Ngoại truyện: Bé Cừu ôm con xuyên không 04
Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan
Tin tức đại tướng quân trúng kịch độc nhưng thoát chết một cách kỳ diệu nhanh chóng lan truyền khắp quân doanh, rồi truyền đến các châu quận lân cận. Chẳng mấy chốc đã truyền đến hoàng cung.
Trấn Bắc Đại tướng quân lần nào cũng biến nguy thành an dường như đã trở thành vị chiến thần uy chấn một phương, đánh đâu thắng đó trong miệng dân chúng. Một mãnh tướng như vậy lại còn trẻ như thế, đương nhiên khiến hoàng đế nơi cung đình Trung Nguyên xa xôi nảy sinh lòng đố kỵ, rất nhanh sau đó một đạo thánh chỉ ban hôn từ kinh thành đã được hỏa tốc gửi đến quân doanh phía Bắc.
Khi thánh chỉ đến nơi, Lục Vô Tẫn đang dạy Miên Miên cưỡi ngựa.
Để cảm ơn Miên Miên đã xả thân cứu mạng, anh tặng một chú ngựa con lông nâu khỏe mạnh cho Miên Miên.
Miên Miên tự cho rằng mình và ngựa con cùng một loài nên không chịu cưỡi, cứ dắt ngựa con đi vòng này đến vòng khác trong trường ngựa, gặp được cỏ ngon còn muốn chia sẻ cho ngựa con trước.
Lục Vô Tẫn tuy bảy tuổi học võ nhưng thực chất khi bốn năm tuổi đã theo phụ thân võ tướng ra vào sân huấn luyện rồi, những năm nay dầm mưa dãi nắng đã sớm quen với cuộc sống thô lậu. Anh thực sự không thể tưởng tượng nổi đứa con của mình lại yểu điệu, mềm yếu như thế này.
Và dù đứa trẻ này rốt cuộc có quan hệ gì với mình hay không, dù nó không thuộc về anh, dù một thời gian nữa nó sẽ xuyên không trở về, anh cũng muốn… để lại một chút kỷ niệm. Anh đi tới bế Miên Miên lên để bé ngồi cưỡi trên lưng ngựa con, Miên Miên sợ đến mức oa oa kêu to.
Dương Tư Chiêu ở bên cạnh vội vàng nói: “Lục Vô Tẫn, cẩn thận một chút, cẩn thận một chút.”
Miên Miên khả năng thăng bằng không tốt lắm, cứ lảo đảo nghiêng ngả, Lục Vô Tẫn dùng lồng ngực làm điểm tựa cho bé. May mà ngựa con rất chào đón Miên Miên, cái đuôi vểnh cao, đôi chân đá nhẹ nhàng linh hoạt, Miên Miên cảm nhận được tâm trạng của ngựa con liền cúi người xoa xoa đầu nó: “Cảm ơn bạn nhé ngựa nhỏ, chúng mình cùng chơi nhé.”
Miên Miên một tay nắm dây cương, tay kia nắm chặt tay Lục Vô Tẫn, chậm rãi đi về phía trước.
Cậu đột nhiên hỏi: “Cha ơi, mẹ bảo chúng ta xuyên không về một nghìn năm trước rồi, vậy chúng ta còn có thể trở về không ạ?”
Lục Vô Tẫn sững người: “Lẽ ra là có thể.”
“Chỉ cần ở bên cha mẹ là Miên Miên ở đâu cũng thấy vui hết, nhưng ở trường mầm non con có rất nhiều bạn, con hơi nhớ các bạn rồi.”
“Trường mầm non gì cơ?”
Câu hỏi của cha khiến cho Miên Miên nhất thời không biết trả lời sao: “Chính là trường mầm non trạm cứu trợ cha mở cho mẹ ấy ạ, con đi học ở đó, mẹ làm thầy giáo. Mẹ đã cứu được sáu con yêu thú nhỏ rồi, con đã hứa với bạn hổ con là sẽ mua cho bạn ấy kẹo m*t vị đào mật.”
Bé nói năng lộn xộn, Lục Vô Tẫn miễn cưỡng nghe hiểu.
Nghĩa là “Lục Vô Tẫn” của ngàn năm sau cũng hiểu rõ thân phận của hai con yêu này nhưng vẫn xem họ là báu vật. Dư quang của anh quét sang Dương Tư Chiêu bên cạnh trường ngựa. Dương Tư Chiêu khoác chiếc áo choàng nhung màu vàng nhạt không vừa vặn, tựa vào hàng rào gỗ nhìn về phía ráng chiều nơi chân trời. Ánh hoàng hôn màu cam đỏ phản chiếu lên khuôn mặt nghiêng của cậu trông cực kỳ dịu dàng.
Trước mặt đứa trẻ cậu là một người mẹ dịu dàng chững chạc, phần lớn những lúc còn lại cậu đều giống như một đứa trẻ. Ngốc nghếch mà lại đầy tâm sự. Hở một tí là đỏ hoe mắt, trông cực kỳ tủi thân. Dành cho anh sự tin tưởng không chút dè dặt nhưng thái độ lại lúc gần lúc xa, chỉ khi Miên Miên cần cha mới chủ động lại gần, mỗi lần lại gần đều dùng đôi mắt hạnh tròn xoe ngấn nước nhìn anh một lát rồi thu lại, muốn nói lại thôi.
Lần đầu tiên trong đời Lục Vô Tẫn cảm thấy tâm phiền ý loạn.
Hoàng hôn buông xuống, anh bế Miên Miên xuống ngựa đi đến trước mặt Dương Tư Chiêu, đưa Miên Miên qua phía trên hàng rào.
“Mẹ ơi!” Miên Miên đưa đôi tay nhỏ ra.
Dương Tư Chiêu trông gầy gò vậy mà lúc bế Miên Miên lại tỏ ra sức mạnh đáng kinh ngạc, Miên Miên năm tuổi mặc áo bông dày dặn giống như một quả cầu thịt nặng trịch nhưng Dương Tư Chiêu bế rất chắc chắn, còn có thể cúi đầu hôn hít Miên Miên. Cách bày tỏ tình cảm của người ngàn năm sau thật trực tiếp, Lục Vô Tẫn dời mắt đi, chắp tay sau lưng bước ra khỏi trường ngựa.
“Lục Vô Tẫn.” Dương Tư Chiêu gọi anh lại, bước nhanh tới. “Em nghe nói cách đây không đầy trăm dặm có một ngôi miếu Nguyệt Tiên, em quen Nguyệt Tiên, ngài có thể đưa em đi một chuyến không? Biết đâu có thể tìm được cách trở về.”
Cậu vẫn muốn trở về.
Lục Vô Tẫn rũ mắt không nói lời nào.
Đương nhiên rồi, nơi này gió cát mịt mù, tiêu điều hoang vắng, hai con tiểu yêu sao mà muốn ở lại đây?
Anh chưa kịp trả lời thì một người mặc cung bào màu đỏ thẫm cưỡi ngựa xông vào, lớn tiếng truyền: “Đại tướng quân, thánh chỉ tới!”
Nội dung thánh chỉ Lục Vô Tẫn không mấy bất ngờ.
Ban hôn, anh đã từng từ chối một lần, lần trước dùng cái cớ là “chiến sự chưa bình, lấy quốc sự làm trọng”.
Đạo thánh chỉ màu vàng rực giống như một vầng mặt trời chói mắt khiến Lục Vô Tẫn không thể nói ra lời từ chối thứ hai trước mặt bao người.
Trở về lều chính, Miên Miên đã nằm trong chăn ngủ khò khò rồi, Dương Tư Chiêu giúp bé tém lại chăn, nghe thấy tiếng bước chân Lục Vô Tẫn đi vào cũng không ngoảnh đầu lại.
“Đã dùng bữa tối chưa?” Lục Vô Tẫn vốn không biết hàn huyên, gượng gạo mở lời.
Dương Tư Chiêu vẫn không đoái hoài gì đến anh.
Lục Vô Tẫn lại nói: “Phía Nam gửi tới hai xe dưa ngọt tươi, có muốn ăn không? Ta sai người mang một ít qua nhé.”
Dương Tư Chiêu quay đầu lườm anh một cái.
Lục Vô Tẫn nghẹn lời.
Anh không biết Dương Tư Chiêu đang giận cái gì, mình đã làm sai chuyện gì.
Kỳ lạ là cái lườm này của Dương Tư Chiêu lại khiến anh cảm thấy bất an, theo bản năng muốn giải thích. Nhưng anh hoàn toàn không biết phải giải thích cái gì.
Dương Tư Chiêu không muốn làm thức giấc Miên Miên, đứng dậy bước nhanh ra khỏi lều, Lục Vô Tẫn lập tức đuổi theo, hai người đi mãi đến khoảng đất trống không người sau dãy lều trại mới dừng lại.
“Lục Vô Tẫn! Ngài lừa em!” Giọng Dương Tư Chiêu mang theo tiếng nức nở, cậu quay người đẩy Lục Vô Tẫn một cái, nghẹn ngào nói: “Rõ ràng ngài đã nói ngài chưa từng cưới vợ, rõ ràng nói kiếp trước kiếp này đều chỉ có mình em! Ngài đúng là đồ lừa đảo miệng lưỡi dẻo quẹo, rõ ràng hoàng đế đã ban hôn cho ngài rồi, còn là con gái của tể tướng nữa chứ!”
Dương Tư Chiêu cũng cảm thấy mình vô lý.
Lục Vô Tẫn trước mắt không phải là Thần quân của ngàn năm sau, những gì xảy ra với Lục Vô Tẫn thời kỳ tướng quân này vốn chẳng liên quan gì đến cậu, Lục Vô Tẫn đâu có sinh ra vì cậu. Dù có từng cưới vợ thì đã sao? Nhưng cậu vẫn không thể chấp nhận được, cậu đã từng sở hữu tình yêu trăm phần trăm không tì vết của Lục Vô Tẫn thì không thể chấp nhận hàng kém chất lượng. Dương Tư Chiêu vừa khóc, vành mắt và chóp mũi đều ửng hồng khiến Lục Vô Tẫn không hiểu sao lại nghĩ đến những con cừu non mới chào đời.
“Ta đâu có nói là chấp nhận ban hôn.”
“Nhưng ngài không từ chối!”
Lục Vô Tẫn bất lực: “Làm sao ta có thể công nhiên từ chối? Đó là thánh chỉ, không phải trò đùa. Nếu muốn từ chối ta phải viết một bản sớ trình lên thánh thượng.”
Tiếng nấc của Dương Tư Chiêu nhẹ đi đôi chút, dùng ống tay áo lau nước mắt, giọng khàn khàn hỏi: “Vậy… vậy ngài có định từ chối không?”
Lục Vô Tẫn không trả lời.
Anh mơ hồ cảm thấy trái tim mình đã có sự thiên vị rồi nhưng người ở hướng đó không thuộc về mình.
“Ngươi muốn ta đời này cô độc một mình sao?” Anh hỏi.
Dương Tư Chiêu ngẩn người.
Đây tự nhiên không phải là điều cậu muốn.
“Ngươi cứ nằng nặc đòi về nhà, lại còn không cho phép ta cưới vợ,” Lục Vô Tẫn rũ mắt nhìn Dương Tư Chiêu, lạnh giọng chất vấn, “Đây chính là cái mà ngươi nói ta rất quý giá sao?”
Dương Tư Chiêu quay lưng đi, nước mắt lặng lẽ rơi.
Hai người đứng lặng không nói lời nào.
Một hồi lâu sau gió nổi lên.
Dương Tư Chiêu rùng mình một cái, run rẩy quay người lại nói với Lục Vô Tẫn: “Xin lỗi, em không nên giận dỗi với ngài, ngài có cuộc đời của ngài, có những cân nhắc và áp lực của ngài.”
Giọng cậu buồn bã, nghe vừa ngoan ngoãn vừa đáng thương.
Cậu vừa nói vừa lại bắt đầu rơi nước mắt, vội dùng muôi bàn tay che lại: “Lục Vô Tẫn, nếu ngài định thành thân thì em sẽ dẫn Miên Miên rời đi trước, em không thể trơ mắt nhìn ngài thành thân được, em… em sẽ không chịu nổi đâu…”
Dương Tư Chiêu càng nghĩ càng buồn, nửa ngày sau mới định thần lại: “Ngài bảo em vị trí miếu Nguyệt Tiên ở đâu đi, em tự dẫn Miên Miên đi, ngài cứ coi như em chưa từng xuất hiện.”
Lục Vô Tẫn nghĩ, chắc hẳn anh của một nghìn năm sau cưng chiều hai con yêu này lắm nên Dương Tư Chiêu mới thuần thục việc cậy sủng mà kiêu như vậy. Người này tự tiện vào nhà, phản khách vi chủ, chiếm tổ sáo, giờ lại nói “coi như em chưa từng xuất hiện”.
Nói thì dễ, làm sao mà làm được?
Khi Dương Tư Chiêu khóc lóc đi ngang qua người anh, anh rốt cuộc không nhịn được nữa, giơ tay nắm lấy cánh tay Dương Tư Chiêu ngăn cản bước chân rời đi của cậu, cúi xuống ôm cậu vào lòng.
Nơi ở lạ lẫm, cái ôm quen thuộc, hơi ấm quen thuộc, Dương Tư Chiêu không thể kìm nén cảm xúc được nữa, vùi mặt vào lồng ngực Lục Vô Tẫn, dùng những tiếng nấc nghẹn ngào ngày càng dữ dội để trút bỏ nỗi sợ hãi và lo âu tích tụ mấy ngày qua.
Khi ánh sáng ban ngày đã cạn, bên tai Dương Tư Chiêu truyền đến giọng nói của Lục Vô Tẫn: “Sau này ta có kết cục thế nào?”
Dương Tư Chiêu ngẩn ngơ ngẩng đầu.
“Không sao, cứ nói đi đừng ngại.”
Dương Tư Chiêu kể cho anh nghe, sau này anh bị gian thần đố kỵ, bị người bên cạnh hãm hại, chưa đến tuổi ba mươi đã chết vì sự mưu sát của hoàng đế, một chén rượu độc kết thúc tính mạng.
Ánh mắt Lục Vô Tẫn đượm buồn.
“Nhưng mà vì sự lương thiện và công trạng của ngài, sau khi chết ngài đã thành tiên, trở thành Tịnh Phạm Thần Quân lừng lẫy. Lại mấy trăm năm nữa trôi qua, ngài gặp được em—” Dương Tư Chiêu nói đến đây, khóe môi vô thức cong lên, đôi mắt nhòe lệ cũng ánh lên vẻ rạng rỡ.
“Ngài đối xử với em rất tốt rất tốt, từ nhỏ đến lớn lần đầu tiên có người đối xử tốt với em như vậy, chúng ta yêu nhau, sau đó xảy ra một số chuyện tồi tệ, chúng ta buộc phải xa nhau hơn ba trăm năm, ngài vẫn luôn không từ bỏ việc tìm kiếm em,”
Dương Tư Chiêu sụt sịt mũi, vùi mặt vào vai Lục Vô Tẫn, “Tóm lại là chúng ta vất vả lắm mới được ở bên nhau, không cho ngài thành thân không phải vì em ích kỷ đâu.”
Là thực sự không nỡ, vì ngài vẫn luôn thuộc về em.
“Ta biết rồi.” Bàn tay to rộng của Lục Vô Tẫn đặt lên lưng Dương Tư Chiêu, nhẹ nhàng vỗ vỗ.
Dương Tư Chiêu ngẩng đầu lên, đôi môi thấm đẫm nước mắt giống như cánh đào thấm nước.
Lục Vô Tẫn cũng không phải chưa từng thấy mỹ nhân, một mái tóc ngắn, mặt mộc hoàn toàn, mặc bộ đồ ngủ cắt may loạn xạ của Dương Tư Chiêu, vốn không được coi là đẹp đến nao lòng. Đầu óc cũng không đủ thông minh, vừa gặp mặt đã thản nhiên phản khách vi chủ. Những năm qua từng chứng kiến bao nhiêu mỹ nhân kế anh đều không hứng thú, nhưng lúc này Dương Tư Chiêu chỉ nhìn anh thôi, trong mắt chẳng có lấy nửa điểm quyến rũ mà anh lại bị mê hoặc đến mức hồn xiêu phách lạc.
Anh cúi người xuống gần cánh hoa đào đó.
Dương Tư Chiêu nhận ra hành động của anh, ngẩn ngơ không động đậy, sau đó mới phản ứng lại, lập tức đặt tay ngăn trước ngực anh: “Em—”
Lục Vô Tẫn lập tức tỉnh táo, lùi lại một bước.
Dương Tư Chiêu ngượng ngùng ngoảnh mặt đi.
Tuy là cùng một người nhưng cậu cứ thấy có chút gượng gạo.
Vừa lúc đó phó tướng tìm đến, vẻ mặt khó xử: “Tướng quân, tiểu công tử… tiểu công tử tỉnh rồi, đang khóc ạ.”
Dương Tư Chiêu còn chưa kịp phản ứng “tiểu công tử” là ai, Lục Vô Tẫn đã đi trước một bước về lều.
Miên Miên rúc vào góc chiếc giường to lớn, khuôn mặt nhỏ khóc đến nhăn nhúm, thấy Lục Vô Tẫn vén rèm đi vào như thấy cứu tinh, lập tức đưa đôi tay nhỏ ra đòi bế: “Cha ơi!”
Lục Vô Tẫn lần này không hề do dự, đi đến bên giường bế bé lên.
Miên Miên gục đầu lên vai anh, nhỏ giọng thút thít: “Cha lại bỏ rơi Miên Miên, để mẹ ở phòng khác ôm ấp ngủ cùng rồi, ghét cha lắm!”
Lục Vô Tẫn phúc chưa được hưởng, tội đã gánh đủ.
Dương Tư Chiêu vừa vào lều đã nghe thấy câu phàn nàn này: “…”
Cười gượng một tiếng, che mặt rót chén trà.
Miên Miên túm lấy tay Lục Vô Tẫn, bĩu môi: “Đêm nay cha mẹ phải ngủ cùng con, không ai được đi đâu hết!”
Lục Vô Tẫn nhướng mày, quay đầu nhìn Dương Tư Chiêu.
Dương Tư Chiêu suýt chút nữa phun nước trà trong miệng ra, xoay một vòng trên ghế đá, lẳng lặng quay lưng đi.
Đêm đó, trăng thanh gió mát.
Miên Miên mặc bộ đồ lót rộng thùng thình, giống như một con chuột chũi nhỏ chui ra chui vào trong chăn, cuối cùng đột ngột ló đầu ra giữa Lục Vô Tẫn và Dương Tư Chiêu: “Hú hú!”
Bé ngã nhào lên người Dương Tư Chiêu, cười hì hì hỏi: “Mẹ có bị dọa cho giật mình không ạ?”
“Bị dọa rồi.” Dương Tư Chiêu phối hợp che ngực.
Miên Miên lại bò lên người Lục Vô Tẫn hỏi: “Cha thì sao ạ?”
Lục Vô Tẫn không muốn chơi trò trẻ con này, tính tình anh ở điểm này đúng là trước sau như một.
Miên Miên cũng đã quen với phản ứng này của cha, lăn lốc một vòng rồi nằm xuống giữa cha và mẹ.
“Thực ra…” Bé bỗng nhiên ngẩng đầu lên: “Thực ra Miên Miên biết đã xảy ra chuyện gì rồi.”
Dương Tư Chiêu cứng đờ người, đột ngột nhìn về phía Miên Miên.
“Là trở về từ rất lâu rất lâu trước đây, khi cha vẫn chưa quen biết con và mẹ, đúng không ạ?” Miên Miên trở mình, nằm bò ra hai tay chống cằm.
Lục Vô Tẫn và Dương Tư Chiêu bàng hoàng nhìn nhau, hai người lớn trước mặt đứa trẻ vậy mà có chút lúng túng không biết làm sao.
“Không sao đâu mà, Miên Miên có thể giới thiệu bản thân thật nhiều thật nhiều lần, như vậy cha sẽ quen con thôi.” Bé bò đến bên mặt Dương Tư Chiêu, chu miệng hôn một cái rõ to, lại bò đến bên cạnh Lục Vô Tẫn, in một nụ hôn lên má Lục Vô Tẫn, cười nói: “Cha ơi, con là Miên Miên.”
Hết Ngoại truyện: Bé Cừu ôm con xuyên không 04
