Đá Ngầm – Bất Nhượng Trần

Chương 47



Nóng quá.

Cảm giác nóng rát trên trán khiến Lâm Dụ Chi cau mày, cậu hé mắt nhìn, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến cậu cảm thấy bối rối.

Bên ngoài cửa sổ, bầu trời trong xanh như được gột rửa, ánh nắng ban mai chói chang dát vàng căn phòng. Cậu vừa định giơ tay lên che đi, bỗng thấy một bàn tay với các khớp ngón tay rõ ràng đã vươn ra từ phía sau.

Những ngón tay chai sần vuốt qua xương mày, chậm rãi trượt xuống theo gò má, khe hờ lên mắt cậu.

– Tắm nắng đi. – Một giọng nói khàn khàn vang lên từ phía sau. Cơn buồn ngủ của Lâm Dụ Chi bỗng bay sạch, cậu vô thức định đứng dậy, nhưng cánh tay kia đột ngột siết chặt kéo cậu vào – Nằm thêm một lát nữa đi.

Thân nhiệt của người phía sau áp sát tới đây. Lòng bàn tay áp trước mắt cậu vừa dịu dàng vừa khô ráo, ánh nắng nhuộm mấy ngón tay thành màu vàng chanh trong suốt. Lâm Dụ Chi ngơ ngác trong cảm giác ấm áp quen thuộc, rồi giật phắt bàn tay kia ra, vùng thoát khỏi cái ôm mập mờ này.

Chu Thời Dã buông bàn tay lơ lửng giữa không trung xuống, nhưng vẫn giữ nguyên tư thế ngủ vừa rồi, nói:

– Quần áo của em ở trong tủ.

Lâm Dụ Chi vẫn mặc nguyên bộ đồ Âu tối qua, còn chưa cởi áo vest. Ngủ qua một đêm, bộ đồ Âu màu đen bị đè cho nhăn nhúm. Cậu thuận tay vuốt vuốt vạt áo, cầm điện thoại lên nhìn qua một cái, đã hơn chín giờ rồi.

– Anh không đi làm à? – Cậu lạnh lùng hỏi.

– Xin nghỉ rồi. – Bấy giờ Chu Thời Dã mới chậm chạp ngồi dậy – Khoảng thời gian này anh làm việc ở nhà, sếp Vương đã đồng ý rồi.

Anh ngừng một lát, nhắc nhở cậu:

– Dép lê đặt trên kệ ngoài cửa.

Lâm Dụ Chi đang cúi người đeo dép chợt khựng lại thầm nghĩ Chu Thời Dã xin nghỉ không cần phải thông qua Vương Mạn:

– Anh nói chuyện tôi ở đây với sếp Vương rồi à?

– Có gì đâu mà không nói được. – Chu Thời Dã bước xuống giường, lấy một bộ quần áo ngủ ra khỏi tủ, đặt dưới chân giường cho cậu – Đi tắm đi, trong phòng tắm có khăn mặt và bàn chải mới.

Lâm Dụ Chi nhìn chằm chằm anh hỏi:

– Ép buộc người khác thú vị lắm hả?

– Không thú vị. – Chu Thời Dã kéo khóa chăn, nhanh nhẹn kéo ruột chăn ra khỏi vỏ, rồi lại tháo cả vỏ gối đầu – Tắm xong rồi thì ra ăn sáng.

Đúng là chỉ biết tự lừa dối bản thân. Lâm Dụ Chi lạnh lùng nhìn anh làm những gì giống y hệt bốn năm trước, chỉ cảm thấy vẻ ngoài bình lặng giả tạo này còn chói mắt hơn cả căn phòng tràn ngập nắng mai.

Năm ấy Chu Thời Dã đã giấu giếm cậu để lên kế hoạch tất cả, sau đó lại lạnh lùng châm ngòi, những mảnh vỡ từ vụ nổ vẫn còn găm trong xương thịt cậu.

Chính anh là người không để lại đường lùi cho hai bọn họ.

Lâm Dụ Chi siết chặt điện thoại, rảo bước rời khỏi căn phòng khiến người ta ngột ngạt này, sau đó chợt dừng bước.

Có một sự thay đổi đáng chú ý ở phòng khách. Chiếc kệ sách trước đó đặt đầy sách pháp luật đã được làm trống hai tầng, chuyển thành sách của cậu.

Ngoại trừ sách ra...

Lâm Dụ Chi bước tới gần, đứng trước giá sách, nhìn chằm chằm vào thứ trước mặt mình.

Thật bất ngờ khi Chu Thời Dã lại đặt những thứ này ở đây.

Một con thuyền giấy đã ngả vàng nằm lặng im trên tấm gỗ trắng trơn của giá sách. Con thuyền mà cậu đã dùng làm ảnh đại diện Wechat. Bên cạnh thuyền giấy còn có một chiếc thuyền buồm nhỏ thủ công to cỡ bàn tay. Thân thuyền được làm bằng gỗ sồi, buồm làm từ vải lanh, cột buồm buộc một sợi dây màu đỏ sẫm. Đó là món quà một khách hàng gửi cậu, được gửi tới quầy lễ tân của công ty nhận sau đó chuyển cho cậu.

Lâm Dụ Chi vẫn nhớ vị khách này. Khi ấy cậu mới chỉ vào làm việc ở Mankel được hơn sáu tháng, cậu đã add Wechat của khách hàng từ nhóm của khách hàng. Mặc dù cuối cùng đơn hàng không thành công, nhưng mỗi dịp lễ tết người ấy luôn gửi tin nhắn chúc mừng cho Lâm Dụ Chi trước.

Trong lòng cậu bỗng dâng lên một cảm giác kỳ quái.

Lâm Dụ Chi cắn môi. Nếu hôm qua không nhìn thấy khung ảnh kia, chắc chắn cậu sẽ không nảy ra suy nghĩ hoang đường đến vậy. Tặng quà là một phương thức xã giao vô cùng bình thường. Cậu biết mình hơi nhạy cảm, nhưng chẳng hiểu sao cuối cùng cậu vẫn mở lịch sử trò chuyện với người đó ra.

Tin nhắn cuối cùng dừng lại ngay trước Tết Nguyên Đán năm nay, người đó gửi tới một tin nhắn chúc mừng năm mới ngắn gọn, cậu cũng đáp lại bằng một lời chúc ngắn gọn.

"Quản lý Lâm, chúc mừng năm mới."

"Cảm ơn. Tôi cũng chúc anh năm mới thuận lợi, gia đình hạnh phúc."

Kéo lên trên nữa, là chúc Tết dương lịch, ...

Lịch sử trò chuyện rất bình thường.

Lâm Dụ Chi lại kéo tới hai tin nhắn cuối cùng.

Tết Trung thu năm nay, người đó không gửi tin nhắn chúc mừng.

Cậu không khỏi nhìn vào bếp một cái, nơi đó đang truyền tới tiếng thái rau lách cách.

Không thể nào.

Không thể nào.

Lâm Dụ Chi đứng nguyên tại chỗ do dự hồi lâu, giơ điện thoại lên chụp ảnh chiếc thuyền buồm thủ công kia, vừa đi vào phòng ngủ vừa gõ một tin nhắn khách sáo qua loa: "Hôm nay dọn giá sách, cho nó cập bến mới." Cùng với một emoticon mặt cười.

Cậu đi tới cửa phòng ngủ, mắt nhìn vào chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường mấy giây rồi lại nhìn điện thoại trong tay mình. Ngón tay cậu đã ấn gửi trước khi não kịp suy nghĩ, nhưng còn chưa kịp gửi kèm hình ảnh, phía tủ đầu giường chợt vang lên tiếng ù ù.

Cậu lập tức nhìn qua đó, nhịp thở và biểu cảm đồng thời cứng đờ.

Một thông báo tin nhắn mới hiện trên màn hình điện thoại đang sáng của Chu Thời Dã.

Lâm Dụ Chi máy móc di chuyển ngón tay, gửi tấm ảnh vừa mới chụp qua, phía tủ đầu giường đồng thời vang lên tiếng rung "ù ù", màn hình còn chưa tắt lại bật ra một dòng thông báo mới.

Tiếng thái rau trong bếp vẫn còn đó, Lâm Dụ Chi nhìn tài khoán ghi chú là "Anh Thạch" trong Wechat của mình, cắn môi đến mức tái cả đi.

Anh ta chính là Chu Thời Dã.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...