Chương 10: Tai nạn bất chợt
Tay nghề của đầu bếp rất khá. Tiêu Chẩm Vân quét sạch mâm đồ ăn xong thì đưa mắt sang chai vang đỏ đặt ở góc bàn. Trông có vẻ là rượu ngon. Dẫu có hơi thèm, nhưng dù gì cũng là rượu tạo không khí mà tên Lính gác kia mang qua để dụ anh “một đêm say”. Tiêu Chẩm Vân sợ rượu có bỏ thuốc, nên ngẫm đi ngẫm lại vẫn quyết định để nó về chỗ cũ.
Anh bật máy chiếu ở đầu giường, tính tìm bừa bộ phim để giết thời gian, nhưng chợt phát hiện không có sóng. Anh bấm thiết bị liên lạc trên cổ tay, cũng y như thế – tín hiệu gián đoạn. Dù kể từ lúc du hành tới thế giới này, anh chưa từng đi máy bay, nhưng rõ ràng công nghệ ở đây tân tiến hơn Trái đất nhiều. Đi tàu bay mà mất sóng thì hơi kỳ.
Cảm giác kỳ lạ này đạt đến đỉnh điểm khi anh bỗng thấy mệt mỏi khủng khiếp.
Dự cảm chẳng lành bao phủ anh, Tiêu Chẩm Vân cố gắng giữ tỉnh táo. Anh thắc mắc rõ ràng mình không uống rượu, vậy họ bỏ thuốc vào đâu? Đồ ăn, hay là bát đũa?
Anh tính vào phòng tắm dấp nước lạnh rửa mặt, nhưng hành động đơn giản ấy bỗng trở nên vô cùng khó khăn với anh lúc này.
Một vệ sĩ nhỏ nhoi vô danh mà lại dám dùng vũ lực với Phó chủ tịch Công đoàn Đặc Công như anh sao? Còn giở trò trên phi thuyền riêng của gia tộc họ Tư nữa chứ. Hắn ta chán sống rồi à?
Nhưng nghĩ kỹ, anh lại thấy không hợp lý tẹo nào… Có lẽ không phải hắn ta. Vậy thì có thể là ai được đây?
Đột nhiên, ngoài cửa vang lên vài tiếng súng, Tiêu Chẩm Vân tìm ra đáp án rồi. Sau tiếng súng nổ là âm thanh vật lộn, va chạm, tiếng dao bén đâm vào da thịt. Sau mấy lượt so chiêu, còn có tiếng kêu thảm thiết, tiếng gào đau đớn, không rõ ai thắng ai thua. Trận chiến long trời lở đất này nghiễm nhiên lan khắp con tàu, chứ không chỉ là ẩu đả đơn thuần.
Thậm chí còn có tiếng nổ vang rền vọng lại từ đằng xa. Phi thuyền bắt đầu rung chuyển dữ dội. Tiêu Chẩm Vân điều khiển xe lăn bằng một tay, tay kia cố bám vào thanh chắn an toàn trên tường. Nhưng thuốc đã ngấm, cơ thể anh không còn sức lực. Anh gắng mấy lần mà vẫn không siết chặt được thanh chắn. Quyết tâm không khuất phục nghịch cảnh, anh nghiến răng nghiến lợi gắng gượng thêm vài giây, nhưng thanh xà nhanh chóng tuột khỏi tay anh. Tiêu Chẩm Vân đành trơ mắt bất lực nhìn chiếc xe lăn mang cơ thể mình đổ về đằng sau, đập mạnh vào tường rồi lại nhào lên trước do phản lực, làm anh loạng choạng lăn kềnh ra sàn.
Quả thật, cứ dính vào Tư Đệ là không hay ho gì!
Sau vụ nổ, phi thuyền hoàn toàn mất kiểm soát. Tiêu Chẩm Vân nằm sấp trên nền mà còn cảm thấy sức nặng khổng lồ, tim cực kỳ khó chịu. Anh gần như không cử động nổi dù chỉ một ngón tay. Nhưng ý chí sinh tồn mãnh liệt đã kích hoạt adrenaline điên cuồng lan khắp cơ thể. Anh gian nan duỗi tay, tóm hộp cứu thương từ gậm giường, chậm chạm đeo mặt nạ dưỡng khí và mặc bộ đồ thoát hiểm bên trong vào.
Tiếng ẩu đả bên ngoài tạm thời dừng lại, nhưng chẳng mấy chốc những kẻ khác lại tiếp chiêu. Lần này Tiêu Chẩm Vân loáng thoáng nhận ra giọng Tư Đệ trong đám người. Có vẻ hắn đang ở thế thượng phong, lạnh lùng hỏi: “Mày là ai, có mục đích gì?”
“Anh Tư, anh chặn đường làm ăn của người khác, giờ có kẻ muốn khử anh.”
Vừa nghe giọng nói này, Tiêu Chẩm Vân lập tức nhận ra thân phận người đó. Đấy chính là đầu bếp trên tàu. Trưa nay gã đã mang cơm cho anh, còn tán dóc mấy câu, vậy nên anh mới nhận ra gã.
“À, lại là Viện nghiên cứu MP”, Tư Đệ cười khẩy, “Đây còn đang lo không có chứng cứ, không ngờ đàng ấy lại tự nộp mạng.”
“Anh Tư, anh đừng tự tin quá đáng, tôi đã đặt đủ bom vào thân và mũi phi thuyền, đảm bảo con tàu này sẽ nổ tanh bành thành mảnh vụn. Anh chết chắc rồi.”
“Cái đấy thì chưa chắc đâu.”
Quả thực là chưa chắc được, Tiêu Chẩm Vân nghĩ thầm. Đầu bếp chỉ là người bình thường, còn Tư Đệ dù đang ốm lom dom nhưng vẫn là Lính gác cấp S, dư sức đối phó với người thường, trừ khi… trừ khi đầu bếp còn đồng bọn khác.
Vừa nghĩ đến đây, Tiêu Chẩm Vân đã nghe thấy tiếng điện giật điếng tim, đi kèm tiếng thét kinh ngạc của Tư Đệ: “Đỗ Nại, cậu—”
Hắn không thể nói hết câu, đoạn sau chỉ còn tiếng gầm rú đau đớn cùng cực. Tiêu Chẩm Vân biết dòng điện đó là gì rồi: Vòng cổ sốc điện của Tư Đệ, còn điều khiển thì đang nằm trong tay Đỗ Nại.
Lần này Đỗ Nại chắc chắn đã ra đòn chí tử, Tiêu Chẩm Vân thậm chí ngửi được mùi khét nhàn nhạt.
Tư Đệ sẽ không bị chúng khử đấy chứ?
“Đừng giãy giụa vô ích nữa, Tư Đệ.” Đây là giọng Đỗ Nại. Trước kia cậu ta luôn giả vờ ngây thơ vô tội, như nai tơ ngơ ngác, lừa gạt tất cả mọi người, ngay cả chủ tịch Tiêu Kinh Phong cũng bị phỉnh.
Đỗ Nại có thể tiếp cận Tư Đệ, còn lên được con tàu bay này, ắt phải có sự hỗ trợ của Tiêu Kinh Phong. Nếu không phải Tiêu Chẩm Vân đã đọc cốt truyện, biết chủ tịch Công Đoàn chắc chắn về phe chính nghĩa, thì anh đã nghi ngờ toàn bộ Công đoàn đang bị thế lực tà ác khống chế.
Tiêu Chẩm Vân đột nhiên nhớ tới việc vòng hút từ của Tư Đệ đột nhiên bị hạ công suất trong bữa tiệc ở nhà họ Tư. Đỗ Nại từng bí mật kiểm tra độ tương thích với Tư Đệ, có đủ thời gian và không gian để gây án.
Giờ thì anh đã hiểu, Viện nghiên cứu MP không chịu buông tha Tư Đệ, phái người tới diệt khẩu. Còn anh là người vô tội bị liên lụy, rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan này.
“Bọn này tiễn anh lên đường trước. Còn tên tàn tật Tiêu Chẩm Vân kia hoàn toàn có thể bỏ mạng vì “trạng thái cuồng loạn” của anh. Anh thấy sao, đội trưởng Tư?” Giọng Đỗ Nại đượm vẻ ác ôn, “Vậy cũng coi như anh trừ hại cho dân trước lúc chết.”
…?? Tiêu Chẩm Vân nghe loáng thoáng thấy tên mình. Chẳng lẽ việc anh lên phi thuyền cũng không phải ngẫu nhiên? Tầm mắt anh đã cực kỳ mơ hồ, ý thức đang ngoan cường chống chọi với tác dụng thuốc, nhưng cũng dần đuối sức.
Anh đành lấy con dao phòng thân mình giấu trong thắt lưng ra, run rẩy cứa lên cánh tay. Dòng máu đỏ tươi trào ra từ làn da trắng nõn, hai màu sắc tương phản rõ rệt k*ch th*ch võng mạc anh. Nhưng tiếc thay, đại não anh hiện đang bị thuốc đánh lừa, thậm chí còn không cảm nhận được đau đớn.
Đúng rồi, có lẽ việc Tiêu Kinh Phong đột nhiên nghĩ đến chuyện bắt anh đi họp ở Haleite cũng có thể là do Đỗ Nại bâng quơ gợi ý… Chẳng lẽ anh cũng là mục tiêu trả đũa của MP?
Tiêu Chẩm Vân chỉ có thể nghĩ đến đống cổ phiếu mình bán tháo hồi trước. Anh đã đánh giá thấp mức độ nguy hiểm của ngành xã hội đen này, và đánh giá quá cao địa vị của bản thân. Anh những tưởng mình có thể thoải mái quay xe, không ai dám đụng vào. Hẳn Viện nghiên cứu MP đã phát hiện manh mối từ hành vi bán cổ phiếu đột ngột của anh, nghi ngờ anh nóng ruột phủi sạch quan hệ với chúng như thế là vì đã phát hiện Viện đang nghiên cứu phi pháp.
Cho nên, kiểu gì cũng phải giết Tư Đệ, đã giết một, thì nên tiện tay giết luôn hai, nhân dịp này dứt khoát mua một tặng một làm thịt cả anh.
“Anh Tư! Anh Tư!”
Giọng Anthony đột nhiên vang lên từ cách đó không xa, kèm theo tiếng súng đinh tai nhức óc.
Quan hệ khắc chế giữa người bình thường và người biến dị là một vòng tròn khép kín: Dẫn đường khắc Lính gác, Lính gác khắc người thường và người thường lại khắc Dẫn đường. Nhưng các Dẫn đường bình thường khó có thể đối phó với hai hoặc nhiều Lính gác trở lên. Tư Đệ bị Đỗ Nại chơi chiêu hiểm, thua thừa sống thiếu chết. Nhưng có Anthony chi viện là lật ngược thế cờ được ngay.
Có điều đầu bếp không hề ba hoa về chuyện buộc bom vào phi thuyền. Khi Đỗ Nại bị dính đạn, không thể dùng sức mạnh tinh thần để chế ngự Tư Đệ nữa, đầu bếp đã nhanh chóng kích nổ những quả bom còn lại, khiến con tàu bay vốn đang ngắc ngoải toi đời ngay giữa không trung.
Tiêu Chẩm Vân không biết sau đấy có chuyện gì xảy ra ngoài kia. Anh chỉ biết trong lúc lơ mơ, cuối cùng anh cũng mặc xong bộ đồ thoát hiểm thông minh. Thật ra anh chẳng rõ tác dụng của thứ này lắm, nhưng khi lên phi thuyền, cô tiếp viên hàng không đã dặn nếu xảy ra tai nạn gì, thì phải mau chóng mặc nó vào ngay.
Hy vọng tên có chữ “thông minh” thì nó sẽ thật sự đủ thông minh…
Anh thấy dư chấn vụ nổ lan tới căn phòng mình đang nằm. Một vết nứt sâu hoắm xuất hiện trên sàn nhà, mấy tấm sắt uốn lượn vỡ vụn, vết nứt đáng sợ lòi thép đang không ngừng mở rộng. Gió xoáy gào thét nuốt chửng mọi thứ trong phòng, tạo ra một cơn lốc cuốn toàn bộ không gian chao đảo, anh cũng nhanh chóng rơi vào nơi đầu sóng ngọn gió…
…
“Tiêu Chẩm Vân.”
“Tiêu Chẩm Vân…”
“Tiêu Chẩm Vân?!”
Tiêu Chẩm Vân nhanh chóng mở mắt ra, hãi hồn nhìn quanh. Anh đang ngồi trước một chiếc bàn hình chữ nhật, mọi người ngồi kín phòng họp. Ai nấy đều nghi hoặc nhìn anh. Người vừa gọi tên anh chính là cô gái ngồi cạnh. Tiêu Chẩm Vân cẩn thận nhận mặt người ta, phát hiện hình như cô này là đồng nghiệp của mình.
“Tối qua ngủ không ngon à?” Cô gái hạ giọng, nghiêng người lại gần hỏi.
“…,” Tiêu Chẩm Vân vẫn đang lơ mơ, phải mất một lúc mới ổn định được nhịp tim, lắc đầu.
“Còn chối nữa?” Cô gái cười khúc khích. “Khai thật đi, tối qua anh đã làm gì?”
Tối qua làm gì ư…? Tiêu Chẩm Vân cố gắng nhớ lại, nhưng đầu óc trống rỗng một cách kỳ lạ.
Ừ nhỉ, tối qua anh đã làm gì?
“Anh quên rồi à?” Một đồng nghiệp khác tự dưng xen vào, chợt nở nụ cười quái dị, “Tiểu Chẩm Vân, hôm qua trên đường đi làm về, lúc lái qua cầu vượt, xe của anh đã bị phần cầu sập đè nát.”
“Đúng đấy,” cô gái nọ cười tươi rói, “Tiểu Chẩm Vân, anh bị cầu vượt đè chết… anh đã chết rồi.”
Anh chết rồi ư?
Tiêu Chẩm Vân ngồi ngơ ngác ở đó, tiếng chuyện trò xa dần, bàn họp cũng biến mất, một cảnh tượng quen thuộc chợt hiện ra trước mắt. Anh đang nắm chặt vô lăng, bóng đêm bao trùm bên ngoài kính chắn gió. Ngay trước khi chết, anh nghe thấy tiếng kim loại bị nghiền nát, như thể có kẻ đang vật lộn trong vô vọng, rồi không cam lòng quay về hư vô…
Giữa khoảng không tĩnh lặng,
Anh mở mắt ra lần nữa, nhưng lại bị nắng chiếu xiên vào mắt, đành phải khép mi.
Đau đớn, đói khát, kiệt sức, nóng nực, khó thở — vô số cảm giác tiêu cực xâm chiếm cơ thể anh, khiến Tiêu Chẩm Vân nhận biết rõ ràng mình còn sống. Nhưng không an lành lắm, thậm chí có khi sắp chết tới nơi.
Sau khi thích ứng với ánh sáng, Tiêu Chẩm Vân yếu ớt mở mắt ra quan sát xung quanh. Anh tháo chiếc mặt nạ dưỡng khí đã nứt, phát hiện mình đang treo lơ lửng trên một cái cây. Đằng sau anh là chiếc dù tự động bung ra từ bộ đồ thoát hiểm, chính nó mắc vào cành cây. Tiêu Chẩm Vân lại cúi đầu nhìn xuống, độ cao đột ngột khiến anh hoa mắt váng đầu.
Hiện thực cũng không cho chàng Dẫn đường đáng thương nhiều thời gian để trốn tránh. Ngay khi Tiêu Chẩm Vân suy tính làm sao để an toàn thoát khỏi khốn cảnh với phần thân trên không linh hoạt và phần th*n d*** phế hoàn toàn, thì cành cây đang chịu lực chính đột nhiên phát ra tiếng răng rắc. Nó không gánh nổi sức nặng, gãy đánh phựt. Tiêu Chẩm Vân lập tức rơi xuống một khoảng khá xa, lá và cành lẻ cũng rớt xuống theo anh, nghe rì rào xào xạc.
Vất vả lắm mới tạm ổn, Tiêu Chẩm Vân chịu đựng cơn đau nhức tê dại khắp tứ chi, vội vàng nâng thiết bị liên lạc trên cổ tay lên để xem giờ, định vị và tín hiệu. Nào ngờ thiết bị sứt sát ngang dọc, anh đập mạnh vào nó, quả nhiên không ho he gì.
Trời muốn diệt mình đây.
Tiêu Chẩm Vân tuyệt vọng nghĩ.
Kế hoạch tiếp theo của Đỗ Nại và đầu bếp là phá hủy phi thuyền bằng thuốc nổ, hẳn sẽ không thừa hơi vào buồng lái điều hướng lại đường bay. Vậy thì có thể phán đoán sơ bộ theo lộ trình bay và thời gian bay là, phi thuyền đã gặp nạn tại không phận biển Sada. Rất có thể anh đã vô tình hạ cánh xuống hòn đảo nhỏ nào đó giữa biển. Hơn nữa thảm thực vật xung quanh lại hoàn toàn phù hợp với vùng khí hậu đại dương.
Theo hướng mặt trời, có lẽ anh đã bất tỉnh một ngày một đêm. Điều này cũng giải thích tại sao họng anh khô như ngói.
Dù tình hình hiện tại vẫn đỡ hơn trôi dạt vô định ngoài biển rộng mênh mông, quần ẩu với cá mập, nhưng cũng chẳng khá hơn là bao.
Ví dụ như vấn đề Tiêu Chẩm Vân phải đối mặt ngay bây giờ đây: làm sao để hạ cánh an toàn từ độ cao mười mét. Và đáp đất rồi thì làm sao cầu cứu bên ngoài, làm sao giải quyết các vấn đề sinh tồn. Kiểu rừng mưa nhiệt đới này đầy rẫy rắn, côn trùng, chuột, kiến. Hơn nữa, tay anh còn có một vết rách lớn, nếu không sơ cứu kịp thời, nhỡ nhiễm trùng mưng mủ thì lại càng phiền to.
Tiêu Chẩm Vân nhớ trong túi áo phao cứu sinh của mình có thuốc cấp cứu, nhưng anh quyết định hạ cánh an toàn đã rồi tính chuyện này sau.
Nếu Linh thú của anh mà là chim… thì ừm, có vẻ cũng vô dụng. Chim to cỡ nào mới đủ sức quắp một người đàn ông trưởng thành hạ cánh an toàn? Chắc phải to bằng trực thăng.
Tiêu Chẩm Vân nắm chặt dây treo dù, lắc người mấy cái, thành công bám vào sau thân cây. Sau đấy anh móc tay vào một cành khá to, tháo dây thừng treo trên lưng, chỉ dựa vào sức cánh tay để chống đỡ toàn bộ cơ thể, từ từ dịch người xuống.
Đây không phải kế hoạch lý tưởng, nhưng lại là lựa chọn duy nhất của Tiêu Chẩm Vân lúc này.
May thay cái cây này sum suê, khá dễ tìm chỗ bám. Sau khi vất vả trăm cay ngàn đắng dịch xuống mấy mét, Tiêu Chẩm Vân kiệt sức, người đẫm mồ hôi, tay vẫn bấu cành để nghỉ ngơi một lát. Nhưng biến cố lại xảy đến đúng lúc này. Anh những tưởng thứ ở kế mu bàn tay mình là một chiếc lá. Nhưng lúc anh vô tình chạm vào nó, lá xanh lại đột nhiên rung động. Tiêu Chẩm Vân nheo mắt quan sát. Đây đâu phải lá, mà là một con ếch nhiệt đới cực kỳ sặc sỡ, không biết có độc hay không.
[HẾT CHƯƠNG 10]
Tác giả có lời muốn nói:
Truyện nhẹ nhàng chả có âm mưu quỷ kế to tát gì. Dù sao Tiêu Chẩm Vân cũng cầm kịch bản mà, lần này khinh địch nên mắc bẫy, lần sau chắc chắn sẽ không rơi vào vết xe đổ đâu.
