Edit by meomeocute
"Ư --!"
Lưu Thịnh Khai đau đớn kêu lên, toàn thân quỷ thể co rúm lại thành một cục.
Chưa kịp hoàn hồn, bên tai đã vang lên một giọng cảnh cáo trầm thấp: "Tốt nhất là ngươi im lặng, bằng không ta sẽ đánh chết ngươi."
Lưu Thịnh Khai nào chịu nghe, há miệng định hô: "Cứu..."
Chữ "mạng" còn chưa thoát ra khỏi miệng, bụng hắn đã bị giáng một cú nặng nề.
Hắn không cam lòng, lại định hô tiếp: "Cứu..."
"Bốp" - lại là một cú đấm mạnh vào bụng.
Lưu Thịnh Khai đau đến mức cả thân quỷ lại co quắp thành một đống.
Nam quỷ kia lại cảnh cáo: "Khuyên ngươi nên ngậm miệng."
Nói xong, hắn đứng dậy, nắm lấy cổ áo sau của Lưu Thịnh Khai, lôi hắn đến bên vệ đường. Hai bên đường sương mù âm u dày đặc, chẳng mấy chốc, hai con quỷ đã biến mất trong màn sương.
Nam quỷ tìm một chỗ hoang vắng không có quỷ qua lại, ném tiểu quỷ bị trùm kín đầu kia ra sau một tảng đá, dùng câu hồn tỏa trói chặt tay chân hắn.
Lại cảnh cáo một lần nữa: "Xung quanh không có quỷ, dù ta giết ngươi ở đây, cũng sẽ không ai biết."
"Khuyên ngươi nên phối hợp cho tốt, nếu trả lời khiến bọn ta hài lòng, lát nữa sẽ thả ngươi đi."
Lưu Thịnh Khai tuy ngang ngược, nhưng cũng không ngu, vừa nghe xong liền liên tục gật đầu đồng ý.
Trên đầu hắn bị trùm bao tải, trước mắt tối đen, căn bản không nhìn rõ quỷ trước mặt là cao hay thấp, mập hay gầy, nhưng hắn có thể cảm nhận được đối phương rất mạnh, chỉ với hai cú đấm vừa rồi suýt nữa đã đánh tan cả hồn phách hắn.
Sau đó, Lưu Thịnh Khai căng thẳng chờ đối phương đặt câu hỏi, nhưng qua cả một nén hương, đối phương vẫn không nói gì, cho đến khi một giọng nói khác vang lên.
Giọng nói kia êm dịu hơn nhiều, khi nói còn hơi hụt hơi, chắc hẳn là một tiểu quỷ thực lực rất yếu.
Thì ra lúc nãy đối phương là đang chờ con tiểu quỷ này đến.
Tiểu quỷ dịu giọng hỏi: "Này, ta hỏi ngươi, dạo gần đây ngươi đang làm gì?"
Lưu Thịnh Khai bị hỏi mà nghẹn lời: "Ta... ta chỉ lang thang trong địa phủ, cùng nữ quỷ... à không, cùng bạn gái hẹn hò một chút."
Gia gia hắn đã hạn chế việc hắn ra ngoài, còn đặc biệt phái hai hộ vệ đi theo, ngoài mặt thì nói là để bảo vệ an toàn cho hắn, thật ra là giám sát hành vi của hắn.
Ngày nào cũng bị quỷ canh chừng, hắn chẳng làm được gì, chỉ có thể hẹn hò vài nữ quỷ xinh đẹp để giải quyết chút d*c v*ng.
Còn về mấy cô "bạn gái" mà hắn nói... không phải một người mà là một nhóm. Đối phương có chịu thừa nhận thân phận bạn gái hay không, cũng chưa rõ.
"Có ai hỏi ngươi chuyện đó đâu." Tiểu quỷ giọng dịu lại hỏi tiếp: "Dạo gần đây ngươi phái nhiều quỷ sai tìm Từ Tiểu Hi trong thành Phong Đô để làm gì?"
Lưu Thịnh Khai lập tức phản ứng, thì ra hai con quỷ này là vì Từ Tiểu Hi mà đến.
Hắn giả vờ không biết, nói: "Quỷ sai gì chứ?"
Tiểu quỷ kia nói: "Đừng giả ngu, bọn ta đã hỏi rồi, tất cả đều nói là do ngươi phái đi tìm một tiểu quỷ tên Từ Tiểu Hi."
Đệt, đúng là một lũ vô dụng, toàn làm hỏng chuyện.
Chỉ là dặn dò qua loa vài câu, vậy mà chúng đã dễ dàng bán đứng hắn như thế.
Lưu Thịnh Khai đành phải thừa nhận: "Đúng vậy."
Tiểu quỷ dịu giọng hỏi: "Tốt lành không lo, ngươi tìm hắn làm gì?"
Lưu Thịnh Khai đáp: "Cũng chẳng có chuyện gì, chỉ là thấy hắn tính tình không tệ, muốn làm bạn thôi."
Đúng là nói xằng, một câu cũng không đáng tin.
"Bốp."
Lại thêm một cú đấm mạnh vào bụng.
Lưu Thịnh Khai cảm thấy đau đến nỗi hồn phách cũng sắp tan.
Tên quỷ này có bệnh chắc? Hễ không vừa ý là ra tay, hơn nữa còn đánh đúng một chỗ, đau đến mức hắn sắp nôn ra rồi!
Nhưng mấy lời đó hắn chỉ dám nghĩ trong lòng, không dám nói ra.
Giọng trầm lạnh ban nãy lại vang lên, cảnh cáo: "Nói thật."
Lưu Thịnh Khai không muốn bị đánh tiếp: "Hắn... hắn đắc tội với ta."
Tiểu quỷ giọng dịu lập tức tiếp lời, tức giận mắng: "Nói bậy, rõ ràng là ngươi lòng dạ hẹp hòi, hắn chẳng qua chỉ chấp hành mệnh lệnh hành hình, chỗ nào mà gọi là đắc tội với ngươi?"
"Ngươi đúng là loại nhát gan chỉ biết bắt nạt kẻ yếu, có bản lĩnh thì sao không đi tìm con quỷ đã định tội ngươi, chẳng phải chỉ vì thấy Tiểu Hi không quyền không thế dễ bắt nạt hay sao?"
"..."
Lưu Thịnh Khai bị đâm trúng chỗ đau, hắn vùng vẫy quỷ thể một chút, phản bác lại: "Ngươi mới là kẻ nhỏ nhen! Hắn hành hình ta suốt ba tháng, ta tìm hắn gây chút phiền toái thì đã sao!"
Tiểu quỷ giọng dịu không phục, vừa định tranh luận với hắn thì vai chợt bị một bàn tay to đặt lên, vỗ nhẹ hai cái, ra hiệu đừng nóng giận.
Tiểu quỷ giọng dịu lúc này mới nhận ra mình vừa nói lời mang theo cảm xúc, hắn hít sâu một hơi, trấn tĩnh lại rồi mở miệng: "Ta hỏi ngươi, Từ Tiểu Hi mất tích, có phải do ngươi làm không?"
Lưu Thịnh Khai bực bội nói: "Hắn mất tích thì liên quan gì đến ta? Gần đây ta cũng đang khắp nơi tìm hắn đấy!"
Nói cách khác, Lưu Thịnh Khai cũng chưa tìm được Từ Tiểu Hi, rất có thể Từ Tiểu Hi cảm thấy nguy hiểm nên đã tự lén trốn đi rồi.
Tiểu quỷ giọng dịu thầm vui mừng, thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần chưa bị bắt là tốt rồi.
Sau đó, hắn lại cảnh cáo Lưu Thịnh Khai, không được phép gây phiền phức cho Từ Tiểu Hi nữa, nếu không lần sau sẽ tiếp tục trùm bao, đánh cho một trận.
Lưu Thịnh Khai biết mình đang ở thế yếu, nghe đối phương nói vậy thì liên tục gật đầu đồng ý.
Sau đó, sợi xích trên tay hắn được nới lỏng, cổ áo sau lại bị nhấc lên, Lưu Thịnh Khai đoán đối phương đang định thả mình, trong lòng liền mừng rỡ.
Mặc cho đối phương xách mình đi đến một nơi nào đó, rồi giống như vứt rác, tiện tay ném xuống đất.
Thời gian từng chút trôi qua, Lưu Thịnh Khai dựng thẳng tai lắng nghe, phát hiện tiểu quỷ kia không còn động tĩnh gì nữa, liền đoán đối phương có lẽ đã rời đi, vội vàng luống cuống kéo bao tải trên đầu xuống, đảo mắt nhìn quanh, phát hiện xung quanh không có một bóng quỷ.
"Khốn kiếp!"
Hắn tức giận mắng thầm: "Tốt nhất đừng để ta biết là ai làm chuyện này, bằng không ta nhất định sẽ giết các ngươi!"
Đã quan tâm đến sự an nguy của Từ Tiểu Hi, vậy chắc chắn là bạn hắn rồi, đợi hắn quay về sẽ lập tức bảo thủ hạ điều tra xem là hai con súc sinh nào dám to gan như thế!
"Bốp --"
Hắn vừa mắng xong, từ bên lề đường bên trái bỗng có một viên đá bay tới, nện ngay vào trán hắn, đau đến mức Lưu Thịnh Khai "ái da" một tiếng.
Xem ra đối phương vẫn chưa đi xa, hắn sợ đến mức liên tục cầu xin tha mạng, vừa lăn vừa bò chạy mất dạng.
Sau tảng đá lớn bên vệ đường, có một cái đầu thò ra nửa bên, bên cạnh hắn là một con quỷ cao lớn đứng thẳng.
Tiểu quỷ dịu giọng - Minh Đào Đào - chần chừ mở miệng nhắc nhở: "Anh Lý, làm vậy, hắn chắc sẽ sớm tra ra được thân phận chúng ta."
Dù sao thì quan hệ xã giao của Từ Tiểu Hi quá đơn giản, bạn quen biết cũng chỉ có vài người.
Minh Đào Đào thở dài thì thào: "Nhưng không làm vậy, ta còn có thể làm gì?"
Bạn thân đột nhiên mất tích.
Hắn đến Câu Hồn Ty hỏi thăm, được báo rằng Từ Tiểu Hi đã xin nghỉ một tháng. Mấy ngày nay, Minh Đào Đào đã tìm hết những nơi mà hắn có thể nghĩ tới Từ Tiểu Hi có thể đến, nhưng hoàn toàn không có tin tức.
Nam quỷ cao lớn - HLV Lý - vỗ nhẹ lên lưng hắn, an ủi nói: "Không sao đâu."
Không biết là nói bảo hắn đừng lo sẽ bị tra ra thân phận, hay là nói Từ Tiểu Hi không sao.
"Ừ." Minh Đào Đào thuận miệng đáp một tiếng, rồi đột nhiên phiền muộn nói: "Biết vậy ta đã sớm mua điện thoại tặng Tiểu Hi rồi, ít nhất cũng có thể báo bình an bất cứ lúc nào."
HLV Lý tiếp lời: "Lúc nào rảnh ta đi với ngươi mua, đợi hắn quay về thì có thể tặng cho hắn."
"Được."
