Ngoại truyện: Nhật ký chăm con
Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan
Dương Tư Chiêu dần dần nhận ra rằng, hai chữ di truyền thực sự là chân lý bất biến muôn đời.
Trước đây cậu cứ ngỡ Miên Miên được đúc ra từ cùng một khuôn với mình, nhưng càng ở bên nhau lâu, cậu mới bàng hoàng nhận ra nhóc con có nhiều điểm giống hệt Lục Vô Tẫn.
Ví dụ như sự cố chấp, hay dân gian còn gọi là tính lì như trâu.
Dù trước đó cũng có những khoảnh khắc cha con hiếu thảo ấm áp, nhưng cả hai vẫn chưa thực sự mở lòng với nhau. Giữa họ luôn tồn tại một màng ngăn cách, không đủ thân thiết. Đặc biệt là trong cuộc chiến tranh giành quyền được bầu bạn buổi đêm với Dương Tư Chiêu, mâu thuẫn giữa Lục Vô Tẫn và Miên Miên lại càng sâu sắc.
Vốn dĩ họ đã giao kèo: Miên Miên phải tự ngủ ở phòng trẻ em, trừ khi gặp thời tiết cực đoan như sấm chớp bão bùng thì mới được sang ngủ chung với cha mẹ.
Thế nhưng, vào một đêm mưa bão sau tiếng sấm lớn, Miên Miên vừa ngủ say trong lòng Dương Tư Chiêu thì Lục Vô Tẫn theo thói quen lại bế bé về phòng riêng.
Kết quả là giữa đường Miên Miên tỉnh giấc.
Hai cha con bốn mắt nhìn nhau trân trân.
Ba giây sau, tiếng khóc nức nở vang dội khắp hành lang: “Cha mẹ lừa con!!!”
Lục Vô Tẫn hết cách, đành quẳng bé lại vào lòng Dương Tư Chiêu.
Thế là hai cha con chiến tranh lạnh suốt hai ngày trời.
Trong thời gian đó, Dương Tư Chiêu nhiều lần đứng ra hòa giải nhưng vô dụng. Miên Miên trước đây còn chút nhút nhát, nay được mọi người cưng chiều cũng bắt đầu biết nhõng nhẽo.
Bé ôm lấy đoàn tàu nhỏ, quay ngoắt đầu đi, hầm hừ nói: “Không cần cha!”
Dương Tư Chiêu định cùng Lục Vô Tẫn nhận lỗi: “Thật ra đêm đó là mẹ bảo cha…”
Chưa dứt lời đã thấy Miên Miên mếu máo, nước mắt chực trào, cậu lập tức phản bội đồng đội: “Là cha tự ý đấy, mẹ vốn rất muốn ngủ cùng Miên Miên mà!”
Lúc này Miên Miên mới hài lòng, bé ngồi trong lòng mẹ, lí nhí: “Trừ khi… trừ khi cha phải…”
Tiếng nhỏ quá, Dương Tư Chiêu không nghe rõ, ghé sát hỏi: “Miên Miên muốn cha làm gì nào?”
Nhóc con lại mím môi, im bặt không nói năng gì nữa.
Trong khi đó, Lục Vô Tẫn vẫn tỏ vẻ thờ ơ, bận rộn xử lý việc của Yêu giới, chẳng buồn đoái hoài đến đứa nhỏ.
Chiến tranh lạnh kéo dài đến ngày thứ ba, Dương Tư Chiêu bị kẹp ở giữa đến mức kiệt sức, cậu đưa ra một quyết định: Để Lục Vô Tẫn một mình trông Miên Miên trong hai ngày.
Cậu lấy cớ đưa cha mẹ về quê, để hai cha con ở nhà và dặn dò Lục Vô Tẫn: “Ngài phải chăm sóc Miên Miên cho tốt, không được đùn đẩy trách nhiệm cho trợ lý Trần đâu đấy. Đám Linh nhãn trong nhà em sẽ kiểm tra sát sao từng giờ, ngài và Miên Miên bắt đầu từ bây giờ phải ở chung một không gian!”
Lục Vô Tẫn ngồi trên sofa, vẻ mặt chẳng chút để tâm.
Còn Miên Miên thì trông như trời sắp sập đến nơi rồi, đôi mắt đỏ hoe, miệng méo xệch, đôi tay bé níu chặt vạt áo Dương Tư Chiêu: “Mẹ cho Miên Miên đi cùng với, Miên Miên muốn ở bên mẹ cơ.”
Dương Tư Chiêu hạ quyết tâm không đồng ý, lần này nhất định phải hàn gắn quan hệ cha con họ.
Cậu ngồi xổm xuống dỗ dành: “Chỉ hai ngày thôi, Miên Miên mạnh mẽ lên nào, giúp mẹ chăm sóc cha nhé, được không?”
Miên Miên vừa thút thít vừa lắc đầu.
“Miên Miên muốn ở riêng với mẹ, mẹ cũng muốn được ở riêng với cha mẹ của mẹ mà, Miên Miên không nỡ để mẹ thực hiện tâm nguyện nhỏ nhoi này sao?”
Nghe mẹ nói vậy, Miên Miên ngừng khóc ngay lập tức, quẹt nước mắt bảo: “Không phải đâu ạ.”
Hồi lâu sau, bé mới gật đầu: “Dạ, được ạ.”
Nhưng vẫn lưu luyến không rời, nắm tay mẹ dặn: “Mẹ nhớ về sớm nhé, ngày nào mẹ cũng phải gọi điện thoại cho Miên Miên, buổi tối phải gọi đấy.”
“Được, mẹ hứa sẽ gọi cho Miên Miên.” Dương Tư Chiêu hít một hơi thật sâu, dứt khoát đóng cửa lại.
Giây tiếp theo, cậu áp tai vào cửa nghe ngóng, nhưng bên trong im phăng phắc, đến cả tiếng bước chân cũng không có. Mãi đến khi Tần Tuệ Nhàn gọi điện hối thúc, cậu mới lưu luyến, vừa đi vừa ngoái lại nhìn đầy lo lắng.
Trong nhà, Miên Miên ôm tàu hỏa ngồi trên thảm, Lục Vô Tẫn ngồi ở sofa đơn bên cạnh. Hai người ở chung một phòng nhưng ngồi đối diện nhau theo đường chéo như đang đối trận.
Mười phút sau, Miên Miên chơi máy bay, Lục Vô Tẫn bỏ xấp công văn xuống thay bằng một cuốn sách.
Một tiếng sau, Miên Miên bật tivi, Lục Vô Tẫn lấy điện thoại ra.
Hai tiếng sau, Miên Miên nằm bò trên thảm ngủ khò khò, còn Lục Vô Tẫn thì đang xem tivi.
Rất nhanh sau đó, anh nhận được điện thoại của Dương Tư Chiêu.
“Lục Vô Tẫn!”
Lục Vô Tẫn khẽ chếch điện thoại ra xa tai, lảng tránh trọng tâm: “Em đi đến đâu rồi?”
“Đừng có lảng sang chuyện khác! Ngài chăm sóc con thế này đấy à?”
Lục Vô Tẫn đưa ra lý lẽ cùn: “Cừu nhỏ thì phải nuôi thả mới tốt.”
“Hay lắm, vậy em cũng về nông thôn nuôi thả luôn đây.”
Lục Vô Tẫn im lặng một lát, nhìn nhóc con đang cuộn tròn trên sàn.
Đầu dây bên kia, Dương Tư Chiêu gắt: “Ít nhất cũng phải bế con lên sofa chứ, thảm vừa lạnh vừa không sạch.”
“Biết rồi.”
Cúp máy, Lục Vô Tẫn đi đến bên cạnh Miên Miên. Nhóc con ôm gấu bông, cuộn mình bên cạnh bàn trà, ngủ không yên giấc. Khóe mắt vẫn còn đỏ vì khóc lúc mẹ đi, trông vô cùng đáng thương. Lục Vô Tẫn cúi người bế bé lên, nhưng chưa kịp đặt xuống sofa thì Miên Miên đã tỉnh.
Lại một màn bốn mắt nhìn nhau.
Miên Miên quay mặt đi không thèm nhìn anh.
Lục Vô Tẫn quyết định nói lý lẽ: “Con không còn là đứa trẻ bốn tuổi nữa rồi. Xét về tuổi tác, con đã là một tiểu yêu quái ba trăm năm rồi, sao cứ mãi không lớn thế?”
Miên Miên sống mũi đỏ ửng, mắt lại rưng rưng.
“Tại mẹ nuông chiều con quá đấy.”
Miên Miên vùng vẫy trong lòng anh: “Không cần cha, không cần cha!”
Lục Vô Tẫn đành đặt bé xuống.
Miên Miên chạy tót vào phòng trẻ em, đóng cửa lại, rúc vào chăn nhớ mẹ.
Mãi đến tối, Lục Vô Tẫn nấu xong cơm nhưng Miên Miên vẫn nhất quyết không ra.
Anh gõ cửa, bên trong im lặng.
Anh gõ lần nữa, vẫn không hồi âm.
Miên Miên ngồi bên mép giường, đợi cha gõ lần thứ ba, bé tự nhủ: “Chỉ cần cha gõ lần thứ ba, mình sẽ tha lỗi cho cha.”
Nhưng bé đợi mãi, đợi mãi mà không có tiếng gõ nào nữa. Nước mắt lã chã rơi xuống gấu bông, bé thực sự ghét cha rồi, cha nói yêu cậu đều là giả dối, trong lòng cha chỉ có mẹ thôi, bé đi đến cửa, nhón chân vặn tay nắm, dùng sức mở cửa ra. Một vệt sáng hắt vào gương mặt lem nhem nước mắt, bé ngẩn người.
Cha đang đứng ngay cửa nhìn bé.
Cánh cửa chậm rãi mở rộng ra, Lục Vô Tẫn ngồi xổm xuống, ôn tồn hỏi: “Đói chưa? Cha nấu mì thịt gà nhé.”
Miên Miên rốt cuộc không nhịn nổi nữa, buông gấu bông ra, nhào tới ôm chầm lấy cổ Lục Vô Tẫn.
Anh vòng tay đỡ lấy mông bé, bế bổng lên.
“Cha không yêu Miên Miên,” nhóc con sụt sịt, “Cha chỉ toàn hung dữ với Miên Miên thôi.”
Lục Vô Tẫn thở dài bất lực: “Không có.”
“Rõ ràng là có! Miên Miên chỉ muốn ngủ giữa cha mẹ, thế mà lần nào cha cũng đuổi Miên Miên đi. Cha cũng không cười với Miên Miên, lần trước ở trường mầm non cha cười với Nhạc Nhạc mà không cười với Miên Miên. Cha của Nhạc Nhạc còn làm lồng đèn, làm váy cho bạn ấy, cha chẳng bao giờ nghĩ đến Miên Miên cả…”
Những lời buộc tội liên tiếp của nhóc con khiến Lục Vô Tẫn không biết thanh minh thế nào. Anh vốn kiệm lời, cũng không giỏi đóng vai người cha mẫu mực, chỉ biết vụng về đưa tay vỗ nhẹ lên lưng bé.
“Miên Miên.”
Nghe tiếng gọi của cha, Miên Miên ngừng lại, vùi đầu vào vai anh thút thít.
“Vì mẹ là thầy giáo của Miên Miên, hai người ở bên nhau hai mươi bốn giờ, cha nghĩ con không thiếu sự bầu bạn. Thêm nữa, cha bận rộn công việc nên làm chưa tốt. Đúng là cha không tốt, cha thừa nhận.”
Miên Miên bình tĩnh trở lại.
“Lúc Miên Miên còn rất nhỏ, để bảo vệ Miên Miên, cha đã đặt Miên Miên vào Hàn Phách suốt ba trăm năm. Nếu ba trăm năm đó Miên Miên lớn lên bên cạnh cha, chắc chắn cha sẽ biết cách chung sống với Miên Miên, nhưng cha đã bỏ lỡ mất rồi.”
Miên Miên ngẩng đầu lên nhìn ba.
“Sau này, Miên Miên lại nghĩ rằng cha không cho Miên Miên đi tìm mẹ nên đã oán hận cha. Rồi khi mẹ xuất hiện, mẹ chiếm hết thời gian của Miên Miên, trong mắt Miên Miên chỉ có mẹ thôi, nên cha lại càng không biết phải làm sao để gần gũi với Miên Miên cả.” Lục Vô Tẫn nhìn sâu vào mắt con: “Chung quy vẫn là lỗi của cha. Đã bỏ lỡ thì phải bù đắp, là cha đã lười biếng, cha xin lỗi Miên Miên nhé.”
Miên Miên ngây ngẩn cả người, bé không thể tin được người đứng trước mặt lại là cha của mình.
“Miên Miên có thể tha lỗi cho cha được không?”
“Dạ có!” Miên Miên gật đầu dứt khoát, rồi ôm chặt lấy cổ Lục Vô Tẫn.
“Sao cha có thể không yêu Miên Miên cho được cơ chứ?”
Nhóc con lập tức nở nụ cười, hôn một cái rõ kêu lên má cha, mặc dù Lục Vô Tẫn vẫn chưa quen với sự thân mật này nhưng anh không tránh né, thậm chí dưới ánh mắt cầu khẩn của con, anh còn cúi đầu hôn nhẹ lên má bé một cái. Cằm Lục Vô Tẫn có chút lún phún râu, làm Miên Miên nhột đến mức rụt cổ lại, vừa né vừa cười nắc nẻ.
Hai cha con cứ thế mà làm hòa.
Ăn cơm xong, Lục Vô Tẫn đưa Miên Miên đi công viên giải trí.
Đương nhiên, anh không vào chơi mà gọi điện cho Tề Nghiên và Cố Hoàn đưa đám trẻ qua chơi cùng. Buổi tối, anh còn giúp Miên Miên tắm rửa. Dù tắm rửa có hơi sơ sài, vừa bế bé ra khỏi bồn thì nhận được điện thoại của Dương Tư Chiêu: “Tôn chủ đại nhân, ngài có thể để mắt tới con một chút không, nhìn xem trên đầu thằng bé có cái gì kìa?”
Là bọt xà phòng, tóc vẫn chưa xả sạch nước.
Tội nghiệp Miên Miên lại bị biến thành bé cừu nhúng nước lần nữa.
Tắm gội xong xuôi, hai cha con mặc đồ ngủ nằm trên giường, sau khi gọi điện xong với mẹ, cha thì đọc sách, con thì xem tranh, vô cùng hòa thuận.
Một lúc sau, Lục Vô Tẫn cảm nhận được một ánh mắt đang dò xét mình, anh cúi xuống bắt gặp đôi mắt tròn xoe của bé.
“Cha ơi, đêm nay Miên Miên ngủ ở đây được không ạ?”
“Được.”
Miên Miên lập tức bỏ cuốn tranh xuống, chui tọt vào vòng tay của cha già nhà mình.
Lục Vô Tẫn tắt đèn, kéo chăn đắp cho cả hai.
Nút thắt trong lòng đã được gỡ bỏ, tình cảm cha con tăng lên trông thấy.
Sáng hôm sau, Miên Miên ngủ dậy vẫn nằm lười trong chăn, Lục Vô Tẫn không hề nổi cáu, chỉ vỗ nhẹ vào mông cậu bé qua lớp chăn nói: “Ngoan nào, rồi mẹ sẽ về sớm thôi.”
Miên Miên liền bật dậy ngay.
Hai cha con cứ thế mong ngóng, cuối cùng đến tối ngày thứ hai cũng đợi được Dương Tư Chiêu trở về.
Sao mà Dương Tư Chiêu không nhớ họ cho được? Vốn định ở lại quê đến sáng ngày thứ ba, nhưng vì đêm nằm trống trải khó ngủ nên tối ngày thứ hai cậu đã lén về trước. Về đến nhà đã gần mười giờ rưỡi, cậu đẩy cửa phòng ngủ ra thì thấy cảnh Lục Vô Tẫn đang dỗ Miên Miên ngủ.
Cậu lập tức lấy điện thoại ra chụp lén.
Chủ đề cho “Nhật ký trưởng thành” hôm nay cậu đã nghĩ sẵn rồi: Khoảnh khắc ấm áp của cha và con.
Cậu bước vào, ngồi xuống bên mép giường, cúi xuống trao cho Lục Vô Tẫn một nụ hôn ngắn, rồi tựa đầu vào ngực anh, v**t v* khuôn mặt nhỏ của con.
Miên Miên lơ mơ mở mắt, thấy mẹ rồi lại thấy cha.
Căn phòng ấm áp, ánh đèn ngủ vàng dịu, tấm rèm trắng tinh khôi và cả cha mẹ đang ở bên cạnh.
Khoảnh khắc này, Miên Miên thấy mình là đứa trẻ hạnh phúc nhất thế gian.
Hết Ngoại truyện: Nhật ký chăm con
