Đá Ngầm – Bất Nhượng Trần

Chương 61



Chiếc lưỡi ướt át lướt qua ngón tay, Chu Thời Dã hôn dọc theo cần cổ hơi ngửa tới lồng ngực Lâm Dụ Chi, đầu lưỡi quấn lấy n*m v* dựng đứng, khẽ cắn một cái. Lâm Dụ Chi vươn tay túm tóc anh, sau đó lại bị túm cổ tay kéo l*n đ*nh đầu.

Chu Thời Dã đan ngón tay mình vào kẽ ngón tay cậu, bất chợt cúi người, động tác trở nên chậm rãi hơn, thì thầm bên tai cậu như đang mê hoặc:

- Anh muốn nghe em rên.

Trần nhà chậm chậm rãi lay động trong tầm nhìn, cuối cùng Lâm Dụ Chi mới chậm chạp nhận ra rằng, từ nãy đến giờ mình vẫn luôn cắn chặt khớp răng.

Nhưng, rõ ràng cậu không cố ý nhịn...

Chỉ là... chỉ là...

Sự tỉnh táo mà cậu cố gắng giữ đã bị phá vỡ bởi một cú th*c m*nh.

Chỉ là cậu đã quen với việc chịu đựng rồi.

Hông đập mạnh vào mông, mạnh đến mức dường như muốn đâm vỡ xương cốt, nhưng động tác rút ra lại cố ý chậm rãi, biến thành cảm giác giày vò khiến người ta ngạt thở. Eo và hông của Lâm Dụ Chi nâng lên theo phản xạ nhưng lại bị ấn xuống giường.

c** nh* c**ng c*ng dừng ở điểm nhạy cảm nhất.

Đồng tử rời rạc của Lâm Dụ Chi bị ép phải tập trung, hai chân vô thức quấn lấy hông Chu Thời Dã.

- Nhanh... - Cậu ngửa đầu, yết hầu nhấp nhô, thở ra âm gió - Nhanh lên, khó chịu...

Chu Thời Dã nhìn chằm chằm đôi mắt đỏ lên vì d*c v*ng thiêu cháy, đột ngột nâng gối cậu lên ép về phía ngực.

Khung giường gỗ va chạm vào tường phát ra âm thanh trầm đục, những tiếng r*n r* kìm nén bị phá vỡ bởi những cú thúc đột ngột rồi cuối cùng bị đôi môi Chu Thời Dã dập tắt hoàn toàn. Lưỡi anh hung hăng xâm chiếm khoang miệng của cậu, trong khi phần dưới lại đâm nhanh và mạnh vào điểm nhạy cảm. Lâm Dụ Chi nghe thấy mình phát ra vài âm thanh méo mó trong cảm giác kh*** c*m vì nghẹt thở, nhưng trước khi cậu kịp định thần lại từ cơn choáng, Chu Thời Dã đã lật người cậu lại.

- Chờ... - Giọng Lâm Dụ Chi chợt biến điệu, nửa lời còn lại bị gối đầu bịt kín.

Chu Thời Dã không cho cậu cơ hội thở gấp, anh co gối tì chặt phần đùi đang run rẩy. Tư thế này khiến c** nh* đâm sâu vào trong hơn, những ngón tay bấu chặt trên hông anh gần như cắm sâu vào thịt, mỗi cú thúc đều mang sức mạnh như sắp mất kiểm soát.

c** nh* vừa mới b*n r* lại rục rịch ngẩng đầu, Lâm Dụ Chi vùi trán sâu vào trong gối, chỉ cảm nhận được nhịp thở trầm thấp phía sau mình, sức mạnh của những cú thúc, thân nhiệt nóng cháy cùng cả âm thanh da thịt va chạm.

Khi cơn c*c kh*** lại dâng trào, th* c*ng r*n trong cơ thể cậu rung lên đ*m v** ch* s** nh*t...

Chu Thời Dã dùng hết trọng lượng toàn thân đè lên sống lưng cong lên của cậu, m*t mạnh vào chiếc cổ ướt đẫm mồ hôi.

***

Mặt trăng lặn xuống, khiến những vì sao trên bầu trời sáng rõ hơn.

Chu Thời Dã hơi nghiêng người sang một bên, không đè lên người cậu nữa, anh hạ giọng hỏi:

- Em đang nghĩ gì thế?

Lâm Dụ Chi vẫn vùi mặt vào gối đầu, im lặng một lúc lâu sau mới trả lời:

- Tôi đang nghĩ, tại sao tôi lại cẩu thả đến mức lên giường với anh thế này.

Cẩu thả. Chu Thời Dã cười:

- Em cũng cẩu thả lên giường với người khác ư?

Lâm Dụ Chi im lặng trước câu hỏi của anh.

Chu Thời Dã dùng ngón tay vuốt lại mái tóc ướt đẫm của cậu, hỏi tiếp:

- Vừa rồi có thoải mái không?

Anh đã biết rồi còn cố hỏi, Lâm Dụ Chi trả lời ậm ừ:

- Cũng tạm.

Chu Thời Dã mấp máy môi như muốn nói gì đó. Thực ra anh rất muốn biết, Lâm Dụ Chi của hiện tại đã nghĩ gì khi l*n đ*nh, nhưng cuối cùng anh vẫn không hỏi ra miệng.

Bốn năm qua đã để lại những dấu vết chẳng thể xóa nhòa với người anh yêu.

Và anh không thể chối bỏ trách nhiệm.

Chiếc giường bừa bộn, ga trải giường ướt đẫm vì mồ hôi và t*nh d*ch. Anh kéo chiếc khăn tắm nhàu nhĩ bị đè dưới thân Lâm Dụ Chi ra, Lâm Dụ Chi lập tức vươn thẳng đôi chân dài tê mỏi, để mặc anh lau cho mình.

- Lấy cho tôi điếu thuốc. - Cậu lười biếng nhấc tay trái lên chỉ về phía phòng khách - Trong túi áo khoác treo ở cửa có.

Chu Thời Dã đặt khăn tắm qua một bên, đến phòng khách lấy thuốc và bật lửa, còn mang gạt tàn cho cậu, thuận tay cầm điện thoại của mình qua luôn.

- Ngày mai là Giao Thừa rồi. - Anh dựa lưng vào đầu giường, nằm ở đầu bên kia, vừa lướt điện thoại vừa hỏi Lâm Dụ Chi - Em muốn ăn gì.

- A. – Lâm Dụ Chi ngẩng đầu lên khỏi gối, chớp chớp mắt với vẻ ngơ ngác.

Sau khi Lâm Mục Vi vào tù, Giao Thừa năm nào cậu cũng tới nhà thư ký Mã ăn bữa cơm, nhưng mấy ngày nay quá hỗn loạn, cậu đã quên luôn chuyện này.

Thấy cậu suy nghĩ, Chu Thời Dã chợt dừng ngón tay đang trượt màn hình, quay đầu nhìn cậu hỏi:

- Em có việc à?

Lâm Dụ Chi không nói gì. Năm ngoái cậu từng gửi cho "anh Thạch" một tin nhắn chúc mừng năm mới. Nhưng, nếu cậu biết đó là Chu Thời Dã, chắc chắn cậu sẽ không gửi tin nhắn "chúc mừng" kia.

Gia đình hạnh phúc.

Chắc hẳn Chu Thời Dã đã cảm thấy rất tồi tệ khi nhận được tin nhắn ấy.

Cậu không biết Chu Thời Dã đã trải qua mỗi dịp năm mới thế nào sau khi La Vận Lan qua đời, cậu cũng không dám hỏi.

Cậu không có tư cách. Chính nhà máy của gia đình cậu đã tước đoạt quyền "gia đình hạnh phúc" của Chu Thời Dã.

Cậu im lặng mấy giây, sau đó trở mình ngồi dậy, vắt khăn tắm lên hông mình, rút từ trong bao thuốc ra một điếu.

- Không. – Cậu lắc đầu, cầm bật lửa lên.

Chu Thời Dã nhìn về màn hình điện thoại, hỏi:

- Chúng ta ăn gì đây?

Lâm Dụ Chi nhả ra một làn khói, nói:

- Gì cũng được.

Dứt lời, cậu thờ ơ nhìn Chu Thời Dã một cái, không nhịn được bật cười thành tiếng:

- Anh đang học đấy à? – Cậu xua tay phẩy làn khói lơ lửng giữa không trung – Không cần rắc rối vậy đâu, ăn tạm món gì đó là được rồi.

Chu Thời Dã tắt ứng dụng thực đơn trong điện thoại đi, mở wechat lên. Lâm Dụ Chi nhìn avatar chiếc thuyền giấy ở trên cùng danh sách tin nhắn kia một lúc.

- Số điện thoại đó đã bị hủy lâu rồi. – Cậu rời mắt đi, búng tàn thuốc vào gạt tàn – Đừng ghim nữa, nhìn ngứa mắt.

Chu Thời Dã nhìn cậu một cái, trả lời xong tin nhắn quan trong thì tắt màn hình.

Cơ bắp của anh vẫn đẹp như bốn năm về trước, làn da với lớp mồ hôi mỏng lấp lánh trong đêm, Lâm Dụ Chi ngắm nhìn cơ thể tr*n tr** trước mặt, co chân lên, vươn tay đưa thuốc tới bên môi Chu Thời Dã, nói với giọng trêu chọc:

- Hút không?

Chu Thời Dã không né tránh, cậu bèn để Chu Thời Dã hút một hơi thuốc trên tay mình.

Ánh lửa bừng lên, Lâm Dụ Chi hơi bất ngờ:

- Anh biết hút thuốc à?

Chu Thời Dã đẩy tay cậu ra, nói:

- Không nghiện.

Trước đây mỗi lần xã giao bàn chuyện mua bán, anh không khỏi hút vài điếu, nhưng từ nhỏ tới lớn, anh chưa bao giờ thực sự lệ thuộc vào bia rượu hay thuốc lá. Anh luôn cho rằng mình có thể chất không dễ nghiện.

Mãi cho tới khi...

Ánh mắt của anh dừng trên dấu hôn còn mới trên cần cổ Lâm Dụ Chi, vươn tay chạm vào đó.

Ngón tay vuốt mạnh khiến dấu hôn đó càng đỏ hơn.

Lâm Dụ Chi ngước mắt nhìn anh qua làn khói. Bàn tay kia tiếp tục di chuyển xuống dưới, luồn vào chiếc khăn tắm cậu phủ trên hôn, nắm lấy c** nh* đang dần cương lên.

- Còn định làm nữa à? Eo anh không đau à? – Lâm Dụ Chi bị sờ tới mức hít sâu một hơi, cậu ấn tay Chu Thời Dã xuống, nghiêm túc nói – Người anh nóng lắm, có khi phải đi viện xem thử.

Chu Thời Dã đột ngột ngả người về phía trước, giật lấy điếu thuốc trong tay cậu, ấn vào gạt tàn.

- Cảm nhẹ thôi, uống thuốc là khỏi.

Lồng ngực nóng bỏng đè xuống. Anh dùng đầu lưỡi đẩy khớp hàm còn chưa kịp khép lại của Lâm Dụ Chi, ngón tay mò thẳng vào khe mông cậu. Lâm Dụ Chi chợt trở mình, đè lên người anh, ngồi lên bụng nhỏ của anh.

- Đừng cử động. – Cậu cảnh cáo.

Chu Thời Dã còn chưa kịp phản ứng, thứ gì đó ướt át và mềm mại đã bao bọc lấy anh.

Lâm Dụ Chi ngồi hẳn xuống, t*nh d*ch bắn vào trước đó tràn ra ngoài, nơi da thịt tiếp xúc dính nhớt. Có giọt mồ hôi chảy dọc theo cần cổ ngửa lên của cậu, dừng lại xương quai xanh một lúc rồi lại trượt xuống, bị Chu Thời Dã dùng ngón tay ấn lại trước ngực.

- Lâm Dụ Chi. – Chu Thời Dã khẽ nói.

Lâm Dụ Chi khẽ th* d*c trong lúc lên xuống:

- Hả?

- Anh yêu em.

Lâm Dụ Chi chợt khựng lại, cậu cúi đầu, bóng lông mi đổ xuống khẽ run run.

Ánh mắt cậu có phần phức tạp:

- Anh thế này khiến tôi cảm thấy rất lạ.

- Rồi sẽ quen thôi. – Chu Thời Dã đỡ vòng eo thon của cậu, ngón tay đè lên những dấu vết mình vừa mới bấu vào do mất kiểm soát, nói lại một lần nữa – Anh yêu...

Lâm Dụ Chi không để anh nói tiếp.

Cậu cúi người xuống, hôn mạnh lên môi Chu Thời Dã.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...