Đá Ngầm – Bất Nhượng Trần

Chương 55



Gần cuối năm, trong khi các bộ phận khác đã bắt đầu lười biếng và mong chờ kỳ nghỉ lễ thì bộ phận kinh doanh lại bận hơn thường ngày. Lâm Dụ Chi và nhóm của cậu đã làm việc như con quay suốt hai tuần, đích thân giám sát từ việc lên kế hoạch mua quà cảm ơn đến đồ ăn thức uống trong buổi tiệc. Sự kiện tri ân khách hàng vừa kết thúc cũng chính là lúc bữa tiệc thường niên của công ty bắt đầu. Cuối cùng thì lần này Lưu Chiêu cũng được toại nguyện – Giám đốc Lâm đã đánh mạt chược với bọn họ cả tối hôm đó.

Vào ngày 26 tháng 12 âm lịch, ngay trước khi mùa cao điểm di chuyển dịp Tết bắt đầu, lần đầu tiên Lâm Dụ Chi đặt chân đến thành phố cao nguyên giao giữa ba tỉnh Vân Nam, Quý Châu và Tứ Xuyên.

Đây cũng là lần đầu tiên Chu Thời Dã dẫn theo ai đó trên chuyến đường dài và quanh co về nhà. Không có phương tiện giao thông di chuyển trực tiếp từ Nhạc Thành tới Ổ Châu, bọn họ ngồi tàu hỏa tới Quảng Châu, sau đó lại ngồi máy bay tới Ổ Châu, khi tới Ổ Châu đã là 9 giờ 5 phút.

Nhưng đây đã là cách di chuyển ngắn nhất rồi.

Sau khi xác nhận điểm đến với lái xe xong, anh quay đầu sang nói với Lâm Dụ Chi:

– Hôm nay muộn quá rồi, anh dẫn em đi ăn trước, sau đó về khách sạn nghỉ ngơi.

Hành lý đặt ở cốp sau va đập phát ra tiếng vang khe khẽ, Lâm Dụ Chi nhìn cảnh đêm xa lạ chậm rãi lùi về sau bên ngoài cửa xe, một lúc sau mới bình thản "ờ" một tiếng. Cậu vùi nửa gương mặt vào trong khăn quàng lông cừu, quấn chặt chiếc áo phao lông vũ dày cộp, cảm thấy Ổ Châu còn lạnh hơn cậu nghĩ nhiều.

Mình theo đến đây làm gì không biết.

Mình không nên đến đây.

Ghế da khẽ phát ra tiếng kêu kèn kẹt, Chu Thời Dã nhích gần hơn một chút, lòng bàn tay ấn lên đầu gối cậu, ra hiệu cậu nhìn về phía đường phố:

– Nhìn bên kia kìa.

Lâm Dụ Chi nhìn theo hướng mắt anh.

Một dãy nhà gạch đỏ nằm im lìm trong đêm tối, bảng hiệu "Trường Trung học Phổ thông số 1 Ổ Châu" vụt qua.

– Đó là trường của anh. – Chu Thời Dã khẽ nói – Nhưng chúng ta đến sớm quá, nếu như đến vào dịp khai xuân thì đã thấy hoa đào nở rồi.

Dứt lời, anh nói với tài xế:

– Bác tài, dừng lại ở ngã tư phía trước nhé.

***

Cuối cùng chiếc xe dừng lại ở một cửa hàng thịt xiên nướng không mấy nổi bật ở tận cuối đường.

Chu Thời Dã đẩy vali hành lý, vén rèm cửa lên, tìm một bàn trống cho Lâm Dụ Chi ngồi xuống, rồi lại tới tủ đông chọn nguyên liệu. Học sinh đã nghỉ đông, nhưng bấy giờ trong quán vẫn còn rất nhiều thực khách, Lâm Dụ Chi đánh giá bài trí trong phòng, đoán rằng đây là cửa hàng mà Chu Thời Dã thường ghé hồi còn đi học.

Chu Thời Dã đưa chiếc rổ đựng đầy nguyên liệu cho ông chủ, sau đó ngồi xuống đối diện với Lâm Dụ Chi:

– Chiều ngày mai anh đi gặp mấy người làm chứng kia, em có thể đi dạo quanh đây.

– Chu Thời Dã. – Lâm Dụ Chi lại một lần nữa cắt ngang lời Chu Thời Dã – Tôi nói thật đấy, anh không cần phải báo cáo lịch trình với tôi như báo cáo công việc đâu.

Chu Thời Dã bất đắc dĩ cười cười:

– Nói cũng không được à?

– Đều đã trưởng thành cả rồi, anh đi đâu là quyền tự do của anh. – Lâm Dụ Chi nói – Hơn nữa, tôi không hứng thú gì với chuyện đời tư của người khác hết.

So ra thì một bản thân chẳng biết chuyện gì, chẳng dám hỏi điều gì thực sự rất đáng thương.

Bầu không khí lại ngay tức khắc lạnh xuống, cũng may là đồ ăn tới phá tan bầu không khí căng thẳng. Ông chủ đặt chiếc khay inox lên bàn, mỉm cười nói với Chu Thời Dã mấy câu bằng tiếng địa phương. Chu Thời Dã đáp lại, đẩy khay tới trước mặt Lâm Dụ Chi, giải thích:

– Ông ấy phàn nàn rằng tôi không dẫn bạn bè từ ngoài tới chơi đi ăn đồ ngon.

Lâm Dụ Chi cầm xiên nướng mà anh đưa cho, uể oải hỏi:

– Ngày xưa anh thường hay đến đây à?

Chu Thời Dã chỉ nói:

– Rất nhiều bạn học của nah thích chuối chiên ở đây.

Chuối chiên. Lâm Dụ Chi nhìn món ăn với hình thái khả nghi trong tay mình, cắn thử một miếng.

Lớp sữa đặc bao bọc phần chuối nóng làm bỏng lưỡi cậu.

Nhưng hương vị lại ngon tới bất ngờ.

Chu Thời Dã thấy cậu ăn hết một xiên, mình cũng cầm một xiên lên.

Đã nhiều năm trôi qua kể từ khi anh tốt nghiệp. Trước lúc đi, anh đã lo lắng về chuyện cửa hàng không kinh doanh nữa hoặc chuyển tới nơi khác.

Nhưng chẳng những cửa hàng vẫn còn đó, mà diện tích còn rộng hơn nhiều so với trước.

Có điều, chắc là anh không hảo ngọt, hoặc do anh đã kỳ vọng quá nhiều...

Hương vị chuối chiên ở đây dường như chẳng được ngon như lời những bạn học của anh từng nói.

***

Khách sạn mà bọn họ nghỉ chân cách quán xiên nướng chưa tới 1 km.

Gió lạnh thổi tan hơi dầu mỡ ám trên người lúc ăn. Lâm Dụ Chi theo sau Chu Thời Dã đi thẳng về phía trước mà chẳng nói một lời. Có đôi khi Chu Thời Dã cảm thấy Lâm Dụ Chi, người từng cười rạng rỡ chỉ vì một quả táo hay khóc nức nở vì một vết sẹo cũ sẽ chẳng bao giờ quay về nữa.

Những đám mây trắng nhẹ đã biến thành mưa.

Nhưng, mưa thấm vào nền đất nứt nẻ, những rễ cây khao khát mọc lên từ nơi hoang vu cằn cỗi.

Anh cũng không thể quay về như xưa được nữa rồi.

Cái bóng dưới chân dài ra rồi ngắn lại dưới đèn đường, Chu Thời Dã chợt dừng dưới chân một cái cây, nói:

– Đây là cây táo.

Lâm Dụ Chi cũng đứng lại theo anh, ngước nhìn cái cây cao trơ trụi trước mặt.

Nó nổi bật giữa hàng cây xanh um tươi tốt ven đường.

– Đây là cây táo hả? – Cậu ngạc nhiên hỏi – Chỗ anh trồng táo ven đường à?

Chu Thời Dã:

– Chưa nhìn thấy bao giờ đúng không?

Bấy giờ Lâm Dụ Chi mới nhận ra, những chiếc đèn lồng treo trên cây cũng có hình dạng quả táo. Những quả cầu ánh sáng căng mọng nối liền nhau trên vỉa hè, tỏa ra ánh sáng ấm áp trong đêm tối.

Có thứ gì đó rơi xuống chóp mũi cậu, cậu "a" lên một tiếng muộn màng.

Thời gian đột nhiên chậm lại.

Những mảnh ánh sáng lóng lánh xoay tròn dưới ánh sáng đỏ cam, giống như ai đó đã nghiền nát dải ngân hà và rắc xuống nhân gian.

Cậu ngây ra đó chớp chớp mắt, thở ra một làn sương trắng ấm áp:

– Tuyết rơi rồi...

Dứt lời, cậu quay sang nhìn Chu Thời Dã, nhưng vẻ mặt của Chu Thời Dã chẳng hề ngạc nhiên.

Cậu lại ngẩng đầu nhìn tuyết.

Một bông hoa tuyết tinh khôi nhẹ nhàng đáp xuống hàng mi rung nhẹ của cậu.

Nụ hôn của Chu Thời Dã đáp xuống còn nhẹ hơn cả bông tuyết. 

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...