ.
Bữa sáng là Dương Tư Chiêu chuẩn bị từ tối qua, Lục Vô Tẫn sáng nay dậy hâm nóng lại: Cháo trứng bắc thảo thịt nạc và sủi cảo hấp tam tiên. Sủi cảo tự tay gói, cắn một miếng nước canh tràn ra cả miệng. Lục Vô Tẫn còn cho thêm chút dầu mè và dầu hoa tiêu vào nước chấm, càng làm hương vị tươi ngon đến mức rụng rời.
Dương Tư Chiêu ăn rất mãn nguyện. Ngẩng đầu lên mới thấy Lục Vô Tẫn chẳng mấy khi động đũa, cứ ngồi đối diện lặng lẽ nhìn cậu ăn.
“Sao ngài không ăn?”
Lục Vô Tẫn không nói việc mình bị thương nặng nên mấy ngày nay không có khẩu vị, chỉ nói: “Không đói lắm.”
Dương Tư Chiêu không yên tâm, dặn dò: “Sau khi bọn em đi, ngài ở nhà một mình phải ăn nhiều một chút nhé.”
“Được.”
Sau khi hai mẹ con rời đi, Lục Vô Tẫn quay lại phòng khách, tập trung nghỉ ngơi một lát rồi triệu hồi Trần Thử An.
“Ta về Tuân Sơn một chuyến để xử lý tàn dư của Ân Sát. Cố gắng tối nay sẽ về, nếu không kịp thì ngươi giải thích giúp ta một tiếng, bảo em ấy đừng lo lắng, trước trưa mai ta nhất định sẽ về.”
Trần Thử An gật đầu: “Rõ.”
Dương Tư Chiêu dắt tay Miên Miên đến trường mầm non đã nhiều lần, nhưng hôm nay lại thấy không nỡ, cứ ngoái đầu nhìn lại mãi. Dù 4 giờ chiều là tan học, nhưng cậu nghĩ từ giờ đến 4 giờ chiều còn hơn 8 tiếng nữa, cậu bắt đầu hối hận vì lẽ ra nên xin nghỉ thêm một tuần.
Nhưng Lục Vô Tẫn không cần cậu chăm sóc, Lục Vô Tẫn trông còn khỏe khoắn hơn cả cậu, thật là lạ lùng, rõ ràng ngày mới về thương nặng đến mức ngã quỵ trước mặt cậu, vậy mà mấy ngày nay nhìn lại, dường như đã bình phục hẳn.
Thật không hổ danh là Thần Quân.
Cậu đột nhiên dừng bước, nhìn xuống ngực mình, hóa đan của Lục Vô Tẫn vẫn nằm trong cơ thể cậu.
Cậu đã nhớ lại khẩu quyết Hồi Lan thuật, nếu trả hóa đan lại cho Lục Vô Tẫn, công lực của anh chắc chắn sẽ tăng mạnh.
Cuộc sống sẽ dễ dàng hơn bây giờ nhiều, cậu nghĩ vậy, ít nhất là khi bị thương cũng không hao tổn bao nhiêu tu vi, sẽ không bị ngất xỉu nữa.
Cậu muốn trả lại hóa đan cho Lục Vô Tẫn rồi.
Đang mải suy nghĩ thì đã đến cổng trường mầm non, từ xa đã nghe thấy tiếng gọi “Thầy Tiểu Cừu”, là viện trưởng. Ông chắp tay sau lưng đứng ở cổng trường, hỏi: “Thầy Tiểu Cừu, người nhà thầy thế nào rồi? Sức khỏe đã bình phục chưa?”
Dương Tư Chiêu ngẩn người: “Sao viện trưởng biết?”
“Chẳng phải bãi đất trống phía Tây Nam trường bị đập phá tan tành sao,” viện trưởng bất đắc dĩ cười nói, “Trợ lý của người đó đã tìm đến tôi để xin lỗi, còn đưa cho tôi một tờ chi phiếu.”
Ông hạ thấp giọng nói: “Ba triệu tệ đấy.”
Dương Tư Chiêu thốt lên kinh ngạc: “Cái gì? Bao nhiêu cơ?”
“Ba triệu,” viện trưởng cũng đầy vẻ khó tin, “Tôi đã đặc biệt đi kiểm tra thật giả, là chi phiếu thật hoàn toàn.”
Dương Tư Chiêu nghèo suốt hai mươi ba năm không khỏi tặc lưỡi. Cậu đã mang tâm lý người trong nhà, xót tiền nghĩ bụng: Ba triệu tệ cơ à, chẳng phải chỉ làm hỏng mấy bồn hoa, hỏng chút đường chạy cao su thôi sao, sao lại phải đền tận ba triệu! Có tiền không có chỗ tiêu à? Đúng là không làm chủ gia đình thì không biết củi gạo đắt đỏ. Về phải giáo dục lại Lục Vô Tẫn mới được!
Nhưng ngoài mặt cậu vẫn tỏ ra rất hào phóng, cười nói: “Nên làm mà, làm phiền viện trưởng quá.”
“Tôi nghe mẹ Nhạc Nhạc nói, vị đó… chính là Yêu Vương? Trước đây còn là Thần Quân?” Viện trưởng hỏi khẽ.
Dương Tư Chiêu do dự một lát rồi gật đầu.
“Thật sự là quá lợi hại.” Viện trưởng nói.
Dương Tư Chiêu cười cười, không muốn tiếp tục chủ đề này. Cậu dẫn Miên Miên vào phòng thay đồ, rồi ra cổng đón các bé lớp Mầm (5). Tề Nghiên dắt Nhạc Nhạc đi tới, thái độ của cô đối với Dương Tư Chiêu rõ ràng đã cung kính hơn nhiều: “Thầy Dương, chào buổi sáng.”
“Tề Tiểu Thư, chào buổi sáng.” Dương Tư Chiêu tươi cười.
Nhạc Nhạc quay đầu lại thấy Tiểu Trì, hai cô bé vẫy tay chào nhau, khen váy của nhau: “Tớ thích váy của cậu, thích cái nơ này nữa!”
Tiểu Trì lập tức nói: “Tớ có thể cho cậu mượn mặc đấy, tớ cũng thích cái váy bánh kem này của cậu.”
Hai cô bé nắm tay nhau nhào về phía Dương Tư Chiêu.
Dương Tư Chiêu đỡ lấy các bé, cười nói: “Chào buổi sáng nhé hai nàng công chúa nhỏ.”
Nhạc Nhạc nhìn chằm chằm Dương Tư Chiêu vài giây rồi bỗng nhiên nói: “Thầy Tiểu Cừu khác trước quá!”
“Khác chỗ nào nào?”
“Nói không ra,” Nhạc Nhạc nghĩ nghĩ, mắt sáng lên, “Chính là khác ấy, thầy trở nên đẹp trai hơn rồi!”
Dương Tư Chiêu hoàn toàn không đỡ nổi những đứa trẻ dẻo miệng này. Thấy Nhạc Nhạc và Tiểu Trì đi vào trong, Dương Tư Chiêu quay lại tiếp tục trò chuyện với Tề Nghiên.
Tề Nghiên nói: “Tôn chủ đã được sắp xếp xong xuôi rồi, chúng tôi sẽ dốc toàn lực tìm kiếm nguồn gốc và người từng sở hữu Vô Tướng Phiên để làm rõ chân tướng giúp hai người.”
“Cảm ơn.”
“Thật xin lỗi, trước đây đã ác ý suy đoán về tôn chủ, liên lụy đến việc làm tổn thương ngài, chúng tôi không biết làm sao để chuộc lỗi nữa.”
“Không sao đâu, chuyện đã qua rồi.”
“Mấy ngày nay chúng tôi mới biết chuyện cũ giữa ngài và tôn chủ, không ngờ lại trắc trở và cảm động đến thế, tình cảm như vậy thật sự quá trân quý.”
Dương Tư Chiêu gãi đầu cười nói: “Cũng không khoa trương như cô nói đâu, câu chuyện của viện trưởng và phu nhân cũng cảm động lắm mà.”
“Cái gì?”
“Cô không biết sao? Phu nhân của viện trưởng cũng là yêu, vì lấy trộm duyên niên chi mà bị phạt, bị nhốt trong đại lao hai mươi năm, viện trưởng đã chờ bà ấy suốt hai mươi năm đấy.”
Tề Nghiên khẽ nhíu mày nhưng không nói gì.
Sau khi chào hỏi Dương Tư Chiêu xong, quay lại xe, cô thuật lại nguyên văn lời của Dương Tư Chiêu cho Cố Hoàn nghe: “Có chuyện đó thật sao?”
Cố Hoàn cũng không biết rõ.
Họ vì trốn chạy sự truy đuổi của Lục Vô Tẫn mà rời khỏi Yêu giới, trốn tránh khắp nơi ở nhân gian. Sau đó vì nghe nói trong một trường mầm non ở thành phố Nguyệt Lĩnh có một cây thần có thể che giấu khí tức Yêu tộc, họ liền lập tức tìm đến. Sau khi giải thích lý do, viện trưởng đã tốt bụng thu nhận năm đứa trẻ. Họ hoàn toàn không biết phu nhân của viện trưởng cũng là yêu.
Cố Hoàn nói: “Em và họ tiếp tục tra về Vô Tướng Phiên đi, anh đi điều tra chuyện của viện trưởng.”
“Được.”
Trường mầm non vẫn ồn ào như mọi khi.
Dương Tư Chiêu cùng các bé học tiết chữ số, rồi lại dắt một đoàn tiểu yêu ra sân chơi trò chơi. Ngày thường cũng là những quy trình này, nhưng lần này cậu có chút tâm hồn treo ngược cành cây. Thỉnh thoảng lại nhìn đồng hồ, mong đợi 4 giờ chiều đến.
Lòng nôn nóng về nhà, có lẽ chính là cảm giác này.
Vất vả lắm mới đợi đến 4 giờ, cậu lập tức đeo túi, dắt Miên Miên ra khỏi trường.
“Về nhà thôi, về nhà thôi.” Cậu vừa đi vừa lẩm bẩm.
Miên Miên bắt chước cậu: “Về nhà thôi, về nhà thôi!”
Nhưng vừa về đến nhà, không thấy Lục Vô Tẫn đâu, chỉ thấy Trần Thử An.
Trần Thử An áy náy nói: “Thật xin lỗi thầy Dương, tiên sinh đã về Yêu giới xử lý chuyện của Ân Sát, nhanh thì tối nay về, chậm thì trưa mai, ngài ấy nói thầy đừng lo lắng.”
Lòng Dương Tư Chiêu hẫng đi một nhịp.
Miên Miên nhận ra sự thất vọng của mẹ, liền chạy đến ghế sofa, ôm lấy chiếc áo khoác đen to sụ của cha trùm lên người mình, bởi vì áo của Lục Vô Tẫn quá lớn làm bé lảo đảo, bé bước những bước loạng choạng nhào về phía Dương Tư Chiêu, dõng dạc nói: “Mẹ ơi, con là cha đây!”
Dương Tư Chiêu bất đắc dĩ cười cười, ôm lấy bé. Nhưng tối đó Lục Vô Tẫn không kịp về. Dương Tư Chiêu đợi mãi đến nửa đêm vẫn không thấy bóng dáng anh.
Cậu thấy buồn.
Nghĩ lại rất nhiều chuyện cũ, lúc cậu ngủ yên trong lòng Thần Quân, hay những lúc quấn quýt giữa ban ngày ban mặt, nghĩ đến những hình ảnh đó cậu lại càng buồn hơn.
Cậu rất muốn biến lại thành dáng vẻ ban đầu, nhưng mấy kiếp luân hồi đã lặng lẽ thay đổi tính nết của cậu, cậu không thể ngây thơ như ba trăm năm trước, càng thấy hổ thẹn nếu làm loạn.
Nhưng thật sự rất nhớ Thần Quân.
Cậu đột nhiên nhớ ra một thứ: Linh Nhãn.
Trong nhà còn Linh Nhãn không? Lục Vô Tẫn có xem nữa không?
Cậu không biết.
Cậu nhìn Miên Miên đang ngủ say bên cạnh, lặng lẽ dậy đi vào nhà vệ sinh.
Cậu luôn cúi đầu, vành tai đỏ rực, hít một hơi thật sâu, rồi đối diện với một vị trí trên bức tường sứ trắng, cậu cởi cúc áo ngủ ra.
**
Chan: Bảo ẻm dăm là ẻm giãy :v
Hết chương 37
