Cừu Nhỏ, Cừu Nhỏ, Mấy Giờ Rồi?

Chương 9



Chương 09

Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan

“Mọi chuyện là như vậy đó.”

Dương Tư Chiêu giải thích đến khô cả cổ họng, đầy vẻ đầy phẫn nộ: “Hắn đã không biết chăm sóc con cái hẳn hoi, lại còn không cho người ngoài nhúng tay vào. Mọi người nói xem, trên đời này sao lại có người cha ích kỷ như thế?”

Thế nhưng đám phụ huynh trước mặt dường như chẳng mấy quan tâm việc Lục Vô Tẫn là người cha như thế nào. Họ liếc mắt nhìn nhau, đến nụ cười gượng gạo nhất cũng chẳng nặn ra nổi.

“Thầy Dương, ý của thầy là, Lục Vô… à, Lục Tiên Sinh cuối cùng đã tha cho thầy, còn để đứa bé lại cho thầy sao?”

“Cũng không hẳn, hắn không hề giao đứa bé cho tôi. Cách đây 20 phút, trợ lý Trần còn nhắn tin nói tôi đừng chọc giận Lục Tiên Sinh nữa, mau chóng đưa Miên Miên về.”

Nghĩ đến đây, Dương Tư Chiêu càng thêm bực bội.

Trước đây cậu là người hiền lành biết bao, vậy mà từ khi gặp Lục Vô Tẫn, cậu sắp biến thành cái bình thuốc súng rồi!

“Thầy Dương, thầy có biết hắn chính là—” Tề Nghiên vừa định nói gì đó thì bị Cố Hoàn ngăn lại.

Cố Hoàn nói: “Thầy Dương thật lòng yêu trẻ nhỏ, yêu nghề. Còn về chuyện nhà Lục Tiên Sinh, chúng tôi cũng không tiện nói nhiều, chỉ mong thầy tự bảo vệ bản thân, dù sao… dù sao thì thân phận của chúng tôi và bọn trẻ cũng sẽ kéo theo không ít rắc rối.”

Vẻ mặt Dương Tư Chiêu cũng trở nên nghiêm nghị: “Tôi hiểu.”

Khi bước ra khỏi trường, Tề Nghiên nhíu mày hỏi Cố Hoàn: “Sao anh không cho em nói?”

“Nói với thầy Dương thì ngoài việc khiến cậu ấy lo sợ ra thì chẳng có tác dụng gì cả. Hơn nữa, em không thấy cậu ấy dành cho con trai Lục Vô Tẫn một sự yêu thương khác thường sao?”

Đám phụ huynh đều dừng bước.

Rõ ràng, khi Dương Tư Chiêu nhắc đến Miên Miên, tình yêu trong mắt cậu gần như tràn cả ra ngoài, ai cũng nhìn thấy rõ.

Cố Hoàn tiếp tục nói: “Mấy người chúng ta sở dĩ bị Yêu Vương truy sát là vì 300 năm trước, khi Yêu Vương phu nhân trốn chạy xuống nhân gian, cha ông chúng ta đã tự ý mở cửa Tuân Sơn cho Yêu Vương phu nhân, còn kiên quyết không nói ra tung tích Yêu Vương phu nhân. Yêu Vương giáng tội, liên lụy đến tận bây giờ. Theo lý mà nói, Yêu Vương đã phát hiện hành tung của chúng ta nhưng vẫn án binh bất động, hoặc là hắn có kế hoạch lớn hơn—”

“—hoặc là, hắn đã tìm thấy người đó rồi.”

Các phụ huynh nhìn nhau, đồng loạt nghĩ đến cùng một người.

Tề Nghiên phản đối: “Nhưng thầy Dương hoàn toàn không quen biết Yêu Vương. Hơn nữa, phu nhân của Yêu Vương cũng là yêu, thầy Dương rõ ràng không có nửa điểm yêu lực.”

“Chuyện của 300 năm trước rồi, cha ông chúng ta cũng nói mập mờ không rõ, chẳng ai tận mắt thấy được Yêu Vương phu nhân, cũng chẳng ai dám khẳng định phu nhân là yêu cả.”

Tề Nghiên im lặng.

Cha của Tiểu Trì đứng ra đề xuất: “Trăm năm chạy trốn là tai họa vô vọng đối với chúng ta, chúng ta chịu đủ rồi. Đằng nào cũng đã rơi vào tay hắn, chi bằng chúng ta chủ động một lần. Đặt cược một ván đi, nếu thầy Dương đúng là người Yêu Vương tìm kiếm, thì một khi cậu ấy gặp nguy hiểm, Yêu Vương nhất định sẽ lộ diện cứu giúp.”

“Đến lúc đó, mọi chuyện sẽ ngã ngũ.”

Sau khi bàn bạc, các phụ huynh đều đồng ý.

Tề Nghiên dặn dò: “Tuyệt đối không được làm thầy Dương bị thương.”

“Đương nhiên rồi, làm thầy Dương bị thương thì đám trẻ kia cũng chẳng tha cho chúng ta đâu.”

Dương Tư Chiêu đã chạy ra chỗ cây thần hai chuyến.

Cậu cảm thấy Lục Vô Tẫn không dám đặt chân vào trường chắc chắn là vì cái cây thần ở góc Tây Nam kia. Trong thế giới của nhân – yêu – thần, yêu quái luôn sợ thần linh.

Cậu đứng dưới gốc cây thần cầu nguyện thành tâm: “Mong cây thần trừng phạt Lục Vô Tẫn, trừ khi hắn ta nhận ra lỗi lầm và trở thành một người cha tốt, nếu không thì đừng bao giờ tranh giành Miên Miên với tôi nữa, hãy cách xa chúng tôi càng tốt.”

Quay lại lớp, sáu nhóc tì đang dẫm lên ghế nhỏ, bò sát bậu cửa sổ, đầu chạm vào nhau.

Dù chỉ là tầng một nhưng tim Dương Tư Chiêu vẫn nhảy lên tận cổ họng, cậu hắng giọng, nghiêm nghị: “Thầy có dặn là không được leo lên bậu cửa sổ không?”

Mấy nhóc tì lật đật leo xuống hết.

Chỉ có Miên Miên là vụng về nhất, xoay người hay xuống ghế đều chậm một nhịp. Lúc tiếp đất bé suýt đứng không vững, vất vả lắm mới xích lại gần các bạn, rồi nhớ ra mình không được đứng quá gần nên lại nhích ra xa một chút.

“Các con đang xem gì thế?”

“Bà quét dọn bị đứt tay ạ!” Nhạc Nhạc trả lời đầu tiên, không quên cầu cứu: “Thầy Tiểu Cừu ơi, phải làm sao đây?”

Thế là Dương Tư Chiêu cầm băng cá nhân đi tìm dì lao công, hỏi ra mới biết không phải chảy máu mà là bị nứt nẻ do trời lạnh.

Ở tuổi của Dương Tư Chiêu, lại đi làm được một năm, thực ra phản ứng với những khổ cực ở đời đã không còn quá mạnh mẽ. Nhưng vừa quay lại, cậu đã bắt gặp ánh mắt đầy mong chờ của đám nhỏ, thế là cậu đi mua một lọ Vaseline tặng dì lao công, dạy dì cách thoa.

Dì lao công vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, rối rít cảm ơn.

Dương Tư Chiêu chỉ tay về phía lớp Mầm (5), cười nói: “Là tấm lòng của bọn trẻ đấy ạ.”

Bậu cửa sổ lớp Mầm (5) lại một lần nữa chật kín những cái đầu nhỏ. Đang lúc buổi chiều nắng gắt nhất, các bé ngước đầu, nheo mắt cảm nhận nắng ấm mùa đông. Nghe tiếng Dương Tư Chiêu, các bé cùng nhỏm dậy cười với cậu và dì lao công. Lớp trưởng Nhạc Nhạc dõng dạc nói: “Bà ơi, bà nhớ giữ gìn sức khỏe nhé ạ!”

Dì lao công nghe xong đột nhiên rơi nước mắt.

Dương Tư Chiêu nhớ lại lời Viện trưởng từng kể, dì lao công lớn tuổi nhất trường này bị mất con thời trung niên, bạc đầu sau một đêm, rồi ly hôn chồng, bao nhiêu năm sống thui thủi một mình, thời gian trôi qua rất khổ.

Tiểu Trì kéo áo Nhạc Nhạc, lo lắng: “Bà khóc rồi, có phải chúng mình nói sai gì không?”

Quyển Quyển như một quả tên lửa nhỏ lao ra, đem cái bánh ngọt vị xoài mình không nỡ ăn tặng cho dì lao công.

Dì lao công chẳng biết đáp lại thế nào, nghẹn ngào hỏi: “Thầy Dương, tôi, tôi—”

“Dì cứ nói cảm ơn các bé là được.”

Dì lao công lập tức nói lời cảm ơn.

Đám nhỏ đồng thanh: “Không có gì ạ!”

Miên Miên chậm nửa nhịp cũng lí nhí theo sau: “Bà ơi, không có gì ạ.”

Dương Tư Chiêu giơ ngón tay cái khích lệ các bé.

Một ngày trôi qua thật nhanh.

Dương Tư Chiêu canh giờ, lấy sẵn quần áo của Miên Miên ở tủ đồ rồi bế bé ra gốc cây thần, dặn dò: “Thầy đi tiễn các bạn khác, sẽ quay lại đón Miên Miên ngay, được không?”

Miên Miên gật đầu thật mạnh: “Dạ.”

Đến khi Tiểu Trần tới đón Miên Miên, Dương Tư Chiêu bắt đầu giả ngu: “Miên Miên á? Tôi không biết, lúc nãy còn ở cạnh tôi mà, anh không thấy bé à?”

Tiểu Trần thở dài: “Thầy Dương, đứa bé thuộc về Lục Tiên Sinh, ngài làm vậy là vi phạm pháp luật đấy.”

“Tôi thực sự không biết mà.” Dương Tư Chiêu mặt mày vô tội.

Tiểu Trần day day trán, tìm kiếm trong đám đông nhưng không cảm nhận được chút hơi thở nào của Miên Miên.

Tim Dương Tư Chiêu đập thình thịch nhưng mặt vẫn phải giữ bình tĩnh, khoanh tay dựa cửa: “Biết đâu Miên Miên lại lẻn đi đâu rồi, trợ lý Trần có thời gian thì nên đi dọc phố mà tìm.”

Biết tỏng là cậu nói dối nhưng Tiểu Trần cũng chịu chết, vì Yêu Vương đã hạ lệnh: Một là không được tiết lộ; hai là không được đe dọa; ba là không được làm hại.

Bị ba tảng đá đè nặng, hắn chỉ đành nhìn ánh mắt láu lỉnh của Dương Tư Chiêu, rồi lái xe ra cuối phố, lấy điện thoại chụp lại cảnh Dương Tư Chiêu bế Miên Miên lấm la lấm lét rời trường, vội vã lên taxi rồi gửi cho Lục Vô Tẫn.

Dương Tư Chiêu ôm chặt Miên Miên đến tận lúc vào nhà mới dám thở phào đặt bé xuống.

Miên Miên đã quen với nhà của thầy, so với hôm qua thì bớt rụt rè hơn nhiều. Dương Tư Chiêu nấu cơm trong bếp, bé cứ bám cửa bếp, thỉnh thoảng nghiêng đầu nhìn Dương Tư Chiêu.

“Miên Miên, há miệng ăn dưa leo nào.”

Bé lập tức ngửa đầu, há to miệng.

Miên Miên ăn gì cũng chậm chạp, im lặng, nhưng không kén ăn, ngoan vô cùng.

“Bé ngoan.” Dương Tư Chiêu mỉm cười với bé.

Để ăn mừng lần đầu tiên bắt cóc Miên Miên chính thức thành công, cậu đặc biệt hầm canh gà. Đậy vung nồi đất lại, cậu ra phòng khách cùng xem hoạt hình với bé. Kết quả là xem hăng quá, không nghe thấy tiếng nước sôi sùng sục trong bếp. Đến khi canh trào ra ngoài kêu xèo xèo, cậu mới hốt hoảng lao vào, không kịp suy nghĩ, tay không chộp lấy nắp nồi đất.

Bàn tay lập tức đỏ ửng vì bỏng.

“Ai nha—”

Cậu đau đến run người, nhưng quay đầu lại vẫn cười với Miên Miên: “Miên Miên đừng sợ, thầy không sao.”

Cái miệng nhỏ của Miên Miên mếu xệch như hình sóng lượn. Dương Tư Chiêu xả tay dưới vòi nước lạnh, bé cứ ôm chân cậu, ngước đầu nhìn không chớp mắt.

Vết bỏng nặng hơn cậu nghĩ, bôi thuốc rồi mà vẫn đau, lúc đi ngủ chỉ cần chạm vào chăn là cậu giật bắn mình, suýt kêu thành tiếng. Nhưng có Miên Miên bên cạnh, cậu cố nhịn, quay sang đối diện với bé, cười hỏi: “Sao Miên Miên vẫn chưa ngủ? 9 rưỡi rồi, đến giờ bé con phải đi ngủ rồi mà.”

“Tay…” Miên Miên xích lại gần lòng cậu.

“Tay thầy hết đau rồi, Miên Miên thổi thổi cho thầy đi.”

Dương Tư Chiêu đưa tay ra trước miệng bé, bé lập tức phồng má thổi phù phù như cái quạt máy nhỏ, thổi đến mức mặt đỏ bừng lên.

Dương Tư Chiêu suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng, vội vàng ôm lấy bé: “Được rồi, thầy chẳng đau tẹo nào nữa.”

Trong lòng cậu như vừa uống một bát sữa ngọt ngào nóng hổi, từng tế bào đều mềm mại hạnh phúc.

Trong đầu cậu chợt lóe lên một ý nghĩ.

Nếu như… Miên Miên là con trai mình thì tốt biết mấy? Chẳng còn gì tuyệt vời hơn thế.

Miên Miên đợi đến khi Dương Tư Chiêu thở đều mới mở mắt ra, nhích từng chút một chui ra khỏi chăn. Bé lăn đến bên cạnh bàn tay của cậu, nằm sấp xuống, chổng mông lên, chu mỏ thổi mạnh vào vết đỏ trong lòng bàn tay cậu.

“Phù phù —”

Chẳng mấy chốc bé đã hết hơi, tựa bên cạnh cánh tay cậu nghỉ vài phút rồi lại thổi tiếp. Vừa mới hít một hơi thật sâu định thổi thì má bé bị một bàn tay vô hình bóp lấy. Bàn tay đó mạnh mẽ và đầy uy lực, không chỉ khống chế bé mà còn véo một cái vào cái má phúng phính.

Miên Miên cố gắng thoát khỏi bàn tay đó ra, quay đầu lại thì thấy Lục Vô Tẫn đang ngồi bên giường.

Lục Vô Tẫn nhìn bé từ trên cao xuống, Miên Miên lập tức dang tay chắn trước mặt Dương Tư Chiêu.

“Cho con thêm ba ngày cuối cùng,” Lục Vô Tẫn không có sự kiên nhẫn như Dương Tư Chiêu, anh đã quen ra lệnh trực tiếp, “Ba ngày sau, theo ta về Tuân Sơn.”

Miên Miên nhíu mày đôi lông mày nhỏ của mình, lao tới cắn vào tay Lục Vô Tẫn, anh đứng im cho bé cắn, rồi sau đó khẽ xì một tiếng: “Giống y hệt mẹ con, chỉ giỏi cắn người.”

Miên Miên vẫn không chịu buông, chẳng mấy chốc, Lục Vô Tẫn cảm thấy tay mình ướt đẫm, là nước mắt của bé con, anh có chút khó chịu, ngồi đờ đẫn một hồi rồi biến mất.

Dương Tư Chiêu ngủ một mạch đến sáng.

Kỳ lạ là đêm qua cậu không nằm mơ.

Người đàn ông kia không xuất hiện.

Lần đầu tiên sau 10 năm không nằm mơ, cậu đột nhiên cảm thấy hụt hẫng, và có chút mất mát không muốn thừa nhận, cứ như thể vừa mới đánh mất đi thứ gì đó.

Quay sang thấy khuôn mặt nhỏ của Miên Miên đang rúc vào lòng mình, cậu cảm thấy ấm lòng, đang định ôm bé thì khựng lại.

Cậu giơ tay lên.

Vết bỏng trên tay đã biến mất hoàn toàn.

Hết chương 09

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...