Đá Ngầm – Bất Nhượng Trần

Chương 35



– Đang đọc tin nhắn của ai đấy?

Giọng nói không vui của Lâm Dụ Chi vang lên từ phía sau, Chu Thời Dã ấn tắt màn hình, nói:

– Không có gì.

Nhạc Thành tháng Tám vừa oi vừa nóng, chẳng khác nào chiếc lồng hấp, khiến tâm trạng người ta cũng bực bội theo. Gần đây Chu Thời Dã cứ có vẻ lơ đễnh, khiến Lâm Dụ Chi càng không vui hơn.

Hai người đã hẹn hò nhau được hai tháng rồi, nhưng Lâm Dụ Chi vẫn không biết Chu Thời Dã đi đâu, làm gì, gặp ai và mỗi thứ Sáu. Đã mấy lần cậu muốn hỏi tới cùng, nhưng lời đến bên miệng lại nuốt về.

Cậu vẫn chưa biết phải giải nói chuyện mình là con trai của chủ nhà máy với anh thế nào.

Mình đã giấu giếm mà lại muốn đối phương nói hết ra, vậy thì tiêu chuẩn kép quá.

Nhưng hôm nay lại là thứ Sáu.

Khí áp thấp bao trùm lên Lâm Dụ Chi, cậu đi theo sau Chu Thời Dã, một trước một sau bước đi trên hành lang ký túc. Chu Thời Dã trở về ký túc xá thay một bộ quần áo rồi ra ngoài, còn cậu thì nằm trên chiếc giường tầng trên của mình, trải qua một đêm yên ổn.

Cậu nhìn theo bóng lưng Chu Thời Dã, thầm quyết tâm.

Sau đó bước ra ngoài!

Nếu sớm muộn gì cũng phải thẳng thắn, vậy chọn ngày không bằng làm luôn hôm nay, chết sớm siêu sinh sớm.

– Chu... – Cậu nuốt nước bọt, vừa mới ngập ngừng gọi ra cái tên ấy đã đâm sầm vào lưng Chu Thời Dã.

***

– Sao không vào trong? – Lâm Dụ Chi ngẩng đầu, suýt nữa tưởng rằng mình hoa mắt.

Lâm Mục Vi đang đứng ngay trong ký túc xá.

Phản ứng đầu tiên của cậu là đến nhìn giường dưới của Chu Thời Dã. May quá, mỗi sáng sớm Chu Thời Dã đều dọn dẹp chăn đệm một lần, không phát hiện ra chiếc giường đơn nho nhỏ này đã phải chịu đựng những gì vào tối hôm trước. Sau khi xác nhận không để lại sơ hở gì, cậu mới nhìn sang bố mình, nhưng cậu còn chưa nghĩ ra sẽ giải thích về sự xuất hiện của Lâm Mục Vi với Chu Thời Dã thế nào, anh đã lên tiếng trước.

Chu Thời Dã nhìn Lâm Mục Vi, gọi một tiếng trang trọng:

– Tổng giám đốc Lâm.

Chuyện gì thế này.

Lâm Dụ Chi nhìn Chu Thời Dã, rồi lại nhìn sang Lâm Mục Vi. Tiếng gọi "Tổng giám đốc Lâm" của Chu Thời Dã không mang vẻ kinh ngạc, hoàn toàn không phải giọng của một công nhân lần đầu gặp ông chủ của mình.

Lâm Mục Vi bình tĩnh gật đầu với Chu Thời Dã, bấy giờ mới nhìn sang Lâm Dụ Chi. Lâm Dụ Chi rùng mình, không kịp suy nghĩ bầu không khí kỳ lạ giữa hai người là sao, tim đã vọt lên cổ họng trước...

Lâm Mục Vi sẽ không mở miệng nói thẳng thân phận của cậu đấy chứ!

Cậu vội đưa mắt ra hiệu cho bố mình.

Lâm Mục Vi nhìn cậu mấy giây, sau đó quay mặt qua, nói với Chu Thời Dã:

– Gần đây tôi mới biết cậu vào nhà máy làm việc. Dạo này bố cậu vẫn khỏe chứ?

Mặc dù đã thở phào một hơi, nhưng Lâm Dụ Chi vẫn cảm thấy khó hiểu trước cuộc đối thoại của hai người. Cậu nghe thấy Chu Thời Dã bình tĩnh nói:

– Chắc là vẫn vậy.

– Tôi rất ngạc nhiên khi cậu đến đây làm việc. – Lâm Mục Vi nói – Tôi còn tưởng rằng đối với cậu đây là một nơi không vui vẻ.

Chu Thời Dã ung dung đáp:

– Đây là nơi mẹ cháu từng sống, ở đây, cháu cảm thấy mình có thể gần mẹ hơn một chút.

Lâm Dụ Chi sửng sốt.

Cậu chợt nhớ ra, đây chính là lời trước đây mình từng nói với Chu Thời Dã.

Lâm Mục Vi im lặng nhìn chằm chằm Chu Thời Dã mấy giây, sau đó nói:

– Tôi nghe nói cậu làm việc rất nhanh nhẹn, chưa bao giờ mắc lỗi. – Nói đến đây, ông nhìn sang Lâm Dụ Chi, dường như đang nói cho cậu nghe – Đứa trẻ thông minh như cậu, có biết bao cơ hội công việc tốt hơn đang chờ cậu, đừng lãng phí những năm tháng tươi đẹp nhất ở chuyền sản xuất không cần sức sáng tạo này.

Tâm trạng của Lâm Dụ Chi chưa bao giờ phức tạp như lúc này.

Lâm Mục Vi luôn ôn hòa, chưa bao giờ lạnh lùng trước mặt người trẻ như thế, càng không nói chuyện kiểu thẳng thừng trước mặt người trẻ mà mình không quen. Nhưng thái độ của ông với Chu Thời Dã lại khiến người bàng quan như Lâm Dụ Chi cảm thấy không thoải mái.

Tuy nhiên, cảm xúc của Chu Thời Dã vẫn không có gì thay đổi.

Anh "vâng" một tiếng, từ tốn trả lời:

– Cháu cũng nghĩ vậy.

Dứt lời, vẻ mặt anh trở nên lạnh lùng, nhưng vẫn lịch sự nói:

– Tổng giám đốc Lâm, tối nay cháu còn có việc, bây giờ phải đi rồi. Cảm ơn chú đã quan tâm, biết cháu ở đây còn có lòng tới đây một chuyến.

***

Chu Thời Dã không thay quần áo mà ra ngoài luôn.

Lâm Dụ Chi cảm thấy hình như trước lúc đi anh đã nhìn sang mình, nhưng không chào hỏi gì hết. Cậu đứng ngơ ngác trước cửa ký túc xá một lúc lâu, sau đó đóng cửa ký túc xá, bước về phía trước mấy bước, đặt mông ngồi xuống chiếc giường dưới không ai sử dụng.

– Bố quen Chu Thời Dã ạ? Tại sao lần trước bố không nói cho con biết? – Nói đến đây, Lâm Dụ Chi chợt ngừng lại, hỏi tiếp – Không đúng, có phải bố đã biết anh ấy làm việc trong nhà máy từ lâu rồi không? Còn nữa, tại sao lại gọi đây là nơi không vui?

Cậu hỏi liên tục mấy câu, nhưng Lâm Mục Vi lại chẳng trả lời câu nào. Ông hỏi ngược lại:

– Con đã quên mất mình đồng ý với thư ký Mã chuyện gì rồi à?

Tất nhiên Lâm Dụ Chi còn nhớ.

Cậu đã đồng ý với thư ký Mã rằng sau khi cảm ơn đồng nghiệp xong sẽ tới nhà máy mới, nhưng đó là trước khi quan hệ của cậu và Chu Thời Dã gần hơn một bước. Cậu ấn tạm dừng chuỗi nghi vấn kia, khẩn thiết cầu xin:

– Bố, con thực sự không muốn sang nhà máy mới, con muốn ở lại đây.

Lâm Mục Vi hỏi tiếp:

– Cậu ta có biết con là ai không?

Câu hỏi này trúng ngay hồng tâm, Lâm Dụ Chi vô cùng chột dạ, nhỏ giọng đáp:

– Không biết. – Dứt lời lại vội vàng bổ sung thêm một câu – Haiz, bố đừng nói cho anh ấy biết, bố cứ để con tự...

Song, Lâm Mục Vi chẳng để cậu nói hết câu:

– Con chắc chứ?

Lâm Dụ Chi sửng sốt:

– Sao cơ ạ?

– Bố đã nói với con rồi, mẹ cậu ta từng là việc ở đây. – Lâm Mục Vi ngừng một lát, dường như đang do dự điều gì, cuối cùng hạ giọng nói – Bố chỉ không nói với con năm ấy mẹ cậu ta đã qua đời ở đây.

Lâm Dụ Chi há miệng mãi mà vẫn chưa hoàn hồn về, như thể không nghe hiểu.

Mẹ của Chu Thời Dã đã không còn trên đời, chuyện này cậu biết, nhưng cậu chưa bao giờ nghĩ rằng mẹ anh lại qua đời trong nhà máy này.

Cậu hỏi lí nhí:

– Do sự cố ạ?

Lâm Mục Vi lắc đầu:

– Bà ấy nhảy từ trên sân thượng xuống. Cảnh sát đã điều tra qua, là do tự sát.

Tự sát.

Lâm Dụ Chi như bị sét đánh.

Lúc mở miệng nói chuyện, cậu cảm giác nhịp thở của mình cũng run theo:

– Tại sao ạ?

Lâm Mục Vi đứng dậy khỏi ghế, bước tới ngồi xuống giường bên cạnh cậu, vỗ vai cậu:

– Dụ Chi, nghe lời bố, theo bố về nhà đi. Sau này tránh xa cậu ta ra một chút.

Lâm Dụ Chi vẫn hỏi:

– Tại sao?

– Sau khi mẹ cậu ta xảy ra chuyện, nhà máy đã gửi tiền hỗ trợ và an ủi, hơn nữa, còn nhiều hơn một lần so với quy định của pháp luật. – Lâm Mục Vi chậm rãi nói – Dụ Chi, con có biết điều đó có ý nghĩa gì không? Giá cả sinh hoạt ở quê bọn họ không cao, cầm món tiền đó, đời này bọn họ không cần phải làm việc cũng sống thoải mái. Con cảm thấy tại sao tự dưng cậu ta lại vào nhà máy mà trước đây mẹ cậu ta từng gặp chuyện.

Đầu óc Lâm Dụ Chi vô cùng rối loạn. Ánh mắt đờ đẫn nhìn về phía chiếc giường ngăn nắp không giống như có người từng nằm, trả lời một cách máy móc:

– Quan hệ của bố anh ấy và anh ấy không tốt, bố anh ấy nhận tiền chứ đâu phải anh ấy nhận tiền, bình thường anh ấy rất tiết kiệm...

Lâm Mục Vi nói:

– Con có vẻ hiểu bố cậu ta nhỉ?

Lâm Dụ Chi không nói gì. So với bố Chu Thời Dã thì cậu hiểu bố mình hơn. Lâm Mục Vi có được ngày hôm nay từ hai bàn tay trắng, mỗi một đồng tiền trong tay ông đều không phải gió thổi tới, quan niệm về tiền của ông rất thiết thực, ông không mua nhà xịn, xe sang, không ham hưởng thụ, ngoại trừ thích đánh bài ra thì không có sở thích lãng phí tiền của nào khác.

Cậu quay mặt qua, nhìn Lâm Mục Vi hỏi:

– Tiền bồi thường, tại sao lại phải gấp đôi?

Bầu không khí ngay lập tức im lặng.

Dường như Lâm Mục Vi không nghĩ rằng cậu sẽ hỏi như vậy, thoáng sửng sốt, giải thích:

– Của đi thay người. Năm ấy bố của cậu ta suốt ngày tới nhà máy sinh sự.

– Chỉ vì lý do ấy thôi ạ?

– Không thì còn vì gì nữa?

– Mẹ anh ấy nhảy lầu tự sát. – Lâm Dụ Chi hít sâu một hơi – Có liên quan gì tới nhà máy của chúng ta không?

Lần này Lâm Mục Vi im lặng mấy giây.

Ông đứng dậy, kết thúc luôn đề tài này:

– Dọn dẹp đồ, theo bố về nhà.

– Có liên quan không?

– Tủ nào của con?

– Bố trả lời câu hỏi của con được không?

Giọng của Lâm Dụ Chi hơi lớn, Lâm Mục Vi cũng nói với vẻ mất kiên nhẫn:

– Người ta chết trong nhà máy của chúng ta, sao có thể nói là không liên quan được? Chuyện đã qua đi nhiều năm như vậy, tiền cũng đền rồi...

– Con đang hỏi, – Lâm Dụ Chi nhìn chằm chằm vào ông, hỏi rõ từng chữ – Chúng ta có sai không?

Lâm Mục Vi không trả lời ngay lập tức, Lâm Dụ Chi cảm thấy tim mình như lạnh đi một nửa.

– Nếu chúng ta không sai. – Cậu truy hỏi – Vậy tại sao bố lại quan tâm chuyện anh ấy đến đây làm việc?

– Đừng làm ồn nữa, đây là ký túc xá của nhân viên. – Lâm Mục Vi vẫn không trả lời thẳng vào vấn đề, chỉ hạ giọng nói – Đó là chuyện của mười mấy năm trước rồi.

Ông nói úp mở, lần đầu tiên Lâm Dụ Chi cảm thấy bố mình chẳng khác nào một người xa lạ.

Cậu cúi đầu, nói:

– Con không về.

– Đừng có tùy hứng như vậy.

– Con không về. – Thái độ của Lâm Dụ Chi rất kiên quyết – Con muốn ở lại đây.

– Dụ Chi. – Lâm Mục Vi dịu giọng – Nếu con cảm thấy một mình buồn quá thì có thể tìm Tiểu Văn chơi, con và Tiểu Văn vẫn thân nhau suốt đó thôi?

– Chu Thời Dã là Chu Thời Dã, Tống Ức Văn là Tống Ức Văn. – Lâm Dụ Chi nói – Không ai quy định rằng con chỉ có thể chơi với một người. Hơn nữa, chẳng phải bố đã dạy con rằng ra ngoài phải kết bạn nhiều hơn hay sao?

Lâm Mục Vi nói:

– Nếu con thực sự nghe lời bố, vậy thì hiện tại bố nói cho con biết, bố không muốn con kết bạn với cậu ta.

Lâm Dụ Chi quay sang nhìn bố mình, dường như nhất định phải nghe được một đáp án chính xác từ ông:

– Tại sao?

Sự cố chấp của cậu khiến Lâm Mục Vi không biết phải làm gì.

– Lâm Dụ Chi. – Ông day trán, sa sầm mặt, hiếm khi mới gọi cả họ lẫn tên con trai như vậy – Bố hỏi con lần cuối cùng, rốt cuộc con có theo bố về hay không?

***

Chu Thời Dã quay về ký túc xá đã là một giờ sáng.

Anh mở cửa, nương theo ánh trăng ảm đạm nhìn thấy bóng người đang ngủ quay mặt vào trong. Sợ bị người ta phát hiện cho nên mỗi tối thứ Sáu Lâm Dụ Chi đều ngủ ở giường trên đợi anh về. Anh khóa trái cửa, nhẹ nhàng bước tới cạnh giường, Lâm Dụ Chi đột ngột xoay người, ánh mắt hai người chạm nhau trong bóng tối.

– Vẫn chưa ngủ à? – Chu Thời Dã khẽ hỏi.

Kỳ thực anh không ngờ rằng hôm nay về tới ký túc xá vẫn còn được nhìn thấy Lâm Dụ Chi. Thái độ của Lâm Mục Vi đã rất rõ ràng rồi, anh nghĩ rằng bất kể ra sao thì ông ta cũng sẽ dẫn con trai cưng của mình rời khỏi đây.

Nhưng Lâm Dụ Chi không đi.

Lâm Dụ Chi hỏi:

– Sao anh về muộn thế?

Giọng cậu hơi khàn, mí mắt sưng húp, Chu Thời Dã vươn tay xoa mặt cậu, hỏi:

– Sao em lại khóc?

Lâm Dụ Chi hỏi:

– Anh đã đi đâu?

– Gặp bạn.

– Bạn gì?

Đúng như những gì Lâm Dụ Chi nghĩ, Chu Thời Dã không trả lời câu hỏi này. Lâm Dụ Chi cắn môi, nói:

– Năm ấy... mẹ anh...

Cậu chưa nói hết câu, Chu Thời Dã đã biết cậu muốn hỏi gì. Anh hạ giọng nói:

– Em biết rồi à?

– Tại sao bà ấy...

– Tại sao em lại hỏi chuyện này?

Lâm Dụ Chi ngồi dậy khỏi giường, nghiêm túc hỏi:

– Không thể nói với em được ạ?

Chu Thời Dã ngẩng đầu nhìn cậu một lát.

Ánh trăng mông lung, Lâm Dụ Chi nín hết nước mắt xuống đáy mắt, vành mắt mỏng manh dường như sắp không chịu được nữa rồi. Một giọt nước trong suốt trượt ra khỏi vành mắt, Chu Thời Dã khẽ nói:

– Có thể.

Dứt lời, anh lùi về sau một bước, nhường chỗ cho Lâm Dụ Chi, nói:

– Xuống đây.

***

Lâm Dụ Chi dùng cả tay cả chân leo xuống giường.

Chu Thời Dã vào phòng tắm rửa mặt, khi bước ra ngoài, Lâm Dụ Chi đã ngồi ngay ngắn trên giường dưới rồi.

Chu Thời Dã ngồi xuống bên cạnh cậu, chần chừ cất tiếng:

– Bà ấy...

Anh đã diễn tập vô số lần trong đầu mình việc phải kể cho Lâm Dụ Chi nghe câu chuyện về cái chết của mẹ anh thế nào. Nhưng khi tới thời khắc này, đáp án anh đưa ra lại khác xa kế hoạch:

– Bị người bố khốn nạn của anh ép chết.

Lâm Dụ Chi mở to mắt, một lúc lâu sau chẳng nói được một lời. Tối hôm nay cậu đã chuẩn bị tâm lý rất lâu, vậy mà Chu Thời Dã lại nói ra một đáp án hợp tình hợp lý nhưng hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cậu.

– Đừng khóc nữa. – Chu Thời Dã vươn tay ra ôm cậu vào lòng.

Cơ thể rơi vào một vòng tay ấm áp, thần kinh căng thẳng cả buổi tối ngay lập tức thả lỏng, ấy vậy mà nước mắt vẫn không ngừng rơi. Hai tay Lâm Dụ Chi ôm lấy eo anh, vùi mặt vào hõm cổ anh, sụt sịt hỏi:

– Bố anh đã làm gì?

– Anh sẽ kể cho em nghe sau. – Chu Thời Dã vỗ về vai cậu như an ủi – Bây giờ anh kể cho em nghe, em lại khóc không chịu dừng. Cuối tuần này không nghỉ ngơi, ngày mai em có còn định đi làm không?

Lâm Dụ Chi siết chặt cánh tay, ôm anh chặt thêm chút nữa.

– Anh vừa mới nói... – Cậu hỏi dò – Không làm việc ở đây mãi, là thật ạ?

Chu Thời Dã đáp:

– Thật.

Tốt quá. Lâm Dụ Chi nghĩ. Cậu hi vọng rằng Chu Thời Dã rời khỏi nơi có thể nảy sinh mâu thuẫn với Lâm Mục Vi này.

Cậu không khóc nữa, Chu Thời Dã cũng không nói thêm gì, hai người im lặng ôm nhau trong bóng tối một lát. Chu Thời Dã kéo tay cậu ra, đứng dậy.

– Anh định đi đâu? – Lâm Dụ Chi lập tức căng thẳng túm chặt vạt áo phông của Chu Thời Dã.

Chu Thời Dã cúi đầu nhìn cậu:

– Lấy giấy cho em, nước mũi của em cọ vào cổ anh rồi.

Lâm Dụ Chi chớp chớp mắt, mặt đỏ ửng lên:

– Đâu có.

– Em xấu hổ gì? – Chu Thời Dã lau cổ mình, nói như thể không có chuyện gì hết – Anh còn dọn cả bãi nôn của em rồi mà.

– Chu Thời Dã! – Bị chọc đúng chỗ xấu hổ, Lâm Dụ Chi chỉ mong có thể đào một cái lỗ chui xuống. Cậu ló người ra, vừa bịt miệng Chu Thời Dã vừa càu nhàu – Anh đừng nói nữa!

Cậu bước chân trần xuống đất, lại được Chu Thời Dã bế lên, đặt xuống giường. Chu Thời Dã bước ra ngoài ban công, lấy một cuộn giấy trong nhà vệ sinh rồi quay lại, xé mấy đoạn ra ấn lên mặt Lâm Dụ Chi, để cậu hỉ mũi vào đó.

Lâm Dụ Chi ngơ ngác nhìn người trước mắt, cậu ngơ ngác nghĩ, bố, chắc chắn bố đã nghĩ nhầm rồi.

Nếu như Chu Thời Dã thực sự có ý đồ khác, nếu anh ấy biết con chính là con trai của chủ nhà máy...

Tại sao anh ấy có thể dịu dàng an ủi con như vậy.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...