Đá Ngầm – Bất Nhượng Trần

Chương 40



Lâm Dụ Chi giật nảy mình, vội vàng ôm cổ anh, quắp chặt chân vào eo anh.

Cậu cúi đầu áp trán lên trán Chu Thời Dã, bốn mắt nhìn nhau.

- Em đoán sai rồi à? - Cậu khẽ hỏi.

Chu Thời Dã nói:

- Sai đến khó tin.

Lâm Dụ Chi bật cười.

Cậu nghiêng đầu, ngậm lấy môi Chu Thời Dã, quấn lấy đầu lưỡi anh, trao anh một nụ hôn dịu dàng. Chu Thời Dã dùng ngón tay mở rộng đơn giản cho cậu, sau đó tách hai cánh mông tròn ra, ưỡn hông đâm thứ của mình vào.

Hai người đồng thời rên lên một tiếng.

Hôm nay dường như Chu Thời Dã có vẻ nôn nóng hơn bình thường, anh không cho Lâm Dụ Chi quá nhiều thời gian để thích nghi, chỉ chầm chậm ra vào mấy cái, sau đó bất ngờ đâm sâu toàn bộ vào trong. Hai bàn tay anh đỡ mông Lâm Dụ Chi, cậu có thể cảm nhận được cơ bắp ở cánh tay gồ lên do dùng sức, nhịp tim đập cũng rõ ràng bên tai. Rất nhanh sau đó, trong nhà tắm văng vẳng âm thanh va chạm của da thịt, cùng với tiếng th* d*c hòa của cả hai hòa vào nhau, Lâm Dụ Chi bị đâm tới mức toát mồ hôi, cơ thể mềm nhũn, đôi chân dài không khỏi trượt xuống. Cậu chỉ đành siết chặt cánh tay, cố gắng đeo trên người Chu Thời Dã, nói với anh, cậu hết sức rồi.

Đôi mắt cậu đỏ ngầu, giọt nước bám trên khóe mi chực rơi xuống, như thể bị ức h**p lắm. Chu Thời Dã r*t r* kh** c* th* cậu, giữ nguyên tư thế ấy, bế cậu về giường, sau đó đặt hai chân cậu lên vai mình rồi tiếp tục đâm vào.

Lần này đâm vào tận sâu bên trong, Lâm Dụ Chi ngừng thở mất mấy giây, cậu cảm giác mình và Chu Thời Dã gắn kết không một khe hở, anh hoàn toàn lấp đầy cậu.

Chu Thời Dã cúi đầu hôn lên chân cậu, rút ra, rồi lại đâm mạnh vào. Tư thế này vô cùng quen thuộc, anh không cần tốn thời gian tìm kiếm điểm nhạy cảm của Lâm Dụ Chi. Lâm Dụ Chi bị đâm đến mức ánh mắt rời rạc, hai chân trượt xuống khỏi vai anh rồi lại bị anh cầm chân tách ra rộng hơn. Của cậu cũng căng lên, run rẩy dựng đứng phía trước, còn bị Chu Thời Dã đùa nghịch, từng dòng chất lỏng tràn ra khỏi đỉnh, dịch thể tình yêu trong suốt văng khắp nơi.

Chu Thời Dã cúi người ôm cậu, vùi mặt vào hõm vai cậu, nói muốn bắn trước một lần.

Lúc b*n r* là cứng nhất, c** nh* cứng rắn đang đợi b*n r* kia đâm cho Lâm Dụ Chi mê mẩn, làm gì còn nghe rõ anh đang nói gì, chỉ biết mơ màng gật đầu. Mãi cho tới khi Chu Thời Dã bắn xong, lật người cậu qua đâm vào lần nữa, cậu mới nhận ra đó không phải là một câu hỏi mà là một lời thông báo.

Chu Thời Dã bắn xong một lần, lần thứ hai trở nên dài hơn khiến người ta khó lòng chịu đựng, Lâm Dụ Chi bị lăn qua lăn lại sắp không chịu nổi nữa rồi, Chu Thời Dã ôm cậu, hơi rút ra rồi lại đâm vào, khiến cậu lại l*n đ*nh lần nữa. Cuối cùng, giọng Lâm Dụ Chi khàn chẳng khác nào chiếc chiêng vỡ mặt, vừa gọi tên anh, vừa gọi anh là "anh", gần như cầu xin anh b*n r*.

Lần cuối cùng, cơ thể hai người và giường đều vô cùng nhếch nhác, không biết là mồ hôi hay là t*nh d*ch tan ra, cũng chẳng biết là của ai nữa. Chu Thời Dã còn chưa kịp xử lý sạch sẽ cho cậu, cậu đã ngủ thiếp đi rồi.

***

Lúc tỉnh lại, trong phòng đã tối om, Lâm Dụ Chi chậm chạp định thần, nhấc cánh tay nhức mỏi lên sờ lần điện thoại đặt trên tủ đầu giường. Nhưng phía sau chợt có một bàn tay vươn tới, kéo tay cậu về.

Chu Thời Dã cong đầu gối tách hai chân cậu ra.

Cái thứ không biết mệt mỏi kia lại rục rịch ngóc đầu sau lưng cậu, men theo khe mông cậu đâm vào bên trong. Lâm Dụ Chi không biết bây giờ là mấy giờ, cũng chẳng rõ buổi chiều bọn họ đã làm mấy lần nữa, yếu ớt nói:

- Còn làm nữa, hai chúng ta sẽ chết trên giường đấy.

- Ừm... - Chu Thời Dã quay mặt cậu qua, hôn lên môi cậu.

Lâm Dụ Chi bị hôn đến mức nhịp thở nóng dần lên. Cậu xoay tay ấn mông Chu Thời Dã, chủ động nhấc cao một chân lên, nhưng cuộc chiến mới còn chưa bắt đầu, cái bụng còn chưa nhận được lương thực đã phát ra tiếng kháng cự đầy bất mãn trước rồi.

Bấy giờ Chu Thời Dã mới buông cậu ra:

- Đói rồi à?

Lâm Dụ Chi nhìn anh với ánh mắt u oán, không trả lời. Sáng nay cậu hưng phấn quá, trước khi tới trạm tàu hỏa không ăn gì, cả ngày hôm nay chỉ dựa vào mỗi quả táo buổi trưa để cầm hơi, bây giờ đã đói tới mức lưng dán vào bụng rồi.

Cậu không trả lời, nhưng cái bụng lại sôi òng ọc thêm mấy tiếng. Chu Thời Dã hạ giọng cười, lòng bàn tay ấm áp đặt lên phần bụng xẹp lép của cậu xoa xoa, hỏi cậu muốn ăn gì.

- Anh mua bánh cơ mà... - Lâm Dụ Chi nói - Ăn cái đó đi.

Chu Thời Dã mở đèn đầu giường, cầm điện thoại lên tìm kiếm đánh giá của thực khách trên app đặt đồ ăn, gọi một phần bánh cuốn thịt bò và một phần bánh cuốn trứng, sau đó gọi thêm dịch vụ giao hàng từ cửa hàng tiện lợi 24 giờ, mua một con dao gọt hoa quả.

***

Một giờ sáng, Lâm Dụ Chi c** tr*n ngồi trên chiếc ghế gỗ cạnh chiếc bàn nhỏ, ăn hết miếng bánh cuốn cuối cùng trong hộp đồ ăn.

- Ngon không? - Chu Thời Dã hỏi.

Lâm Dụ Chi đáp:

- Cực kỳ ngon.

Chu Thời Dã không thích ăn bánh cuốn, nhưng có thể nhận biết hương vị của bánh cuốn có ngon hay không, cũng biết cậu lại nói trái với lòng mình, nhưng không vạch trần cậu mà chỉ đưa quả táo đã gọt vỏ qua:

- Này.

Lâm Dụ Chi cầm lấy táo, cắn một miếng.

Táo được gọt vỏ dường như còn ngọt hơn.

- Chu Thời Dã - Cậu vừa cắn táo vừa nói - Hôm nay anh lạ thật đấy.

Chu Thời Dã rút một tờ khăn giấy ra, lau tay, hỏi:

- Sao em lại nói vậy?

Lâm Dụ Chi nghĩ một lát, trả lời thành thật:

- Hôm nay anh tốt lắm luôn.

Hôm nay Chu Thời Dã tốt hơn mọi ngày, tốt đến mức khiến cậu cảm thấy kinh ngạc, hạnh phúc tới quá bất ngờ sẽ khiến người ta bất giác cảm thấy hoang mang và lo sợ.

- Nhưng tốt hơi quá. - Cậu nghiêm túc nói - Anh có biết, trước khi chém đầu thì phải cho phạm nhân ăn cơm ngon...

Chu Thời Dã lập tức ngả người về phía trước, bịt miệng cậu lại.

- Anh đã bảo không được nói linh tinh rồi mà. - Anh nghi ngờ sớm muộn gì sẽ có một ngày cậu nhóc hễ đắc chí là lại ăn nói không suy nghĩ này làm cho tức chết - Táo cũng không chặn nổi miệng em.

Lâm Dụ Chi đập tay anh ra.

Cậu ngồi bắt tréo chân, thản nhiên đong đưa.

- Thứ này sao có thể bịt miệng người khác được chứ? - Cậu liếc nhìn giữa chân Chu Thời Dã với ánh mắt ẩn ý - Anh phải thử thứ gì khác to hơn, cứng hơn.

Vừa dứt lời, cậu giẫm lên nó với vẻ không đứng đắn.

Cậu ăn no cơm, tinh thần phấn chấn, cảm thấy mình còn có thể tiếp tục đại chiến ba trăm hiệp.

- Thử xem. - Cậu nhìn Chu Thời Dã, ngón chân ấn ấn lên khối căng phồng qua lớp q**n l*t, cảm nhận thứ bên dưới lòng bàn chân mình càng căng hơn - Để em thử xem.

- Miệng em toàn mỡ. - Chu Thời Dã ấn chân cậu xuống.

- Em đi đánh răng. - Lâm Dụ Chi lập tức bật dậy khỏi ghế, chui tọt vào nhà tắm.

Chu Thời Dã nhìn theo bóng lưng cậu, khẽ cong khóe môi, đứng lên theo sau cậu vào nhà tắm.

Chu Thời Dã biết rõ hôm nay mình biểu hiện rất khác thường. Nhưng bây giờ trong đầu anh chỉ có một suy nghĩ duy nhất, trả lại toàn bộ những gì anh nợ Lâm Dụ Chi cho cậu. Dường như chỉ khi làm vậy, anh mới tạm thời trốn tránh lời khiển trách từ lương tâm, tạm thời quên đi mình có lỗi với mẹ, quên đi chuyện mình đã làm một kẻ đào binh.

Nhưng bất luận ra sao, kể từ ngày hôm nay trở đi, cuộc đời tạm ngừng của anh sẽ bước sang trang mới.

Qua mười một năm, có một người xuất hiện, nói rằng muốn cho anh một tổ ấm.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...