Cừu Nhỏ, Cừu Nhỏ, Mấy Giờ Rồi?

Chương 7



Chương 07

Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan

“Miên Miên thích mùi dâu tây hay mùi dưa lưới nào?” Dương Tư Chiêu cầm hai lọ kem dưỡng da tay trẻ em lên hỏi Lục Miên.

Lục Miên ngây người nhìn đôi bàn tay đã được rửa sạch sẽ của mình, suy nghĩ một chút rồi nói khẽ: “Dâu tây ạ.”

Thế là Dương Tư Chiêu tỉ mỉ thoa kem lên hai bàn tay nhỏ của cậu bé, nắm lấy đưa lên chóp mũi ngửi thử, cười nói: “Thơm quá đi, Miên Miên có thích không?”

Lục Miên nhìn chằm chằm Dương Tư Chiêu không nói gì. Khi thấy tay mình chỉ cách mặt cậu một khoảng rất gần, cậu bé đột nhiên duỗi ngón tay, cẩn thận từng li từng tí chạm nhẹ vào má Dương Tư Chiêu, vừa chạm vào đã rụt ngay lại.

Dương Tư Chiêu không để ý đến hành động đó, lại hỏi: “Miên Miên không thích mùi này sao?”

Lục Miên lập tức lắc đầu: “Thích ạ.”

“Ngày mai thầy tặng con một đôi găng tay mới nhé? Vừa thoáng khí vừa thoải mái, sẽ không làm đôi tay nhỏ bị đổ mồ hôi đâu.”

Lục Miên nghe hiểu nửa vời, chỉ mải miết nhìn gương mặt Dương Tư Chiêu, hồi lâu sau mới lưu luyến cụp mắt xuống.

“Quyển Quyển, cái đó không ăn được!”

Dương Tư Chiêu lại phải đi xử lý những tiểu yêu quái khác. Từ khi biết Dương Tư Chiêu sẽ ở lại hẳn lớp Mầm (5), hai đứa trẻ nghịch ngợm là Quyển Quyển và Phương Tiểu Phán lại ngựa quen đường cũ, suốt ngày đánh nhau nô đùa, thấy cái gì cũng nhét vào miệng, chẳng lúc nào chịu ngồi yên.

Phương Tiểu Phán nhìn thấy hai quả dâu tây còn sót lại từ hoạt động của giáo viên lớp bên cạnh, đang định lén lút qua lấy thì bị Quyển Quyển phát hiện ra, Quyển Quyển lao đến trước một bước: “Của tớ!”

Dương Tư Chiêu vừa liếc thấy, định lên tiếng ngăn cản thì Quyển Quyển đã tống quả dâu hỏng một nửa vào miệng.

Cậu vội vàng chạy lại, định móc thứ trong miệng cậu bé ra, nhưng Quyển Quyển vì chột dạ nên đã nuốt chửng luôn rồi. Dương Tư Chiêu bất lực vỗ nhẹ vào mông cậu bé: “Thầy đã dặn bao nhiêu lần rồi, không được ăn bậy bạ!”

Quyển Quyển lập tức ôm cổ cậu nũng nịu.

“Con muốn ăn dâu thì nói với thầy, thầy sẽ xuống bếp lấy. Đồ để trên bậu cửa sổ không ăn được, gió thổi bụi bặm, các bạn đi qua đi lại rất bẩn, ăn vào sẽ đau bụng đấy. Nếu để thầy bắt gặp lần nữa, thầy sẽ thực sự giận đấy.” Dương Tư Chiêu nghiêm mặt nói.

Quyển Quyển cũng biết lỗi, chu môi nói: “Sau này con không thế nữa đâu, thầy Tiểu Cừu đừng giận mà.”

Nhìn bộ dạng đó, Dương Tư Chiêu cũng không nỡ giữ vẻ mặt hình sự nữa, cậu xoa xoa cái bụng tròn xoe của cậu bé: “Thấy không khỏe phải báo thầy ngay, nghe chưa?”

Kết quả là Dương Tư Chiêu vừa từ văn phòng viện trưởng quay lại đã nghe thấy tiếng thút thít của Quyển Quyển: “Thầy Tiểu Cừu! Thầy Tiểu Cừu ơi!”

Cậu giật mình, lập tức chạy vào lớp.

Quyển Quyển đang lăn lộn dưới đất, hai chân kẹp chặt: “Thầy Tiểu Cừu ơi, cái mông của con sắp nôn ra rồi.”

Dương Tư Chiêu lập tức đưa cậu bé vào nhà vệ sinh.

Quyển Quyển ngồi trên bồn cầu, đáng thương nói: “Thầy Tiểu Cừu, bụng con đau quá.”

Dương Tư Chiêu cũng xót xa, giúp cậu bé xoa bụng: “Thầy gọi cô bác sĩ ở phòng y tế qua rồi.”

Quyển Quyển tựa đầu vào cánh tay Dương Tư Chiêu, thở dài như một cụ non: “Đỡ đau hơn rồi ạ.”

“Với lại, không ai nói là bụng sắp nôn cả. Thứ đó đi ra thì phải gọi là “đi ngoài’, hoặc là ‘tiêu chảy’.”

“Tiêu chảy.” Quyển Quyển học vẹt theo.

“Đúng rồi.”

Sau khi thu dọn cho nhóc mập đang yếu ớt xong, Dương Tư Chiêu đưa bé về lớp. Bác sĩ đến kiểm tra, chỉ nói: “Không có gì đáng ngại, cho bé uống nhiều nước.”

Dương Tư Chiêu cứ ngỡ Quyển Quyển sẽ ngoan ngoãn cả ngày, ai dè đến giờ ăn trưa, cậu bé lại bắt đầu ăn ngấu nghiến như thể bữa này là bữa cuối không bằng.

“Quyển Quyển!”

Lúc này cậu bé mới chậm lại một chút, húp thêm một ngụm canh. Đột nhiên, cả khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó lại, cậu vứt thìa, há to miệng phát ra tiếng oẹ, oẹ, rồi hoảng hốt kêu lên: “Thầy Tiểu Cừu ơi, miệng con sắp đi ngoài rồi!”

Đám nhóc xung quanh sững sờ trong giây lát, đứa nào đứa nấy vội vàng che lấy bát cơm của mình.

“…”

Dương Tư Chiêu cạn lời, bế thẳng Quyển Quyển đến phòng y tế.

Giường trắng, tường trắng, áo blouse trắng, cô bác sĩ cố ý cầm kim tiêm lên, nhóc mập cuối cùng cũng chịu ngoan ngoãn nằm ngủ trong phòng y tế đến tận ba giờ rưỡi chiều mới về lớp.

Dương Tư Chiêu đang dẫn các bé đọc thơ cổ.

“Đêm nghe tiếng mưa gió —”

“Quyển Quyển kìa!” Phương Tiểu Phán là người đầu tiên phát hiện ra.

Dương Tư Chiêu vẫy vẫy tay với Quyển Quyển, cậu bé lao “vèo” một cái tới, ngồi xuống bên phải cậu.

Miên Miên ngồi bên trái Dương Tư Chiêu, giữ khoảng cách nửa cánh tay với những đứa trẻ khác, đôi tay vẫn đeo găng nhỏ. Cậu bé nghiêng đầu liếc nhìn Quyển Quyển một cái.

Sắp đến giờ tan học, Dương Tư Chiêu vừa giúp Nhạc Nhạc thay quần áo thì vạt áo bỗng nhiên bị ai đó kéo kéo.

Cậu quay đầu lại, thấy Miên Miên.

Hai chiếc găng tay nhỏ chụm lại, vất vả giơ lọ kem dưỡng da tay hương dâu lên.

“Sao thế? Con muốn thoa kem nữa à?”

Miên Miên lắc đầu.

“Vậy con muốn thầy làm gì?”

“Cho Quyển Quyển.”

“Tại sao?”

“Mùi dâu tây.”

Dương Tư Chiêu bừng tỉnh đại ngộ, Miên Miên tưởng Quyển Quyển thích dâu tây nên muốn cho cậu bé thoa kem hương dâu.

“Được chứ,” Dương Tư Chiêu mỉm cười, rồi ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào mắt Miên Miên, nhận lấy lọ kem và nói, “Quyển Quyển giờ không được ăn trái cây lạnh nữa, cậu ấy ngửi thấy mùi kem dâu chắc chắn sẽ rất vui. Cảm ơn Miên Miên nhé.”

Miên Miên cong môi, nở nụ cười bẽn lẽn.

Dương Tư Chiêu lúc này mới phát hiện ra, Miên Miên khi cười cũng có lúm đồng tiền.

Ngẩn người một lát, cậu dắt Miên Miên đi tìm Quyển Quyển.

Quyển Quyển vốn không thích bôi mấy thứ kem dưỡng này, nhưng nghe nói đó là ý của Miên Miên, cậu bé do dự một chút rồi cũng gật đầu, chìa tay ra: “Dạ được, nhưng đừng thơm quá nhé thầy Tiểu Cừu.”

“Được rồi.”

Cả hai bàn tay đều nồng nàn mùi dâu, Quyển Quyển không quen chút nào, lập tức giơ tay lên hứng gió cho khô.

Miên Miên thấy vậy cũng bắt chước giơ tay lên, để gió luồn vào đôi găng tay lông vũ nhỏ của mình.

Dương Tư Chiêu không nhịn được bật cười.

Bốn giờ rưỡi, các phụ huynh đều đã đến. Dương Tư Chiêu ngạc nhiên nhận ra hôm nay ngoài phụ huynh của Miên Miên ra, cha mẹ các bé khác đều đến đông đủ, mà vẻ mặt ai nấy đều nghiêm trọng, vừa thấy Dương Tư Chiêu đã tụ tập lại trước cửa.

“Có chuyện gì vậy?”

Cậu bước tới, đột nhiên nhận ra ánh mắt của các phụ huynh đều đổ dồn vào Lục Miên. Cậu theo bản năng chắn trước mặt cậu bé, hỏi Tề Nghiên: “Tề Tiểu Thư, có chuyện gì sao?”

Mặc dù Tề Nghiên vẫn ăn mặc sành điệu, sắc sảo nhưng sắc mặt rõ ràng là không tốt: “Thầy Tiểu Cừu, hôm nay trường có gì bất thường không? Có ai… có ai đến tìm không?”

“Không có, hôm nay không có chuyện gì xảy ra cả.” Dương Tư Chiêu nhìn mẹ của Quyển Quyển, áy náy nói: “Chỉ là Quyển Quyển ăn nhầm hai quả dâu hỏng nên bị tiêu chảy, thật ngại quá, là do tôi không ngăn kịp, sau này tôi sẽ chú ý hơn.”

Trông mấy phụ huynh vẫn đầy vẻ lo âu.

Tề Nghiên lại hỏi: “Thầy Dương, thầy đã gặp… Lục Tiên Sinh bao giờ chưa?”

“Gặp rồi, bởi vì thông tin gia đình của Miên Miên không đầy đủ nên tôi có đi thăm nhà một lần.”

Các phụ huynh nhìn nhau đầy vẻ kinh ngạc, gần như run rẩy hỏi: “Ý của thầy là, Lục Tiên Sinh sống ngay tại thành phố Nguyệt Lĩnh sao?”

“Đúng vậy, một căn biệt thự khá lớn.”

Dương Tư Chiêu chưa kịp nói hết câu, mẹ của Tiểu Trì đã tái mặt vì hoảng sợ: “Xong rồi, thế này thì biết làm sao đây?”

Dương Tư Chiêu ngơ ngác: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Các phụ huynh đều giữ kín như bưng.

Đúng lúc này, Trần Thử An bước xuống xe đi tới: “Thầy Dương, tôi đến đón Miên Miên.”

Các phụ huynh đồng loạt nhìn về phía Trần Thử An.

Dường như Trần Thử An không hề ngạc nhiên, mỉm cười thân thiện với bọn họ, dùng từ cũng rất khách khí: “Chào mọi người, tôi là trợ lý của cha Miên Miên, mọi người cứ gọi tôi là Tiểu Trần. Lục Tiên Sinh công việc bận rộn, bình thường việc của Lục Miên đều do tôi phụ trách. Sự cố ngày hôm qua, Lục Tiên Sinh đã biết rồi.”

Dương Tư Chiêu thấy tay Tề Nghiên khẽ run lên. Rất nhanh, chồng cô là Cố Hoàn cũng nhận ra, chủ động nắm lấy tay vợ, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa dịu.

“Lục Tiên Sinh cho rằng chuyện giữa trẻ con với nhau thì phụ huynh không nên can thiệp quá nhiều. Đã đi học mầm non thì học cách hòa nhập và chấp nhận sự khác biệt cũng là một bài học bắt buộc. Cho nên…” Trần Thử An dừng lại một chút, cười nói: “Hy vọng các vị phụ huynh cứ yên tâm gửi con ở lớp của thầy Dương. Chỉ cần các bé bình an vô sự thì phụ huynh cũng không cần lo lắng gì cả.”

“Ngược lại, nếu các vị lo lắng quá mức, vì sự cố ngày hôm qua mà định chuyển cả nhà rời khỏi Nguyệt Lĩnh, thì Lục Tiên Sinh đành phải nói lời xin lỗi vậy.”

Dương Tư Chiêu càng nghe càng cảm thấy không ổn, sao nghe cứ như… đang đe dọa vậy?

“Mẹ ơi!” Nhạc Nhạc vui vẻ chạy lại.

Các phụ huynh lập tức nặn ra nụ cười trên gương mặt nhợt nhạt, dang tay đón lấy những đứa trẻ.

“Vậy thì… cứ thế đi.” Tề Nghiên mỉm cười gượng gạo, nói với Dương Tư Chiêu: “Vất vả cho thầy Dương rồi.”

Cô lại liếc nhìn Trần Thử An một cái rồi im lặng không nói gì thêm.

Lớp Mầm (5) chỉ còn lại Miên Miên.

Cậu bé vẫn chưa muốn về, Trần Thử An định nắm lấy tay bé thì bé cứ giấu cánh tay ra sau lưng.

“Miên Miên.” Dương Tư Chiêu ngồi xuống.

“Ngày mai chúng ta lại gặp nhau, có được không?”

Miên Miên không lên tiếng.

“Trợ lý Trần,” Dương Tư Chiêu cũng thấy đề nghị của mình có chút kỳ quặc, nhưng cậu vẫn muốn thử một lần, “Liệu có thể làm phiền anh liên hệ lại với Lục Tiên Sinh chuyển lời một tiếng, tối nay cho Miên Miên về nhà tôi được không? Tôi sẽ chăm sóc bé chu đáo. Quần áo thay và đồ dùng của bé ở trường đều có, tôi cũng sẽ mua mới cho bé.”

Lục Miên đột nhiên ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt sáng rực.

Dương Tư Chiêu khẩn khoản: “Anh có thể giúp tôi xin ý kiến Lục Tiên Sinh được không?”

Trần Thử An lộ vẻ khó xử.

“Làm ơn đi mà.” Dương Tư Chiêu chắp hai tay lại, ánh mắt khẩn thiết.

“Thôi được rồi, để tôi thử xem.”

Trần Thử An quay đi gọi điện cho Lục Vô Tẫn.

Rất nhanh, hắn quay lại trước mặt Dương Tư Chiêu: “Xin lỗi thầy Dương, Lục Tiên Sinh không đồng ý, ngày ấy phân phó tôi phải đưa Miên Miên về ngay lập tức.”

Dương Tư Chiêu chỉ cảm thấy một luồng chua xót dâng lên tận mũi, cuống đến mức muốn rơi nước mắt, bực bội nói: “Hắn không lo cho con cái, cũng không cho người khác lo chắc? Làm gì có người cha nào như vậy chứ!”

“Không còn cách nào đâu thầy Dương, Lục Tiên Sinh xưa nay luôn nói một là một.” Hắn lại cúi xuống nhìn Lục Miên, nói: “Miên Miên, Lục Tiên Sinh nói ngài ấy đã cho con cơ hội một lần rồi, sẽ không có lần thứ hai đâu.”

Cái đầu nhỏ của Lục Miên từ từ gục xuống.

“Miên Miên, đi thôi.” Trần Thử An nắm lấy tay cậu bé.

Dương Tư Chiêu trơ mắt nhìn Lục Miên bị đưa lên xe, cảm giác ngột ngạt khó thở của ngày hôm qua lại ập đến.

Cậu nhìn chiếc xe dần đi xa.

Bất lực, chẳng thể làm gì hơn.

Suy cho cùng, cậu cũng chỉ là một giáo viên mầm non, không có danh phận cũng chẳng có tư cách để thay người cha kia yêu thương Miên Miên.

Tan làm, cậu đi đến trung tâm thương mại, thơ thẩn ở khu đồ trẻ em rất lâu, mua cho Miên Miên hai đôi găng tay nhỏ.

Đều là loại găng tay hở ngón bằng cotton, Miên Miên dùng sẽ thoải mái và tiện lợi hơn.

Nếu găng tay hở ngón không ngăn được yêu lực, thì cậu sẽ để tâm hơn một chút, trông chừng lũ trẻ không rời nửa bước là được.

Nói tóm lại, không thể để đứa trẻ phải chịu khổ.

Sau khi về nhà, cậu dọn dẹp, tắm rửa như thường lệ, nhưng chẳng hiểu sao cứ thấy lòng dạ bồn chồn không yên.

Cảm giác như xung quanh có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào mình, thậm chí lúc cúi đầu xả bọt dầu gội, cậu còn cảm thấy lạnh sống lưng một cách bí ẩn, sợ đến mức tắt nước ngay lập tức.

Nhưng xung quanh chỉ toàn gạch men trắng tinh, chẳng có bóng ma nào cả.

Cứ thế vừa tắm vừa lo sợ rồi cũng xong, cậu lên giường định nằm xuống thì điện thoại bỗng nhiên đổ chuông.

Là Trần Thử An.

“Thầy Dương, Miên Miên mất tích rồi.”

Cơn buồn ngủ của Dương Tư Chiêu tan biến sạch sành sanh, cậu bật dậy như lò xo: “Cái gì gọi là Miên Miên mất tích? Thằng bé chẳng phải là tiểu yêu quái sao? Cha bé chẳng phải là yêu quái lợi hại hơn sao? Sao các người lại không tìm thấy bé?”

“Chuyện này có chút phức tạp, tóm lại là Miên Miên có cách để Lục Tiên Sinh không phát hiện ra mình. Chỉ là bé còn quá nhỏ, không khống chế được sức mạnh của bản thân, thỉnh thoảng mới trốn được thôi, còn đa số vẫn bị Lục Tiên Sinh phát hiện ra.”

“Thầy Dương, Miên Miên có đến tìm thầy không?”

“Nhà tôi cách biệt thự Tiềm Sơn tận hai tiếng đi xe đấy!”

Trần Thử An nói: “Thực ra… cũng không phải là không thể.”

Dương Tư Chiêu gần như muốn ngất xỉu.

Cậu lập tức mặc áo khoác lao ra khỏi nhà, còn chưa kịp đi đến cổng khu chung cư thì lại nhận được một cuộc điện thoại khác.

Là cảnh sát.

“Xin hỏi có phải có phải Dương Tiên Sinh, Dương Tư Chiêu không?”

Dương Tư Chiêu ngơ ngác đáp: “Là tôi.”

“Ở đây có một bé trai đi lạc. Chúng tôi hỏi bé có biết số điện thoại của cha mẹ không, bé nói đây là số của mẹ bé.”

**

Chan: Cừu Lớn Cừu Bé thi nhau báo đời sếp Lục =))))

Hết chương 07

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...